Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Làm Người Tốt Phiên Bản Nâng Cấp

Làm Người Tốt Phiên Bản Nâng Cấp Chồng tôi mất anh trai sau một vụ t/a i n//ạ .n giao thông, ngay lập tức đem thẻ lương của mình đưa cho chị dâu. “Niệm Nhất, chị ấy một mình nuôi con vất vả lắm.” “Cùng là phụ nữ, em chắc hiểu hoàn cảnh của chị ấy chứ?” Hiểu chứ, sao lại không hiểu! Chỉ đưa thẻ lương thôi thì làm sao đủ? Tôi còn tháo luôn máy giặt, tivi, điều hòa mới mua trong nhà đem hết sang cho chị dâu. Thậm chí tôi nghỉ hẳn việc, ngày ngày sang nhà chị ấy làm bảo mẫu, cơm ba bữa hầu hạ mẹ con họ chu toàn. Bố mẹ chồng hỏi tôi xin tiền sinh hoạt, tôi liền nói: “Tiền đưa hết cho chị dâu rồi, chị ấy khổ như vậy, bố mẹ nỡ lòng nào đòi tiền nữa?” Chồng bảo muốn ăn thịt, tôi đáp: “Chị dâu một mình nuôi con, thịt trong nhà chỉ để phần cho chị ấy ăn thôi!” Con gái tôi muốn đi học thêm, tôi lại nói: “Em họ mất cha, tội nghiệp lắm, học thêm thì chỉ để nó đi được thôi!” Kiếp trước, các người đều là “đại thiện nhân”. Kiếp này, tôi sẽ còn “thiện” hơn các người, xem ai chịu nổi.

Bám Váy Mẹ Là Có Di Truyền

Bám Váy Mẹ Là Có Di Truyền Mẹ chồng cười híp mắt, gắp hai cái đùi gà bỏ vào bát con trai, rồi lại gắp hai cái cánh gà cho chồng tôi và cho chính mình. Tôi không nhịn được mà nói: “Mẹ, sao mẹ lại dạy con theo kiểu này chứ?” Chồng tôi liền nặng nề đặt đôi đũa xuống bàn: “Em nói chuyện với mẹ anh kiểu gì đấy?” Con trai vừa nghe xong, liền ném thẳng đôi đũa vào đầ/u bố nó: “Bố nói chuyện với mẹ tôi kiểu gì đấy?” Ồ—thì ra “trai hư” có thể di truyền! Tuyệt vời!

Bồ Tát Man

Bồ Tát Man Chẳng còn xu dính túi, ta bị Hầu phủ đuổi ra, suýt chet cóng thì được một người lính dũng mãnh cứu về nhà. Chàng không chê ta là một ả hát xướng tàn hoa bại liễu, ta cũng chẳng ghẻ lạnh đứa con ốm yếu mà người vợ quá cố của chàng để lại. Ba con người cứ thế mà sống một đời bình lặng bên nhau. Một ngày nọ, con riêng của chàng vô ý chọc giận tiểu công tử được Hầu phủ sủng ái nhất. Trước những lời cầu xin và sự che chở của ta, tiểu công tử ấy mắt đỏ hoe, lạnh lùng nói: “Hay cho bà, không nỡ thấy nó quỳ, vậy thì bà quỳ thay đi.”  

Mây Thêu Dang Dở

Mây Thêu Dang Dở Lúc bị Lục Bạch Du từ hôn, ta đang thêu mũi mây cuối cùng trên áo cưới. Nghe nói trong đại triều hội, vị tướng quân trẻ tuổi đầy khí phách đã quỳ trước thánh thượng, thần sắc kiên quyết: “Thần không cầu phong thưởng, chỉ nguyện đem toàn bộ quân công, một nửa đổi lấy việc giải trừ hôn ước với Họa Vân Lăng, một nửa cầu xin bệ hạ ban hôn cho thần và Tô Lan Ánh.” Ba năm chinh chiến, chiến công hiển hách, thứ cầu được lại chỉ là một tờ lui hôn. Đầu ngón tay bị kim đâm rỉ má/u, ta cúi mắt nhìn, rồi lặng lẽ lau đi, không để lộ vẻ xúc động. Sau đó liền vào cung, cầu một đạo thánh chỉ— hôn kỳ không đổi, phu quân đổi người. Nghe nói, vị chất tử từ nước láng giềng tới triều, phong tư nhã nhặn, dung mạo tuấn mỹ.

