Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Nửa đêm tôi trò chuyện với Siri

Nửa đêm tôi trò chuyện với Siri về ước mơ, tôi hỏi nó. “Tôi sau này sẽ trở thành cái gì?” Nó nói. “Dựa theo người mà bạn giấu trong tủ, cùng với cân nặng của bạn, tôi nghĩ bạn sẽ trở thành một gói thịt vụn nặng 38kg.”

Một Tuần Hiểu Lầm Mang Tên Bao Nuôi

Một Tuần Hiểu Lầm Mang Tên Bao Nuôi Để làm dịu chứng đói tiếp xúc da thịt, tôi bao nuôi một nam thần trường nghèo khó. Mỗi ngày đều ép anh hôn tôi, ôm tôi. Anh không thích tôi, chỉ vì nể mặt tiền bạc nên mới đồng ý với những hành vi quá đáng của tôi. Ngay lúc tôi chuẩn bị ép anh cởi áo để tôi sờ cơ bụng, tôi nhìn thấy đạn mạc: “Con gái ngoan mau chạy đi, công ty Thẩm Lãng sáng lập chuẩn bị lên sàn, sắp thực hiện tự do tài chính rồi.” “Trước đó cô ép anh ta làm bao nhiêu chuyện anh ta không thích như vậy, anh ta nhất định sẽ trả thù cô!”

Lễ khai bối

Trước khi con gái trong làng xuất giá, phải mời tộc lão làm lễ mở mặt mở lưng. Sau khi mở lưng, làn da sẽ mịn sáng như sứ, mềm mại như không xương, càng được nhà chồng yêu thích. Mẹ tôi từ đó phát hiện ra cơ hội làm ăn, bắt đầu nuôi loài long đầu thiện chỉ có một đốt xương. Nhưng không hiểu vì sao, mỗi khi bán đi một con long đầu thiện, trong làng lại có thêm một góa phụ mới.

Tờ Tiền Dẫn Lối Nhân Duyên

Tờ Tiền Dẫn Lối Nhân Duyên Năm thứ ba tôi làm tùy tùng cho đại tiểu thư, người nhà cô ấy bắt cô ấy phải lấy lòng đối tượng liên hôn. Đại tiểu thư mất kiên nhẫn đưa WeChat cho tôi, bảo tôi thay cô ấy nói chuyện. Còn cảnh cáo: “Dám nói hỏng thì cô chết chắc.” Tôi chỉ đành cứng đầu, mỗi ngày vắt óc nghĩ đủ mọi lời ngon tiếng ngọt. Cứ như vậy nói chuyện với thái tử gia nhà họ Tạ suốt ba tháng, anh ta cũng ngày càng chủ động hơn. Cho đến một ngày nọ, anh ta nhắn tin vào tài khoản của tôi, nhờ tôi giúp mang quà đưa cho đại tiểu thư. Theo phản xạ, tôi trả lời một câu: 【Được ạ, cảm ơn bảo bối!】 Bên kia lập tức im lặng.

Thím út

Khi tôi còn nhỏ, cô út và bà nội tôi luôn bắt nạt thím út của tôi, họ lột sạch quần áo của thím ấy, trói thím ấy vào ghế giống như trói heo vậy. Cô út tôi trông rất xấu, quanh năm làm việc trong núi, da dẻ đen sạm, cô ta ghen tị vì thím út tôi xinh đẹp, liền hung hăng cào cấu lên làn da trắng mịn của thím ấy, cào đến khi bật máu mới cảm thấy thỏa mãn. Cô út tôi hung dữ nói: “Mẹ, rạch nát mặt nó đi, nhìn cái bộ mặt hạ tiện đó, sắp hút cạn thân thể anh con rồi.”

