Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Mẹ mắc bệnh Alzheimer vô tình vào trò chơi kinh dị

Mẹ bị mất trí nhớ tuổi già của tôi vô tình bước vào trò chơi kinh dị, đứa bé ma mặc áo đỏ giơ lưỡi hái về phía tôi, bà liền bước tới nắm lấy tay nó. “Cháu ngoan của bà, cắt cỏ cho heo sao có thể để cháu làm, mau bỏ dao xuống đi.” Xác sống nữ gào thét lao tới, bà tưởng người ta mời bà nhảy múa quảng trường. “Chị ơi, chị là người dẫn đầu nhóm múa ở khu nhà mình đúng không, nhìn khí chất và dáng người này, chỉ bảo em với.” Nam quỷ không đầu xách cưa máy chém đôi cánh cửa, bà sầm mặt quát lớn. “Đồ chết tiệt, sao giờ mới về? Suốt ngày lang thang ngoài đường, chết ngoài đó luôn đi, còn đứng đó làm gì, không mau vào rửa tay ăn cơm.” Thế mà đến đêm, bà lại ôm lấy tôi đang run lẩy bẩy an ủi: “Con yêu đừng sợ, mẹ nhất định sẽ đưa con sống sót trở về nhà nhé.”

Cảnh sát nghi ngờ tôi

Chồng tôi cùng cả nhà năm người đều bị sát hại. Còn tôi vì bị tạm giữ ở đồn công an nên may mắn thoát khỏi một kiếp nạn. Là người nhà nạn nhân, tôi chìm đắm trong đau khổ không thể tự thoát ra. Thế nhưng cảnh sát lại hết lần này đến lần khác chất vấn tôi. “Đồng bọn của cô rốt cuộc là ai!”

Trùng Sinh: Người Chị Duy Nhất

Kiếp trước, tôi chỉ là một cái “túi máu”, bị vắt kiệt đến ch/ết, cô độc ngã xuống trong ký túc xá công xưởng. Đến khi nhìn thấy th/i th/ể của tôi, bố mẹ mới biết hối hận. Sau khi trùng sinh, tôi nhận được một viên “Mười năm sớm ngộ”. Hệ thống nói: cho bố mẹ uống, họ sẽ sớm tỉnh ngộ mười năm. Nhưng tôi lại không chút do dự, nhét viên thuốc ấy vào miệng đứa em trai đỏ hỏn trong tã. Đôi mắt nó bừng sáng, cái mũi nhỏ khịt khịt, như vừa được khai trí.

Tiểu Man Tiểu Mãn

Tiểu Man Tiểu Mãn Việc đầu tiên ta làm sau khi trọng sinh là b/ẻ g/ãy con d/ao m/ổ lợn, ch/ặt đ/ứt nghiệt duyên giữa Tạ Hạc và nữ chính. “Thi đỗ trạng nguyên hay là để ta ch/ém, ngươi chọn một đi.” Tạ Hạc ôm cái mông bị đá, nghiến răng chửi ta là đồ ghen tuông vô lý. Lời chửi ấy kéo dài cho đến khi hắn thi đỗ Trạng nguyên, trở thành tân quý của triều đình. Và cho đến khi hắn nói muốn cưới ta làm vợ. Hắn đỏ mặt, nghểnh cổ: “Ngoài ta ra, còn ai có thể chịu nổi đồ ghen tuông vô lý như nàng!” Ta đã tin. Cho đến khi nữ chính trở về kinh thành, Tạ Hạc vẫn như năm xưa, bị nàng ta thu hút. Khi hắn một lần nữa bị thương nặng vì cứu nàng ta, ta mới chợt nhận ra Tạ Hạc chưa từng thay đổi. Giống như hắn chưa bao giờ thay đổi cách gọi “đồ ghen tuông vô lý”. Thế là ta bẻ ngón tay tính toán số bạc đã tiêu cho hắn suốt những năm qua, rồi bán hết những thứ đáng giá trong phủ hắn để gom đủ số tiền đó. Ngày ta rời đi, mọi thứ vẫn bình thường. Chẳng hề có chút bận rộn hay vui vẻ nào của ngày đại hôn. Nhưng sau này, ta lại nghe nói. Trạng nguyên lang vốn thanh cao thoát tục, lại mặc hỷ phục đỏ, bái đường với một con d/ao m/ổ lợn. Rồi hắn lại cầm nó, đi loạng choạng, gặp ai cũng khản giọng hỏi: “Nương tử của ta giận dỗi rồi, nhưng lần này… sao nàng không đến ch/ém ta nữa?”

