Danh sách truyện mới cập nhật
Ảnh đế đăng lên Weibo một bức hình chụp chung với tôi. Dòng caption là: 【Chia sẻ con cá chép may mắn này, bạn cũng có thể đổi vận như tôi.】 Weibo nổ tung. Bình luận đầy rẫy chỉ trích tôi ăn ké độ hot. Chẳng bao lâu sau, Ảnh hậu cũng đăng ảnh. Caption: 【Tôi cũng thử xem sao.】 Tiếp theo là loạt nghệ sĩ tham dự bữa tiệc hôm đó. Gần như ai cũng đăng ảnh chụp cùng tôi. Không lâu sau, tôi leo thẳng lên hot search: 【Ngôi sao hạng mười tám mờ nhạt, chỉ sau một đêm biến thành “cá chép may mắn” của giới giải trí…】
Phụ thân nói khi ta còn nhỏ từng bị s//ốt n/ặng h/ỏng đ/ầu ó/c, nhiều chuyện chẳng tỏ tường. Thế nhưng ta biết, ta đã gả cho một phu quân vô cùng tốt. Chàng ngoài miệng luôn chê ta ngốc, lại thích nhéo má ta, cười nói ta ngốc đến khiến người thương. Về sau, chàng tòng quân ra trận, nói đến mùa thu sẽ trở về. Nhưng ta chờ mãi, chờ đến khi lá rụng hết, cũng chỉ đợi được đại ca mang về một tấm bài gỗ lạnh lẽo. Từ ấy, mỗi ngày ta đều ra sau núi, ngồi trước phần m//ộ của chàng thủ thỉ, mang cho chàng những quả dại vừa hái được. Cho đến hôm đó, ta vô tình nghe thấy dưới chân cửa sổ—— “Báo ân có trăm ngàn cách, cớ gì cứ phải cưới một kẻ ngốc? … Nàng cứ suốt ngày quấn lấy ta, ta đã thấy phiền từ lâu rồi.” “Giờ thế này chẳng phải rất tốt sao? Ta thay đại ca chăm sóc tẩu tử, còn huynh ấy thì trông nom cái kẻ ngốc ấy, vẹn cả đôi đường.” Khi ấy ta mới hiểu, thì ra… chàng đã sớm trở về. Nếu thực lòng thấy phiền, chỉ cần nói thẳng là được. Cần chi… phải giả ch.t để lừa người? Hôm sau, phụ thân lại hỏi ta có muốn tái giá không. Ta khẽ gật đầu, đưa tay giật đóa bạch hoa cài suốt một năm xuống, ném vào bếp lò.
Bạn Gái Của Anh Trai Khi bị b/ắt nạt, tôi lên cơn h/en rồi ch .t ngay tại chỗ. Gia đình đem t/h i th/ể đầy thương tích của tôi đi h/ỏa táng, không ai đến trường chất vấn hay đòi lại công bằng cho tôi. Sau đó, anh trai tôi lại yêu chính cô gái từng bắt nạt tôi. Anh đã biến cô ta… thành một con da/o báo thù thay tôi.
Tối Nay Ai Ăn Ai? Ngay trước ngày cưới, tôi vô tình thấy đồng hồ thông minh của bạn trai để quên ở nhà hiện lên tin nhắn. “Daddy ơi, em đói rồi. Tối nay cho em ăn no nha~” “Anh thích tai thỏ mà nhỉ? Tối nay em đeo cho anh ngắm nha~” Chưa kịp hoàn hồn, tôi đã thấy anh ta rep lại cực nhanh: “Chờ anh.” Còn chưa kịp tiêu hóa xong cái màn tán tỉnh đó, anh ta gọi điện sang, giọng nũng nịu đầy mùi giả tạo: “Bé cưng ơi, tối nay anh phải tăng ca đột xuất nha, mệt muốn xỉu luôn á~” Giọng thì tươi như mới lãnh thưởng độc đắc, vậy mà còn bày đặt than mệt? Ừ, thôi tin đi, để mai tôi gửi thiệp… chia buồn!
