Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Livestream Ngủ Chung Rồi Ngủ Thật

Livestream Ngủ Chung Rồi Ngủ Thật Tôi Là Người Giành Giật Danh Hiệu “Vua Bán Hủ” Trong Phim Đam Mỹ Tôi là sinh viên trường nam đại, chính hiệu “con nhà người ta” siêng năng chăm chỉ. Kỳ nghỉ hè tranh thủ đi làm thêm, ai ngờ bị kéo đi quay một bộ phim đam mỹ. Bạn diễn “bán hủ” với tôi — còn chăm chỉ hơn cả tôi. Trong phim: Ảnh khoe cơ bụng 8 múi, vai rộng cỡ Thái Bình Dương. Tôi luyện ra vòng eo phẳng lì, cơ bụng rãnh sâu như khắc. Lên show thực tế: Ảnh chọt má tôi. Tôi cắn đầu ngón tay ảnh. Hai đứa bán hủ tung trời, “sống ảo” quên cả trời đất. Cho tới đêm quay cuối cùng—— Ảnh đè tôi xuống giường, từ dái tai hôn dọc xuống tận môi. Tôi bị hôn đến choáng váng, đầu óc trống rỗng. “…Anh trai à, anh bán hơi lố rồi đó?”

Tôi Lại Tráo Em Trai Về Chỗ Cũ

Tôi Lại Tráo Em Trai Về Chỗ Cũ Năm tôi 10 tuổi, mẹ sinh em trai cho tôi. Tôi hí hửng chạy vào phòng sản thăm mẹ, nào ngờ trước mắt bỗng hiện lên hàng chữ như… hiệu ứng game: “Cả nhà này thật đáng thương, còn chưa biết con mình đã bị bảo mẫu tráo đổi.” “Bảo mẫu thật độc ác, không chỉ quyến rũ ông chủ mà còn tráo con trai ‘siêu hung’ của mình lấy đứa con thiên tài đáng yêu của mẹ.” “Người mẹ nuôi đứa con ‘siêu hung’ khôn lớn, để rồi chỉ vì một câu nói của bảo mẫu, thằng bé đã phóng hỏa thiêu rụi cả nhà.” Tôi sững người trong vài giây. Sau đó, không do dự, tôi đổi chỗ hai đứa trẻ trên giường. Dù sao thì, người xấu nên giao cho người xấu xử lý mới thú vị chứ, đúng không?

Hết Hạn Ưu Đãi Tình Thân

Hết Hạn Ưu Đãi Tình Thân Em trai kết hôn nhưng không cho tôi đến dự. “Vợ em nói rồi, chị với cô ấy xung khắc.” “Đám cưới này, có chị thì không có cô ấy.” “Chị cũng không muốn em không cưới được vợ đấy chứ?” Tôi bật cười lạnh. Còn chưa cưới mà cánh tay đã hướng ra ngoài mấy vạn dặm rồi. Tôi lặng lẽ rút lại khoản chuyển khoản một triệu. “Đã nói xung khắc thì chắc tiền của tôi cũng không hợp với hai người.” “Vì hạnh phúc của hai người, khoản tiền này tôi xin phép giữ lại.”

Quy Tắc Làm Chủ Của Hầu Môn Đích Thê

Quy Tắc Làm Chủ Của Hầu Môn Đích Thê 「Phu nhân, hầu gia đêm nay… lại nghỉ tại Tây viện rồi ạ!」 Ta ngồi ngay ngắn trước gương đồng, chậm rãi tháo trâm ngọc trên tóc, giọng nói bình tĩnh đến mức không gợn một tia sóng: 「Biết rồi!」 —— Hắn lại đến chỗ Bạch di nương. Người thiếu nữ từng lớn lên cùng hắn, thâm tình tương ái với hắn, người mà trong lòng hắn luôn quan trọng hơn ta. —— Không sao cả. Hắn không đến, ta lại càng thanh tĩnh. Chức vị đích thê chủ mẫu trong phủ này là của ta. Còn trái tim hắn? Hừ, ai mà cần.

