Danh sách truyện mới cập nhật
Hai Vạch, Một Mình Kỳ kinh nguyệt đã trễ hai tháng, tôi đi khám phụ khoa. Bác sĩ cầm tờ báo cáo của tôi vừa kiểm tra xong đẩy đẩy mắt kính. [Ông xã cô đâu? Không đi cùng à?] Tôi lắc đầu, có một linh cảm chẳng lành. [Anh ấy bận, không có thời gian.] Bác sĩ nữ ngoài bốn mươi nhìn tôi, ánh mắt có chút thương cảm. Tôi sợ hãi vô cùng, hy vọng không phải như tôi nghĩ. [Có thai rồi thì để anh ấy chăm sóc cô thật tốt, bận mấy thì bà xã vẫn là quan trọng nhất.] Quả nhiên, tôi có thai rồi! [Thai nhi rất khỏe mạnh, kê đơn axit folic cho cô.] Tôi mơ mơ màng màng cầm đơn thuốc axit folic của bác sĩ ngồi xuống ghế dưới tầng của bệnh viện. Đang vào đầu xuân, ánh nắng chiếu lên người ấm áp nhưng tôi lại thấy lạnh toát. Bởi vì tôi không có ông xã, chỉ có một người bạn trai cũ. Và tuần trước vừa chia tay. Tôi không biết phải làm sao với đứa trẻ này. Bỏ đi thì tôi không nỡ, hay là cứ giữ lại trước đã. Không thì sau này làm mẹ đơn thân vậy, vất vả một chút cũng được.
Thường Ninh thoái vị – Cảnh Ninh đăng cơ Năm thứ 3 đăng vị hậu vị, ta đã không còn vì chuyện Chiêu Đế nạp phi mà sinh lòng phản đối. Thậm chí, trong yến tiệc, ta còn chủ động thay hắn nạp phi. Ban cho nàng ấy vào ở Nam đài trong Dao Trì cung. Chiêu Đế lấy làm kinh ngạc trước sự đổi thay của ta. Hắn sau đó vội vã giải thích: “A Ninh, trẫm cùng các nàng chỉ là diễn kịch mà thôi.” Ta ngẩng mắt nhìn hắn một cái, chỉ nhẹ giọng nhắc: “Xin bệ hạ chớ để lỡ giờ lành.” Mà trong lòng ta lại toan tính việc khác. Chỉ cần hoàn thành thêm một nhiệm vụ, ta liền có thể trở về nhà.
Bữa Tiệc Cuối Cùng Của Chúng Ta Bữa tiệc sinh nhật của Tạ Hoài Cẩn, hắn cùng cô thanh mai xuất hiện sau cùng. Cô thanh mai được hắn cẩn thận che chở bên cạnh, không uống một giọt rượu nào. Còn tôi, với thân phận là bạn gái của hắn, lại bị người ta chuốc say trước mặt hắn. Bạn bè trêu đùa, hỏi hắn: “Không thấy xót sao?” Tạ Hoài Cẩn chăm chú thổi cho nguội ly nước nóng của cô thanh mai, mí mắt cũng không nhấc lên. “Cô ta dám ra tay với Yên Nhiên, thì cứ để cô ta chịu chút bài học.” Khi tan tiệc, trời bắt đầu đổ mưa, Tạ Hoài Cẩn không dừng bước, nắm tay cô thanh mai rời đi. Tôi đứng một mình trong mưa, suy nghĩ thật lâu. Tôi nghĩ, Tạ Hoài Cẩn. Chúng ta đến đây là hết rồi.