Căn Nhà Của Con Trai, Món Nợ Của Con Gái Nửa đêm lướt mạng, tôi bắt gặp một bài đăng cầu cứu: “Đã mua nhà cho con trai rồi, giờ làm sao thuyết phục con gái cùng trả khoản vay ngân hàng?” Giữa một đống bình luận chửi bới sôi sục, bất ngờ có một người đáp rất nghiêm túc: “Nếu chưa có nhu cầu vào ở ngay, tôi khuyên nên nhờ môi giới cho con gái thuê lại căn nhà đó.” “Cách này không chỉ giải quyết được khoản vay dễ dàng, mà còn giảm tối đa chi phí sửa sang.” “Con gái tôi bình thường tính toán lắm, vậy mà từ khi bị tôi dùng cách này dụ, nó đã ngoan ngoãn trả nợ ngân hàng cho em trai được chín tháng rồi.” Ánh mắt tôi dừng lại ở câu cuối cùng, trong lòng bỗng chốc trầm xuống một nhịp.
Lục Gia Diễn nói tôi tâm địa không tốt, còn hay quyến rũ người khác bằng vẻ ngoài yêu mị. Một sáng tỉnh dậy, cả hai chúng ta đều trọng sinh, quay về thời điểm trước khi kết hôn. Anh ta lớn tiếng tuyên bố: “Đời này tôi có chết già cũng tuyệt đối không cưới loại đàn bà tâm cơ như cô.” Nhưng quay đầu thấy tôi ở cạnh người con trai khác, anh ta liền khóc như ấm nước sôi. “Vợ ơi, cầu xin em quyến rũ anh.” “Em chỉ được phép câu một mình anh!”
Thiên Kim Giả Chỉ Muốn Lười Biếng Tôi bất ngờ xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết thiên kim thật giả. Thiên kim giả nhiều lần h/ãm h/ại nữ chính thiên kim thật nhưng đều bị lật tẩy. Bố mẹ nuôi vô cùng thất vọng, ra lệnh cho cô phải đóng cửa phòng tự kiểm điểm. Nhưng cô ngày càng quá quắt hơn, cuối cùng bị đuổi ra khỏi nhà, sống trong cảnh nghèo túng. Tôi, người xuyên không thành cô thiên kim giả, nằm trên chiếc giường mềm mại, nước mắt giàn giụa. Cuộc sống phú quý này cuối cùng cũng đến lượt một đứa lười biếng như tôi! Sau khi kết thúc thời gian cấm túc, mẹ nuôi thở dài: “Con biết lỗi rồi chứ? Con gầy đi…” Nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa hơn của tôi, bà không nói nên lời. Tôi ngay lập tức lao vào lòng bà, thành thật nói: “Mẹ, trước đây con thật hư hỏng, con xin được tự kiểm điểm thêm một tháng nữa!” Mẹ nuôi: ???
Tôi livestream bói toán, vừa mở video lên đã kết nối ngay với một blogger nổi tiếng về nuôi dạy con cái. Cô ta hỏi tôi có thể xem giúp con gái cô ấy đang ở đâu không. Tôi bấm tay tính toán rồi nói với cô ấy: “Con gái cô t-ự t-ử rồi, nửa thân trên ở trong quan tài, nửa thân dưới ở dưới đất, nhưng nó vẫn còn sống.” Vừa dứt lời, fan của cô ấy trong phòng livestream lập tức ầm ầm phản đối, đồng loạt nhắn tin nói không thể nào. Bởi vì cô ấy nổi tiếng là người biết dạy con, con gái của cô sao có thể nghĩ quẩn mà t-ự t-ử được. Nhưng quẻ của tôi xưa nay nổi tiếng linh nghiệm, chưa từng sai một lần.
Sợi dây chuyền rơi vào khe giường, tôi và em họ đang nghĩ cách nhặt thì không cẩn thận bấm nhầm gọi điện cho bạn trai cũ. Em họ nằm bò trên đất, chổng mông lên mò khắp nơi. Tôi: “Cậu có được không, thử thò vào sâu hơn chút nữa.” Em họ: “Sắp được rồi, chị nâng cao lên chút.” Tôi: “Nhanh lên, tôi không trụ nổi nữa.” Trong buổi tiệc tối, người đàn ông vừa nghe xong điện thoại liền không nói một lời, chỉ đỏ hoe mắt, dùng tay trần bóp nát chiếc ly cao trong tay. Sau đó, anh ta chặn tôi ở góc tường, khổ sở cầu xin: “Y Y, em đừng ở bên người khác, anh chịu không nổi.”
