Danh sách truyện mới cập nhật
Búp Bê Bị Bỏ Rơi Anh trai tám tuổi của tôi nói rằng anh ấy đã trọng sinh. Anh ấy nắm tay tôi — đứa bé năm tuổi bị mù đường, tìm đến một thằng ngốc đang bới rác ngoài vùng ngoại ô. Thằng ngốc ấy muốn moi trong đống rác một con búp bê vải. Anh ấy chỉ vào chiếc kẹp tóc hình búp bê trên đầu tôi, nói: “Nó chính là búp bê. Từ nay, nó là của mày.” Nói xong, anh ấy quay lưng bỏ đi, không hề ngoái lại. Tôi chờ, chờ mãi, từ giữa trưa cho đến hoàng hôn. Nhưng anh ấy vẫn không trở về. Đúng lúc ấy, bầu trời vang lên một giọng nói kỳ lạ: [Con ác nữ còn chưa hay biết, nam chính đã trọng sinh rồi.] [Kiếp này, anh ta chỉ coi nữ chính từng ch//ết th//ảm ở đời trước là em gái ruột mà yêu thương che chở.] … Tôi không hiểu những lời ấy, chỉ ngậm ngùi rơi nước mắt, run rẩy đứng ngốc tại chỗ. Thằng ngốc lề mề bới xong mảnh rác cuối cùng, đôi tay dơ bẩn quệt vào quần áo. Nó kéo nhẹ chiếc kẹp búp bê trên đầu tôi, chậm rãi hỏi: “Búp bê, cậu có muốn về nhà với tớ không?”
Đang họp, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi. Bà ngoại hỏi tôi một ngày kiếm được bao nhiêu tiền. Tưởng bà muốn vay mượn gì, tôi cố ý nói ít đi: “Một ngày 1.200 thôi ạ.” Bà ngoại bảo: “Bà cho cháu hai ngàn, cháu có thể ở bên bà một ngày không?” Sống mũi tôi cay xè, lập tức đồng ý. Trong nhóm gia đình, toàn anh em họ buông lời than phiền: 【Ngoại có gọi cho mấy người không? Lại bắt tôi phải ở với bà một ngày, thật rắc rối.】 【Bà ấy rảnh quá, cho dù có đưa tôi hai ngàn, tôi cũng chẳng muốn ở cùng.】
“Bảo bối ngoan” và căn nhà ba người Ba giờ sáng, tôi bỗng nghe thấy chồng nói mớ: “Bảo bối ngoan, mai ba sẽ mua nhà mới cho con và mẹ.” Tôi lập tức bừng tỉnh. Chúng tôi luôn dùng biện pháp tránh thai, hoàn toàn không có kế hoạch sinh con — vậy “con” ở đâu ra? Tôi khẽ lay anh ta dậy: “Vừa rồi anh nói gì thế?” Anh trở mình, giọng ngái ngủ lầm bầm: “Mơ thôi… mơ thấy khách hàng đến đòi tiền…” Tôi không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ vươn tay lấy điện thoại anh trong bóng tối, mở Alipay lên xem. Ba tháng trước, anh chuyển đi năm trăm nghìn tệ, phần ghi chú viết rõ: tiền đặt cọc. Người nhận: Tôn Vũ Tình. Tôi lập tức tìm tên này, chưa đầy ba giây, đập ngay vào mắt tôi là một bài đăng nổi bật trên trang cá nhân cô ta — một bức ảnh siêu âm. Dòng caption đầy “hạnh phúc”: “Thiên thần nhỏ đã ba tháng tuổi rồi~ Ba nói chờ con chào đời xong, cả nhà mình sẽ dọn vào căn nhà mới, rộng rãi hơn~” Ngày đăng bài — chính xác là hôm sau ngày anh ta chuyển khoản. Tôi không do dự, chụp màn hình gửi cho bố: “Bố, chàng rể mà bố chọn không chỉ ngoạ//i tìn//h, mà còn có cả con rơi. Con sẽ khiến hắn ra khỏi nhà tay trắng.”
Kết hôn theo thỏa thuận với Thái tử gia của Cảng Thành sắp đến hạn, vậy mà anh ấy lại mất trí nhớ. “Đồ khốn, tôi theo hệ cấm dục, sao có thể kết hôn được chứ!” Ngày trước anh cũng từng nói câu này, chỉ là sau đó đã phá giới hết lần này đến lần khác. Một tuần sau, tôi chủ động tìm đến anh để hủy bỏ thỏa thuận. Ánh mắt anh đầy kinh ngạc, nhướng nhẹ đôi mày. “Em là vợ tôi?” “Tôi nghĩ bàn chuyện này khi anh mất trí nhớ thì không ổn, sau này hãy nói tiếp.” Tối hôm đó, anh từ công ty chuyển hẳn về nhà. Tắm rửa xong, anh mặc áo choàng tắm, ngực để trần. “Vợ à, em có bỏ gì vào nước không? Sao lại nóng quá.” “Vợ à, anh hình như bị sốt rồi, em sờ thử xem.” “Vợ à, em nhìn xem bụng anh mọc cái gì này, một múi, hai múi… đủ tám múi luôn.” Tôi: “?”
