Danh sách truyện mới cập nhật
Thiên Vị Con Nuôi Chồng với mẹ chồng tôi thiên vị con gái nuôi. Con gái tôi thi được hạng nhất, con gái nuôi nói con tôi gian lận, chồng tôi liền ép con gái tôi quỳ gối xin lỗi trước toàn trường. Tiền trong nhà mất, con gái nuôi đổ lỗi cho con gái tôi, mẹ chồng tôi liền mắng con gái tôi là đồ ăn trộm. Thậm chí lúc con gái tôi có bạn trai, con gái nuôi tiện miệng nói một câu: “Con cũng thích bạn trai của chị gái.” Họ không chỉ ép chết con gái tôi, còn vu oan cho con gái tôi, nói con gái tôi làm tiểu tam không thành nên tự tử. Tôi không tin, kiên quyết báo cảnh sát điều tra sự thật nhưng lại bị chồng tôi lái xe cán chết. Trước lúc chết, tôi còn nghe con gái nuôi nói: “Ôi, bà ta tuy có tiền nhưng chỉ khi bà ta chết thì mới không ai phát hiện ra con là con gái ruột của bố.” Sau khi được tái sinh, tôi nhìn đứa con gái nuôi vừa mới được đón về nhà. Tôi cười. Tôi đây sẽ chơi chết nó!
Dựa Vào Việc Cạo Gió, Tôi Thu Phục Được 2 Đại Vai Ác
Mẹ Kế Của Tôi Giới Thiệu Cháu Bà Ta Cho Tôi Xem Mắt Lần đầu tiên trong đời tôi đi xem mắt là ở tiệm mì sợi Lan Châu. Người cùng tôi xem mắt là cháu trai mẹ kế của tôi. Tôi còn chưa kịp ngồi xuống thì người đàn ông đối diện đã nhíu mày, gã ta bắt đầu săm soi và đánh giá tôi: “Mông cô hơi nhỏ, mẹ tôi bảo phụ nữ mông nhỏ thì không sinh được con trai.” “Lương của cô là bao nhiêu? Cô còn trẻ lại xinh đẹp như thế, cô vẫn còn trinh chứ?” Hàm răng vàng ố do hút thuốc lá và uống rượu bia kia lộ ra theo từng nhịp mở ra khép lại của đôi môi dày cộp cứ mãi lải nhải phun ra toàn những lời bẩn thỉu. Lần xem mắt này, tôi thật sự không thể chịu đựng được thêm một giây phút nào nữa. Tôi cố tình che miệng, giả vờ ngạc nhiên: “Anh vừa già vừa xấu, lại còn keo kiệt như thế này hóa ra lại là trai tơ già sao?”
Mẹ Con Đỉnh Lưu Trị Trà Xanh Bố tôi là một người giàu có, mẹ tôi là ngôi sao hàng đầu, còn tôi thì bị mắng trên hot search vì đ/á/nh người và được gọi là “cô gái b/ạ/o l/ự/c”. Sau này, mẹ tôi tham gia một chương trình thực tế chia sẻ tình cảm gia đình. Một thời gian sau, tôi lại lên hot search vì được khen “vừa đẹp vừa ngầu”. Cả mạng đều tung hô tôi đ/á/nh rất đúng.
Giúp Ảnh Đế Tìm Em Gái Tôi livestream bói toán, mỗi ngày một quẻ. Ngay quẻ đầu tiên, tôi đã kết nối với một ảnh đế mới nổi. Trong màn hình, ảnh đế phối hợp tẩy trang. Nhìn gương mặt mộc của anh ta, tôi thầm kêu không ổn! Lông mày bị khuyết, huynh đệ gặp nạn. Em gái anh ta sắp mất mạng rồi! Tôi nghiêm mặt: “Đường Thạch Sơn, thôn Tiểu Hà, mau cứu em gái anh!”
Người Vợ Hiền Chăm Sóc Tiểu Tam Ở Cữ Người phụ nữ đó mang thai. Chồng tôi gọi điện nói không yên tâm để người khác chăm sóc cô ta, muốn tôi đến hầu hạ tháng ở cữ. Mỗi tháng trả tôi ba vạn! Tôi đồng ý, nhưng mẹ chồng lại không vui. Bà nói: “Mẹ có kinh nghiệm, để mẹ chăm sóc. Ba vạn này đưa cho mẹ đi.” * 3 vạn tệ = 30.000 tệ =105.000.000 VND (khoảng 105 triệu VND)
Tôi Không Muốn Làm Nữ Phụ Độc Ác Nữa Khi nhận ra mình là nữ phụ độc ác, tôi đang cưỡng bức nam chính trên giường. Trên giường, Thẩm Thanh Diễn căm phẫn nhìn tôi. Nghĩ đến số phận bi thảm sau này sẽ bị anh ta đích thân hành hạ đến chết, tôi nịnh nọt cười: “Bảo bối đừng giận mà, em là đang dạy anh cách yêu đương đấy.” Nói xong, tôi hôn lên môi anh ta một cách thân mật: “Đây là hôn, học được chưa?” Thiếu niên mặt lạnh tanh, nhưng vành tai lại đỏ ửng. Anh ta thật sự tin rồi. Sau đó, trước khi nữ chính xuất hiện, tôi đã trả lại nam chính đã được tôi thuần hóa đến mức chủ động cầu hôn cho cô ta, rồi lặng lẽ rời đi. Không ngờ, khi gặp lại, Thẩm Thanh Diễn lại trói tôi trước mặt mọi người. Ánh mắt anh ta hung dữ: “Em dạy anh hôn, là để anh yêu người khác sao?”
