Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Con Cờ Trong Tay

Con Cờ Trong Tay Mười tuổi năm ấy, cả nhà ta bị di/ệt môn. Bọn sát thủ kia, để trừ hậu hoạn, không tha một ai, đến cả gà chó cũng chẳng để lại. Bọn chúng lục tung khắp nơi, đứa con trai nào còn sống đều bị lôi ra sát hại, trứng gà cũng bị lắc cho vỡ lòng đỏ, giun đất thì ch/ém dọc thân, ngay cả ổ kiến cũng bị đổ nước sôi. Cuối cùng, bọn chúng phát hiện ra ta – một tiểu cô nương xinh đẹp.

Cả nhà nghe được tiếng lòng tôi

Tôi bị một chiếc xe đạp công cộng đâm xuyên không. Không phải siêu xe, không phải xe tải, mà là một chiếc xe đạp công cộng mở khoá bằng quét mã. Đúng là hết chỗ nói! Khi tỉnh lại lần nữa, tôi nằm trong một phòng bệnh sang trọng chẳng khác nào phòng tổng thống của khách sạn năm sao. Bên giường là một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc quý phái, một anh đẹp trai mặt lạnh mặc vest chỉnh tề, còn có một chàng trai trẻ đeo khẩu trang mà vẫn không giấu được vẻ điển trai. “Tôi là ai đây mấy người là ai?” Tôi cảnh giác rụt cổ lại. Không lẽ là băng đảng buôn bán nội tạng? Nhưng mà nhìn nhan sắc này thì có vẻ không giống. Người phụ nữ trung niên xinh đẹp nắm lấy tay tôi, nước mắt tuôn trào: “Con à, chúng ta là cha mẹ ruột của con đây!” Tôi: “???”

Con thật con giả

Tôi đã nuôi dạy một đứa con gái suốt mười sáu năm, nhưng hóa ra nó không phải con ruột của tôi. Con gái của người giúp việc được cưng chiều trong nhà tôi như công chúa, còn con gái ruột của tôi lại phải chịu khổ ở quê. Sau khi đón con gái ruột trở về, tôi nhất quyết muốn đưa đứa con nuôi đi. Nhưng chồng và con trai tôi lại không cho phép. Chồng nói con nuôi có giáo dưỡng, biết cư xử, ra ngoài cũng không làm mất mặt. Con trai thì chê chị gái ruột vừa quê mùa vừa lạc hậu, ra ngoài khiến nó mất mặt. Tôi nhìn ánh mắt u uất của con gái ruột, nắm lấy tay con bé. “Vậy thì ly hôn đi, tôi sẽ mang con gái tôi đi.”

Ly Hôn Vì Bánh Thụy Sĩ? Không, Vì Tôi Chịu Đủ Rồi

Ly Hôn Vì Bánh Thụy Sĩ? Không, Vì Tôi Chịu Đủ Rồi Chồng tôi mua sáu chiếc bánh cuộn Thụy Sĩ. Anh và con trai mỗi người ăn hai cái. Tôi làm việc nhà xong, bụng đói cồn cào nên ăn nốt 2 cái còn lại. Không ngờ, chồng tôi tức giận đến mức bùng nổ: “Bánh đó mua cho Thư Di đấy! Con gái người ta thích ăn đồ ngọt, cô giành ăn làm gì?!” Tiếng cãi vã làm con trai tỉnh dậy. Thằng bé thấy tôi ăn mất phần bánh của dì Thư Di thì gào khóc thảm thiết: “Mẹ xấu! Mẹ ăn hết rồi dì Thư Di sẽ không có phần! Mẹ đền đi! Mẹ đền đi!” Tôi nhìn hai cha con cùng lúc trừng mắt với mình, trong lòng lạnh giá. Thì ra, đến một miếng bánh ngọt… tôi cũng không có quyền được ăn. Chồng lạnh lùng ra lệnh: nếu không mua lại phần mới thì đừng mong sống yên trong nhà này. Lần này, tôi không cãi. Chỉ nói: “Được. Vậy ly hôn đi.”

