Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Vãn Tương Phùng

Vãn Tương Phùng Ta trọng sinh vào năm thứ mười sau khi băng hà. Hoàng hậu của ta đã trở thành nữ đế, còn ta tỉnh dậy thì đã hóa thành nam sủng của nàng. Không đúng, thông tin này liệu có phải quá chấn động không? Chấn động hơn nữa, chính là hiện tại ta đang y phục xộc xệch nằm trên long sàng của nữ đế. Còn tiểu hoàng hậu năm xưa của ta, giờ đây đang cúi người nằm trên người ta, nở nụ cười phong lưu khó cưỡng. Đầu ta tự nhiên ngứa ngáy, liệu đây có phải cảm giác đội mũ xanh không?

Thư Ký Giang Sao Thế?

Thư Ký Giang Sao Thế? Tổng tài bị thương nhập viện. Y tá nói với tôi: “Kéo quần của tổng tài lên đến bắp chân.” Tôi sững người một chút. Ngồi xổm xuống, trực tiếp kéo quần của tổng tài xuống tận bắp chân. Cả phòng bệnh lập tức rơi vào im lặng. Tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên đặc biệt rõ ràng. Y tá nhắm mắt run rẩy nói: “Vị thân nhân này, ý tôi là kéo ống quần lên đến bắp chân á…”

Đồng Nghiệp Trà Xanh

Đồng Nghiệp Trà Xanh Cô đồng nghiệp liên tục mấy ngày kể về về chiếc xe Bentley đỗ trước cửa khu dân cư. Tôi nghe phát chán, thuận miệng nói một câu: “Hay là cô học theo nữ chính trong tiểu thuyết, giả đò đụng phải người ta rồi làm quen luôn một thể?” Tôi tưởng cô ta hiểu ý tôi không muốn nghe về chủ đề này nữa, không ngờ hôm sau, cô ta khóc lóc chạy vào văn phòng, bắt tôi bồi thường ba mươi vạn.

Thái Tử Trộm Chó Của Tôi

Thái Tử Trộm Chó Của Tôi Thái tử gia quyền lực nhất Bắc Kinh giữa đêm chạy đi trộm chó. Trộm được rồi liền đăng Weibo: “Cuối cùng cũng trộm lại con trai về rồi.” Ảnh đính kèm là hắn cùng một con Alaska khổng lồ. Nửa tiếng sau, nữ minh tinh hot nhất hiện nay đăng một bức ảnh selfie tại nhà: “Huhu, chó bị ba nó dắt đi mất rồi, một mình ở nhà thật cô đơn.” Hot search nổ tung. Tất cả mọi người đều bắt đầu ship hai người họ là một đôi trời sinh. Tôi quay xong chương trình, trở về biệt thự, nhìn căn phòng trống trơn. Đệt! Chó của tôi đâu?!

Trường An

Trường An

Đoạt Sủng

Đoạt Sủng Đại tỷ căm ghét tiểu thê dịu dàng nhất. Tại yến tiệc trong cung, nàng châm chọc Hoàng hậu: “Một nữ chủ chân chính sớm đã soán vị trở thành nữ đế rồi, Hoàng hậu nói trắng ra cũng chỉ là một tiểu thê dựa vào nam nhân để thượng vị mà thôi?” Chỉ vì một câu nói này, cả tộc Tống gia bị kết tội. Ngày bị tịch biên gia sản, Trần vương đưa tay ra cứu giúp. Chỉ cần đại tỷ mở miệng cầu xin, nữ quyến Tống phủ có thể thoát khỏi số phận làm nô tỳ. Nhưng đại tỷ cao ngạo nói: “Dù tất cả nữ quyến trong nhà có phải làm nữ nô, ta cũng không cầu xin sự thương hại của nam nhân như một tiểu thê đáng thương!” Trần vương giận dữ, phất tay áo rời đi, cả gia đình chúng ta bị lưu đày làm nô lệ. Trên đường lưu đày, nhị ca dẫn người đến liều chet c//ướp ngục, nhưng đại tỷ chỉ cười nhạo: “Những kẻ được nam nhân cứu giúp đều chỉ là tiểu thê mà thôi!” Nàng cố tình tố cáo, khiến nhị ca bị vạn tiễn xuyên tim. Thế nhưng chính vì sự “độc lập, kiên cường” này, đại tỷ lại lọt vào mắt xanh của hoàng tử nước địch. Hoàng tử muốn nạp ta làm thiếp, để sống sót, ta đành phải đồng ý. Nhưng đại tỷ lại nói: “Ta và hoàng tử thành thân là vì yêu, còn ngươi làm thiếp của hắn chỉ là một tiểu thê tranh giành ân sủng!” Nàng ép ta t//ự s//át. Ta đã chịu đựng quá đủ, liền xông lên kéo nàng cùng chet. Mở mắt ra lần nữa, ta đã tái sinh về ngày Tống gia bị tịch biên. Trần vương vẫn đang đưa tay ra cứu giúp. Đại tỷ khinh miệt nói: “Ta tuyệt đối không làm tiểu thê dựa vào nam nhân!” Khi Trần vương thất vọng rời đi, ta chủ động níu lấy đai lưng của hắn: “Nàng không biết trân trọng, vương gia có thể nhìn ta một chút.”