Sau Khi Bị ‘Vợ Não Yêu Đương’ Trả Hàng Cửa hàng online của nhà tôi vừa bán được 16 đôi giày cưới. Kiếp trước, mẹ tôi còn vui vẻ khoe với tôi rằng bà nhận được một “đơn hàng lớn”. Nhưng chẳng ai ngờ, nửa tháng sau, cô dâu đặt hàng lại trả lại toàn bộ mười sáu đôi — đế giày đều bị mài mòn nghiêm trọng, lại còn bốc mùi… chân thối nồng nặc. Mẹ tôi muốn hỏi rõ ràng thì lại bị đối phương gọi điện mắng như tát nước: “Giày nhà bà vừa rẻ tiền, vừa đa/u chân, làm chân tôi phồng rộp hết cả lên! Bà còn phải bồi thường tiền thuốc cho tôi mới đúng!” Mẹ tôi mềm lòng, đành ngậm ngùi trả tiền. Ai ngờ đối phương càng được nước lấn tới, tìm cả blogger bóc phốt, đăng video “cảnh báo người mua”, khiến cửa hàng bị tố cáo và đình chỉ, mẹ tôi còn nợ hàng chục vạn tệ. Sau đó, người khách này còn lần theo địa chỉ gửi hàng đến nhà tôi, vừa cười điên loạn vừa gào: “Là các người nguyền rủa tôi, khiến chồng tôi bỏ tôi! Tất cả các người đều đáng ch .t!” Một ngọn lửa dữ dội — thiêu rụi cả gia đình tôi. Lần này, tôi mở mắt ra, quay lại nửa năm trước, đúng lúc màn hình máy tính rung lên, xuất hiện một tin nhắn mới: 【Tôi mua mười sáu đôi giày, có thể giảm giá không?】
Gió Xuân Khi tôi đến viện phúc lợi để nhận nuôi một đứa trẻ, tôi đã nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên màn hình: 【Nữ phụ không có tiền thì làm ơn tránh xa nam chính ra, nam chính của chúng ta sau này sẽ là Thái tử gia nhà họ Giang đó!】 【Buồn cười thật, nhìn cô ta ăn mặc thế kia, chắc đến cơm còn chẳng có mà ăn, còn bày đặt nhận nuôi con làm gì?】 Tôi khẽ khựng lại, ánh mắt lướt qua nam chính, rồi dừng lại trên cậu bé xám xịt, co ro trong góc. “Viện trưởng, tôi quyết định nhận nuôi cậu bé này.” Các dòng bình luận cuộn nhanh: 【Cái gì! Cô ta lại chọn kẻ phản diện tương lai ư?】 【Kẻ phản diện sắp phải chịu khổ rồi, đáng đời, ai bảo nó sau này dám đối đầu với nam nữ chính!】
Tôi thích Giang Thừa, người mang nét quyến rũ hoang dại, nên ngày nào tôi cũng trêu chọc anh bằng những lời mập mờ. “Anh à, nể tình tôi quan tâm anh như vậy, Tết này mình ngủ chung được không?” “Vừa ăn mì bị bỏng lưỡi rồi, cho tôi mượn cơ bụng anh liếm một chút nhé?” “Có rảnh thì đến nhà tôi ngồi chơi đi, nếu không có cảm giác thì… làm chút cảm giác vậy.” Nhưng anh ấy chẳng thèm để ý đến tôi, còn nói mình không tán em gái của bạn. Thôi được, cũng chẳng phải không có anh ấy là tôi không sống nổi. Tôi quay đầu đi xem mắt, ăn một bữa cơm ra trò. Ai ngờ đêm đó, tôi lại bị trói ngược vào đầu giường, mặt áp lên cơ bụng săn chắc mà tôi vẫn luôn mơ ước. “Không phải em thích ăn sao? Không được nhổ ra, nuốt hết đi…”
Bệnh Nhân Rối Loạn Lưỡng Cực Xuyên Vào Truyện Ngược Tôi là một bệnh nhân mắc chứng rối loạn lưỡng cực. Ai cũng biết, ba đặc điểm điển hình nhất của người mắc bệnh này là: Tự đánh giá rất cao bản thân; năng lượng dồi dào, tràn trề; dễ bốc đồng, có xu hướng hủy hoại đồ vật và gây tổn thương cho người khác. Và giờ đây, tôi, một người hưng cảm, đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngược nữ.
Hà Thủ Ô Gây Nghiệp Vì để trị bệnh, tôi mua Hà thủ ô tươi từ tiệm Trung y mang về phơi, ai ngờ lại bị người ta nhặt mất. Tôi liên tục đăng tin trong nhóm cư dân: “Hà thủ ô tươi có độc, xin đừng ăn, ai trả lại sẽ có hậu tạ!” Ba ngày sau, một bà lão khóc lóc tìm đến: “Hà thủ ô của cô là chồng tôi nhặt được. Ai cũng nói có độc, nhưng ông ấy khăng khăng đòi ăn, kết quả trúng độc phải nhập viện. Làm ơn cho tôi xem hóa đơn mua hàng, để bệnh viện dễ xử lý bồi thường.” Tôi chỉ bật cười. Nếu tôi thật sự đưa hóa đơn, chẳng phải sẽ bị biến thành người gánh tội thay sao?
