Danh sách truyện mới cập nhật
Thầy bói nói tôi 24 tuổi sẽ gặp một kiếp nạn, thế mà tôi mới 20 tuổi đã toi đời. Sau khi trở thành cô hồn dã quỷ, ngày nào tôi cũng nguyền rủa cái tên lừa đảo đó chết không tử tế. Cho đến bốn năm sau, mộ của tôi bị chó đào lên. “Cây Hoa, nhả ra mau, thứ dơ bẩn gì cũng tha vào mồm là sao!” Một anh siêu đẹp trai bước tới giật dây xích, rồi móc ra thứ gì đó từ miệng con chó. Tôi lơ lửng trên không, cảm kích nhìn anh. “Người đẹp lòng tốt, cảm ơn anh nha anh đẹp trai, nhưng mà cái này không phải đồ dơ đâu, đây là…” Anh đẹp trai lặng lẽ nhìn xương đùi của tôi ba giây, sau đó “rầm” một tiếng ngất xỉu tại chỗ. Tối hôm đó, tôi – một con cô hồn nhỏ không ai thèm đoái hoài – địa điểm hiện hồn đã được cập nhật, từ vùng hoang vu hẻo lánh chuyển đến nhà anh ta.
Năm thứ hai làm thế thân cho đại lão giới Kinh Thành, tôi vẫn chưa thể trở thành chính thức. Trong giới ai cũng nói tôi vì tiền mà chuyện gì cũng có thể nhẫn nhịn. Cố Nghiễn Thâm thì rõ ràng chỉ yêu vị chính chủ kia, ngay cả trong giấc ngủ cũng khóc cầu xin cô ta đừng rời đi. Cho đến khi người phụ nữ ấy mang theo đứa con quay về nước. Tôi tận mắt thấy bé gái gọi Cố Nghiễn Thâm một tiếng ba. Tôi quả quyết giấu đi tờ phiếu khám thai, trong đêm lập tức đặt lịch phẫu thuật. Thế nhưng cả thành phố không có một bệnh viện nào dám tiếp nhận tôi. Khi tìm được tôi, người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề, sắc mặt khó coi đến cực điểm. “Thịnh Hạ, em đủ độc ác. “Em rốt cuộc là không muốn đứa bé này, hay là không muốn anh?”
Ở địa phủ ăn uống chơi bời đã mười ba năm, số dư của tôi sắp về không, đứa con gái từng thề sẽ để tôi ở địa ngục cũng được giàu sang phú quý, đã hơn nửa năm nay không đốt tiền cho tôi nữa. Trước đây tôi tình cờ cứu con gái của Diêm Vương, nhờ đó mà được một cơ hội quay lại nhân gian một tháng. Vừa tìm được con gái, tôi liền thấy nó thất hồn lạc phách đi ra từ biệt thự, trước mắt còn hiện ra hàng loạt dòng chữ. 【Đồ nữ phụ độc ác đáng đời! Nữ chính bảo bối của chúng ta vẫn còn quá nhân từ!】 【Nếu tôi nhớ không nhầm thì chính hôm nay, nữ phụ độc ác bị người kéo vào ngõ nhỏ làm nhục, sau đó tàn phế, tuyệt vọng mà tự sát.】 【Trời ơi, thật sảng khoái, kết cục của nữ phụ độc ác chính là nên như thế này!】 Tôi bước tới, vỗ một cái vào mông con gái: “Đồ phá của! Mẹ để lại cho mày nhiều tiền như vậy, thế mà mày lại vì một thằng đàn ông mà sống chết không màng!” Ánh mắt con gái từ mơ hồ biến thành sợ hãi, nước mắt lập tức trào ra, nhào tới ôm tôi: “Mẹ, mẹ là người hay là ma vậy? Hay là con thật sự sắp chết rồi…” Tôi lại vỗ thêm một cái vào mông nó: “Đồ chết tiệt! Mẹ ở dưới đó sắp hết tiền rồi, mày muốn mẹ chết đói sao? Mau đi kiếm tiền cho mẹ! Mẹ mặc kệ, hồi nhỏ mày đã nói sẽ để mẹ sau khi chết cũng không phải lo ăn mặc!” 【Xem ra nữ phụ độc ác cũng có tuổi thơ bất hạnh, ngay cả khi mẹ chết rồi cũng không tha cho cô ấy.】
Cô bạn thân của tôi bị người ta chém xác, sắp sửa hóa thành lệ quỷ. Cô ấy xách theo những mảnh thi thể của mình, gõ cửa nhà tôi. Vì cô biết, tôi là một thợ khâu xác. Khâu thịt da, nhìn thấu ký ức, cũng có thể thanh tẩy linh hồn.
Chân Tình Của Kẻ Tồi Lúc tôi sa sút, khốn cùng nhất, thế thân từng bị tôi bao dưỡng lại đón tôi về. Tôi vô cùng cảm động nói: “Không ngờ cậu lại có lương tâm đến vậy.” Thế thân mà đến cả tên tôi cũng chẳng nhớ nở một nụ cười dịu dàng. Nhưng ngay sau nụ cười ấy, hắn liền ấn mạnh tôi xuống nệm. “Tôi không chỉ có lương tâm, mà còn rất nhân từ nữa. Chỉ cần em nói đúng tên tôi, tôi sẽ tha cho em.” “Không nói được sao? Thật đáng tiếc, vậy thì chịu phạt đi.”
