Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Ánh Sao Dẫn Lối

Ánh Sao Dẫn Lối Vào đêm trước ngày cưới, tôi phát hiện một bảng danh sách trong máy tính của Kỷ Thanh. Bên trong ghi đầy đủ thông tin về những cô gái từng hẹn hò với anh ấy. Ở cột của tôi, anh viết: An phận thủ thường, thích hợp để kết hôn. Còn ở cột của mối tình đầu, anh viết: Em là cánh chim tự do, hãy kiêu hãnh bay về phương xa. Anh nói, anh sẽ không cưới cô ấy. Bởi vì làm vợ anh, phải lo liệu ba bữa cơm, chăm chồng dạy con, phụng dưỡng cha mẹ chồng. Anh không nỡ để cô ấy chịu khổ. Tôi không khóc, cũng không làm ầm lên. Hôm sau, tôi quay lại đài truyền hình. Kỷ Thanh không biết rằng tôi cũng có một bảng danh sách. Là đơn xin điều động sang châu Phi làm phóng viên chiến trường. Người tôi thật sự yêu vẫn còn ở đó. Tôi phải đi tìm anh ấy về.

Đời Này Em Không Lấy Anh

Đời Này Em Không Lấy Anh Được sống lại lần nữa, lần này tôi từng bước tránh xa mọi điểm giao thoa với Tô Cẩn Niên. Anh chuyển công tác đến quân khu phía Nam, tôi thì đăng ký học Đại học Tây Bắc. Đơn đăng ký kết hôn anh đã chuẩn bị xong, tôi lén lấy về. Anh mua nhà cưới ở phía Nam, tôi liền quyết định định cư ở phương Bắc. Tất cả chỉ do.. Kiếp trước, người yêu thầm anh vì anh mà cả đời cô độc một mình. Anh cảm thấy có lỗi, nên lén lút cùng cô ta nhận nuôi một đứa trẻ. Đến lúc về già, ngay cả con trai tôi với anh cũng bị tình yêu cảm động trời đất của họ lay động, trở thành một gia đình với họ.

Đoạt Loan

Đoạt Loan Đích tỷ là đệ nhất mỹ nhân ở Kinh Thành, là người mà phụ thân ta, Thừa tướng đại nhân, đặc biệt bồi dưỡng để trở thành Thái tử phi. Tuy nhiên, trước khi tham gia tuyển tú, nàng ta bị một tên tiểu tướng quân làm nhục đến nỗi mình đầy thương tích. Trong lòng ta tức giận vô cùng, đêm đó liền cầm theo cây thương đỏ chạy thẳng vào quân doanh, đuổi hắn ta đến tận biên quan. Sau khi hắn ta rời đi, đích tỷ lại hận ta đến tận xương tủy, trước khi vào cung đã tự cắt cổ tay để tự sát. Chỉ để lại một bức di thư tố cáo ta. Thế là, ta trở thành tội nhân bị mọi người trong Kinh Thành nguyền rủa, bị đích mẫu ép quỳ trước cửa Đông cung, dập đầu tạ tội với Thái tử. Hóa ra, đích tỷ từ lâu đã yêu say đắm tên tiểu tướng quân thủ đoạn tàn nhẫn kia. Mở mắt ra lần nữa, đích tỷ và ta cùng nhau trùng sinh. Nàng ta lập tức chạy đến trước mặt phụ thân mà gào thét: “Con không muốn làm Thái tử phi, con chỉ muốn ở bên cạnh chàng ấy.” “Dù có phải ăn trấu nhai rau, con cũng cam lòng! Tại sao các người cứ nhất định phải chia cắt uyên ương?” Được, vậy thì đời này, ta sẽ chiều theo ý nàng ta. Ta sẽ làm Hoàng Hậu, mẫu nghi thiên hạ.

Con Trai Tôi Muốn Cưới Vợ

Con Trai Tôi Muốn Cưới Vợ Đứa con trai độc thân 20 năm của tôi, vào ngày tôi bán cổ phiếu, đột nhiên dẫn về một cô gái xinh đẹp. “Mẹ, con muốn kết hôn.” Cô gái mỉm cười đưa cho tôi một danh sách chuẩn bị cưới. Khi nhìn thấy khoản sính lễ hàng chục vạn, tôi liền cười nhìn con trai. “Con trai, nếu con chọn chia tay ngay bây giờ, mẹ sẽ coi con là đấng nam nhi.”

