Danh sách truyện mới cập nhật
Con Gái Tôi Là Kẻ Nói Dối Chuyên Nghiệp Con gái tôi là một kẻ nói dối chuyên nghiệp. Khi còn nhỏ, có lần con bé vô tình va vào tay, nhưng lại nói là do mẹ véo. Mẹ chồng tôi tức giận vô cùng và mắng tôi một trận lớn. Lớn lên, con bé thường xuyên trốn học, nói với giáo viên chủ nhiệm rằng môi trường gia đình quá ngột ngạt khiến nó bị trầm cảm. Sau này, nó yêu sớm với một tên du côn. Tôi bí mật theo dõi và phát hiện hai đứa đang hẹn hò trên sân thượng. Trong lúc tranh cãi với tên du côn đó, tôi bị hắn đẩy xuống từ tòa nhà cao tầng. Tôi chet ngay tại chỗ. Phản ứng đầu tiên của con gái tôi là quay video vừa khóc vừa gào lên: “Mẹ ơi, sao mẹ lại nhảy xuống chứ!” Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về năm con bé học lớp 12, khi nó dọa chet để ép tôi cho nó bỏ trốn cùng tên du côn. Tôi dứt khoát giúp nó thu dọn hành lý: “Đi đi con, mẹ ủng hộ con yêu đương tự do.”
Hàng Giả Vẫn Chỉ Là Hàng Giả Sau khi xuyên không, tôi đã giúp Trần Tư Tư – Nguyên chủ trong truyện trọng nam khinh nữ thi đỗ vào đại học Thanh Hoa, thay đổi quỹ đạo cuộc đời, đính hôn với thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh. Nhưng vào ngày đính hôn, cô ta đột nhiên trở về. Cô ta nhếch mép châm biếm: “Mèo mướp chó hoang cũng muốn lấy nhà giàu, mày có tư cách gì?” Tôi chợt tỉnh ngộ, hóa ra những năm qua tôi luôn bị cô ta lợi dụng. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở thành thanh mai trúc mã của thái tử gia Bắc Kinh, cũng chính là công chúa nhỏ của một gia tộc giàu có có tiếng trong giới thượng lưu Bắc Kinh.
Điểm Chung Anh trai tôi mất tích đã được mười năm, mười năm sau, tại biên giới phía bắc, tôi gặp lại anh. Chỉ là lúc này đây, tôi là hàng hoá, mà anh lại là ông chủ muốn mua tôi. Quan trọng nhất là anh giống như không quen biết tôi.
Thập Nhị Thanh Vào ngày cập kê của ta, tuyết rơi dày đặc. Cũng trong ngày hôm đó, ta nhận được thư từ hôn từ Thái tử điện hạ, cùng với một tờ hôn thư do tiểu thúc của hắn gửi đến.
Phán Ninh Lúc ta và đích tỷ cùng đến chùa Vạn Tượng để thắp hương thì bị bắt cóc. Bọn cướp đã chỉ đích danh muốn bắt đích nữ của Thượng thư, ả không chút do dự đẩy ta ra ngoài. Khi ta được cứu trở về, cả kinh thành đều mắng ta là hoa tàn liễu héo, bôi nhọ dòng họ, phụ thân nhốt ta vào am ni cô ngay trong đêm. Đích tỷ quay lưng liền gả cho Thế tử của Ninh Quốc Hầu có tiền đồ xán lạn. Về sau, quân địch tấn công hoàng thành, thủ lĩnh bọn cướp trước đây tự lập làm đế, còn Thế tử bị giết trong trận giao chiến, cả nhà Hầu phủ bị diệt sạch. Mà ta lại được Hoàng đế mới sắc phong làm Hoàng hậu, đêm trước ngày thành thân, đích tỷ trà trộn vào cung, nổi điên muốn giết ta. Mở mắt ra lần nữa, ta bỗng trở về cái hôm bị bắt cóc khi đang thắp hương. Đích tỷ nóng lòng tự tiết lộ thân phận của mình, trước khi rời đi còn không quên mỉa mai ta. “Đời này, vinh hoa phú quý chỉ có thể là của ta.” Ta chỉ thở dài, không biết da thịt mỏng manh và mềm mại của ả có thể chống đỡ được mấy ngày. Ả cho rằng vinh hoa phú quý là thứ có thể đánh đổi bằng mạng sống.
