Danh sách truyện mới cập nhật
Khi biết tôi là nữ phụ làm màu ngu ngốc, ham tiền trong truyện học đường. Thì tôi và nam chính đã dây dưa với nhau rồi. Hơn nữa còn là kiểu dây dưa trên giường dữ dội kia. Đáng tiếc là tôi thật sự không có đầu óc, nghĩ không ra cách nào khác để giữ mạng. Chỉ có thể nghĩ đến việc tránh xa nam chính một chút. “Chúng ta chia tay đi.” Ngay khoảnh khắc lời này thốt ra, bàn tay Quý Sùng Thanh đang đặt trên eo tôi bỗng siết chặt. Trong mắt anh ta sóng tình còn chưa rút, dục chiếm hữu gần như ngưng tụ thành thực chất: “Chia tay với tôi trên giường.” “Em rốt cuộc là ngu, hay là ngây thơ đây?”
Năm thứ tư làm hoàng yến cho thái tử giới Kinh, tôi muốn bỏ trốn rồi. Bởi vì tôi nghe từ miệng anh em của anh ta rằng, người chị hàng xóm mà anh ta thích sắp về nước. Buổi tối anh ta trở về, giày vò tôi đặc biệt hung dữ, khiến đồng tử tôi mấy lần mất nét. Tôi nghĩ, tối nay anh ta hẳn là muốn nói cho rõ ràng với tôi. Quả nhiên, sau khi hút xong trọn một điếu thuốc, cuối cùng anh ta cũng mở miệng: “Tôi có hơi chán mối quan hệ hiện tại của chúng ta rồi, tối mai tôi giới thiệu cho cô một người.” Anh ta chán tôi thì thôi, còn định giới thiệu tôi cho ông chủ kế tiếp sao? Miệng thì tôi đồng ý, đợi anh ta ngủ rồi liền thu dọn đồ có giá trị, trong đêm chạy về quê. Hai ngày sau, anh ta mặc bộ vest cao cấp đặt may, bước chân sâu nông xuất hiện trước mặt tôi. Nhìn tôi, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi chẳng qua chỉ muốn cầu hôn thôi mà? Cô cần gì phải sợ đến mức trong đêm bỏ trốn chứ?”
Vọng Tuyết Trúc Thành hôn mười hai năm, Bùi Chiêu vì muốn đón người trong lòng vào phủ mà ban cho ta ba thước lụa trắng đoạn tuyệt hồng trần. “Dẫu năm xưa cha nàng có nâng đỡ ta, nhưng nàng dưới gối không con, ta cũng đã giữ trọn đạo nghĩa với nàng ngần ấy năm rồi.” “Uyển Nhi vốn có phong cốt, tuyệt đối không chịu làm thiếp. Phu thê mười hai năm, ta tự nhận đối với nàng không bạc, nay chỉ cầu xin nàng duy nhất chuyện này.” M/áu toàn thân ta như đông cứng lại, đứng không vững nổi. Bùi Chiêu lại mang thần sắc lãnh đạm, ra tay dứt khoát lỗi lạc. Vừa mở mắt ra, ta đã trở lại ngày Bùi Chiêu đến cầu thân. Ánh mắt Bùi Chiêu thâm trầm, tĩnh lặng chờ đợi cha ta thốt ra lời chiêu rể. Ta lại đi trước một bước, ném tín vật của hắn đi, lạnh lùng cười nhạt: “Kẻ áo vải hèn mọn, sao dám dòm ngó nữ tử sĩ tộc ta?” “Người đâu, lôi tên cuồng đồ này ra ngoài, đ/ánh chet cho ta!”
Cố Chấp Một Đời Vì Em Bạn cùng bàn tỏ tình với tôi thì bị nam thần học đường dịu dàng bắt gặp. Anh ta bóp cằm tôi, cười khẽ đầy mỉa mai: “Chị định đồng ý với cậu ta sao?” “Thế còn tôi thì sao? Là do tối qua tôi chưa hầu hạ chị đủ thoải mái à?” Tôi ôm lấy Giang Trì, rất ngoan: “Tôi sẽ không đồng ý với cậu ta, tôi chỉ thích anh.” “Thật không?” Giang Trì nghiêng đầu cười, trong đáy mắt là sự cố chấp và u ám. “Vậy chúng ta đã hứa cùng nhau thi vào Đại học Kinh Đại, chị cũng sẽ không lừa tôi, đúng không?” Tôi bị anh nhìn đến hoảng loạn, cố gắng giữ bình tĩnh rồi gật đầu. Giang Trì dường như rất hài lòng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve môi tôi. “Miệng của chị, thật nhỏ.” “Nếu nói dối thì chắc chắn sẽ bị căng đến rách mất, đúng không?” Tôi chợt cứng đờ, ngay cả hô hấp cũng lập tức quên mất. “Sao chị lại căng thẳng thế?” Giang Trì nhìn tôi, đáy mắt đen kịt: “Chẳng lẽ thật sự lén sửa nguyện vọng thi đại học, chuẩn bị bỏ rơi tôi sao?”