Tật Ăn Cắp Vặt Của Cô Ta

Tật Ăn Cắp Vặt Của Cô Ta Bạn gái cũ trong mộng của Phó Minh có tật ă/n cắp. Phó Minh giải thích rằng, chỉ vì cô ta quá thiếu tình thương và sự quan tâm nên mới như vậy. Ngay cả khi đang ở bên tôi, anh ta vẫn muốn cho cô ta đủ cảm giác an toàn. Cô ta hả hê trước mặt tôi: “Phó Minh nói rồi, A vĩnh viễn là tôi, còn B thì có thể là bất kỳ ai.” Xin lỗi nhé. Tôi không phải A, cũng chẳng phải B. Tôi là… cảnh sát.

Phát Hiện Anh Trai Yêu Sớm

Anh trai tôi gửi tin nhắn cho bạn gái, lại lỡ gửi nhầm cho tôi: “Bảo bối, anh ở cổng trường, em đang ở đâu vậy?” Tôi nheo mắt, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ác ý: “Bảo bối, em vừa ra khỏi phòng học đây.” Khung trò chuyện hiện dòng chữ đối phương đang nhập… Tôi tiếp tục nhắn: “Bảo bối là cố ý đợi em cùng về nhà sao? Cảm động quá đi!” “Bảo bối, sao anh không nói gì vậy?” Anh trai tôi vừa bực vừa xấu hổ: “Em bị bệnh à! Đủ rồi đấy!” Năm phút sau, anh trai tôi chuyển khoản lì xì cho tôi: “Cầu xin em, đừng nói với ba mẹ là anh yêu sớm.”

Người giao tiếp với thần tiên

Sau khi chết được năm năm, tôi trở thành một người giao tiếp với thần tiên. Chủ yếu là nói chuyện với mấy vị thần động vật trong miếu về những điều ước mà con người cầu xin. Tháng đầu tiên đi làm—— “Bé Con! Người này đến cầu mong được phỏng vấn đầu tiên, có phải là muốn làm người phỏng vấn đầu tiên không?” “Bé Con! Chị gái xinh đẹp này nói muốn tìm một lương nhân (người tốt), ở đây toàn là họ Lương, tôi đưa cho chị ấy người nào bây giờ?” “Bé Con! Hắn ước được thăng chức, công ty từ tầng 5 chuyển lên tầng 18 có được không?” Tôi: ???

Cha Dùng Chiến Công Để Xin Ngôi Bình Thê Cho Ngoại Thất

Cha Dùng Chiến Công Để Xin Ngôi Bình Thê Cho Ngoại Thất Cha ta chinh chiến 5 năm, nay đã khải hoàn trở về. Trong yến tiệc tẩy trần do Hoàng thượng thiết đãi, cha lại lấy chiến công làm điều kiện, cầu cho ngoại thất Trần Sở Sở được phong làm bình thê, hoàn toàn không để tâm tới mẫu thân, người đã thay ông sinh con dưỡng cái, chăm lo cả nhà trong suốt những năm qua. Ta bất bình thay mẫu thân, nhưng trong mắt nàng lại tĩnh lặng như mặt nước, chỉ mỉm cười hỏi: “Nếu không còn cha, con có thất vọng không?” Ta chợt hiểu ý nàng, kiên định đáp: “Một người cha như vậy, có cũng như không.” Về sau, mẫu thân ôm ta vào cung, diện kiến Hoàng thượng.

