Danh sách truyện mới cập nhật
Diễm Quỷ Mê Hoặc Lòng Người Ta bị một nam nhân diễm lệ đa tình quấn lấy. Thế nhưng, dù hắn có dung mạo khuynh thành, dáng dấp hoàn mỹ đến đâu, ta cũng không thể. Bởi vì ta là một ni cô tứ đại giai không, còn là loại chuyên tróc yêu trừ ma.
Tôi Nuôi Dưỡng Em Trai Kế Thành Một Kẻ Si Tình Bệnh Hoạn Hệ thống yêu cầu tôi phải chinh phục người em trai kế vừa đẹp trai, mạnh mẽ nhưng bi thương của mình. Thế nhưng cậu lại có độ nhạy cảm bằng không. Tôi nói muốn hôn một cái, ngay trong đêm đó, Trần Vọng liền đặt mua mười thùng kẹo “Hôn Một Cái”. Tôi nói thích cún con, hôm sau trong nhà liền xuất hiện thêm một bé Corgi chân ngắn. Nửa năm trôi qua, thanh tiến độ vẫn đứng im bất động. Hệ thống thấy tôi quá thảm hại, bèn cho phép tôi đổi mục tiêu chinh phục. Tôi vui vẻ nhận lời, xoay người đi tán tỉnh ông chú phong độ như cha. Thế nhưng chỉ chớp mắt, tôi đã bị trói trong tầng hầm của căn biệt thự. Thiếu niên đối diện khóe mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy. “Không phải chỉ là bệnh kiều cưỡng chế yêu sao? Em có thể học mà, chị ơi, em có thể học!” Tôi: ? Trần Vọng khóc càng dữ dội hơn: “Cầu xin chị, đừng bỏ rơi em… được không?”
Không Gặp Thanh Sam, Không Nhận Ra Chàng Ta vốn mù mặt, từ trước đến nay chỉ dựa vào y phục để nhận người, nhưng phu quân chưa bao giờ để tâm đến điều ấy. Nghe tin ánh trăng sáng khó sinh, hắn không màng đến lời van cầu của ta mà lập tức lên đường đến kinh thành. Ánh trăng sáng thích nhìn hắn mặc y phục màu đen, hắn liền sắm y phục mới, nhưng lại đánh mất chiếc thanh sam do chính tay ta may cho hắn. Một tháng sau, hắn trở về, nhưng ta lại khoác tay một nam nhân khác, ân ái ngọt ngào. Trên người nam nhân kia đang mặc chính là chiếc thanh sam mà hắn đã đánh mất. Về sau nghe nói, hắn điên cuồng tìm kiếm chứng cứ khắp nơi, muốn chứng minh hắn mới là phu quân của ta, nhưng chẳng ai tin hắn cả.
Một Cú Ngồi, Rơi Vào Tim Anh Năm tôi béo nhất, chỉ với một cú ngồi đã khiến tên đầu gấu trường bật khóc. Càng thấy hắn khóc, tôi càng hưng phấn, vắt một chân qua, ngồi hẳn lên hắn rồi lắc lư vài cái. Cứng ngắc, khó chịu thật. Từ đó, cứ thấy tôi là hắn chạy mất dạng. Ba năm sau, trong buổi họp lớp, mọi người đùa: “Giờ Khánh Yên chắc không thể ngồi đè làm Châu Triết khóc nữa đâu nhỉ? Xinh đẹp thế này trèo lên người người khác không chừng người khác còn cười.” Hắn hơi nghiêng người về phía trước, vắt chân chữ ngũ. Cả người tôi nóng ran, mặt đỏ bừng đến tận cổ.
Hoa Hoè Bọc Hương Nhài Phò mã qua đời, ta bi thương đến tột cùng. Phụ hoàng không đành lòng, tìm cho ta một thiếu niên, dung mạo giống hệt phò mã khi còn trẻ. Mãi cho đến một ngày, ta nghe thấy tiếng đấm đá truyền ra từ trong phòng. Thiếu niên vốn ngày thường ôn hòa, lại đang đứng trước gương, hung hăng tự đánh vào mặt mình. Hắn ra tay rất nặng, ánh mắt âm trầm sắc lạnh: “Ai cho phép ngươi dùng khuôn mặt của ta để mê hoặc nàng?”
Ân Hữu Trọng Báo Cha đã mất ba ngày, nhưng ta không có tiền mua quan tài. May mắn là mùa đông, thi thể không dễ hư thối. Ta định bán mình, giống như năm xưa mẹ đã làm.
Tam Nữ Mị Gia Tướng phủ có ba nữ nhi, tiên nhân du hành ngang qua nơi này đã để lại một lời phán— “Một nữ làm hậu, một nữ làm tướng, một nữ làm kỹ.” Nay, đại tỷ đã là hoàng hậu nương nương, nhị tỷ trấn thủ biên cương… Vậy thì, chỉ còn lại ta.