Tôi và chị gái là sinh đôi, sinh đôi cùng trứng.Khi chào đời, cân nặng của hai đứa chỉ lệch nhau đúng 50 gram. Y tá phải buộc vòng chân khác màu cho từng đứa, nếu không thì ngay cả mẹ tôi cũng chẳng phân biệt nổi ai là ai.Chị tên Lâm Hiểu Nguyệt, tôi tên Lâm Hiểu Dương.Tên do ông nội đặt. Ông nói một đứa giống mặt trăng, dịu dàng; một đứa giống mặt trời, hoạt bát.Ông không ngờ, những cái tên ấy lại trở thành nhãn dán theo chúng tôi suốt cả cuộc đời.Năm ba tuổi đi mẫu giáo, cô giáo bảo vẽ mẹ.Bức tranh của Hiểu Nguyệt được dán ở vị trí nổi bật nhất trong lớp — một người phụ nữ mặc váy, bên cạnh là những bông hoa vẽ ngay ngắn.Còn tranh của tôi thì bị cô thu lại — mẹ có sừng trên đầu, tay cầm cái xẻng như v//ũ kh//í.“Hiểu Dương, sao mẹ lại thế này?” cô giáo ngồi xổm xuống hỏi tôi.Tôi chỉ vào Hiểu Nguyệt: “Chị ấy vẽ cũng đâu phải mẹ. Mẹ chưa bao giờ mặc váy cả.”Chiều tan học hôm đó, mẹ nắm tay Hiểu Nguyệt bên trái, tay phải cầm bức tranh của tôi, cau mày đến mức như muốn k//ẹp ch//ết con muỗi.“Con nhìn xem chị vẽ đẹp thế nào.” Bà chỉ vào Hiểu Nguyệt, rồi quay sang tôi.Hiểu Nguyệt ngẩng mặt cười, khóe môi cong lên y hệt nhân vật nhỏ trong tranh.
Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp kỳ thi đại học, bố mẹ nhà họ Thẩm qua đời vì tai nạn xe, nhà họ Thẩm cũng phá sản. Thẩm Trường Thanh, người tôi thầm yêu suốt ba năm, không còn chỗ dung thân, bạch nguyệt quang của anh cũng rời bỏ anh. Tôi chi trả toàn bộ học phí và sinh hoạt phí đại học cho anh, yêu cầu anh làm bạn trai của tôi. Tôi biết anh không thích tôi, không sao cả, tôi có thể dùng tiền giữ anh ở bên mình mãi. Trời không chiều lòng người, nhà tôi cũng phá sản, bạch nguyệt quang của anh cũng sắp về nước, tôi biết mình nên rời đi rồi. Hai năm sau tôi về nước, Thẩm Trường Thanh lại trực tiếp chặn tôi trước cửa, hung hăng bóp lấy gáy tôi rồi hôn mạnh, “Không từ mà biệt rất vui sao?”