Không Có Anh, Em Càng Rực Rỡ Vào năm tôi mang danh “vợ của đạo diễn Phó”, tôi đã đề nghị ly h/ô n. Đạo diễn Phó luôn lạnh lùng, khi thấy tôi kéo vali rời đi cũng chỉ hơi nhíu mày: “Ngay từ đầu chúng ta đâu có đăng ký kết hôn, cô lấy tư cách gì mà nhận là vợ tôi?” “Muốn đi thì cứ đi.” Tôi nhìn người chị gái vừa về nước đã ở sẵn trong nhà tôi, dáng vẻ như bà chủ, đang nấu canh cho anh ta. Khẽ cười, gật đầu: “Được thôi.”
Cẩm Nang Làm Nữ Tổng Tài Sau khi đắc tội với một nữ minh tinh nổi tiếng, tôi bị ép quay về nhà… thừa kế tài sản. Họ quay show thực tế ở khách sạn nhà tôi, tôi vô tình lọt vào khung hình, cư dân mạng lập tức chửi rủa tôi “ké fame”, đòi đuổi tôi ra khỏi đó. Tôi bình thản nâng tách trà lên, hờ hững nói: “Thật ngại quá, đây là khách sạn nhà tôi. Nếu các người không muốn nhìn thấy tôi, thì bỏ tiền ra mua lại nó đi?”
Vừa Gặp Đã Thương Năm thứ ba ở Hầu phủ, cuối cùng ta cũng chữa khỏi đôi mắt cho tiểu hầu gia. Ngày hắn khôi phục thị lực, Hầu phu nhân gọi ta đến, hỏi ta muốn nhận thưởng gì. “Con đã ở bên nó nhiều năm, ta biết nó rất ỷ lại con.” “Nhưng mắt nó đã khỏi, sớm muộn cũng phải cưới vợ lập gia đình.” Ta khi ấy mới biết — Hầu phủ sớm đã tìm người thay thế. Kẻ từng dịu dàng vuốt ve chân mày ta, nói rằng sau khi sáng mắt người đầu tiên muốn nhìn thấy là ta — Tạ Tùy — khi đối mặt với cô nương thay thế với dung mạo tầm thường, ánh mắt hắn thoáng thất vọng, rồi lập tức xoay người đến nhà Trịnh gia — nơi hắn từng từ hôn hai năm trước — để nạp sính lại. “Trịnh gia có thế lực lớn, dựa lưng vào gia tộc Phí thị giàu có ở Dung Châu, mà đương kim gia chủ Phí gia lại là biểu ca của Trịnh tiểu thư. Hầu phủ ngày nay đã sa sút, cần mối hôn nhân này để duy trì.” “Còn về Ôn Từ? Dù gì cũng là xuất thân thấp hèn, nếu nàng nguyện ý thì cứ làm ngoại thất cũng được.” Nhưng ta không muốn. Khi rời khỏi Hầu phủ, tên gác cổng vừa thấy ta liền lúng túng ngăn lại: “Cô nương Ôn y, cô định đi sao? Có nói với tiểu hầu gia chưa?” Ta lắc đầu: “Ta sẽ trở về Dung Châu, không cần nói với Tạ Tùy nữa.” Dung Châu có thư báo tin — nghĩa huynh của ta bệnh nặng, ta là người thừa kế duy nhất.
Bỗng Dưng Có Con Trang thứ ba trong sổ hộ khẩu bỗng nhiên có thêm một cái tên lạ. Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Ôn Tử Hiên” ấy, ngón tay khẽ run. Mục “Quan hệ với chủ hộ” được ghi rõ ràng — “Con trai.” Tôi năm nay ba mươi hai tuổi. Chưa từng sinh con. “Lam Thế Kiệt!” – Tôi hét về phía phòng làm việc, giọng cao vút hơn tôi tưởng. Chồng tôi thong thả bước ra, tay vẫn cầm điện thoại. “Có chuyện gì vậy, Tĩnh Đàn?” Tôi ném quyển hộ khẩu xuống bàn trà. “Anh giải thích đi.” Anh ta cúi xuống nhìn. Sắc mặt từ ngờ vực, chuyển sang bàng hoàng, rồi lại lúng túng — như đang biểu diễn một màn biến sắc chuyên nghiệp. “Chuyện này… chắc là lỗi hệ thống thôi.” …