Danh sách truyện mới cập nhật
Ly Hôn? Tôi Thích Góa Chồng Hơn! Vừa mới ngồi xuống nhà cô bạn thân, tôi đã thấy một chiếc quần lót của chồng mình kẹt trong khe ghế sofa. Đang định hỏi cho rõ ràng thì trước mắt lại xuất hiện các dòng bình luận: 【Vãi thật, may mà nam chính trốn nhanh, không thì đã bị nữ phụ bắt quả tang đang không mặc gì trốn ở cục nóng điều hòa rồi, anh ta với nữ chính tiêu đời luôn!】 【Chứ còn gì nữa, bị phát hiện chỉ có nước ra đi tay trắng. Chỉ cần cho họ thêm chút thời gian tẩu tán tài sản là có thể khiến nữ phụ cuốn gói đi mà không còn một xu dính túi, nhường chỗ cho nữ chính của chúng ta!】 【Hóng quá đi, đến lúc đó họ không cần phải chạy lên chạy xuống giữa hai tầng lầu nữa, có thể công khai ở bên nhau rồi. Dù sao mẹ nam chính cũng có ấn tượng tốt với nữ chính, lúc đó đến với nhau là chuyện nước chảy thành dòng thôi~】 Sau khi định thần lại, tôi cố ý đi về phía ban công. Cô bạn thân và các dòng bình luận đều sợ khiếp vía. “Viên Viên, cậu ra ban công làm gì đấy?” 【Á á á, nữ phụ đứng lại, đi tiếp là nam chính ngã xuống bây giờ!】
Năm mười lăm tuổi, tôi đột nhiên biết được mình không phải con ruột, mà là do bố mẹ nuôi năm đó bế nhầm với người khác. Vốn dĩ là đứa con gái thứ hai thừa thãi nhất nhà, họ đã ghét bỏ tôi từ lâu. Vừa nghe tin này, họ liền nhét thẳng tôi lên chuyến tàu đi Đông Bắc, bảo tôi đi tìm bố mẹ ruột. Đêm đó trên tàu, tôi đọc liền một mạch một trăm bộ truyện thiên kim thật – thiên kim giả để bổ sung kiến thức, tự dọa mình đến mức run lẩy bẩy. Vừa xuống tàu, tôi đã nhìn thấy người mẹ mặc áo lông chồn, ông bố đầu trọc, còn bên cạnh là một cô gái mặt mày cau có – thiên kim giả. Tôi càng sợ hơn. Thiên kim giả nhíu mày, soi tôi một lượt từ trên xuống dưới: “Thiểu năng à? Mang giày mỏng tới Đông Bắc?” Tôi cúi đầu, lí nhí giải thích: “Không phải giày giả, đôi này của tôi… không có nhãn hiệu thôi.” Thiên kim giả sững người một giây rồi cười ha hả: “Ai nói cô mang giày giả? Tôi nói ‘giày mỏng’ nghĩa là giày đơn đó! Ở đây toàn âm hai, ba mươi độ, cô không sợ đông cứng cả chân à?” Tôi xấu hổ vô cùng, nước mắt vừa chực trào ra thì mẹ đã vỗ một phát lên đầu thiên kim giả: “Đợi về nhà rồi biết tay mẹ!”
Khi đang livestream, bạn gái tôi đột nhiên lọt vào khung hình, cô ấy thản nhiên leo lên người tôi, khiến đạn bình luận trong phòng livestream tăng vọt. 【Đệt, anh em chắc chắn là có tài… có tiền!】 【Bạn gái anh em dáng đẹp thật đấy! Chỉ là mắt nhìn người không được tốt cho lắm…】 Trong mắt họ, một đại mỹ nữ đi cùng tôi, một thằng béo ục ịch, đúng là phí của trời. Nhưng tôi lại chẳng để tâm, bởi vì tôi tin rằng chúng tôi là chân ái. Đúng lúc này, trong phòng livestream đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: 【Bạn gái anh không phải là người, cô ta là một con Lượng Nhân Xà!】 【Cô ta coi anh như thức ăn rồi, càng đói thì càng thích leo lên người anh để đo kích thước!】 Tôi rất tức giận, đang định đá hắn ra khỏi phòng livestream thì bạn gái đột nhiên ôm chặt lấy tôi. “Anh yêu, em đói quá.”