Là Chuyên Viên Nhập Liệm, Tôi Bị Khách Than Phiền Vì Trang Điểm Quá Đậm

Là Chuyên Viên Nhập Liệm, Tôi Bị Khách Than Phiền Vì Trang Điểm Quá Đậm Tôi học mỹ thuật ở đại học, ra trường mãi không tìm được việc. Một hôm lướt mạng, thấy nhà t/ang l/ễ đăng tin tuyển dụng: 【Chuyên viên trang điểm cho người đã kh/uất – lương 5000, bao ăn ở.】 Đọc kỹ hơn thì thấy còn đóng bảo hiểm xã hội, tuy không có quỹ nhà ở nhưng lại “tặng kèm” một bộ tài sản cố định. Đủ loại hộp, nhiều màu nhiều kiểu, nằm siêu thoải mái, cho chọn tùy thích. Nghĩ lại thì nghề này đúng là quá ổn định. Khách hàng chỉ có tăng chứ chẳng giảm, mà chưa bao giờ có ai “chạy đơn” cả. Không cạnh tranh, chẳng áp lực, đúng kiểu bát cơm sắt. Tôi liền ứng tuyển. Hôm phỏng vấn, giám đốc hỏi: “Có s/ợ ng/ười ch/ết không?” Tôi nghiêm mặt bịa bừa: “Không sợ. Tôi còn xem “L/ời ng/uyền lúc nửa đêm”, cắm tai nghe bluetooth, không bật phụ đề cơ mà.” Giám đốc nghe xong cực kỳ hài lòng: “Đúng loại tâm lý vững vàng mà tôi cần.” Sự thật chứng minh, thế giới này toàn là một gánh tạp kịch khổng lồ. Tôi nhờ màn “chém gió” mà trúng tuyển. Sau này mới biết, nhân viên trước tôi – một chàng trai – ngày đầu đi trang điểm cho th/i th/ể, đang làm dở thì người ch/ết bỗng… nấc một cái. Anh ta bỏ việc ngay tại chỗ, không thèm lấy lương. Tuy lòng cũng thấy hơi rờn rợn, nhưng nghĩ lại thì… thôi kệ. Đã đến nước này rồi, còn quay đầu gì nữa.

Cửu Vĩ Mặc Linh

Cửu Vĩ Mặc Linh Khi đèn mệnh của chị tôi tắt, tôi thực sự rất hoang mang. Bởi tôi từng xem mệnh cho chị, rõ ràng là thọ trăm tuổi, phúc lộc đầy đủ. Vậy mà xuống núi chưa đầy mười năm, chị đã ch.t rồi sao? Cho đến khi tôi mang kiếm xuống núi, tận mắt nhìn thấy người đàn ông mà chị lấy. Trên người hắn, có nội đan mà tôi để lại cho chị làm vật hộ thân. Tôi giơ kiế//m chỉ thẳ//ng vào cổ họng hắn, lạnh lùng hỏi: “Chị tôi rốt cuộc đã ch.t thế nào?” Hắn chưa kịp trả lời, vài ống sắt đen ngòm đã chĩa thẳng vào trán tôi. Hắn cười, nụ cười châm chọc mà tự đắc: “Thời đại đổi rồi.” Tôi cũng cười — một kiếm, cắ//t đ//ứt c/ổ họ/ng hắn. Thời đại đổi rồi, thì sao?

Không Thoát Khỏi Vòng Tay Anh

Sau khi qua đêm với người anh trai kế lạnh lùng, tôi vì quá nhát gan nên nửa đêm đã bỏ trốn. Tin tức anh trai kế sắp đính hôn lan truyền khắp thành phố. Tôi vung tiền như nước, gọi tám nam người mẫu đến để an ủi trái tim thất tình. Kết quả lại bị anh trai kế bắt gặp tận nơi. Ngón tay anh lạnh lẽo bóp lấy gáy tôi, nụ cười tràn đầy nguy hiểm: “Ăn xong rồi bỏ chạy, em gái cũng gan không nhỏ đấy.” “Em có biết kết cục khi dám đùa giỡn anh là gì không?” “Không biết à? Vậy để anh trai làm mẫu cho em xem.” “Ngoan, há miệng ra.”

