Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Khách Sạn Cõi Âm

Khách Sạn Cõi Âm Kỳ nghỉ lễ 1/5, tôi đặt trước một phòng tại khách sạn cõi âm. Không ngờ ngay đêm đầu tiên, từ dưới giường đã vọng lên tiếng nói: “Được nằm xuống thế này, thoải mái ghê!” Tôi can đảm cúi xuống nhìn và chạm mắt với… một thứ gì đó.

Ba Kiếp Yêu Hận

Ba Kiếp Yêu Hận Tỳ nữ Xuân Triều là nữ chính được trời chọn, dung mạo tài tình đều xuất sắc. Kinh đô trên dưới đều nói nàng ta giống chủ tử mình hạc xương mai, ta giống tỳ nữ cả người toàn mỡ. Suốt cả hai kiếp, nàng ta trộm mặc y phục của ta, lén lút sau lưng ta tư thông với thái tử. Ta ghen tị nàng ta, hết lần hết lượt hãm hại nàng ta. Cuối cùng gia tộc diệt vong, ta cũng chết thảm. Giờ đã là kiếp thứ ba, ta sống lại lúc buổi tiệc đính hôn bắt đầu. Ta kiên định nói: “Ta không gả cho thái tử, ta muốn gả cho Bùi Huyền Tứ.” Ta muốn gả cho thiếu niên phú hộ ăn chơi trác táng nhất thiên hạ. Ta muốn xem, hắn có thể trị được nữ chính hay không.

Pháo Hôi Cùng Phản Diện Không Thiết Sống

 Pháo Hôi Cùng Phản Diện Không Thiết Sống Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nữ cường. Mặc Nghiễn Chiêu và nữ chính là thanh mai trúc mã, nhưng người trong lòng nữ chính lại không phải là hắn. Hắn yêu mà không được, hắc hóa trở thành một nhân vật phản diện tăm tối. Bởi vậy khi hệ thống bắt tôi đến cứu rỗi hắn, trong bụng tôi nghĩ thầm: c.hếc sớm, siêu sinh sớm. Cứu rỗi hắn? Vậy ai cứu rỗi tôi? Đối diện với ánh mắt lạnh lùng như rắn độc của hắn, hàng phòng ngự của tôi lập tức bị phá vỡ. Tôi “bịch” một cái quỳ xuống trước mặt hắn, ôm đùi hắn gào khóc. “Cầu xin anh đừng có nhìn tôi như vậy, tôi nhạy cảm lắm!” Trong lòng lại nghĩ thầm: “Ha ha, đêm nay t.reo cổ trước cửa nhà hắn xem!” Nhân vật phản diện:… Hệ thống: Đỉnh!

Giải Thưởng Diễn Xuất Xuất Sắc Của Chim Hoàng Yến

Giải Thưởng Diễn Xuất Xuất Sắc Của Chim Hoàng Yến Để thỏa mãn ham muốn giàu sang, tôi đã lên kế hoạch và qua đêm với đại gia. Vì giống bạch nguyệt quang của Thời Tự nên anh đã nuôi tôi ba năm. Trong thời gian đó, tôi âm thầm tích lũy của cải, tích lũy được một khối tài sản khổng lồ. Thời cơ chín muồi, tôi bắt đầu diễn xuất điên cuồng: “Hóa ra tôi chỉ là thế thân của người khác!” Tôi lặng lẽ rời đi, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc bất tận với trai bao và tiểu thịt tươi. Lâu sau, bạn tôi vô tình nhắc đến Thời Tự. Tay tôi vẫn đang sờ cơ bụng, khinh thường hừ lạnh: “Anh ta? Chỉ là một công cụ kiếm tiền thôi.” Tối hôm đó, tôi bị trói về biệt thự. Thời Tự mỉm cười, ngón tay vuốt ve vùng da mềm mại trên cổ tôi. “Bảo bối, tối nay hãy để công cụ phục vụ em thật tốt. “Đảm bảo em sẽ khóc… không ngừng được.”