Tôi mệnh mang sát, trời sinh là khắc tinh. Vừa mới sinh ra đã bị tráo đổi, nhà cha mẹ nuôi trong ba năm gà bay chó sủa, nửa đêm đem tôi đưa vào đạo quán. Sư phụ nói tôi sát khí quá nặng, cần tĩnh dưỡng, nếu không sẽ khắc chết tất cả những người xung quanh. Hai mươi năm sau, cha mẹ ruột cuối cùng cũng nhớ ra tôi. Ngày tôi trở về nhà họ giàu sang, giả thiên kim Tô Noãn Noãn nắm tay tôi, khóc như hoa lê trong mưa: “Chị, chị về thật tốt quá, tất cả đều là lỗi của em, em không nên chiếm lấy cuộc đời của chị…” Cô ta vừa nói, chân “vô tình” trượt một cái, nhìn như sắp ngã về phía tôi. Tôi mặt không cảm xúc, lùi lại nửa bước. Sau lưng cô ta, chiếc bình hoa cổ bỗng nhiên “bùm” một tiếng, tự mình nổ tung. Mảnh vỡ bắn tung tóe khắp người cô ta.
Ôn lại một năm, cuối cùng tôi cũng thi đậu vào trường đại học của crush. Chỉ là bây giờ anh đã trở thành đàn anh của tôi, tồn tại ở cấp bậc nam thần học đường, nhân vật phong vân trong trường. Gặp lại trong buổi tiệc, tôi bị mọi người hò hét đẩy đến trước mặt anh, tôi căng thẳng mở miệng: “Giang, Giang Khâm Dã, cho hỏi có thể thêm bạn bè không ạ?” Anh uống rượu, thái độ xa cách, ánh mắt không dành cho tôi dù chỉ nửa phần: “Không hứng thú, không thêm bạn.” Nhưng sau đó, trước gương, chân tôi mềm nhũn đến mức suýt không đứng vững. “Ngoan, cố nhịn thêm chút nữa.”
Kim Ngọc Lương Duyên Ta vốn là con gái của tiêu sư. Mười mấy năm khổ luyện võ công, nào ngờ một ngày kia lại phát hiện mình là con gái ruột bị ôm nhầm của Tể tướng. Tống Thanh Nguyệt yểu điệu, vê khăn lụa, nôn nóng muốn đổi thân phận trở về. Còn ta, vác trường thương đoản côn, đứng trước cửa phủ Tể tướng, nhìn đám đông trợn mắt há mồm. Tống Thanh Nguyệt lén nói ta hay, bên trái là tiếu diện hổ, bên phải là kẻ chuyên b/ắt n/ạt người nhà, còn vài kẻ miệng nam mô bụng một bồ d/ao găm, chỉ bằng cái lưỡi đã đủ giet người. Về phần Tể tướng phu nhân, định bụng diễn một màn mẹ con nhận nhau đầy tình cảm, ai ngờ bị ta một bạt tai đ/ánh ngất. Đám nữ nhân í ới vây quanh ta, đòi cải tạo, khiến đầu óc ta ong lên. Tống Thanh Nguyệt bật cười, thì thầm vào tai ta hả hê: “Muội muội tốt, sau này muội cứ từ từ hưởng phước đi nhé!”
Bất Giá Vị hôn phu của ta lại đem lòng thương một đóa tiểu bạch hoa ở Giang Nam. Thế nhưng mẹ lại khuyên ta rằng: “Con hãy đón nàng ta về nhà đi. Nam nhân dù sao cũng sẽ nạp thiếp, con thu phục được người mà hắn yêu thích nhất này, có thể tránh vô số phiền toái.” Thế là vào cái ngày tiểu bạch hoa ấy b/án th/ân ch/ôn mẹ. Ta đã đứng trước sạp b/án th/ân, nhanh hơn Triệu Dục Tông một bước, rồi hỏi nàng: “Cô nương, nàng có bằng lòng đi theo ta không?”
Ai Cứu Rỗi Ai Đây? Hệ thống yêu cầu một người có nhân cách chống đối xã hội như tôi đi cứu rỗi một phản diện u ám. Phản diện bị bệnh không chịu uống thuốc. Tôi thầm nghĩ trong lòng:【Đ/âm cho một nhát chet quách đi, suốt ngày lải nhải.】 Phản diện sững sờ, ngoan ngoãn nuốt viên thuốc. Nam chính và nữ chính kết hôn, phản diện định đi c/ướp vợ. Tôi trợn trắng mắt:【Đ/âm chet luôn cả nữ chính thì làm gì còn nhiều rắc rối thế này!】 Phản diện dừng bước, tủi thân nắm tay tôi: “Vợ ơi, đừng giận nhé? Anh chỉ đi mỉa mai vài câu thôi.” ??? Hình như hắn có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi. Không phải. Giữa chúng ta, rốt cuộc ai cứu rỗi ai đây?