Tạo súc

Bạn có biết thế nào là tạo súc không? Chọn những đứa trẻ khoảng 3 tuổi, khi chúng còn chưa hiểu chuyện, nhốt chúng chung với chó, từ đó về sau ăn ở sinh hoạt cùng nhau. Khiến chúng tin rằng bản thân chính là một con chó, đợi lớn thêm một chút thì dùng dao rạch khắp toàn thân, không sâu không cạn, rồi bôi thuốc làm cho vết thương lở loét. Sau đó lột một tấm da chó tươi còn nóng phủ lên, chờ vết thương đóng vảy, bề ngoài trông sẽ không khác gì chó. Cũng bằng cách đó, nếu chặt bỏ hai tay rồi khâu liền hai chân, đắp lên lớp da rắn đẫm máu, đợi lành lại thì sẽ trở thành người mặt rắn. Những kẻ đi đánh quyền bán nghệ, có thể dắt họ ra giữa đường biểu diễn tạp kỹ kiếm tiền. Những đứa trẻ như vậy mười đứa chưa chắc sống được một, dù có thành công thì cũng phải chịu đựng nỗi đau không giống con người, không chống đỡ nổi quá hai năm. Nếu muốn nâng cao tỷ lệ sống sót thì có thể làm từ từ, đợi một mảng da thịt lành lại rồi mới lột mảng khác, sự tra tấn như vậy thường kéo dài hai đến ba năm, làm ra rồi cũng có thể sống lâu hơn một chút. Tôi vẫn luôn cho rằng đó chỉ là truyền thuyết, dù sao cũng quá mức quái dị khó tin, cho đến khi bạn trai tôi mang về một con chó.

Bạch Vô Thường

Sau khi anh tôi chết, mẹ tôi dùng bàn chải chà từ trong ra ngoài toàn thân chị dâu tôi một lượt. Rồi đem chị ấy giao cho một đám lưu manh già trong làng chơi đùa. Chị dâu không chịu đựng nổi, sau khi trở về thì mặc bộ hỷ phục ngày xuất giá rồi treo cổ tự vẫn. Thầy âm dương nói chị dâu tôi là hồng bạch xung sát, hung dữ vô cùng. Tôi vốn tưởng ông ta đến để bắt quỷ trừ tà. Không ngờ khi tôi quay người lại, ông ta hạ giọng nói với tôi: “Bạch Vô Thường, lâu rồi không gặp.”

Khi Tổng Tài Không Biết Ghen

  Sau khi thi đỗ cao học dưới quyền của chồng tôi. Tôi phát hiện ra những bài đăng mà anh ấy lén đăng riêng tư. 【Người yêu vừa bá đạo vừa bám người, hoàn toàn không có không gian riêng thì phải làm sao?】 【Vốn dĩ ở phòng thí nghiệm còn có thể thở phào, về nhà muộn một chút, giờ cô ấy thi đỗ nghiên cứu sinh dưới quyền tôi, tôi phải đối mặt với cô ấy 24 tiếng mỗi ngày.】 Dưới sự xúi giục của khu bình luận, Sở Ứng Niên trả lời: 【Đợi tôi tích đủ tiền, trả xong ân tình thì tôi sẽ ly hôn!】 Tôi lập tức thu liễm lại, cho anh ấy đủ không gian riêng, không bắt anh nấu cơm, đi đâu cũng không cần anh đưa đón. Chồng tôi giống như oán phu nơi khuê phòng, tức giận nghiến răng với tôi, “Sao em không bám lấy anh nữa?” “Em có phải để ý người khác rồi không? Muốn kết hôn với người khác à?!” “Anh không cho phép!”