A Lê

A Lê Tỷ tỷ song sinh của ta yêu phu quân của ta, nàng ta đã cùng người nhà giết chết ta. Nàng ta giả dạng thành ta, e thẹn ngồi trên giường của ta, chờ phu quân của ta đến để cùng nhau ân ái. Phụ thân mẫu thân của ta cũng hy vọng nàng ta và phu quân của ta sẽ cầm sắt hòa minh*, sinh con đẻ cái đầy nhà. *một thành ngữ trong tiếng Trung, mang nghĩa hoà hợp, hòa thuận. Thành ngữ này xuất phát từ hình ảnh của đàn cầm (琴) và đàn sắt (瑟) khi cùng phát ra âm thanh hòa nhạc, tạo nên sự hài hòa và du dương. Thường được dùng để miêu tả sự hòa hợp trong mối quan hệ vợ chồng hoặc giữa những người thân thiết. Phu quân của ta đẩy cửa bước vào, tỷ tỷ ta đỏ mặt tiến lên giúp hắn cởi áo. Nàng ta vẫn chưa biết, nam nhân trước mặt này, còn đáng sợ hơn cả nàng ta.

A Lê

Chương 4
Báo Thù
Sau Khi Trọng Sinh, Ta Chọn Khất Cái (*) Để Trả Thù

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Chọn Khất Cái (*) Để Trả Thù (*) ăn mày Phu quân hiến ta cho hồ yêu chỉ vì muốn cứu sống người trong lòng của hắn. Bản chất của hồ yêu rất dâm đãng, ta đau khổ cầu xin hắn: “Phu quân, trong bụng ta đã có cốt nhục của chàng, chàng đừng bỏ ta lại…” Hắn hất tay ta ra, vẻ mặt lạnh lùng. “A Nhược vì ngươi mà chết, Thẩm Yên, một cục thịt đổi lấy mạng của nàng ấy, rất đáng.” Trái tim ta hoàn toàn chết lặng. Trọng sinh về ngày kén rể, ta làm như không thấy ánh mắt mong đợi của hắn, quay đầu ném tú cầu lên người một tên khất cái. Tạ Đường đỏ mắt đau khổ đứng ngoài cửa chờ ba ngày. Ta ném ngọc bội hắn tặng ra ngoài, cười duyên nói: “Chân tình của ngươi trong mắt ta còn không sạch bằng bùn dưới chân đâu.”  

Ánh Trăng Treo Đầu Ngọn Gió

Ánh Trăng Treo Đầu Ngọn Gió Sau khi trở thành phi tần, ta chỉ hầu hạ Thịnh Nguyên Đế ba lần. Lần thứ nhất, hắn nhớ nhung quý phi, qua loa cho có lệ. Lần thứ hai, hắn bận tâm triều sự, chỉ khi nhìn rõ hoa sen trên áo ngủ của ta mới buông một câu khen ngợi: “Ý tưởng tinh tế.” Lần cuối cùng, hắn vô tình đi ngang cung điện của ta, ta không may ngã vào người hắn. Ta ngước lên, hắn cúi mắt xuống, xem như là một mối nhân duyên bất ngờ. Đêm đó, hắn nếm trải mùi vị mới lạ, còn nói với ta rằng ngày mai sẽ đổi một kiểu khác. Nhưng ta không đợi được đến ngày mai ấy. Suýt nữa thì bị quý phi mà hắn sủng ái nhất đánh đến cht.

Hoa Hồng Ương Bướng

Hoa Hồng Ương Bướng Một ông trùm ở Thượng Hải đích thân nuôi dưỡng tôi thành một đóa hồng. Vào lễ trưởng thành, tôi chuẩn bị tỏ tình với anh ấy. Nhưng anh ấy lại khoác tay người từng bắt nạt tôi và nói: “Thanh Thanh, gọi chị dâu đi.” Đêm đó, tôi mang theo một khoản tiền lớn rời khỏi nơi đau khổ. Ba năm sau, tôi và một ông trùm Hồng Kông vào khách sạn. Anh ấy giận dữ xông vào: “Thời Thanh, những gì tôi đã dạy em là để em quyến rũ tôi, không phải quyến rũ người khác!”