Mẹ Đơn Thân Bị Tổng Tài Truy Đuổi

Sau một đêm khiến đại thiếu gia nhà họ Họa đau đớn đến mức không xuống nổi giường,Hệ thống liền nhảy ra thông báo cho tôi mau chóng rút lui.Nữ chính của anh ta sắp xuất hiện rồi.Tôi lập tức trốn khỏi bệnh viện trong đêm.Nhưng trước khi đi, tôi trộm đi một thứ thuộc về anh ta.Bốn năm sau —Con gái tôi gây gổ ở nhà trẻ, cô giáo liền gọi cả hai bên phụ huynh đến nói chuyện.Tôi chạy vội đến trường, vừa bước vào cửa đã sững người — người đàn ông ấy, khuôn mặt tôi không bao giờ quên, đang ngồi xổm trước mặt con gái tôi, vẻ mặt thấp thỏm, giọng run rẩy:“Bé con, nói cho chú biết… mẹ con tên là gì?”

Trường Ninh tại thượng

Trường Ninh tại thượng Phò mã chỉ hôn từ thuở tơ hồng của ta lại đem lòng yêu một cô gái mồ côi. Vì muốn cưới nàng, hắn không ngại làm trái thánh ý, quỳ trước điện nhiều canh giờ. Còn nàng ta thì chắn xe ngựa của ta ngay trước cửa cung: “Xin công chúa thành toàn cho thiếp và Lâm lang!” “Chân tình có thể vượt mọi trở ngại, vốn chẳng màng sang hèn, cao thấp, môn đăng hộ đối.” “Công chúa sinh ra đã cao quý, mọi thứ đều dễ như trở bàn tay, duy chỉ có tình cảm là không thể cưỡng cầu.” “Còn thiếp chỉ là một kẻ mồ côi, thân cô thế cô, đời này chỉ mong được bên Lâm lang.” Nàng dập đầu xuống nền đá xanh, m/áu thấm đẫm trán, mang theo sự quyết liệt của kẻ đánh cược cả đời. Ta đau lòng tột độ, rời kinh về trấn thủ biên cương. Ba năm sau, ta khải hoàn hồi triều. Lại nghe rằng… hắn muốn ép nàng viết giấy từ hôn.

Cưng Ơi, Đứa Bé Là Của Anh!

Trong cục dân chính, que thử thai của tôi không cẩn thận rơi ra, bị ông chồng đang định ly hôn nhìn thấy.Anh ta sợ hãi hỏi:“Em…không phải là dương tính rồi đó chứ?”Tôi theo bản năng đáp:“Đây là que thử thai.”Anh thở phào, gật gù, rồi đột nhiên như nhớ ra gì đó.“Đệt, em mang thai rồi á???”

Con Gái Được Chọn

Con Gái Được Chọn Tôi đang nghỉ dưỡng ở Malaysia thì bất ngờ bị gọi gấp về nước. Sau đó phát hiện… tôi không phải con ruột của ba mẹ. Gia đình nuôi tôi sở hữu tài sản khổng lồ, nhưng mẹ nuôi sức khỏe yếu, khó có thai. Họ nhận nuôi tôi, nuôi nấng như con ruột, yêu thương hết mực. Mẹ nuôi lo tôi tủi thân, vừa khóc vừa dặn dò: “Ba mẹ có điều tra rồi, cha mẹ ruột của con điều kiện rất khó khăn. Nếu con từng chịu khổ gì, nhất định phải nói với ba mẹ nhé.” Tôi hơn 20 tuổi, mang theo tâm trạng ngổn ngang trở về nhận thân. Vừa bước vào nhà họ Liêu, tôi thấy cha mẹ ruột ngồi giữa, bên cạnh là một cô gái tầm tuổi tôi. Và ngay câu đầu tiên họ nói với tôi là: “Chúng ta từ lâu đã coi Tiểu Tuyết như con gái ruột, tài sản trong nhà cũng sẽ chủ yếu để lại cho con bé. Mong con đừng nghĩ ngợi nhiều.”

