Danh sách truyện mới cập nhật
Tang Lễ Mở Màn Ngày diễn ra tang lễ mẹ tôi. Bố dắt theo đứa con gái riêng nhút nhát chào tôi: “Chào chị.” Tôi và thằng em trai liếc nhau, khóe miệng đồng thời nhếch lên. Khi mẹ còn sống, bà thường dặn chúng tôi đừng chơi đùa đến mức mất mạng. Nhưng giờ, mẹ đã không còn nữa rồi…
Buổi họp lớp kỷ niệm 10 năm tốt nghiệp cấp ba, tôi mặt mộc tới dự, cả người cộng lại chưa đến ba trăm tệ, trong lòng còn ôm một đứa bé. Còn người bạn trai cũ từng bị tôi đá vì nghèo rớt mồng tơi, giờ đã là tổng giám đốc của một tập đoàn nào đó, vest chỉnh tề, đang ngồi đối diện tôi.
Anh Trai Tôi Là Nhân Vật Phản Diện Sau khi nam nữ chính ngọt ngào ở bên nhau, anh trai tôi thất vọng đến mức muốn tìm đến cái chet. Anh nằm trong bồn tắm với gương mặt tái nhợt, m/áu từ cổ tay chảy ra nhuộm đỏ cả làn nước. Tôi đứng sững sờ ngoài cửa, trước mắt bỗng xuất hiện một loạt bình luận chạy ngang qua. 【Bé con chắc vẫn chưa biết, anh trai của cô bé là một tên phản diện đ/iên c/uồng vì tình yêu không được đáp lại, đ/ộc á/c, bệnh hoạn và cố chấp. Nữ chính là tia sáng cuối cùng trong cuộc đời tăm tối của anh ta.】 【Bé con vẫn luôn sợ anh trai mình đúng không? Chưa bao giờ cho anh vào phòng, cũng không nói chuyện với anh.】 【Đây cũng là một trong những lý do khiến tên phản diện muốn chet. Em gái mà anh yêu thương từ bé lại ghét bỏ mình như vậy, thảo nào sau này tên phản diện càng trở nên u uất.】 【Cho nên sau này khi nam nữ chính nhận nuôi bé con, cô bé mới nhanh chóng quên đi anh trai của mình.】 【Bé con không hề biết anh trai yêu thương mình nhiều đến thế nào. Chỉ cần cô bé nói một câu, anh trai có thể sống lại ngay lập tức.】 Tôi đẩy cửa phòng tắm bước vào. “Anh, hôm nay là thứ Năm, Tần Kha hẹn em đi ăn KFC.” Anh trai tôi sững sờ. “Tần Kha nào? Thằng con lai hotboy của lớp em à?” Tôi đỏ mặt gật đầu. Anh trai tức giận bật dậy khỏi bồn nước. “Thẩm Miên Miên, anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, không được yêu sớm!”
Hệ thống bảo tôi phải công lược nam chính điên cuồng. Vì vậy, tôi lo lắng từng chút một mà tiếp cận Tạ Văn Chu. Nhưng sau khi tiếp xúc, mới phát hiện anh ta chẳng những không điên, mà còn dịu dàng, bám người như một chú chó nhỏ ngoan ngoãn. Muốn sờ thì sờ, muốn hôn thì hôn, muốn ngủ chung cũng được. Suýt nữa khiến tôi sa vào trong đó. Nhưng đột nhiên, hệ thống chậm trễ kia phát ra tiếng nổ chói tai: 「Bảo cô công lược nam chính, sao cô lại chiếm được tên phản diện bệnh kiều giỏi nhất trong việc giả vờ!」 Tôi hoảng hồn thất sắc. Lúc này mới phát hiện mình công lược nhầm người. Vừa định bỏ chạy, quay đầu lại liền đụng phải Tạ Văn Chu. Hắn xé bỏ lớp ngụy trang, đang giẫm lên đầu nam chính ban đầu, cười âm u bệnh hoạn: “Chạy gì chứ?” “Nếu chị thích kẻ điên, tại sao không bỏ tên phế vật này, thử tôi xem?” Ngón tay ấm áp chậm rãi lướt qua môi tôi, “Tối nay nhất định sẽ để chị biết, tôi điên đến mức nào.”