Sau khi tỏ tình với Trì Việt thất bại, tôi đồng ý với sắp xếp của bố mẹ, ra nước ngoài du học. Trước ngày xuất ngoại, tôi xóa và chặn WeChat của Trì Việt, đồng thời chặn sạch sẽ tất cả bạn học có liên quan đến anh. Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, không muốn khơi lại ký ức bảy năm theo đuổi trong vô vọng của mình. Hai năm sau, tôi từ nước ngoài trở về, bạn bè năm đó ồn ào đòi tổ chức một buổi tụ họp để đón gió rửa bụi cho tôi. Chỉ là chơi được nửa chừng, Trì Việt đẩy cửa bước vào, anh nhìn tôi, nghiến răng nói: “Cuối cùng cũng chịu về rồi sao? Nước ngoài tốt như vậy, rốt cuộc là có ai ở đó?”
Mỗi người trong thôn Trường Sinh đều rất thọ, nhà nào cũng thờ Thần Trường Sinh. Mỗi năm thôn đều có lễ tế, nhưng khi đến dịp kỷ niệm 120 năm lập thôn thì còn phải cử hành đại lễ long trọng. Ngay cả chủ tịch tập đoàn dược sinh học lớn nhất thế giới cũng phải đích thân đến ngôi làng nhỏ trong núi này bái tế. “Điều thú vị là, mấy năm gần đây luôn có người mất tích bí ẩn quanh đây.” Đồng nghiệp khẽ nói với tôi. Vì vậy, Cục Xử Lý Sự Kiện Đặc Biệt của chúng tôi bí mật thâm nhập vào thôn Trường Sinh. “Hãy cẩn thận với ngôi làng này, trong lúc điều tra chúng tôi phát hiện vài cây thập tự, rất có thể bọn họ đang dùng người sống để tế lễ.” Nhưng bọn họ không biết, tôi không phải người sống, mà là hồ ly chín đuôi đã sống mười ngàn năm.
Tôi ra mắt ba năm thì bị bôi đen suốt ba năm, đến lúc chuẩn bị rút khỏi giới giải trí, vậy mà video tôi xem bói cho kẻ thù không đội trời chung lại bất ngờ nổi tiếng. Trong video, tôi quấn áo khoác quân đội, một tay bấm ngón, dáng vẻ trấn định như lão tăng nhập định. “Trong vòng ba năm tới cậu nhất định sẽ gặp đại họa, chàng trai à, lời nói việc làm phải cẩn trọng, ngàn vạn lần đừng phạm pháp.” Ngày đoạn video này bị đào lên, kẻ thù kia liền vì vi phạm pháp luật mà bị bắt giam, còn tôi thì lần đầu tiên trong đời leo lên hot search bùng nổ. #MỏQuạ_CốAnhAnh#
Chiêu Dương Công Chúa Ngày ta cập kê, phụ hoàng mở yến tiệc, vì ta kén phu. Bắc Lương Vương thế tử mày kiếm sắc bén, Thừa tướng chi tử thanh lãnh tựa trích tiên. Ta chống cằm do dự nên chọn ai, bỗng trước mắt chợt hiện lên từng hàng chữ đen kỳ quái: 【Thật đau lòng cho muội bảo nhà ta, ca ca bỏ trốn với người khác, nàng chỉ đành nữ cải nam trang đến tham gia cái yến tiệc chọn phò mã công chúa vô vị này.】 【Tuy thế tử được công chúa chọn làm phò mã, nhưng trong lòng chàng chỉ có muội bảo nhà ta. Phát hiện muội bảo là nữ cải nam trang, chàng lập tức đi tìm công chúa xin từ hôn! 】 【Nói chung, công chúa tiện nhân kia sau này còn giở đủ trò, toan hãm hại muội bảo nhà ta! Nhưng ai bảo muội bảo tiểu thái dương của chúng ta được vạn người mê cơ chứ, ngoài thế tử, thừa tướng chi tử và thái tử đều thích nàng, hết lòng bảo vệ. Cuối cùng công chúa độc ác còn bị đưa đi hòa thân, chet th/ảm vô cùng… 】 Lòng ta chùng xuống, vô số ý niệm xẹt qua trong đầu. Liền sau đó, ta phất tay, chỉ thẳng vào người đứng ở góc điện, kẻ lạc lõng nhất. “Bổn cung chọn ‘hắn’.”