Cô Dâu Ma

Cô Dâu Ma Con người dù nghèo đến đâu cũng không nên làm bất cứ điều gì vì tiền. Tôi đã từng một lúc mê muội, kết minh hôn, giờ hối hận thì đã quá muộn. Câu chuyện phải bắt đầu từ ba tháng trước, gia đình tôi nghèo đến mức không có nổi một người thân thích nào, ngay cả bà con cũng không giúp đỡ gì được. Mẹ tôi bị ung thư dạ dày, tôi đã đi vay mượn khắp nơi, nhưng không ai sẵn lòng giúp đỡ. Không còn cách nào khác, tôi phải cứu mẹ, chỉ còn cách bán chính bản thân mình.

Đôi Khi Yêu Là Cho Nhau Tự Do

Đôi Khi Yêu Là Cho Nhau Tự Do Sau khi quốc gia diệt vong, ta và công chúa cao quý kim chi ngọc diệp đều trở thành quân kỹ. Ca ca ta khi ấy là tướng lĩnh của phản quân, được phép chọn một người trong số quân kỹ để mang đi. Ta và ca ca từng làm nô bộc trong phủ công chúa hơn mười năm, sống nương tựa lẫn nhau. Nhìn thấy công chúa yếu ớt đáng thương, y phục xốc xếch, trong mắt ca ca tràn đầy xót xa. Không chút do dự, huynh ấy chọn mang công chúa đi. Khi cẩn thận bế công chúa rời khỏi, ca ca còn quay lại nói với ta: “Sẽ không lâu đâu, ca ca sẽ nhanh chóng đến cứu ngươi.” Ta không nhịn được mà cười nhạo. Kiếp trước, hắn cũng đã nói với ta những lời như thế. Ta chờ đợi rất lâu. Khi bị thay phiên nhục mạ, khi tay chân bị bẻ gãy, ta vẫn không ngừng gọi tên ca ca. Nhưng hắn không đến. Hắn ở bên tiểu công chúa, quỳ lạy trước tượng Phật, cầu nguyện cho nàng được bình an. Kiếp này, ta chủ động bò lên giường của hoàng tử địch quốc. Về sau, ca ca quỳ trước mặt ta, máu me đầm đìa, giọng run rẩy cầu xin: “Ca ca sai rồi… Xin hãy tha cho chúng ta…”

Phản Diện Không Đi Theo Cốt Truyện Chính

Phản Diện Không Đi Theo Cốt Truyện Chính Tôi phát hiện vài sợi tóc nâu nhạt trong phòng tắm của Tưởng Tự Dã. Tôi không khóc, không làm loạn, cũng không đòi anh một lời giải thích. Bởi vì tôi biết đó là của nữ chính. Mà vị hôn phu của tôi, Tưởng Tự Dã, vốn dĩ đã được định sẵn sẽ yêu cô ấy, rồi vứt bỏ tôi—một nữ chính bệnh kiều cố chấp. Thế nên tôi thức thời, biết điều mà chủ động rút lui. Chỉ tiện tay để lại cho anh một câu: “Tưởng Tự Dã, anh thật ghê tởm, nhìn anh một cái thôi tôi cũng thấy bẩn.” Sau đó, tôi dứt khoát quay lưng rời đi, ra nước ngoài chơi hai năm. Vừa về nước tối hôm đó, tôi liền bị bắt cóc. Người đàn ông quyền lực nhất giới hào môn Bắc Kinh—Tưởng Tự Dã, hai cánh tay chi chít vết thương cũ và mới chồng chất. Anh quỳ trên mặt đất, giọng nói run rẩy, từng câu từng chữ cầu xin tôi. “Tiểu Chi, từ đầu đến cuối, anh chưa từng có người phụ nữ nào khác. “Xin em, hãy yêu anh thêm một lần nữa, cầu xin em…”

Ba Năm Chỉ Là Quá Khứ

Ba Năm Chỉ Là Quá Khứ Sau khi tỏ tình với Từ Dịch mà thất bại, tôi bị nhà họ Từ đưa ra nước ngoài. Vừa về nước trong ngày, ai cũng hoảng sợ tưởng tôi lại đi tìm Từ Dịch. Ngay cả anh cũng nói: “Vết nhơ lớn nhất đời này của tôi chính là để em gái nuôi mình thích mình.” Bọn họ sợ tôi không từ bỏ, nên giới thiệu cho Từ Dịch rất nhiều cô gái. Anh chẳng từ chối ai, còn ôm eo họ, hờ hững nói với người khác: “Nếu Hoan Hoan có thể dẹp bỏ tâm tư đó, tôi cũng không ngại để cô ấy quay lại.” Anh nghĩ tôi vẫn không quên được anh. Nhưng lần này tôi về nước, thật sự chỉ để kết hôn với người khác.

