Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Đơn Hàng Của Bạn Đã Giao Đến

Đơn Hàng Của Bạn Đã Giao Đến Lúc 11 giờ đêm, tôi đặt một phần lẩu cay. Khi đang bắt đầu mất kiên nhẫn vì chờ quá lâu, tôi nhận được cuộc gọi từ chủ quán. “Shipper gặp t/ai n/ạn giữa đường rồi, phần lẩu của bạn có thể hủy được không?” Bất đắc dĩ, tôi đành bấm hủy đơn. Đúng lúc đó, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Một giọng nói vang lên. “Đơn hàng của bạn giao tới rồi.” Tôi đầy nghi hoặc, vừa đi ra mở cửa, vừa gọi lại cho chủ quán. “Shipper lại mang đồ tới rồi sao?” Không ngờ chủ quán trả lời dứt khoát: “Không thể nào, shipper c-h-ế-t ngay tại chỗ rồi.”

Tình Yêu Bị Đánh Cắp

Hẹn hò với nam thần trường 3 tháng. Đến môi của anh ta tôi cũng chưa từng chạm qua. Nhân lúc anh ta say rượu, tôi đang chuẩn bị một lần hạ gục anh ta. Trước mắt bỗng xuất hiện hàng loạt dòng chữ bay. 【Nữ phụ độc ác sắp làm nhục người đàn ông của nữ thần nhà tôi rồi!】 【Ở bên nữ phụ chỉ là vì giận dỗi thôi, nam chính thật sự yêu chính là nữ chính bạch liên học giỏi của chúng tôi!】 【Bởi vì nữ chính sắp ra nước ngoài, nên nam chính vốn luôn lạnh nhạt tự giữ mình mới chuốc say bản thân.】 【Nam chính mượn rượu giải sầu, kết quả lại bị nữ phụ ngực to não phẳng chui vào khe hở, thật ghê tởm!】 Nhìn bàn tay đang ngăn tôi cởi thắt lưng anh ta. Tôi nói: “Chúng ta chia tay đi.” Ánh mắt anh trầm xuống. “Chỉ vì tôi không cho em cởi quần tôi sao?”

Mẹ Chồng Bắt Tôi Nghỉ Việc Để Chăm Bố Chồng Liệt

Mẹ Chồng Bắt Tôi Nghỉ Việc Để Chăm Bố Chồng Liệt Bố chồng tôi bị độ/t q u.ỵ, liệt nửa người. Mẹ chồng liền mở một cuộc họp gia đình. Nội dung cuộc họp? Bà quyết định dọn đến nhà tôi để dưỡng già. Yêu cầu tôi nghỉ việc, ở nhà toàn thời gian để chăm sóc cho cả bà và ông ấy. Tất nhiên, bà cũng không bảo tôi làm không công. Bà nói sẽ “trả lương” cho tôi, mỗi tháng 4.500 tệ. Tiền đó do chồng tôi, em chồng và em gái chồng chia đều mỗi người 1.500. Mẹ chồng còn mặt dày nói: “Cô đi làm bên ngoài, mệt nhoài cả tháng cũng chỉ được 5.000 tệ. Giờ ở nhà, không phải ra ngoài, vẫn lĩnh 4.500, chẳng phải quá hời à?” …

Nam Phụ Bỏ Mặc Kịch Bản Được Công Cưng Chiều

Nam Phụ Bỏ Mặc Kịch Bản Được Công Cưng Chiều Sau khi phát hiện mình chỉ là nam phụ thế thân trong một cuốn tiểu thuyết, tôi bắt đầu buông xuôi. Trong một chương trình truyền hình, nữ chính khóc lóc như hoa lê gặp mưa: “Nếu năm ba mươi tuổi mà tôi vẫn chưa gả được cho Trạch Trầm, thì tôi sẽ lấy cậu.” Tôi nhún vai: “Ha, vậy tôi thà đi lấy chồng còn hơn là cưới cô.” Khi ăn cơm, cô ta tủi thân đưa tôi một hộp cơm: “Trạch Trầm nói anh ấy không ăn, nên đưa cho cậu nè.” Tôi lạnh lùng đáp: “Anh ta cũng nói không ăn phân, cô ăn giùm luôn đi?” Vậy là, toàn mạng bắt đầu chửi tôi vô học, bảo tôi kiểu này sau này chắc chắn không lấy nổi vợ. Cho đến khi Trạch Trầm chính thức công khai tỏ tình: “Cậu ấy sau này sẽ gả cho tôi, không cần phải lấy ai khác.” Mạng xã hội nổ tung trong tích tắc. Tôi: “???”