Giới thiệu: Năm ta vừa đăng cơ, một linh hồn từ thế giới khác tự xưng là “nữ hoàng công lược” bất ngờ xuất hiện và ch/iếm đ/oạt thân thể ta. Nàng ta xây dựng hậu cung và si mê nhìn chằm chằm vào những gương mặt tuấn tú. Nàng ta chế giễu: “Làm nữ đế thì có ý nghĩa gì? Chinh phục thiên hạ không bằng chinh phục đàn ông.” Nàng ta dùng thân phận của ta để hạ mình, ân cần hỏi han, tỏ vẻ nịnh nọt, đầy vẻ xấu xí với đám nam nhân. Cho đến khi nhiệm vụ công lược thất bại. Ta mở mắt. Tiểu thái giám vội vã chạy đến báo cáo: “Bệ hạ, Chu thị khanh và Liễu thị khanh lại gây sự rồi, người mau đi dỗ dành họ đi ạ.” “Giet.” “Người, người nói gì cơ?”. “Chu Sam và Liễu Phi Chi, ban chet.” Ta chân trần bước ra từ sau tấm màn màu vàng, ánh mắt khẽ nheo lại. “Còn cả ngươi nữa.”
Tôi và cô bạn thân cùng xuyên không về thời cổ đại, cả hai đều trở thành phi tần không được sủng ái của Hoàng đế. Chúng tôi buồn chán nên khắp nơi tìm thú vui. Cô bạn thân quấn lấy một chàng thị vệ tuấn tú, còn tôi thì mê mẩn một tiểu thái giám trắng trẻo, hay mắc cỡ. Ngày bị Thái hậu phát hiện, chiếc yếm của bạn tôi còn đang vắt trên thắt lưng của tên “cuồng đồ”, ánh mắt cô ấy thì mơ màng. “Tiêu, Tiêu tướng quân?” Thái hậu hoảng hốt lùi lại mấy bước, rồi lại va phải tôi và tiểu thái giám đang ăn mặc xộc xệch. “Bệ, bệ hạ?” Cả người tôi cứng đờ, trơ mắt nhìn tiểu thái giám vốn luôn e thẹn kia lại nâng cằm tôi lên, cười như không cười: “Sao không tiếp tục nữa, Quý phi nương nương?”
Linh Vật Của Công Ty Tôi là linh vật của công ty. Để giữ tôi lại, ông chủ đã đặc biệt tạo ra một vị trí nhàn rỗi mới cho tôi. Nhưng rồi, một người sếp mới từ đâu đến, một kẻ theo chủ nghĩa duy vật. Hắn không thể chịu được cảnh tôi nhàn rỗi, lại còn thèm muốn vị trí của tôi. Nhân lúc ông chủ đang ở trong núi sâu bế quan thiền định, mất liên lạc, hắn dùng đủ mọi cách để ép tôi rời đi, cốt là để cô bồ nhí của hắn vào công ty thay thế vị trí của tôi. Từ việc đi làm linh hoạt mỗi ngày, tôi phải làm việc từ 9 giờ sáng đến 10 giờ tối, cuộc sống khổ không kể xiết. Ban đầu, tôi định nghiến răng chịu đựng cho đến khi ông chủ quay về để xử lý hắn. Nhưng không ngờ, vào đúng ngày trước khi ông chủ trở lại, hắn lại công khai thông báo trên mạng nội bộ của công ty, chỉ trích tôi đi vệ sinh quá 5 phút, lớn tiếng phê phán tôi lười biếng, lơ là công việc, mắng tôi một trận té tát. Thật quá đáng, tôi tức đến mức xin nghỉ việc ngay tại chỗ, rồi sau đó quay đầu vào làm cho công ty đối thủ đang trên bờ vực phá sản mà ông chủ của tôi sắp mua lại….
Tráo Lại Em Gái Mẹ và cô giúp việc trong nhà – dì Vương – cùng sinh con, trước mắt tôi hiện lên một loạt bình luận bay lơ lửng. 【Tới rồi tới rồi, cô giúp việc sắp tráo đổi hai đứa trẻ rồi.】 【Tuy con gái là con của giúp việc, nhưng con bé vừa xinh đẹp vừa lương thiện, xứng đáng có được những điều tốt nhất.】 【Nữ phụ đúng là đồ trời sinh tàn độc, cấp hai bỏ học đi làm lưu manh, đến trường nghề còn không đỗ nổi, không chỉ hại chết chị ruột mà còn phóng hỏa thiêu chết cha mẹ nuôi của nữ chính, thật muốn thò tay vào bóp chết cô ta ngay lập tức.】 …… Nhìn những dòng bình luận trước mắt, tôi ung dung tráo đổi lại hai đứa trẻ. Bởi vì tôi đã trọng sinh.