Năm thứ ba khi xuyên thành chim hoàng yến thay thế, cuối cùng tôi cũng không chịu nổi sự phóng túng không kiềm chế của Trì Tẫn. Tôi gọi ra hệ thống đã ngủ say từ lâu. “Hệ thống ơi, đã ba năm rồi, tại sao bạch nguyệt quang của nam chính vẫn chưa về nước?!” Hệ thống im lặng ba giây, sau đó vang lên tiếng nổ chói tai. “Đồ ngốc! Cô nhận sai người rồi!” “Người trên giường cô đây mẹ nó chính là phản diện bệnh kiều!”
Mỗi lần cãi nhau, Lương Huấn đều cố ý tháo máy trợ thính. Không nghe, không nhìn, không nói, dùng im lặng để chiến tranh lạnh với tôi. Bạn bè khuyên nhủ: “Anh ấy quá yếu đuối, quá nhạy cảm, em càng phải bao dung hơn.” “Dù sao thế giới của anh ấy nhỏ bé như vậy, chỉ còn lại mình em thôi.” Tôi tin, và lần nào cũng nhún nhường, lần nào cũng chủ động làm hòa. Cho đến khi cô học muội cũng khiếm thính giống anh ấy xuất hiện. Lương Huấn biết dỗ dành cô ấy, biết làm cô ấy vui, khi cãi nhau còn chủ động nhận sai. Tôi nhìn anh dịu dàng yêu thương một người khác, bỗng chốc như được gõ tỉnh. Đêm đó tôi đề nghị ly hôn, nhưng Lương Huấn lạnh mặt tháo máy trợ thính. Anh không nghe thấy. Ngày hôm sau, anh mở cửa phòng, vẫn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng như trước kia. “Giang Hi Vi, vào đây đi, anh tha thứ cho em.” Nhưng đáp lại anh, đã không còn là tôi nghẹn ngào rơi lệ. Căn nhà trống trải, chỉ có tờ giấy dán trên cửa khẽ rung trong gió. “Lương Huấn, thế giới của anh rất nhỏ, nhưng thế giới của tôi vẫn còn rộng lớn.” “Con đường sau này, tôi sẽ không thể đi cùng anh nữa.”
Mẹ chu cấp cho cô gái kia thì cô ta lại mang thai con của bố, bố bắt mẹ phải ra đi tay trắng: “Tịnh Tịnh đã mắc ung thư, chỉ muốn để lại cho tôi một giọt máu.” Bà nội vốn luôn ức hiếp mẹ cũng tán đồng. Tôi dĩ nhiên không phản đối, nếu không thì vở kịch hay sao có thể mở màn.
Tầng trên nhà tôi cứ đến tối lại vang lên tiếng ẩu đả, tiếng gào thét giận dữ và tiếng phụ nữ khóc lóc. Thời gian không cố định, có khi chỉ nửa tiếng, có khi kéo dài gần cả đêm. Nhưng gần đây, những âm thanh đó đột nhiên biến mất. Đúng lúc tôi nghĩ mình có thể ngủ một giấc yên ổn, cảnh sát gõ cửa nhà tôi. Họ nói chồng tôi chết ở tầng trên, giờ tôi là nghi phạm nên phải phối hợp điều tra. Họ bảo tôi nói chuyện, tôi há to miệng ra, ra hiệu rằng tôi đã mất lưỡi từ lâu; Họ bảo tôi đến đồn cảnh sát, tôi mở tấm chăn phủ trên xe lăn ra, bên dưới là một cái chân đã teo cơ.
Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Cố Hành. Tôi không chịu nổi cái tư thế cứng nhắc của anh ta nữa, chuẩn bị gây chuyện ầm ĩ rồi gõ bút đòi phí giải tán để cao chạy xa bay. Chỉ vào đoạn video vừa lướt được, tôi nói phải cưỡi lên đầu anh ta mới chịu ăn cơm. Cố Hành đặt đũa xuống, cúi người, hạ thấp đầu: “Leo lên.” Khu vui chơi mà tôi thích mở ở thành phố kế bên, tôi nháo nhác đòi ngày nào cũng đi. Cố Hành bận rộn đến mức đầu cũng không ngẩng, vung tay một cái: “Xây ngay trước cửa nhà chẳng phải xong sao.” Nửa năm trôi qua, tiến độ chẳng đâu vào đâu. Tôi tức đến mức khóe miệng nổi bong bóng nước, tại chỗ sụp đổ: “Anh có biết tư thế cứng nhắc của anh quê mùa đến mức nào không! Thật sự có thể coi là tai nạn lao động!” Đêm đó, bị tư thế mới mẻ của anh ta kích thích đến mức đồng tử mất tiêu điểm, tôi còn chẳng nhìn thấy nổi trần nhà.
Trước khi kết hôn, tôi cùng bạn trai đi cắm trại ngoài trời. Nửa đêm, hắn lén ra ngoài, ngủ lại trong lều của bạn thân tôi đến tận sáng hôm sau. Tôi chết lặng. Nếu hắn ở đó, vậy người cùng tôi trải qua đêm xuân nồng nàn tối qua… Người hôn khắp thân thể tôi… Lại là ai?
Khi xác sống bùng phát, mỗi người trong đội chúng tôi đều tiến hóa ra dị năng, trừ tôi. Con trà xanh trong đội nói tôi là gánh nặng, xúi giục mọi người bỏ tôi lại giữa đám xác sống, rồi khoác tay bạn trai thanh mai trúc mã của tôi bỏ đi. Nhưng tôi lại đột nhiên phát hiện, không phải tôi không có dị năng, mà là dị năng của tôi quá nghịch thiên.