Mẹ Kế Là Bạn Gái Cũ Trong thời gian chúng tôi ở bên nhau, Giang Nghiêu có kể cho tôi nghe về gia đình của cậu. Cậu nói gia đình mình rất phức tạp. Tôi liền cảm thấy nực cười, gia đình giàu có nào mà không phức tạp chứ. Tôi cũng chỉ nghĩ cậu ấy nói đùa nhằm tạo thử thách cho tôi, thế nên tôi gật đầu cho có lệ, đáp. “Dù cho phức tạp cũng không ngăn cản được việc tôi yêu cậu.” Nghe tôi nói câu này Giang Nghiêu cảm động như thể muốn khóc 80 dòng sông. Cậu ấy tình nguyện, cực kỳ tình nguyện làm bạn trai của tôi. Vậy mà ngay tối ngày hôm ấy, cậu lại bị tai nạn xe cộ mất trí nhớ. Lúc bệnh viện gọi tới, tôi đang ở quán bar hớn hở trò chuyện với bạn thân. “Cậu biết cái gì quý giá nhất không?” “Kim cương?” “Không, là tuổi 18…”
Giai Nhân Như Cẩm Vô tình phát hiện vị hôn phu Dung Cẩn muốn tạo phản, ta sợ đến mức vội vàng chạy đến từ hôn. Nào ngờ hắn cũng có cùng suy nghĩ, thậm chí đã chuẩn bị sẵn hưu thư cho ta. Nhìn hưu thư trong tay hắn, ta đưa tay muốn đón lấy, nhưng phát hiện hắn nắm chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Thế nhưng, trên mặt hắn vẫn là dáng vẻ thản nhiên trầm tĩnh, tựa như một khối mỹ ngọc quý hiếm, không chút tỳ vết. “Thế tử đã muốn từ hôn, vậy còn làm gì đây?” Ta cố gắng bình ổn tâm trạng, cúi đầu khẽ hỏi. Dung Cẩn hàng mi dài rủ xuống, che khuất đi cảm xúc trong mắt, giọng điệu nhàn nhạt như đang bàn chuyện trời đất: “Nghiên Nghiên không cần ta nữa sao?” Cơn ấm ức cuộn trào trong lòng, ta hận không thể túm lấy vạt áo hắn mà mắng cho một trận. Rõ ràng là ba tháng nay hắn chưa từng gặp ta, ta thậm chí từng chặn kiệu hắn giữa phố, vậy mà chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng của hắn. Lạnh nhạt đến mức như thể mười năm tình nghĩa phút chốc hóa thành tro tàn. Huống chi khắp kinh thành đều đồn rằng hắn đã thay lòng, đem lòng ái mộ tiểu thư đích nữ của Định Viễn Hầu phủ, Tạ Tòng Dung. Nhưng tu dưỡng nhiều năm khiến ta nhịn xuống, chỉ nhẹ nhàng cúi người hành lễ: “Mị Nghiên và Thế tử dù gì cũng là thanh mai trúc mã, ngày hôm nay đi đến bước này, có lẽ là do tuổi trẻ nông nổi, lầm tưởng tình cảm tỷ đệ nơi sớm chiều thành ái tình. Không bằng cứ chia tay trong hòa bình, mỗi người tự tìm hạnh phúc cho riêng mình. “Cũng tốt hơn là về sau thành một đôi oán lữ, giày vò lẫn nhau.” Dung Cẩn nhấc mắt nhìn ta một cái: “Tỷ đệ?” Hắn nói lời này, khóe môi còn mang theo nụ cười như có như không, nhưng ánh mắt lại nhạt nhẽo đến mức khiến ta bất giác lạnh sống lưng. “Thần nữ trèo cao rồi.” Ta vội vàng quỳ xuống hành lễ. Hưu thư được đặt trên bàn. Hắn dường như nhìn ta một lúc, lại tựa như khẽ đáp một tiếng rồi quay người rời đi. Chỉ biết rằng, khi cánh cửa khép lại, tầm mắt ta bỗng trở nên mơ hồ. Giọt nước rơi xuống thảm dài, không để lại dấu vết.