Sau ba năm ly hôn với Hạ Kiêu, tôi cứ ngỡ đời này chúng tôi sẽ không còn giao điểm. Anh là cha của con gái tôi, cũng là vị huấn luyện viên mặt lạnh có thể quát cho đám tân binh khóc ngay trên thao trường. Giữa chúng tôi, ngoài một lần thăm con mỗi tháng, chỉ còn những con số lạnh lẽo của tiền trợ cấp hiện lên trên thẻ ngân hàng. Cho đến khi một hội nghị học thuật đột xuất ở tỉnh ngoài hoàn toàn phá vỡ mọi kế hoạch của tôi. Tôi lâm vào đường cùng, đành phải gửi con gái mắc chứng sợ giao tiếp – Tuế Tuế sang chỗ anh. Tôi liệt kê mọi điều cần chú ý kín ba trang giấy, dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần. Anh chỉ trả lời tôi đúng hai chữ: “Đã nhận.” Bảy ngày ấy, tôi thấp thỏm không yên. Đến khi trở về, con bé từng thấy người là trốn, nói chuyện chỉ như muỗi vo ve, lại đứng giữa phòng khách, ưỡn ngực đầy tự tin hét với anh: “BÁO CÁO! HẠ TUẾ TUẾ XIN PHÉP XEM HOẠT HÌNH!” Còn người chồng cũ cứng rắn như thép của tôi thì đang quỳ một gối xuống đất, dùng đôi tay từng vác súng, vụng về buộc nơ bướm cho con. Anh nhìn thấy tôi, vành tai đỏ bừng. Anh nói: “Báo cáo… không phải, tôi…” Khoảnh khắc đó, tôi biết rõ — Có thứ gì đó đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Chồng tôi vì hiế//n tủ//y cho con trai của mối tình đầu mà ch//ết ngoài ý muốn ngay trên bàn ph//ẫu th//uật.Ngày tôi đến nhận th//i th//ể, bác sĩ đưa cho tôi một tờ giấy đồng ý ph//ẫu thu//ật.Trên đó ghi rõ:“Tự nguyện hiến tặng, tự chịu mọi hậu quả.”Mục quan hệ được điền:“Cha – con.”H//ồn ph//ách của Thẩm Tranh lơ lửng bên cạnh, chờ xem tôi sụp đổ, gào khóc.Nhưng tôi chỉ bình thản nhận lấy tờ giấy, hỏi bác sĩ:“Bây giờ hỏa táng luôn, chen hàng có phải trả thêm tiền không?”
Tôi là một chuyên viên trang điểm cho người đã khuất, khi đang livestream chia sẻ kiến thức trang điểm, thì nữ minh tinh hạng nhất đích thân gọi tên tôi, muốn tôi trang điểm cho cô ta. Giọng điệu cô ta khinh miệt: “Được tôi cho trang điểm, là vinh hạnh mà cô – một thợ trang điểm nhỏ nhoi như cô – tu tám đời mới có được.” Nhưng cô ta không biết, tôi chỉ trang điểm cho người chết. Khí tử càng nặng, càng đẹp, càng ăn phấn.
Ông nội tôi nuôi một con dê núi đen, quý nó lắm. Nhưng tôi và chị tôi đều không thích nó, bởi vì nó luôn nhìn chằm chằm vào chị tôi với ánh mắt dâm tà.
Sau khi nhà của bạn trai cũ tôi phá sản, anh ta lang thang đầu đường xó chợ như một chú chó nhỏ. Tôi thấy anh ta đáng thương nên đã đưa anh ta về nhà. Cho đến một ngày nọ, tôi phát hiện ra khoản tiền gửi khổng lồ của anh ta. Người đàn ông có ánh mắt trong trẻo, nghiêng đầu, vô tội cười với tôi: “Em rất đáng thương mà.” “Không có em…” “Quả thật anh không có nhà để về.”
Tôi và Tạ Từ là cặp “vợ chồng đối đầu” được công nhận trong giới giải trí. Anh là ảnh đế cao không với tới, còn tôi là kẻ dựa thế hiếp người, cà phê tài nguyên. Sau khi gia đình phá sản, tôi bị đối thủ phong sát toàn mạng. Đêm đó, tôi lướt thấy một tài khoản Weibo phụ của Tạ Từ. “Con người làm biếng trong nhà cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi, mong sớm được yên tĩnh.” Tôi nhận ra mình đã không còn vốn liếng để tiếp tục làm loạn, bắt đầu thu liễm tính khí, học cách ngoan ngoãn trước mặt anh. Cổ chân bị mảnh bình hoa cứa rách chảy máu, tôi nhịn không nói. Ăn cơm bị cháo nóng làm bỏng lưỡi, tôi không dám lên tiếng. Cho dù bị tình địch tìm tới cửa khiêu khích, tôi cũng liên tục nhẫn nhịn. Thế nhưng Tạ Từ lại đỏ mắt khi một lần nữa về khuya mà không thấy tôi chờ để tra hỏi: “Tại sao không quản tôi nữa?” “Em có phải định không cần tôi nữa rồi không?” “Đừng ngoan như vậy… cầu xin em.”