Nhạc Vô Cữu

Nhạc Vô Cữu Tỷ tỷ ta để lại hai đứa con nhỏ, rồi qua đời. Mẹ cầu xin ta gả cho tỷ phu để nối dõi. Ta không vòng vo, nói thẳng: “Cháu trai quý giá, nếu không nghe lời, có thể đánh không?” Mẹ gật đầu liên tục: “Đương nhiên là được.” “Cháu gái yếu đuối, nếu phạm lỗi, có thể mắng không?” “Không thành vấn đề.” Cuối cùng, ta hỏi: “Còn tỷ phu thì sao? Từ lâu đã thấy không ưa rồi, có thể đánh không?” Mẹ lau mồ hôi: “Cái này phải hỏi mẹ chồng con, dù gì nó cũng không phải do ta sinh ra…”

Nữ Tể Tướng

Nữ Tể Tướng  Lúc Phương Hạc Hiên đến đòi bạc, ta vừa mới trọng sinh trở về. Tỳ nữ Đào Chi tức giận vô cùng: “Tiểu thư âu cũng là tuyệt sắc giai nhân, thế mà cũng gặp phải gã bạc tình, gã họ Phương đó chẳng lẽ não bị lừa đá sao?” “Nô tỳ chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ như vậy, ở ngoài chơi gái điếm hết tiền rồi còn đến tìm vị hôn thê đòi bạc, đúng là mở rộng tầm mắt!” Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng, cười rồi lại khóc. Đào Chi hoảng hốt, giọng mềm mỏng dỗ dành ta: “Tiểu thư sao lại khóc? Đều tại Đào Chi không tốt, là Đào Chi nói bậy.” “Tiểu thư đừng buồn, lão gia chắc chắn sẽ làm chủ cho tiểu thư.” Ta ôm lấy nàng khóc nức nở. Đào Chi là người tự bán mình vào nhà ta làm tỳ nữ. Nàng có năm muội muội, một đệ đệ, gia cảnh nghèo khó không đủ ăn, phụ mẫu nàng muốn gả nàng cho một lão già què đổi lấy tiền sính lễ, nàng không cam chịu số phận, lấy hết can đảm chặn xe ta lại, hỏi ta có nguyện ý mua nàng làm tỳ nữ hay không: “Chỉ cần ba lượng bạc, ta sẽ làm trâu làm ngựa cho tiểu thư, cả đời báo đáp ân tình của tiểu thư.” Sau khi Phương Hạc Hiên nắm đại quyền, hắn đã bán ta với Đào Chi vào lầu xanh, để ngăn những tên khách làng chơi làm nhục ta, nàng đã liều mạng tiếp khách, cuối cùng bị đánh chết ngay trên giường.

Giang Ly Bán Hạ

Giang Ly Bán Hạ Tôi là nhân vật phản diện đ//ộc á//c trong tiểu thuyết. Theo kịch bản, tôi phải hôn nam chính khi đèn trong lớp học tắt. Nhưng không ngờ lại hôn nhầm nữ chính. Khi đèn sáng lên, mọi người nhìn thấy tôi và nữ chính hôn nhau say đắm, không rời. Cả lớp im lặng. Bó hoa hồng nam chính chuẩn bị để tỏ tình với nữ chính lập tức rơi xuống đất. Nụ cười của anh ta dần biến mất: “???”

Túi Hương Gửi Tình Lang

Túi Hương Gửi Tình Lang Ngẫu nhiên cứu giúp một thư sinh lận đận lên kinh ứng thí. Lúc chia tay, bịn rịn không nỡ, ta tặng chàng một túi hương định tình: “Đợi công tử đỗ đạt, chớ quên ta nhé.” Chàng từng bước, từng bước quay đầu nhìn lại rồi đi mất. Trên Kim Loan điện, Hoàng thượng ban hôn cho trạng nguyên của khoa cử năm nay. Chàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu thỉnh tội: “Thần đã có người trong lòng, ngoài nàng ấy ra, không cưới ai khác.” Chàng lấy từ trong ngực ra một túi hương đã phai màu theo năm tháng. Trên điện, tiếng hít khí vang lên liên tiếp, các sĩ tử xung quanh cũng bắt đầu lục lọi trong y phục. Chỉ trong chốc lát, tổng cộng mười tám túi hương được đưa ra. Hoàng thượng hỏi: “Còn cưới không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, thần nhất định cưới nàng cho đến chếc!” Bình phong bị đá văng. Thái tử mặt đen sì, trong tay cũng siết chặt một túi hương đến biến dạng. “Khoan đã, bản cung cũng muốn cưới.”