Gia Đình Phản Diện Hạnh Phúc

Gia Đình Phản Diện Hạnh Phúc Có được nhà của mình vào ngày hôm đó, ta đang trốn dưới gầm giường, vụng trộm ăn chiếc bánh bao vừa đá//nh c//ắp được. Nhi tử ngốc nhà họ Lý lại đang cãi nhau với cha nương hắn. Hắn gào lên: “Dựa vào cái gì mà người khác đều có muội muội, chỉ có ta là không có! Nhất định là do các người không chịu cố gắng!” Bằng hữu đồng học của Lý Vân Hành đều có muội muội, chỉ riêng hắn không có. Hắn ghen tị đến phát đi//ên, cách vài ngày là lại ầm ĩ một trận. Cha nương hắn mỗi lần đều đánh hắn một trận tơi bời rồi ném ra ngoài. Ta đã quen rồi. Thế nhưng lần này, cha nương nhà họ Lý lại không ra tay. Đang lúc ta nghi hoặc, trước mắt bỗng sáng lên. Cha nhà họ Lý lôi ngược ta từ dưới gầm giường ra. …

Nữ Phụ Ác Độc Bị Nam Chính Sạch Sẽ Yêu Say Đắm

Tôi là nữ phụ ác độc. Hệ thống bắt tôi bắt nạt nam chính mắc chứng ưa sạch sẽ. Vì thế tôi mỗi ngày đều tìm cách dán sát vào anh ta. Vành tai anh đỏ bừng, giọng trầm khàn: “Đừng chạm vào, khó chịu.” Tôi càng dán chặt hơn: “Khó chịu thì tốt, tôi cố ý khiến anh khó chịu đấy! Mau ghét tôi đi, khà khà khà.” Sau đó, tôi khoe thành tích với hệ thống. Nó lại phát ra tiếng cảnh báo chói tai: 【Mức độ hận của nam chính với cô là 0! Mức độ yêu là 100%! Nữ phụ cô đã làm gì vậy!】 Tôi: ? Sau lưng, nam chính bất ngờ vòng tay ôm eo tôi, hơi thở nóng hổi phả sau tai: “Những cái ôm hôn bình thường tôi đã miễn dịch rồi, muốn khiến chứng ưa sạch của tôi phát tác, phải sâu hơn mới được.”

Hoa Đường Xuân

Hoa Đường Xuân Ta nhập cung đã mười năm, đến nay vẫn chỉ là một Quý nhân không được sủng ái. Không tranh sủng, cũng chẳng có bản lĩnh giữ con ruột bên mình, đành thuận theo dòng nước mà lựa phe phái, chỉ cầu giữ được tính mạng. Quý phi thất thế bị phế, lúc mọi người đều tranh nhau giẫm đạp, ta cũng bị ép phải bắt nạt Tam hoàng tử của nàng. Thế nhưng chốn hậu cung này, từ xưa đến nay đều là người khác bắt nạt ta, ta nào biết làm sao để bắt nạt ai. Ta gãi đầu, đành lấy bánh táo đỏ tự tay làm đưa cho Tam hoàng tử, nói: “Ngươi chỉ xứng ăn thứ điểm tâm hạ đẳng này!” Tam hoàng tử mới chín tuổi, nắm chặt miếng bánh, lặng lẽ đứng dưới bóng cây, ánh mắt đen nhánh nhìn ta chằm chằm thật lâu, tựa như đã nhìn thấu cái dáng vẻ yếu đuối chỉ biết phô trương thanh thế của ta. Mà bắt nạt Tam hoàng tử… lại hóa ra là đúng. ….

Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn

Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn Chồng ngoại tình ly hôn. Một bà nội trợ gia đình toàn thời gian là tôi ra khỏi nhà cũng phải tranh thủ quyền nuôi dưỡng con trai. Dốc hết tâm huyết đưa nó lên đại học, nó lại vỗ mông trở về chỗ chồng cũ tranh công. Cho dù th//i th//ể tôi bốc mùi cũng không quay đầu lại. Sống lại kiếp này, tôi trở về ngày ly hôn. Con trai ném bát về phía tôi gào thét: “Bà muốn ly hôn thì ly hôn của bà đi, đừng mang tôi theo, quỷ nghèo!” Tôi chăm chú nhìn nó hồi lâu, bỗng nhiên cười nhạt. “Được, không mang con theo nữa.”