Cửu Gia

Cửu Gia Tôi, Lâm Thanh Nhi, vô tình phát hiện ra mình chính là vị hôn thê pháo hôi của nam chính trong một bộ truyện trọng sinh thời xưa. Ừm, đúng kiểu nữ chính kiếp trước bị mù mắt, tin nhầm tra nam, hại chết nam chính lẫn bản thân, rồi sau khi trọng sinh mới biết trân trọng anh ta, câu chuyện ngọt đến sâu răng. Nếu tôi không nhìn nhầm quảng cáo thì sau khi trọng sinh, chắc chắn sẽ có đoạn hội thoại kiểu: Nam chính: “Anh sẽ trả tự do cho em, để em rời khỏi anh.” Nữ chính: “Chồng ơi… ôm em đi.” Nam chính: “Em vừa gọi anh là gì? Em có biết anh đã chờ ngày này bao lâu không?” … Trời ạ, đúng là kịch bản cũ rích. Tiếc là tôi chỉ là nữ phụ, mà tôi cũng chẳng quan tâm kiểu nữ chính đầu óc có vấn đề như vậy. Nhưng bây giờ nói gì cũng vô ích. Tôi ngoan ngoãn ngồi trên đùi anh ta, nhẹ nhàng chạm môi vào mặt anh, từng chút một như chuồn chuồn lướt nước. Ánh mắt anh tràn đầy ham muốn, nhưng lại chẳng có bất kỳ phản ứng nào. Phó Cửu Hàn, người ta gọi là “Cửu gia”, dù thực tế anh ta sắp 30 rồi. Nhưng mà tại sao lại gọi là “gia” nhỉ? Thôi kệ, giờ tôi chỉ có thể mềm giọng nũng nịu: “Cửu gia~ hôn em đi.”

Vực Sâu Phản Chiếu

Vực Sâu Phản Chiếu Tôi nhặt được một cậu nhóc câm. Dốc hết tâm sức chăm sóc cậu ta, đối xử chân thành hết lòng. Cho đến khi tôi phát hiện, hóa ra cậu ta chỉ xem tôi như trò đùa, chỉ để trải nghiệm một câu chuyện tình yêu mang màu sắc cứu rỗi. Nhưng cậu ta lại quên mất rằng— Không có tổn thương, làm gì có cứu rỗi? Sau này, vị thái tử cao cao tại thượng của giới quyền quý Bắc Kinh bị người ta bẻ gãy đôi cánh, biến thành một con búp bê vỡ vụn. Bị bẻ gãy kiêu ngạo, trở thành một người câm thực sự. Tôi không rời không bỏ, tận tâm tận lực thực hiện kế hoạch cứu rỗi của mình. “Ngoan nào, đừng sợ, dù cả thế giới này có vứt bỏ em, tôi vẫn mãi mãi cứu rỗi em.”

Bạch Thiện

Bạch Thiện Tôi đi ngân hàng gửi tiền cùng anh trai. Lúc đó không còn chỗ đậu xe, nên chúng tôi đành đỗ tạm trước cửa ngân hàng. Anh ấy bảo tôi ngồi trong xe, để lát nữa nếu có cảnh sát giao thông đến thì lái xe đi ngay, tránh bị dán vé phạt. Kết quả đúng là có cảnh sát giao thông đến thật. Tôi hạ cửa sổ xuống, hét lên với anh trai: “Anh ơi! Cảnh sát đến rồi! Chạy mau!” Giây tiếp theo, anh tôi bị đè xuống đất.

Tình Yêu Đã Mất

Tình Yêu Đã Mất Khi đi khám thai và xét nghiệm máu, cô y tá nhỏ chọc kim sáu lần mà vẫn không lấy được máu. Tôi chưa ăn sáng, đầu óc choáng váng, dịu giọng nói: “Em gái, hay là đổi người khác thử nhé?” Không ngờ cô y tá lại lớn tiếng mắng chửi, thu hút một đám người vây xem. Tôi vừa mở miệng, Tạ Vũ đã lạnh mặt bước tới, trách móc tôi: “Em có thể đừng làm ầm ĩ như mấy bà chanh chua được không?” Hắn kéo tôi rời đi, giữa tiếng xì xào bàn tán của đám đông, tôi bỗng cảm thấy cuộc hôn nhân năm năm này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.