Độ Lệch Cảm Xúc Bạch nguyệt quang của Phó Sùng lái xe tông trúng tôi đang đạp xe. Phó Sùng chạy tới hiện trường, Bạch nguyệt quang thở phào nhẹ nhõm: “Bạn trai tôi đến rồi, chị muốn bồi thường gì thì cứ nói với trợ lý của anh ấy nhé.” Anh cởi áo khoác vest, khoác lên người cô ta. Rồi khẽ cau mày, nhìn chằm chằm vào đầu gối tôi đang chảy m/áu — rất lâu. Bạch nguyệt quang ngập ngừng hỏi: “Hai người… quen nhau à?” Phó Sùng cụp mắt, nắm tay cô ta rời đi. “Không quen.” Tôi ngồi yên bên lề đường dán băng cá nhân. Đối với câu nói ấy — không có cảm xúc gì đặc biệt. Dù sao thì. Ba năm trước, điều khoản đầu tiên trong hợp đồng tiền hôn nhân anh ta đưa tôi. Chính là: phải giấu kín chuyện kết hôn. Giờ tan tầm, không gọi được xe. Tôi vừa tập tễnh đi bộ đến công ty, vừa nghĩ: Ba năm hợp đồng hôn nhân của tôi và Phó Sùng sắp hết. Tôi có thể rời đi rồi.
Dưới Bóng Hoa Quỳnh Vì một cây trâm cho tỳ nữ, Mạnh Huyền Chu bắn ta ng/ã ngựa. Từ đó, ta không còn oán trách, cũng chẳng buông lời chất vấn, chỉ bình thản đề xuất lui hôn. “Hủy hôn chỉ vì một cây trâm sao?” “Chỉ vì một cây trâm, đúng vậy.” Hắn lặng im hồi lâu, rồi bật cười khinh miệt: “Lần này ngươi ráng có chút cốt khí, đừng như mười ngày tám bữa trước lại khóc lóc đến cầu xin ta.” “Cả kinh thành ai mà chẳng biết ngươi là miếng cao da chó dính lấy ta, mười ngày không nói chuyện đã là chiến tích cao nhất đời ngươi rồi đó, cố gắng lên nhé!” Mười năm tình nghĩa thanh mai trúc mã, ta thật sự từng chạy theo sau hắn, đuôi ngoắc mừng rỡ. Nhưng lần này, ta không cần nữa — thật sự không cần nữa rồi. Sau khi bị ngã ngựa, ta được công chúa cứu. Điều kiện là phải thay nàng viễn gả tới Lạc Xuyên. Ngày thành thân vừa hay là mười ngày sau.
Lệnh Ý công chúa không có cha “Ta sớm muộn gì cũng sẽ ch .t trên giường của ngươi.” “Đây chính là cái giá của việc thô/ng dâ m đó, tỷ phu.” Ta níu lấy đai áo hắn. “Giang, Tử, Phù!” Phó Kiều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn nát hàm răng sau, “Ngươi có thể đừng gọi ta như thế được không? Ngươi định gọi cả trăm năm nữa chắc?” “Một trăm năm thì lâu quá, đợi ngươi thật sự chết trên giường ta, ta sẽ thôi gọi.” Phó Kiều thở dài một tiếng. Tháng sau hắn sẽ Nam chinh. Trước khi lên đường, hắn đặc biệt tới tìm ta, vụng trộm lần cuối. Vì sao lại nói là vụng trộm? Nam chưa cưới, nữ chưa gả, mà lúc này chúng ta đang giải y hoan lạc ngay trong khuê phòng tiểu các của ta.
Ba tôi sau khi bị tên côn đồ đập hỏng đầu, thì cứ khăng khăng mình là thái tử gia ở kinh thành, cả làng đều coi nhà tôi như trò cười. Không ngờ, mười chiếc Rolls-Royce hầm hố tiến thẳng vào làng. Ảnh đế ôm lấy chân ba tôi khóc lóc: “Anh, cuối cùng em cũng tìm thấy anh rồi.” Mẹ tôi suýt lên cơn đau tim. Tên phá gia chi tử này, mời ảnh đế diễn một màn như vậy, chẳng lẽ phải vét sạch gia sản? Ai ngờ chớp mắt lại có mười chiếc Bentley nữa chạy vào làng, ảnh hậu ôm lấy mẹ tôi khóc đến mù mắt. “Chị, em tìm chị khổ lắm đó!” Mắt tôi tối sầm lại. Lần này nhà tôi chắc tiêu thật rồi!