Vòng Lặp Tình Yêu

Vòng Lặp Tình Yêu Năm thứ ba em trai tôi làm chuyện xấu xa, cưỡng ép yêu với một bạn học nghèo, thì cuối cùng anh trai của cô ấy cũng tìm đến tận cửa. Người đàn ông trẻ tuổi, lạnh lùng vừa bước xuống từ chiếc xe sang màu đen. Dòng bình luận trên màn hình đã trở nên đ/iên c/uồng: 【Aaaaa, anh trai nam chính… cuối cùng cũng đợi được anh rồi.】 【Cuối cùng anh cũng thành công và quay lại một cách đầy oai phong.】 【Đôi chị em ác bá này, sắp bị xử lý một cách triệt để rồi.】 【Tôi không ưa họ đã lâu rồi.】 【Sau này sẽ là con đường phản công của anh em nhà nam chính.】 Dòng bình luận đang cuồng loạn. Còn tôi nhìn người đàn ông mặc vest đen trước mặt, tiểu cảm lại trở nên vô cùng không tự nhiên. Bởi vì chiêu cưỡng ép yêu này của em trai tôi là học từ tôi. Và ba năm trước, tôi đã từng cưỡng ép yêu với chính người đàn ông này.

Âm thanh ở tầng dưới

Tôi nghe thấy giọng của bạn trai truyền lên từ tầng dưới, bảo tôi xuống ăn khuya. Khi tôi chuẩn bị xuống lầu thì lại nghe thấy trong phòng bên cạnh cũng vang lên giọng của bạn trai. “Đừng đi, tôi cũng nghe thấy rồi.” Nếu bạn trai đang ở phòng bên cạnh, vậy thì người dưới lầu là ai?

Cướp đi đám cưới hạnh phúc

Bà ngoại tôi có một thói xấu, bà thích đi “giành hỷ” trong đám cưới của người khác. Mỗi lần tôi khuyên ngăn, bà lại thở dài: “Bà cũng chỉ muốn sống thêm vài năm nữa, để được ở bên con thêm một chút.” Một đêm nọ, bà lại mặc đồ đỏ ra ngoài giành hỷ. Nhưng khi trở về thì đã phát điên. Tôi tìm đến gia đình tổ chức đám cưới hôm đó để hỏi cho rõ. Đối phương sững sờ: “Nhà chúng tôi tổ chức là đám cưới âm, hôm đó hoàn toàn không mời khách!” “Bà ngoại con, rốt cuộc là giành hỷ của ai chứ?”

Truy đuổi cậu bé mất tích

Có một cặp vợ chồng có con trai mất tích đến nhờ tôi giúp đỡ, mong tôi có thể tìm thấy con trai họ. Nhưng đủ mọi dấu hiệu cho thấy, cậu bé có lẽ đã chết rồi, thế nhưng tim cậu vẫn còn đập.

Kiếp Nạn Của Diễm Quân

Trước ngày đại tỷ xuất giá, nàng đem ta gả cho tên nô tài xấu xí nhất trong phủ.Không ngờ, nô tài ấy sau lại tòng quân chinh chiến, nhờ công lao bình loạn mà được phong làm Nhất tự Tề Vương.Ta cũng vì thế mà trở thành vương phi tôn quý nhất thiên hạ.Còn đại tỷ, sau khi gả đi mới phát hiện —— Thái tử căn bản không ưa nữ nhân, ba năm lạnh nhạt, chưa từng sủng ái lấy một lần. Đến một hôm say rượu, hắn nổi cơn điên, đốt sạch hậu viện.Đại tỷ vì thế mà ch .t cháy trong bi/ển lửa.Sau đó, chủ mẫu cũng hóa điên, chịu không nổi cảnh con gái thảm tử mà ta lại hiển quý vô song, trong lòng sinh hận, tìm được cơ hội liền kéo ta cùng ch .t.Chờ ta mở mắt, đã trở lại ngày đại tỷ sắp xuất giá năm xưa.Chỉ thấy nàng ôm chặt lấy tên nô tài xấu xí kia, không chịu buông tay.“Ta không muốn làm Thái tử phi.”“Ta muốn gả cho hắn.”