Là Do Em Sai Lầm

Là Do Em Sai Lầm  Tôi ở nhà làm nội trợ, mỗi khi giơ tay lên để xin tiền, Thẩm Diệp luôn dùng giọng ghê tởm nói: “Chúng ta không có tình cảm à? Sao cứ mở miệng ra là xin tiền? Trong mắt em tôi là cây ATM à?” Sau đó tôi tìm được một công việc, thường xuyên làm thêm giờ, về nhà rất muộn. Thẩm Diệp mỗi lần đều đợi đến đói meo mà chẳng chịu làm đồ ăn: “Mấy ngàn đồng lương đó của em quan trọng lắm à? Gia đình quan trọng hay công việc quan trọng?” Tôi suy nghĩ một chút: “Công việc.” Thẩm Diệp cười nhạt: “Nếu công việc quan trọng thì em còn ở với anh làm gì, phá thai đi, ly hôn đi!” Anh ta biết tính cách của tôi, không phải là người quá mạnh mẽ, huống hồ tôi yêu anh ta, năm đó thà đoạn tuyệt quan hệ cha con với bố mình cũng phải ở bên anh ấy. Offer của công ty lớn, nói từ chối là từ chối, chỉ vì anh ta muốn tôi ở nhà làm nội trợ. Bây giờ đã mang thai, càng không thể bỏ đứa bé trong bụng được. “Được, ly hôn.” Nghe tôi nói ly hôn, Thẩm Diệp cười càng thêm phách lối: “Ngày mai gặp nhau ở phòng hộ tịch, nếu em không đến, cả đời này tôi sẽ khinh em!” Ngày hôm sau, tôi đúng hẹn đến phòng hộ tịch, nhưng không thấy bóng dáng của Thẩm Diệp đâu. “Anh đang ở đâu?” Thẩm Diệp: “?”

Phế Phi

Ta nhập cung đã mười năm, đến nay vẫn chỉ là một Quý nhân không được sủng ái.Không tranh sủng, cũng chẳng có bản lĩnh giữ con ruột bên mình, đành thuận theo dòng nước mà lựa phe phái, chỉ cầu giữ được tính mạng.Quý phi thất thế bị phế, lúc mọi người đều tranh nhau giẫm đạp, ta cũng bị ép phải bắt nạt Tam hoàng tử của nàng.Thế nhưng chốn hậu cung này, từ xưa đến nay đều là người khác bắt nạt ta, ta nào biết làm sao để bắt nạt ai.Ta gãi đầu, đành lấy bánh táo đỏ tự tay làm đưa cho Tam hoàng tử, nói:“Ngươi chỉ xứng ăn thứ điểm tâm hạ đẳng này!”Tam hoàng tử mới chín tuổi, nắm chặt miếng bánh, lặng lẽ đứng dưới bóng cây, ánh mắt đen nhánh nhìn ta chằm chằm thật lâu, tựa như đã nhìn thấu cái dáng vẻ yếu đuối chỉ biết phô trương thanh thế của ta.Mà bắt nạt Tam hoàng tử… lại hóa ra là đúng.

Phế Phi

Chương 4
Chữa Lành
Yêu Nhầm Nam Chính Là Rắn

Yêu Nhầm Nam Chính Là Rắn Tôi là kiểu người thích làm màu. Để chứng minh mình khác biệt, người ta nuôi mèo nuôi chó, còn tôi nuôi rắn. Có người chất vấn việc tôi nuôi rắn: “Con mèo nhà tôi có thể ôm thoải mái, còn rắn nhà cô thì sao?” Tôi lao tới một cái, hôn ngay lên đầu con rắn. “Không những ôm được, mà còn có thể hôn nữa.” “Chó nhà tôi hiền lắm, muốn xoa đâu thì xoa, chẳng bao giờ c/ắn người.” Tôi lấy tay vuốt ve toàn thân con rắn, thậm chí còn buộc nó thành một cái nơ: “Mềm mại dễ xoa, còn thích hơn cả chó nữa cơ.” 【Nữ chính ơi đừng chơi nữa, nam chính hạnh phúc đến mức xỉu rồi kìa!】 【Bình thường chỉ dám lén hôn khi cô ngủ, giờ cô thế này thì anh ấy chịu sao nổi…】 【Hôm nay đã xỉu hai lần rồi, nữ chính mới cho tí ngọt đã khiến nam chính như “trúng chiêu”!】

Tôi nhờ năng lực đọc tâm trí livestream săn hàng hời

Tôi thức tỉnh được năng lực đọc suy nghĩ, có thể nghe được tiếng lòng của đồ vật. Thế là tôi đến chợ đồ cổ, mở livestream đi săn hàng hời. 【Nhớ quá đi, những ngày được Đường Thái Tông dùng ta để cùng nâng chén trò chuyện.】 【Này, tôi vừa rời xưởng tuần trước thôi đấy, còn mới tinh!】 【Ừ, cứ thổi đi, đem tôi – một miếng ngọc thủy mặc – mà tâng lên thành ngọc phỉ thúy đế vương.】 Thế là tôi nhặt được một quyển sách rách bị kê làm chân bàn, bán lại với giá tám triệu. Bỏ ra một ngàn tệ mua khối đá thô chẳng ai thèm, xoay người mở ra viên ngọc phỉ thúy tím đế vương giá ba mươi triệu.