Học Bá Và Thái Tử Gia

Học Bá Và Thái Tử Gia Tôi là một học bá và đang hẹn hò với Thái tử gia Bắc Kinh.  Mẹ của Thái tử gia tìm gặp tôi, đưa cho tôi ba triệu tệ.  “Cầm lấy số tiền này…”  Thái tử gia xông vào, mắt đỏ hoe: “Mẹ, con thật sự rất thích…”  “Hãy giúp nó học hành tử tế, thành tích của nó tệ quá.”  Quý phu nhân lườm anh ta một cái, vỗ vai tôi rồi bỏ đi.  Thái tử gia Kinh thành: “???”

Hải Đường Nở

Hải Đường Nở Ngay từ ngày đầu bị chỉ hôn nhầm cho Phí Chiêm, ta liền biết chàng là bậc lang quân hiếm có trên đời. Phụ thân lại dặn dò: “Chớ được động lòng. Tương lai Phí Chiêm nếu có ngày đông sơn tái khởi, ắt sẽ đổi thay tâm ý.” Quả nhiên, đến lúc chàng khôi phục quyền vị, oai thế ngút trời, ta mang theo chút lộ phí, lặng lẽ rời kinh. Chưa đi khỏi mười dặm, đã bị một kỵ mã gấp gáp chặn đường. Y phục triều quan rối loạn, Phí Chiêm đôi mắt hoe đỏ, nghẹn giọng hỏi ta: “Nương tử, cớ gì lại bỏ ta?”

Dưới Tầng Mây Đen

Dưới Tầng Mây Đen Trước khi vào họp, tôi mới phát hiện quên mang tài liệu, cuống quá liền gọi cho tên b i ế n thái theo dõi tôi. “Anh đến nhà tôi rồi đúng không? Mang tài liệu đến giúp đi.” Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi lúng túng giải thích: “Tôi không có chìa khóa…” Tôi bật cười vì tức: “Anh làm mười mấy cái chìa khóa tôi còn không biết chắc? Không phải ngày nào tầm giờ này anh cũng chui vào nhà tôi nằm lên giường ngửi đống quần áo sao? Giờ lại giả bộ ngây thơ?”

Người Ba Thật Thà Của Tôi

Người Ba Thật Thà Của Tôi Tôi có một người ba thật thà. Ông không biết cãi nhau, càng không biết mắng người. Đến lúc bị dồn vào đường cùng, câu nặng nhất ông có thể nói chỉ là: “Mày đúng là không thể nói lý nổi mà!” Mẹ tôi thì hoàn toàn ngược lại. Bà là một “chị đại” nổi tiếng trong làng – đụng là nổ, không ai dám bắt nạt. Kiếp trước, họ ly hôn, và tôi chọn sống với ba. Sau đó, tôi có một mẹ kế, và một đứa em trai mà tôi cực kỳ căm ghét. Năm tôi mười tuổi, thằng bé dùng kéo rạch lên mặt tôi. Ba ôm lấy vết thương trên mặt tôi, xót xa an ủi: “Ni à, đừng trách em con. Nó còn nhỏ, làm sao có tâm hại người. Nó chỉ thích chơi với con, lỡ tay thôi mà.” Năm tôi 18 tuổi, nó đốt thư báo trúng tuyển đại học của tôi. Ba rít thu/0^c, không dám nhìn vào mắt tôi: “Ni à, nghe lời ba. Con gái học nhiều cũng vô dụng, sau này cũng là để gả đi thôi. Chi bằng sớm đi làm phụ giúp gia đình. Nhà mình, chỉ cần có em con học là đủ rồi.” Năm tôi hai mươi ba tuổi, nó bảo lãnh cho người ta vay rồi nợ nần chồng chất, ba quỳ xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa nói xin lỗi, vừa bỏ thu/0^c vào nước cho tôi uống, rồi đưa tôi lên giường một ông già goá trong làng. Năm hai mươi lăm tuổi, tôi bụng mang dạ chửa, chỉ vì làm vỡ cái bát mà bị lão ta đánh đến ch .t. Ba đứng trước mộ tôi, lạnh lùng nói với lão già đó: “Con Ni nhà tôi mệnh ngắn, không trách ông được. Từ nhỏ tôi đã nuông chiều nó hư hỏng, việc nhà không biết làm, bị dạy dỗ một chút là chuyện nên làm.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày ba mẹ cãi nhau đòi l y h/ôn…