Cuộc Đối Đầu Lúc thầy giáo cho Lạc Mộng Phi ngồi cùng bàn với tôi, tôi biết cốt truyện đã bắt đầu. Tôi thi được hạng nhất, cô ta sẽ nói: “Thật là ghen tị với cậu, không cần học mà vẫn đậu thủ khoa, không giống như mình, mỗi ngày chỉ dám ngủ 5 tiếng, nếu không sẽ bị tụt hạng…” Tôi đi thi đấu, cô ta sẽ nói: “Nhà trường đối xử với cậu tốt thật đấy, tìm cách nâng đỡ cậu, còn mình thì…” Tôi được tuyển thẳng, cô ta sẽ nói: “Nhà cậu có điều kiện, muốn tuyển thẳng là được ngay, còn mình ngay cả giấy nháp cũng phải tiết kiệm…” Cứ thế, anh chàng thanh mai trúc mã của tôi đã thương hại cô ta, các bạn cùng phòng ghét tôi vì cho rằng tôi ỷ mạnh hiếp yếu. Tôi bị họ bắt nạt đến chết, trước lúc chết còn nghe thấy Lạc Mộng Phi nói: “Haiz, cậu ta chỉ là ngã từ tầng 10 xuống thôi, nhưng mà chỉ tiêu tuyển thẳng của tôi lại bị cậu ta chiếm mất…” Khi mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy Lạc Mộng Phi đang rụt rè kéo bàn học đến cạnh tôi. Tôi cười. Đời này nếu không chơi chết cô ta, tôi sẽ không phải tên Diệp Kiều!
Ngủ Với Em Trai Của Đối Thủ
Bất Công Năm mới, tôi lì xì bố mẹ mỗi người năm nghìn tệ. Giây tiếp theo, WeChat của em trai cùng lúc nhận được hai khoản chuyển khoản 8888 tệ. Ghi chú: Tiền mừng tuổi cho Nhị Bảo. Năm tôi mười tám tuổi đã không còn được nhận tiền mừng tuổi nữa. Họ nói, vì tôi đã trưởng thành. Nhưng em trai năm nay đã hai mươi hai tuổi rồi, tôi biết mình không nên so sánh với em trai nhỏ hơn mười tuổi. Nhưng trong lòng vẫn không khỏi nghi ngờ. Bố mẹ có thực sự yêu tôi như họ nói không. Cho đến khi tôi phát hiện, họ còn lén lút lập một nhóm chat gia đình ba người.
Chỉ Có Thể Là Nàng Ngày thứ hai mươi tám sau khi được sắc phong hoàng hậu, tỷ tỷ ruột của ta tiến cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm hoàng hậu tôn quý vạn người kính ngưỡng. Ta vui mừng nhảy cẫng lên ba thước, hớn hở muốn ôm đại đao Thanh Long của mình rời cung ngay lập tức. Dù sao ta cũng sớm đã không muốn hầu hạ Phó Thanh Hồng—kẻ lúc nào cũng nóng lạnh thất thường, không vừa ý liền chém đầu người khác. Chỉ là sau đó, ta bị hắn chặn lại ở trường săn. Hắn híp mắt, khóe môi mang theo ý cười mà như không cười: “Lặng lẽ chuồn mất, Lục Thương Nhĩ, gan nàng to thật đấy.”
Thuỳ Tri Ngã Ý Vào kỷ niệm năm năm ngày cưới, Hứa Gia Niên nói sẽ tổ chức cho tôi một lễ cưới hoành tráng. Anh ấy nói anh rất tiếc vì ngày cưới năm đó không thể tổ chức cho tôi một lễ cưới, anh nói tôi chắc chắn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất. Rồi vào ngày lễ cưới, anh nhận được một tin nhắn, vội vội vàng vàng chạy đi. Tôi mặc bộ váy cưới cồng kềnh đuổi theo anh, anh an ủi tôi: “Chí Ý, công ty hiện tại có việc quan trọng, anh phải đi trước.” Anh ấy nói dối mà vẫn vụng về như thế, nhưng tôi lại không vạch trần suy nghĩ của anh nữa. Bởi vì tôi bị ung thư, không còn nhiều thời gian.