Cứu Rỗi Nam Chính Thất Bại Nữ chính lại một lần nữa thất bại trong việc cứu rỗi nam chính. Một lần nữa, tôi lại tỉnh dậy và quay trở lại năm lớp 12. Là một người qua đường, tràn đầy oán hận. Khi đi ngang qua nam chính, tôi vung tay tát cậu ta một cái. “Suốt ngày mang cái bộ mặt chet chóc đó, tương lai cậu sẽ có tiền, có quyền và một cô vợ xinh đẹp yêu thương cậu. Có gì mà phải chet chứ!” “Tôi đã thi đại học 99 lần rồi. Cứ mỗi lần vừa mới từ mức lương 3.000 tệ lên mức lương 10.000 tệ thì lại bị cậu kéo về năm lớp 12! Cậu có bi th/ảm như tôi không! HẢ!!!!” Cậu thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt u ám. Lúc này, trước mắt tôi hiện lên những dòng bình luận đang la hét: 【Tiêu rồi! Người cậu tát là tên phản diện lòng dạ hiểm độc, có thù tất báo!】
Vũ Lạc Tinh Hà Hàng năm cứ đến tiết Thanh Minh, mẹ đều không cho tôi đến thăm anh trai. Bà vẫn còn oán hận chuyện anh ấy t/ự s/át. Trong khi đó, người hâm mộ của anh thì vẫn luôn tưởng nhớ anh, vào tiết Thanh Minh và ngày giỗ, họ đều đến đặt những bó hoa màu hồng trước m/ộ anh. Sau này, anh trai về báo mộng cho tôi. Anh ấy không còn vẻ kiêu ngạo, bất cần như trước. Anh đứng trong bóng tối, tràn ngập sự cô đơn: “Mạnh Tinh Hà, em cũng sắp quên anh rồi đúng không? Sao mọi người đều có gà nướng để ăn, mà anh thì không?”
Ăn Chùa Không Dễ Đâu Chú Ơi! Tết sắp đến, chú bỗng nhiên lên nhóm gia đình thả một câu: “Đêm giao thừa cả nhà đi chơi nha, ai rảnh thì đặt giúp khách sạn luôn.” Cả nhóm lặng như tờ vài phút. Chú không bỏ cuộc, giả vờ hỏi tới: “An An về rồi đúng không nhỉ?” Tôi làm lơ. Nhưng ba tôi lại hớn hở hùa theo: “Ừ đúng đấy em. Để An An đặt khách sạn cho.” Ngay lập tức, chú gửi cho tôi địa chỉ khách sạn cao cấp mà họ muốn đặt. Ba tôi quay sang bảo: “Con gái à, mau đặt phòng cho chú đi, người thân giúp nhau là chuyện nên làm mà.” Chú và nhà chú từ trước đến giờ chưa bao giờ ưa tôi. Tôi cũng muốn xem họ giở trò gì, bèn đặt luôn hai phòng, rồi gửi thông tin đặt phòng và ảnh chụp màn hình thanh toán cho chú. Không ngờ nhà chú chẳng có ý định chuyển tiền, còn chụp lại đoạn chat đăng lên nhóm gia đình: “Đặt khách sạn giá gấp đôi người ta, rồi giục tôi trả tiền như đòi mạng.” “Da mặt cô dày thật! Tiền tôi có ném xuống biển cũng không đưa cho cô!” Tôi đáp trả ngay: “Địa chỉ là chú đưa, giá là khách sạn quyết định, tính ra muốn ăn chùa của tôi còn muốn có lý nữa hả?” Ba tôi lập tức vào bênh chú, nói tôi chỉ đùa thôi, còn định bắt tôi trả luôn chi phí du lịch cho nhà chú. Chú nghe vậy mới chịu im, còn không quên châm chọc: “Bảo cô đặt là đã nể mặt rồi đấy. Con gái như cô, ai biết tiền từ đâu ra có sạch sẽ không.” Tôi nhìn mấy tin nhắn trong nhóm, lạnh lùng cười. Đến khi chú và cả nhà vừa đặt chân tới khách sạn, tôi thẳng tay hủy phòng!