Phúc Dục Khai Hoa Phu quân ta chiến tử nơi sa trường, được đưa về kinh không chỉ có di thể, mà còn có một nữ y đang mang thai, tự xưng là đang hoài cốt nhục của chàng. Nàng ta vừa khóc vừa quỳ trước mặt ta, nói rằng chẳng cầu mong điều gì, chỉ mong sinh hạ được đứa con của chàng. Ta gỡ tay nàng ta ra, khẽ mỉm cười: “Chỉ là, ai dám chắc đó thật là cốt nhục của tướng quân?” Nụ cười ta lướt qua nàng, rơi thẳng vào hư ảnh sau lưng nàng. Là hồn phách của Quách Quân.
Tôi giả vờ nghèo, nuôi một cậu trai trẻ mới vào đại học. Trẻ trung ngây ngô, nghèo khó dễ dỗ dành. Bỏ ra chút ít, liền đổi được sự hết lòng hết dạ, yêu tôi đến tận xương tủy. Trong phòng VIP của hội sở cao cấp, bạn bè đều cười tôi biết chơi. “Trâu già gặm cỏ non mà còn keo kiệt như vậy, cẩn thận người ta biết sự thật thì đá cho một cái!” “Dù sao cũng chỉ là chơi đùa thôi, cũng sắp chán rồi.” Tôi cụp mắt cười nhạt, quen với việc nói một đằng nghĩ một nẻo. Bàn tay giấu dưới gầm bàn gửi tin nhắn—— 【Bảo bối ngoan, chị sẽ về ngay, mua cho em bánh nướng lạnh ở cổng trường nhé?】 Tin nhắn như đá chìm đáy biển. Tối hôm đó, cậu trai trẻ lặng lẽ rời đi, bốc hơi khỏi nhân gian. Hai năm sau gặp lại, anh ta mày mắt tôn quý lạnh lùng, ký tên lớn trên hợp đồng thu mua cổ phần công ty nhà tôi: “Hay là em cũng chơi với tôi một chút?” “Đợi tôi chán rồi, sẽ tha cho em.”
Biển Lặng, Sông Trong Hồi kinh ngày ấy, ta gặp lại người khuê mật năm xưa. Nàng nắm lấy tay áo ta, dè dặt dò hỏi: “Đã 5 năm rồi, muội cũng nên làm lành với Hầu gia đi chứ?” Ta và Tạ Hằng từ nhỏ đã được Hoàng thượng ban hôn, môn đăng hộ đối, tình đầu ý hợp, là mối lương duyên trời định. Thế nhưng 5 năm trước, Tạ Hằng thà chịu tội kháng chỉ vào ngục cũng không chịu cùng ta bái đường thành thân. Hắn nói trái dưa ép không ngọt, muốn thả ta tự do, để ta được ở bên người mình yêu thật lòng. Rồi hắn nắm tay tiểu nha hoàn bên cạnh, ép nàng ta cùng hắn bái đường. Ta nghẹn lời không thể biện minh, ta từ khi nào có người trong lòng chứ? Nhưng hành động vứt bỏ ấy của hắn, khiến ta không còn chốn dung thân nơi kinh thành, đành phải rời đi. “Thực ra Hầu gia vẫn luôn nhớ thương muội, còn nói năm xưa nếu không bị muội phụ lòng, giờ này đã sớm con đàn cháu đống rồi.” “Hắn còn nói, chỉ cần muội chịu cúi đầu, hắn lập tức bỏ vợ chính thất, rước muội về làm Hầu phủ phu nhân.” Ta khẽ bật cười. Muốn cưới ta, cũng phải hỏi qua phu quân và nhi tử của ta đã. …
Nửa đêm tỉnh dậy muốn đi vệ sinh. Không ngờ lại thấy hai con ma đang trò chuyện ngay ngoài cửa sổ. Một bé gái nói: “Ai cũng ngủ hết rồi, chán quá đi mất.” Một người phụ nữ trung niên đáp: “Ai bảo? Không phải vừa có một đứa mới tỉnh dậy sao.”
