Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Tái Gía

Ngoại thất của Tạ Thần Ninh lại bỏ trốn rồi. Hắn lòng nóng như lửa đ/ốt, đêm khuya triệu tập nhân mã, đích thân xuống Giang Nam bắt người. “Chuyến này trở về, ta sẽ cho nàng ấy một danh phận.” Trước khi đi, hắn thông báo với ta như vậy. “Phu quân có thể… về nhà sớm chút không?” Ta nhỏ giọng hỏi hắn. Hắn chán ghét nhận lấy văn thư trong tay ta: “Về nhà về nhà, nàng thiếu ta đến mức đó sao?!” Hắn ký tên vào, ném lại tờ văn thư rồi bỏ đi ngay. Do quá vội vàng nên hắn đã không nhìn rõ, thứ vừa ký chính là thư hòa ly của ta và hắn.

Phía Sau Một Ánh Hào Quang

Mẹ tôi là một hot mom mạng xã hội, tiêu đề mấy video của bà phần lớn đều là: “Đoán xem ai là mẹ, ai là con gái?”, “Cùng một bộ đồ, con gái mặc đẹp hơn hay tôi mặc đẹp hơn?”… Trong khi mẹ lung linh bao nhiêu, thì tôi lại mặt đầy mụn, dáng người mũm mĩm, hoàn toàn lép vế trước bà. Sống trong sự so sánh như thế suốt thời gian dài, tôi dần trở nên tự ti và cáu kỉnh. Tình trạng này kéo dài cho đến lần đầu tiên tôi gặp mẹ kế…

Đổi Người Ở Rể

Đổi Người Ở Rể Bạn trai tôi trước khi ở rể, tôi tình cờ lướt thấy một bài đăng gây sốt:【Bạn gái thuộc gia đình siêu giàu (A9), chỉ đưa ra một căn hộ cao cấp 180m2 ở trung tâm thành phố, 5 triệu tệ tiền mặt và một chiếc Porsche đã bắt tôi ở rể, có phải tôi bị hớ không?】 Dưới phần bình luận, có một ID nhảy vào khuyên anh ta hết lời: 【Ở chỗ chúng tôi cũng có người điều kiện tương đương cậu, cuối cùng lấy được con gái Thị trưởng đấy, điều kiện của cậu căn bản không cần phải ở rể!】 【Rõ ràng là nhà gái đang tính kế cậu, chạy ngay đi! Bắt cô ta tăng thêm giá, không tăng thì đổi người!】 Tôi càng xem càng thấy lạnh lòng, tự trấn an mình có lẽ chỉ là trùng hợp. Nhưng đến trước cửa Cục Dân chính, bạn trai đột nhiên buông tay tôi ra. Khuôn mặt anh ta đầy vẻ tủi nh/ục và chính nghĩa: “Em có biết cái giá của việc ở rể là gì không? Cả đời bị người ta chỉ trỏ, cái anh cần không phải là tiền mà là tôn nghiêm!” “Anh là con trai trưởng, bố mẹ anh tuy là nông dân nhưng để anh ở rể là phản bội tổ tiên! Em phải đưa ra thành ý, nếu không thì tại sao anh phải ở rể nhà em mà không ở rể nhà con gái Thị trưởng?” Thế nhưng, cái ID nhảy tới nhảy lui trong bài đăng đó, kẻ khuyên anh ta đòi giá trên trời… Lại chính là đối tượng liên hôn của tôi.

Thiên Kim Quan Chủ

Thiên Kim Quan Chủ Khi bố mẹ ruột tìm đến cửa, tôi đang thực hiện pháp sự trong đạo quán. “Năm mươi vạn, đừng có tranh giành tình thương với em gái cô.” Một chiếc thẻ ngân hàng ném xuống trước mặt tôi, người mẹ ruột vừa lạnh lùng mở lời vừa che chở cho cô con gái giả. Tôi ngẩn người, năm mươi vạn à, còn không đủ tiền mời tôi xuống núi!

Ngủ trong quan tài từ nhỏ

Tôi từ nhỏ đã ngủ trong quan tài, lấy trùng cổ làm thức ăn. Cha tôi nói: nuôi tôi đến mười tám tuổi thì sẽ chôn sống tôi, để mượn âm thọ cho đứa em trai ốm yếu.

Ngày Tôi Rời Bỏ Thái Tử Kinh Thành

Tôi đã tỏ tình với cậu thiếu niên cô độc trong lớp, người đeo máy trợ thính. Tôi dùng cách đánh thẳng, hỏi trực diện: “Tôi thích cậu, cậu có đồng ý yêu tôi không?” Cậu thiếu niên trốn trong bóng tối nghiêng mắt nhìn tôi, khẽ hỏi ngược lại: “Yêu tôi là phải kết hôn, cậu làm được không?” Tôi mỉm cười gật đầu: “Được chứ, ông xã.”