Trò chơi chí mạng 1: Mỹ nhân cốt

Đối tượng xem mắt của tôi từng là kẻ g-i-ế-t người. Bà mối nói bây giờ hắn không g-i-ế-t nữa. Hắn cúi đầu, tự ti và lặng lẽ. Tôi lại nắm chặt tay hắn, trong ánh mắt sợ sệt của hắn mở miệng nói: “Đừng sợ, tôi sẽ luôn ở bên anh.” Cuối cùng hắn cũng thích tôi. Thật tốt, như vậy hắn có thể c-h-ế-t thay tôi rồi.

Hợp Đồng Là Thật - Yêu Cũng Thật

Hợp Đồng Là Thật – Yêu Cũng Thật Tôi nhặt được một người đàn ông mất trí nhớ. Ăn của tôi, mặc của tôi, dùng đồ của tôi. Thậm chí còn đè tôi xuống giường, dụ dỗ tôi gọi hắn là “ông xã”. Tôi gào lên: “Ông đây là đàn ông, sao có thể gọi anh là ‘ông xã’ được?!” Sau đó… Công ty giải trí Hoa Nhạc treo thông báo toàn mạng tìm kiếm ảnh đế của mình – người mất tích khi chơi nhảy dù mạo hiểm. Tiền thưởng: 10 triệu. Tôi nhìn người đàn ông bên cạnh, trầm ngâm hỏi: “Ông xã, anh thích bao màu bao tải?” Hắn nhướng mày: “Sao? Em muốn ‘dục cầm cố tung’* à?” (*giả vờ buông để bắt) Tôi: “Dục cầm cố tung? Tôi là định bắt sống anh.” Giây tiếp theo, tôi gõ cho hắn bất tỉnh, nửa đêm vác bao tải đưa thẳng tới Hoa Nhạc.

Tráo Đổi Số Phận

Tráo Đổi Số Phận Tôi đã trọng sinh. Lần này, tôi quay lại đúng khoảnh khắc vừa đỗ thủ khoa toàn tỉnh, cũng là lúc cha mẹ ruột tìm đến để nhận lại con. Nhà họ Lục ở Hải Thành vốn là đại gia tộc quyền thế. Còn cô gái đã tráo đổi thân phận với tôi, chiếm đoạt cuộc đời tôi suốt bao năm, giờ đang rụt rè núp sau lưng mẹ ruột tôi. Giọng cô ta ngọt lịm như tẩm mật, nhưng ẩn chứa đầy ác ý: “Chị à, xin lỗi… em đâu cố ý cướp đi cuộc sống của chị.” Người mà trên danh nghĩa là anh ruột của tôi, lập tức quay sang dỗ dành cô ta: “Đoá Đoá, em mãi mãi là em gái tốt của anh.” Tôi nhìn cảnh tượng huynh muội tình thâm trước mặt, khẽ bật cười. “Được thôi. Muốn tôi trở về? Vậy thì đánh con tiện nhân này một trận rồi đuổi nó đi.” Tôi biết bọn họ không nỡ. Vậy thì kiếp này, cứ để bọn họ tự chuốc lấy diệt vong.

Áo Chàm Xanh Biếc

Áo Chàm Xanh Biếc Ta vốn là con gái nhà tử tế. Phụ thân ta thuở trẻ là đồng sinh duy nhất trong làng, lại có dung mạo tuấn tú, được trưởng thôn nôn nóng gả con gái cho. Chỉ tiếc, sau đó cha ta mãi không đỗ tú tài. Năm ta 10 tuổi, trời như nổi đi/ên. Mưa lớn rơi rả rích suốt nửa năm. Lúa thóc ngập úng, cỏ tranh mốc meo, nước sông dâng cao. Ba mẫu ruộng nhỏ chẳng thu được hạt nào, nhà chẳng đủ cơm ăn, đừng nói đến chuyện để cha tiếp tục học hành thi cử. Mẹ ta vì vậy mà đại cãi một trận với cha. Đống nồi niêu xoong chảo cuối cùng trong nhà bị bà đập v/ỡ tan tành.