Chồng tôi thích nắm tay tình nhân cùng chạy marathon. Khi chỉ còn một bước nữa là về đích, anh ta đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim. Là bác sĩ theo đoàn, tôi là người đầu tiên chạy tới hiện trường, nhưng vẫn không thể cứu được anh. Mọi người đều an ủi tôi, nói rằng anh ta tự chuốc lấy hậu quả, tôi đã làm hết sức. Chỉ có cô bồ nhỏ của anh ta, thần kinh rối loạn, chạy đến trước mặt tôi, chỉ thẳng vào mũi tôi. Rành rọt từng chữ: “Tôi biết rõ, người giết anh ấy chính là cô!”
Từ lúc ta cất tiếng khóc chào đời đã biết, trong tộc từng xuất hiện một vị quý phi được sủng ái nhất lục cung. Nghe nói, Hoàng đế yêu nàng ấy đến tột cùng, đến khi quý phi băng hà, những phi tần được sủng ái về sau, dung nhan nơi khóe mắt, giữa hàng mi đều thấp thoáng bóng dáng của nàng. Theo năm tháng, khi ta dần lớn, tộc nhân lại vui mừng phát hiện, ta chẳng những dung mạo giống hệt nàng, mà tính tình cũng chẳng khác là bao. Ai ai cũng nói, Tống thị một lần nữa sẽ sinh ra một vị quý phi. Đêm trước khi ta lên đường vào kinh, a nương ôm ta mà khóc: “Người ta đều nói, chốn cung đình là nơi ăn thịt người không nhả xươ/ng. Dù cô cô con được sủng ái, cũng chỉ là vẻ vang bên ngoài, nếu không đã chẳng yểu mệnh mà hương tiêu ngọc vẫn. Sao con lại phải tự nhảy xuống vực sâu như thế?” Ta đương nhiên biết. Bởi kiếp trước, ta đã ch .t thảm trong chốn thâm cung ấy.
Năm ta vừa đăng cơ. Một hồn phách nữ tử tự xưng “người công lược” từ dị thế bỗng ngang nhiên xuất hiện. Nàng cướp đoạt thân thể của ta, ra sức thu nạp hậu cung, si mê dán mắt vào từng gương mặt tuấn mỹ, khinh khỉnh cười: “Làm nữ đế có gì thú vị? Chinh phục thiên hạ sao bằng chinh phục nam nhân.” Nàng mượn danh phận của ta, hạ mình lấy lòng, hết mực ân cần với bọn nam nhân, lộ đủ dáng vẻ ti tiện nịnh bợ. Cho đến khi công lược thất bại hoàn toàn.
Bạn gái tôi làm việc từ 9 giờ sáng đến 10 giờ tối, lại chỉ được nghỉ một ngày mỗi tuần. Vậy mà mẹ cô ấy ngày nào cũng gọi điện, mỗi lần gọi là hàng tiếng đồng hồ. Tôi nói với cô ấy: “Mẹ em vốn dĩ chẳng thương em đâu!” Cô ấy không phục: “Gọi điện là cha mẹ quan tâm con cái, anh đúng là ăn không được thì chê nho xanh!” Tôi cười nhạt: “Không tin à? Vậy cá cược nhé! Chỉ cần mẹ em gọi điện mà ba câu đầu không nhắc tới thằng em trai em, thì nguyên tháng lương này anh đưa hết cho em!”