Thay Muội Gả Hòa Thân, Nhiếp Chính Vương Hối Không Kịp

Thay muội gả hòa thân, Nhiếp chính vương hối không kịp Trước ngày đại hôn một ngày, ta chủ động xin chỉ gả xa sang Bắc Ngụy. Bởi kiếp trước, vị hôn phu của ta – Nhiếp chính vương Thẩm Dự – lại chọn gả muội muội cùng cha khác mẹ của ta đi hòa thân. Nhưng kiệu hoa vừa đến biên cảnh, nàng liền lập tức t ự v/ẫ .n ngay trước mặt sứ đoàn. Nàng nói, đời này nàng chỉ yêu một mình Thẩm Dự, thà ch .t chứ tuyệt không gả cho kẻ khác. Cái ch .t ấy phá vỡ bang giao hai nước, Bắc Ngụy lập tức kéo quân áp sát biên giới. Vị hôn phu của ta khi ấy chỉ hơi cau mày, vẫn chuẩn bị đại hôn như không có chuyện gì xảy ra. Mãi đến khi bái đường, hắn mang theo mấy vạn tinh binh thẳng tiến vào cung, m/á u chảy thành sông. Đệ đệ mới 10 tuổi của ta bị ch é/m đến thân thể n/át//v ụ.n, còn ta thì rơi vào đại lao, chịu đủ mọi cực hình. Hắn ôm th i t h //ể của ta và A đệ, ném xuống trước mộ muội muội, rồi ôm bia mộ mà gào khóc: “A Dữu, đều là do Hạ Minh Châu chiếm vị trí trưởng công chúa, bằng không ta sao lại bỏ lỡ nàng? Bây giờ ta đã đưa nàng xuống gặp muội, kiếp sau chúng ta nhất định sẽ nên duyên.” Sau đó hắn lên ngôi, trở thành “minh quân si tình” được ca tụng muôn đời. Còn ta và A đệ lại bị hậu thế khắc sâu hai chữ “ác độc”, ngàn năm bị người đời nguyền rủa. Mở mắt ra, ta trở về đúng ngày trước khi hòa thân. Lần này, ta xé nát thánh chỉ để muội muội đi thay, không chút do dự bước lên kiệu hoa.

Phượng Hoàng Quy Lai

Ngày ta ch .t, trời rất đẹp. Giữa mùa hè, ta nằm trên ghế trúc dưới tán liễu, phe phẩy quạt nan hóng mát, ngẩng đầu nhìn một ổ chim yến dưới mái hiên. Ổ yến ấy đã ở đây mấy năm, mỗi ngày ríu rít kêu bên tai, coi như cũng là bạn. Đang ung dung hưởng nhàn, lại có quý khách ghé thăm. Là công công bên cạnh hoàng thượng – Lưu Đức. Quả là khách quý hiếm thấy. Ta khẽ phe phẩy quạt, mỉm cười với người quen cũ: “Hôm nay ngọn gió nào đưa công công đến đây vậy?” Lưu công công cũng cười, vẫn là dáng vẻ trung hậu như trước. Ông hành lễ với ta, rồi nói: “Hoàng thượng sai nô tài đến đưa đồ cho nương nương.” Nói xong liền ra hiệu, một tiểu thái giám bước lên, cung kính dâng một chén rượu.

Thường Lạc

Thường Lạc Vào cung tuyển tú, Thái hậu hỏi ta có sở trường gì. Ta gãi đầu: “Cha con nắm trong tay bốn mươi vạn đại quân.” Thục Quý phi vu oan ta hạ đ/ộc nàng. Ta chớp mắt: “Cha ta nắm trong tay bốn mươi vạn đại quân.” Sau này được thị tẩm, ta vừa định nói gì đó. Hoàng thượng liền bịt miệng ta lại, trầm giọng: “Trẫm biết rồi, trẫm đã cưới bốn mươi vạn đại quân về nhà.”

Trong Động Đất, Anh Chọn Cô Ấy

Trong Động Đất, Anh Chọn Cô Ấy Trong trận động đất, anh ấy bỏ mặc tôi – một người đang mang thai – quay lưng ôm lấy “bạch nguyệt quang” rồi rời khỏi đống đổ nát. Khi tôi được cứu ra ngoài, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của cô ta: 【Tôi biết, anh mãi mãi sẽ lựa chọn tôi.】 Tôi lặng lẽ nhấn “like”. Không lâu sau, bài đăng bị xóa. Lần đầu tiên anh đến bệnh viện thăm tôi, cũng chỉ để giải thích thay cho cô ta: “Cô ấy chỉ muốn ghi lại khoảnh khắc sống sót sau thảm họa thôi, em đừng làm ầm lên.” Tôi đặt tay lên bụng phẳng lặng, mỉm cười nhìn anh: “Về sau sẽ không làm ầm nữa.”