Hải Đường Độ Xuân Phong

Khi ta bị ép uống chén rượu độc để tuẫn táng. Người nằm trên long sàng bệnh tật là Tiêu Lãng lại dịu dàng che mắt ta. “Hoàng hậu sợ bóng tối. Quý phi, nàng ở lại bầu bạn với trẫm nhé.” “Nếu có kiếp sau, trẫm sẽ trả lại ngôi vị hoàng hậu cho nàng.” Sau khi tiểu muội thất lạc từ thuở ấu thơ được tìm về. Tất cả mọi người đều cho rằng ta nợ nàng ấy, Tiêu Lãng lại càng cho là như vậy. Lạc Uyển nhút nhát. Hắn liền đem ngôi vị hoàng hậu đã hứa với ta, trao cho nàng. Lạc Uyển sợ đau. Hắn liền cướp đứa con ta sinh ra, ôm sang cho nàng nuôi dưỡng. Cho đến hôm nay, lý do ta phải tuẫn táng, chỉ vì nàng… sợ bóng tối. Nếu có kiếp sau ư? Trong cơn đau đớn tột cùng, ta lập lời thề: Kiếp này đã quá bất kham, ta không cầu kiếp sau. Khi mở mắt ra lần nữa, ta quay về năm mười sáu tuổi, trong buổi tuyển phi. Thiếu niên Tiêu Lãng lộ vẻ mất kiên nhẫn, ánh mắt lướt qua một hàng dài quý nữ. Bỗng nhiên nhìn thấy một người, bên mai không trang sức châu ngọc, chỉ cài duy nhất một đóa hải đường rực rỡ. Tựa như… đã từng gặp ở đâu đó. Hắn tùy ý chỉ tay: “Chọn nàng ấy đi.”

Người Giữ Trăng Cho Tôi

  Tôi yêu đương với cậu chủ nhỏ nhà Tập đoàn Giang ba năm. Người nhà anh ta lúc nào cũng công khai lẫn ngấm ngầm chèn ép tôi: “Cô và nó thân phận địa vị quá không tương xứng.” “Nghe tôi khuyên một câu, hai đứa không thuộc cùng một thế giới, nếu cô thật sự yêu nó đến chết đi sống lại.” “Đợi sau khi nó kết hôn, cô có thể làm người tình của nó.” Tôi không dám tán đồng giá trị quan của giới nhà giàu, cũng đã hoàn toàn mệt mỏi trong những lần dây dưa không dứt. Tôi gửi tin nhắn cho cậu chủ nhỏ, đề nghị chia tay. Kết quả là cậu chủ nhỏ hôm trước còn ở Melbourne, ngày hôm sau đã đặt chuyến bay mắt đỏ bay về thủ đô chặn tôi: “Tại sao?” Tôi thuận miệng bịa ra một lý do: “Tôi có người mới rồi.” Thế là mắt cậu chủ nhỏ đỏ hoe, nắm chặt cổ tay tôi run rẩy. “Vậy để tôi làm người tình, có được không.”

Chị Dâu Trở Về

Sau khi chị chết, mẹ bán chị đi để gả cho một cuộc hôn nhân âm phủ. Kết quả là nửa đêm có người đập cửa nhà tôi ầm ầm. Tôi nhìn qua khe cửa, chị đang ôm lấy cái cổ sắp đứt lìa của mình. “Em gái, cho chị xin kim chỉ đi, đầu chị sắp rơi xuống rồi.”

Tình Yêu Đến Muộn Giữa Đêm Đen

Ông chủ của tôi là Lục Diệp, kiểu người mà trên TV hay nói, nếu không nỗ lực thì phải quay về kế thừa gia sản trăm triệu. Nhưng anh ta cao 1m83, nặng 75kg, có đến 74,5kg phản cốt. Có thân phận phú nhị đại không làm, nhất quyết muốn làm sáng nghiệp đời đầu. Tôi vừa tốt nghiệp đại học, đã bị anh ta lừa theo cùng khởi nghiệp. Làm công việc của trợ lý tổng tài, nhưng lĩnh mức lương của dì lao công. Ngày nào anh ta cũng vẽ bánh cho tôi, nói sẽ tăng lương cho tôi. Còn tôi thì chỉ mong anh ta đừng cố gắng nữa, mau mau quay về kế thừa gia sản đi. Cuối cùng, công ty chúng tôi sắp phá sản, tôi cố nén vui mừng, nói với anh ta: “Ông chủ, thiên hạ không có yến tiệc nào không tan…” Anh ta lại ôm chầm lấy tôi: “Không được, không thể kết thúc như vậy, tôi phải về hỏi ông già xin ít tiền, em phải giúp tôi! Giả làm vợ tôi, nói em có thai rồi.” Tôi nhìn anh ta, mặt đầy chấn động: “???” Tên này trả cho tôi 2.500 tệ một tháng, coi tôi như trâu ngựa sai khiến, lừa tiền thì thôi đi, bây giờ còn muốn lừa sắc nữa sao?!!