Chủ Mẫu Chỉ Mê Tiền

Ta là kẻ có thù tất báo, kẻ nào khiến ta không vui, ta sẽ khiến kẻ đó không thể yên ổn. Trong tiệc hồi môn, phu quân dẫn về ba đứa trẻ nhem nhuốc, vẻ mặt đầy bi tráng: “Đây là cô nhi của phó tướng ta, từ nay về sau sẽ là con của chúng ta.” Đại tẩu đứng bên cạnh mỉa mai: “Ôi chao, đệ muội thật đúng là có phúc khí, vừa bước qua cửa đã được làm mẹ, đỡ công tự mình sinh nở.” Tam đệ muội che miệng cười thầm: “Phải đó, phủ chúng ta phen này náo nhiệt rồi đây.” Mẹ chồng ngồi chễm chệ trên cao đường, chờ xem ta nhẫn nhục chịu đựng. Ta liếc nhìn ba đứa “cô nhi” trông như đúc từ một khuôn với phu quân, khẽ cười. “Náo nhiệt thì tốt, một mình vui sao bằng cả nhà cùng vui.” Dứt lời, ta quay sang dặn dò nha hoàn: “Đi.” “Đón hết ngoại thất cùng các thiếu gia, tiểu thư của Đại phòng và Tam phòng về đây. Hôm nay nếu người không tề tựu đông đủ, tất cả chúng ta đều khỏi cần dùng cơm.”

Thiên Kim Hầu Phủ

Thiên Kim Hầu Phủ Khi được báo tin mình là thiên kim thật của Hầu phủ, ta đã bốn mươi tuổi rồi. Đã thành thân, lại có một cặp nam nữ. Ngày nhận thân, ta nghe thấy cuộc đối thoại giữa ca ca ruột và thiên kim giả: “Thật chẳng hiểu cha mẹ vì sao nhất định phải nhận mụ ta cùng mấy đứa dã chủng kia về.” “Lưu lạc bên ngoài mấy chục năm, e là một chữ bẻ đôi cũng không biết, hạng thôn phụ gả cho tên phu lục trong núi, lại sinh ra hai đứa dã chủng, hà tất phải nhận về nhà cho mất mặt xấu hổ?” Dã chủng? Là chỉ đứa con trai Tướng quân một trận thành danh của ta? Hay là chỉ đứa con gái tinh thông y thuật, hiện đang ở trong cung chẩn trị cho bệ hạ của ta?

Mẹ tôi là một góa phụ xinh đẹp

Mẹ tôi là một góa phụ xinh đẹp, thường xuyên nửa đêm thắp hương mở cửa làm ăn. Bà không kiếm tiền người, mà kiếm tiền quỷ. Bà nói, “Người sao bằng quỷ, quỷ chỉ cần dùng chút sức là nhẹ bẫng, cảm giác như lên thiên đường.” Bà quả thật đã lên thiên đường, bà đúng là ngốc, lại quên mất mình đã chết.

Mẹ của bạn trai tôi chết

Mẹ của bạn trai tôi chết, lúc đó quan tài nhẹ như thể không có ai bên trong. Sau khi ba hắn ở chung với chúng tôi, mỗi ngày đều đổi món nấu cơm cho tôi. Đặc biệt là một món thịt bò hầm đỏ, làm cực kỳ ngon. Nhưng hai cha con họ đều không ăn. Mỗi lần tôi thân mật với bạn trai, tôi luôn cảm giác có người đang lén nhìn, nói với hắn thì hắn ngược lại còn thấy kích thích, càng thêm nhiệt tình. Còn sữa tắm và dầu gội của tôi cũng luôn có một mùi quái lạ.

Sau khi ngưng thuốc chân tôi có cảm giác

Ba năm trước, vì một tai nạn, tôi bị liệt nửa thân dưới. Cha chưa từng từ bỏ việc chữa trị cho tôi, dù cuộc sống nghèo khó nhưng vẫn dốc hết sức làm việc kiếm tiền cho tôi đi chữa bệnh. Một ngày nọ, tôi giống như mọi khi, nhận thuốc từ chỗ cha. Nhưng khi tôi uống thuốc, không cẩn thận làm rơi thuốc vào bồn rửa. Đêm đó tôi bị ngưng thuốc, nhưng ngày hôm sau tôi lại phát hiện, hai chân của mình vậy mà bắt đầu có cảm giác.

Thập Niên Trọng Sinh: Triều Hoàng Quy Vị

  Vì thay phu quân chắn một kiếm, ta lại trọng sinh vào mười năm sau. Từ miệng cung nữ, ta hay tin phu quân mình đã trở thành đương kim hoàng đế. Ta bật cười, vội hỏi đến Triều Hoàng, viên minh châu trong lòng ta yêu thương nhất. Cung nữ lại nhìn ta bằng ánh mắt kỳ lạ: “Triều Hoàng công chúa ư? Thiên hạ ai chẳng biết nàng căn bản không phải do Tiên Hoàng hậu sinh ra!” “Đáng thương cho Thụy Phượng công chúa lưu lạc dân gian… chân kim chi lại bị giả phượng hoàng thay thế suốt bao năm!” Ta khẽ cười nhạt. Con gái do chính ta sinh ra, lẽ nào ta còn nhận nhầm? Ta lén đi xem Triều Hoàng, nào ngờ lại thấy con bé bị ức hiếp đến không ra hình người. Nghe nói vị Quý phi kia vì dung mạo có vài phần giống ta mà được sủng ái, mỗi ngày chỉ cho con ta ăn toàn đồ thừa canh cặn. Đêm ấy, ta lẻn vào tế điện, túm tai vị hoàng đế đang tế vong thê, mắng thẳng: “Lý Cẩu Thặng, ngươi lên làm hoàng đế rồi, đến cả con gái ruột cũng không nhận ra sao?!”