Kiếp Này Không Để Ngươi Sống

Đời trước, mỗi khi Thái tử chạm vào chiếc nhẫn kia, nha hoàn bên cạnh ta liền mặt mày ửng đỏ như hoa đào nở rộ. Nàng ta lén lút giả mạo thân phận tiểu thư của ta, thường xuyên ra vào Đông cung tư hội cùng Thái tử, vọng tưởng trở thành Thái tử phi. Sự việc bị Hoàng hậu phát hiện, một đạo thánh chỉ hạ xuống, toàn bộ nhà ta chịu cảnh tru di. Lần nữa mở mắt, ta quay lại yến hội trong cung, liền thấy trước mắt xuất hiện những dòng chữ kỳ quái: 【Yến tiệc này, Thái tử cố tình vuốt ve chiếc nhẫn, thật xấu xa.】 【Đám vai phụ đúng là một lũ mù, chẳng nhìn ra Thái tử đang trừng phạt “muội bảo”.】 【Giá như có ai phát hiện ra biểu hiện bất thường của “muội bảo” lúc này thì càng thêm kịch tính!】 Muốn kịch tính ư? Ta đứng bật dậy, giơ tay tát một cái vang dội lên mặt nha hoàn đang uốn éo phía sau. “Ngứa ngáy quá thì đi trị!”

Hũ Tương Bò Và Lằn Ranh Máu Mủ

Lướt vòng bạn bè, tôi thấy chị dâu đăng ảnh món tương bò, kèm lời khen “mẹ chồng làm ngon tuyệt”. Nhìn thôi cũng đủ khiến tôi phát thèm.Tôi nhắn tin cho mẹ, bảo nếu trong nhà còn thì gửi cho tôi hai hũ. Tin nhắn gửi đi từ chiều, nhưng mãi chẳng thấy mẹ trả lời.Càng ngạc nhiên hơn khi trong nhóm gia đình, mẹ vẫn trò chuyện với mọi người rất rôm rả. Mẹ vẫn đang online, vậy tại sao lại không mở tin nhắn của tôi?Tối đến, khi tôi đang ngồi ăn cơm, điện thoại vang lên, là mẹ gọi. Tôi vội vàng bắt máy, tưởng rằng cuối cùng mẹ cũng nhớ đến tôi.Chưa kịp nói gì, mẹ đã buông ra một câu thẳng thừng:“Cái tương bò đó con còn muốn không? Nếu muốn thì chuyển cho mẹ 500 tệ, con cũng biết bò giờ đắt lắm, mẹ không có tiền.”

Cách Ly Cảm Xúc

Phát hiện Phó Hoài ngoại tình, anh ta không hề hoảng loạn, cũng chẳng phủ nhận. Chúng tôi trao đổi, ly hôn, bình thản như chưa có gì xảy ra. Trên đường đi làm thủ tục ly hôn, tôi vẫn không nhịn được mà hỏi anh ta. “Vì sao… anh nhất định phải tranh giành căn nhà tân hôn của chúng ta?” “À cái đó à.” Phó Hoài nói chuyện một cách nhẹ nhàng như gió thoảng. “Thanh Thanh ghen, nhất định phải tự tay xóa đi dấu vết tôi từng ở bên người phụ nữ khác thì mới đã.” Anh ta lắc đầu, giọng có chút buồn cười pha nét cưng chiều. “Đồ trẻ con.” Tôi sững vài giây. Nhìn khuôn mặt anh ta rạng rỡ vì sắp được ly hôn với tôi. Tôi vung túi, đập vào người anh ta khiến mũi anh ta chảy máu tung tóe.

Thị Giác Hồi Phục

Tôi đã bị mù, nhưng ngay ngày hôm qua, tôi kỳ diệu khôi phục lại được thị lực. Tôi vừa định nói cho cha mẹ biết tin vui này, thì lại phát hiện dưới gầm giường mình có một mảnh giấy ăn bị vò nát. Trên giấy ăn viết một câu: Đừng nói với họ, rằng mày có thể nhìn thấy.