Tạm Biệt, Chú Nhỏ Sau khi tôi thổ lộ tình cảm với chú nhỏ Lý Duật Lễ, anh dẫn tôi đi gặp một cô gái đang ngồi trên xe lăn. Cô ấy tên là Phương Duyệt Hề, cũng là vợ tương lai của anh. Lý Duật Lễ nói, Phương Duyệt Hề vì cứu anh mà mất đi đôi chân và cả ước mơ, nên anh phải có trách nhiệm với cô ấy. Tôi không hiểu. Cứu mạng thì nhất định phải lấy cả đời ra để báo đáp sao? Anh không trả lời câu hỏi của tôi. Kiếp trước, tôi không tin rằng Lý Duật Lễ không yêu mình, nên cứ liên tục thử thách giới hạn của anh. Cho đến khi chính mắt tôi thấy anh đứng yên nhìn người đối diện bẻ từng ngón tay tôi, nghe tôi gào thét trong đau đớn, nhưng ngay cả một cái nhíu mày anh cũng không có. Lúc đó, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Sau này, vì vết thương quá nặng nên tôi không thể tiếp tục công việc trong phòng phẫu thuật, cuối cùng rơi vào bế tắc và cắt cổ tay tự sát. Lần nữa tỉnh lại. Tôi không chút do dự nộp đơn xin vào tổ chức Bác Sĩ Không Biên Giới. Từ bỏ thân phận cháu gái nhà họ Lý.
Dự Báo Yêu Đương Sau khi nhà tôi phá sản, ba tôi đã bán tôi cho thái tử gia của giới hào môn Bắc Kinh. Kết hôn bí mật nửa năm, tên anh ta cùng nữ minh tinh nổi tiếng treo lơ lửng trên hot search. Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lập tức đưa đơn ly hôn. Quay đầu vuốt ve khuôn mặt của nam người mẫu, nhẹ giọng nói: “Nỗi đau của anh, tôi cũng xót, tôi muốn giúp anh giải quyết.” Không ngờ tối hôm đó, người đàn ông xưa nay luôn lạnh lùng cấm dục lại tức giận kéo tôi về nhà. Sau một trận điên cuồng, anh nâng mặt tôi lên, ấm ức rơi nước mắt: “Bà xã Thẩm, anh cũng đau, em cũng thương anh một chút đi.”
Sự Tích Núi Côn Luân Sư tôn mang về từ trần gian một nữ tử. Ta và sư huynh hít một ngụm khí lạnh: Sư tôn to gan thật! Môn quy của phái Côn Luân chất cao như núi, trong đó điều quan trọng nhất chính là: Tiên phàm khác biệt, không thể phá vỡ. Nếu phạm phải, bị tước tiên thân, đày xuống trần gian. Sư tôn đây là lấy thân thử pháp điển à?! Vậy chẳng phải ta và sư huynh sắp thành trẻ mồ côi rồi sao!!! Điều này tuyệt đối không thể xảy ra! Để không trở thành cô nhi, ta và sư huynh lập tức lập thành tổ đội “tháo dỡ”, nhất định phải phá tan hai người này, kéo sư tôn trở về chính đạo!
Cánh Chim Tự Do Quốc sư tiên đoán rằng, trong mười năm tới, sẽ có một ngôi sao tai họa đầu thai vào nhà họ Giang. Mười năm này, nếu Giang gia sinh con trai thì vô sự, nhưng nếu là con gái, nhất định phải bị vạn tiễn xuyên tim, lăng trì xử tử, mới có thể giữ gìn sự bình yên cho Đại Diễn. Khi ta chào đời, thủ lĩnh Cẩm Y Vệ đã đứng đợi ngoài sân, nâng một chiếc khay trong tay. Bên trái khay là con dao phiến ngư sắc bén nhất được chế tạo từ Phi Thạch Xử. Bên phải là một chiếc khóa trường mệnh. “Đại phu nhân, ngài hãy nhìn cho rõ, là phúc hay là họa?” Sắc mặt Đại phu nhân đầy vẻ không cam lòng: “Là phúc.” Thủ lĩnh vẫn chưa tin, nhìn về phía cung nhân bên cạnh. Lão ma ma siết chặt thỏi vàng trong tay áo, khẽ đáp: “Chúc mừng Giang đại nhân, quý tử giáng sinh.”
Nhất Niệm Đêm Giao thừa, đứa em trai mà mẹ kế mang đến đã cắm đũa vào bát cơm. Tôi nói làm vậy không may mắn, dễ chiêu dụ âm khí. Mẹ kế lập tức giơ ghế đập tôi đến mức mũi miệng đều chảy máu. Sáng mùng Một Tết, người ta phát hiện em trai chết cóng dưới dòng sông trước cửa nhà.