Livestream Bắt Yêu: Bạn Trai Không Phải Người  

Livestream Bắt Yêu: Bạn Trai Không Phải Người Trong một lần livestream xem bói, tôi kết nối với một cô gái. Theo thói quen, tôi buột miệng nói: “Lục xung bất thuận, đây là điềm góa phụ!” Fan trong livestream lập tức ào vào công kích tôi, bởi vì bạn trai của cô gái ấy đang xuất hiện ngay trên màn hình. Tôi nhìn kỹ hơn. “Chạy ngay đi! Bạn trai cô không phải là người sống!”

Một Đời Một Kiếp Đôi Người

Một Đời Một Kiếp Đôi Người Khi Hoắc Phất Quang cưới ta, cả kinh thành đều than thở rằng hắn thật đáng thương. Tiểu tướng quân từng phong lưu phóng túng, nay gãy chân, còn phải cưới một nữ đao phủ thô kệch như ta. Sau này, Hoắc Phất Quang cuối cùng cũng rửa sạch oan khuất, quyền thế còn hơn xưa. Quận chúa từng có hôn ước với hắn lại tìm đến cửa, nói rằng ta không xứng với hắn. Ta nghe vậy chỉ gật đầu, dù sao năm xưa hôn sự của ta và Hoắc Phất Quang vốn chỉ là trò đùa ác ý của kẻ thù hắn. Thế là ta vác đao quỷ đầu định rời đi. Nhưng chợt nhìn thấy nam nhân vốn luôn giả vờ đau chân trước mặt ta, bỗng dưng quăng luôn chiếc xe lăn, lao nhanh đến giữ chặt tay ta. Hắn siết lấy cổ tay ta, đôi mắt đỏ hoe: “A Thanh… nàng đừng bỏ rơi ta.”

Làm Một Husky Trong Bầy Sói

Làm Một Husky Trong Bầy Sói Ta là một con sói hung ác, được nuôi dưỡng bởi sói vương. Trên thảo nguyên, ta vô địch, không ai có thể cản bước. Ta luôn tin là như thế. Cho đến khi ta tròn nửa năm tuổi, ngửa đầu tru dài dưới ánh trăng tròn: “Gâu.” Lúc đó, ta mới bàng hoàng nhận ra… mình thực chất chỉ là một con chó Husky. Nhìn xung quanh, những “đồng loại” của ta ánh mắt đều lóe lên tia sáng xanh rợn người. Ta chậm rãi thu lại chiếc lưỡi vừa thè ra ngoài. Hỏi thử, một con chó làm cách nào để che giấu thân phận trong bầy sói? Cần câu trả lời gấp!!

Tri Ngọc

Tri Ngọc Hoàng thượng ban hôn, ta bị ép gả vào Tiêu Bá phủ làm kế thất. Nghe nói bà mẫu tương lai cay nghiệt, đám chị em dâu khó đối phó, trượng phu lại có một tiểu thiếp sủng ái, kiêu ngạo đến cực điểm, thậm chí còn khiến chính thất tiền nhiệm tức chết. Các danh môn thế gia trong kinh thành đều tránh xa chốn này như tránh ôn dịch. Trước khi bước lên kiệu hoa, mẫu thân nắm lấy tay ta, nước mắt lưng tròng: “Con gái à, con nhất định phải nhẫn nhịn.” “Đừng ra tay quá mạnh với nhà chồng, kẻo phụ thân con khó bề ăn nói với bệ hạ.”

Hoa Nở Giữa Trường An

Hoa Nở Giữa Trường An Vị hôn phu chê ta quá mức yêu kiều, không giống nữ tử nhà lành. Bởi vậy đối với ta vô cùng lãnh đạm. Hắn vừa ý biểu muội của mình, nói nàng ôn nhu trầm ổn, hiền lương rộng lượng, thích hợp làm chính thê. Đồng liêu hỏi hắn: “Chẳng phải ngươi đã có vị hôn thê rồi sao?” Vị hôn phu thở dài một hơi: “Diệu Diệu xuất thân thương hộ, nếu có thể làm thiếp thất cho ta, cũng không tính là uổng phí nàng.” Ta đau lòng say rượu, gõ cửa phòng vị công tử đang tạm trú tại nhà hắn. Hỏi: “Ngươi có muốn cưới thê tử không?” Nam nhân nhướng mày: “Muốn.”

Hóa Thân Lao Tù

Hóa Thân Lao Tù Tôi tỉnh dậy trong một cuốn tiểu thuyết bệnh kiều, nam chính bị khiếm thính bẩm sinh. Anh ngoan ngoãn như một con chó, mặc cho tôi hành hạ. Sau đó, tôi đã thành công chinh phục anh, đang định thoát ra thì bị anh tóm gọn. Anh học theo cách tôi đã từng làm, ép tôi vào cửa sổ sát đất rồi dùng giọng điệu mê hoặc rõ ràng. Chân tôi run lẩy bẩy, giọng nói bất giác mang theo tiếng khóc: “Dừng lại!” Anh đưa tay tháo máy trợ thính ở tai phải, giọng nói phóng túng. “Bảo bối, em quên rồi sao? Anh không nghe thấy.”