Tự Dọa Chính Mình Theo bên cạnh đại thiếu gia Hồng Kông đã ba năm, tôi bắt đầu hoảng sợ. Nghe nói chim hoàng yến của anh cứ ba năm lại bị thay, kết cục thê thảm vô cùng. Tôi đánh thuốc mê anh, trói chặt tay chân, còn vẽ rùa lên mặt anh. Sau đó ôm số tiền lớn rồi chạy trốn, tận hưởng cuộc sống xa hoa trác táng. Hai năm sau, tôi cùng một đại lão trong giới kinh đô thuê phòng ở khách sạn. Thương Nghiễn đạp cửa xông vào, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ: “Lê Thanh, lá gan của em lớn thật đấy!” Tôi bị anh dọa đến cứng người, hốc mắt dần dần đỏ hoe. Anh bất lực, nhẹ giọng: “Bảo bối, giờ đã khóc rồi, lát nữa phải làm sao đây?”
Cố Nhân Quy Ta là một nhân sâm tinh tu luyện vạn năm, trong lúc độ kiếp bị thương, được lão hoàng đế mang về cung làm phi tử. Ta giả vờ nói mình biết chữa bệnh, dùng râu nhân sâm chữa khỏi bệnh cũ cho hoàng hậu. Thái tử tính tình cao ngạo hỏi ta: “Quý phi nương nương, có thể chữa bệnh tương tư cho cô không?” Ta nghe xong thì vô cùng phấn khích, lập tức chạy đi tìm hoàng hậu nói: “Tỷ tỷ, ta đã bảo ánh mắt nhi tử của tỷ nhìn ta không được trong sáng mà! Quả nhiên ta thắng cược rồi, mau đưa trâm Như Ý cho ta!” Lúc này, hoàng đế vén rèm bước ra, ánh mắt mang theo sát khí nhìn thái tử, nhưng lại nắm lấy tay ta: “Ồ? Thái tử vô lễ với nàng sao? Sao trẫm lại không biết chuyện này?”
Tự Mình Làm Nữ Vương Tôi bị ôm nhầm, bạn cùng phòng mới là người thừa kế ngàn vạn của gia đình. Sau khi cô ta trở về, tôi bị đuổi khỏi nhà cha mẹ nuôi, bạn trai cũng bị cô ta cướp mất, còn bị cô ta dẫn đầu cô lập ở trường học. Nhưng tôi chẳng hề quan tâm đến đám rác rưởi mà cô ta mang đi. Bởi vì, tôi đã sớm có tài sản hơn trăm triệu rồi.
Công chúa Vệ Dương Ngày Tô gia bị tịch biên, cha mặc cho ta bộ váy lộng lẫy, đẩy ta ra trước mặt quan binh: “Nó chính là đại tiểu thư Tô gia, Tô Nguyệt Oanh.” Họ đều nói cha là người trung thành. Gặp lại lần nữa, cha đã trở thành Thần Vũ đại tướng quân được tân đế tin tưởng nhất, Tô Nguyệt Oanh thì trở thành hoàng hậu, cùng tân đế sống hạnh phúc một đời một kiếp. Còn ta, chỉ là một kỹ nữ trong lầu xanh, ai muốn làm gì thì làm. Nương ta vì muốn chuộc thân cho ta, mang thân thể bệnh tật đi cầu xin cha, nhưng lại bị người gác cổng đánh chết bằng hai cây gậy. Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh chôn cất cho nương, nhưng không ngờ nàng ta lại nói: “Hoa lâu đầy những kỹ nữ chỉ bán nghệ không bán thân, nếu ngươi giữ gìn bản tâm, ta còn có thể giúp ngươi, nhưng ngươi tự hạ mình ti tiện, ta sẽ không giúp loại người như vậy.” Đêm đó, ta bị chặt đứt tứ chi, ném xuống sông sâu. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở lại ngày Tô gia bị tịch biên, lần này, hãy để Tô Nguyệt Oanh tự mình trải nghiệm cảm giác sống trong hoa lâu và giữ gìn bản tâm đi.
Xuyên Không Gặp Lại Bạn Trai Cũ: Nhưng Là Ai? Bạn trai cũ của ta làm hoàng đế. Hừ, tưởng rằng địa vị của ta sẽ thấp hơn hắn sao? Nực cười, làm sao có thể! Ta thế nhưng là Hoàng thái hậu! Ta “phịch” một tiếng quỳ xuống, níu chặt lấy vạt áo của hắn. “Tiểu bảo bối, đừng bắt ta phải tuẫn táng theo tiên hoàng mà!”