Danh sách truyện mới cập nhật
Hoa Song Sinh Tôi, thiên kim thật sự, trở về hào môn. Bố mẹ tôi mắng Tô Nhu, thiên kim giả, là gà rừng chiếm tổ phượng hoàng. Tôi lại che chở Tô Nhu, cười lạnh với họ: “Từ nay về sau, tôi sẽ làm người con gái khiến hai người hài lòng. Còn Tô Nhu, sẽ do tôi quản lý.” Tô Nhu nhẹ nhàng nắm tay tôi, khóc đến không dám ngẩng đầu. Mười năm trước, cậu đã cho tôi một câu chuyện cổ tích dịu dàng. Mười năm sau, tôi đến để bảo vệ công chúa của tôi.
Tôi đã thầm yêu Tạ Chi Diễn rất lâu rồi, có gan trộm tim nhưng lại không có gan hành động. Từ một đàn em của Tạ Chi Diễn cho đến thư ký của tổng giám đốc Tạ, mối quan hệ giữa tôi và anh giống như hai người xa lạ quen thuộc nhất. Một ngày nọ, trong buổi tiệc ăn uống giữa Tạ Chi Diễn và bạn bè anh, tôi vô tình uống say, vậy mà lại cả gan hôn mạnh lên môi Tạ Chi Diễn. Vốn tưởng rằng mình đã tới số rồi, ai ngờ lại nghe thấy Tạ Chi Diễn gọi tôi một tiếng: “Bảo bối”?
Khoảnh khắc tôi tát thẳng vào mặt nữ sinh chuyển trường, cả lớp chết lặng. Cô ta vừa công khai vu khống tôi bị bao nuôi, thì thanh mai trúc mã của tôi lập tức chắn trước mặt cô ta bảo vệ. Tôi trở tay, tặng luôn cho anh ta một cái bạt tai. Nói tục ẩn ý? Đạo đức giả ép người? Cặp cẩu nam nữ này tưởng tôi – Hạng Ngữ Mạt là quả hồng mềm chắc? Tôi là hạng nhất khối, đai đen tán thủ, chửi được, đánh được, học còn giỏi hơn chúng nó. Trà xanh giả đáng thương? Tôi bóc mặt nạ. Tra nam thích giảng hòa? Tôi tiễn cút gọn lẹ.
Con gái đang xem tivi thì con trai nhất quyết đòi giật. Mẹ chồng không chỉ giúp cháu trai cướp điều khiển khỏi tay cháu gái. Mà còn tát con bé một cái: “Đúng là không có mắt, không thấy em muốn xem tivi à?” Tôi yêu cầu mẹ chồng xin lỗi con gái. Bà ta lại trợn trắng mắt với tôi: “Chỉ xem cái tivi thôi mà, cô làm quá lên làm gì?” Con trai cũng cười hì hì nói: “Đồ trong cái nhà này đều là của con! Không có phần của chị!” “Vậy sao?” Chưa kịp để nó nói hết câu. Tôi vung ghế, đập thẳng cái tivi nát bét. “Trong cái nhà này, thứ gì con gái tôi không có, thì đừng ai hòng có được!”
Ngày con gái tôi tròn một tháng, Giang Thần đứng trước mặt tôi, định ném con bé từ sân thượng xuống. “Lâm Miểu, sao người ch//ết hôm đó không phải là cô?” “Cô nhảy xuống từ đây, tôi sẽ tha cho đứa bé!” Đến lúc này tôi mới nhận ra, thì ra Giang Thần đã yêu thầm cô bạn thân của tôi từ lâu. Để cứu mạng con gái, tôi rơi nước mắt, gật đầu đồng ý nhảy lầu. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi lao mình xuống, Giang Thần lại thẳng tay ném con bé theo. “Lâm Miểu, cô và cái nghiệt chủng này đều đáng ch//ết! Xuống địa ngục mà sám hối với Miên Miên đi!” Tôi điên cuồng với tay muốn chộp lấy con, nhưng không thể chạm được dù chỉ một góc áo. Mở mắt ra lần nữa — tôi đã quay về ngày con tàu du lịch gặp nạn.
Tôi có tính cách kiêu căng, tùy hứng, luôn chỉ tay ra lệnh với vị hôn phu, làm loạn không biết trời đất là gì. Cho đến khi tôi mơ thấy mình là nữ phụ độc ác, vì tính tình quá tệ nên bị hủy hôn, kết cục thảm hại. Tôi quyết định cải tà quy chính. Khi vị hôn phu không mua được chiếc túi mẫu mới nhất cho tôi, tôi vội vàng nói: “Không sao không sao, thôi khỏi cần.” Thế nhưng sắc mặt anh lại đột ngột trầm xuống: “Tại sao lại không cần?” “Em không còn muốn đồ anh mua nữa sao?” “Hay là em để thằng đàn ông hoang nào khác mua cho em rồi?” Tôi: “?”
Nữ Phụ Từ Chối Làm Người Cứu Rỗi Ở phần kết của truyện, tôi, với tư cách là bạn thân của nữ chính, bị gán ghép cho nam phụ. Cuốn tiểu thuyết tổng cộng 130 chương, nam phụ đã yêu nữ chính 120 chương. Chỉ vì tác giả không đành lòng để anh ta cô đơn đến già, nên đã gượng ép tôi làm ấm lòng anh ta trong mười chương cuối, để đạt được một cái kết happy ending cho tất cả mọi người. Thật là điên rồ! Tôi có gia thế, có tài năng, có nhan sắc, có trí thông minh, tìm một người đàn ông tốt đẹp nào mà không được, lại phải nhặt một “món hàng đã qua sử dụng” mà trong lòng còn chứa chấp người khác? Sau khi tỉnh ngộ, tôi kiên quyết đề nghị chia tay, không ngờ đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ xuyên không. Cô ta khoác tay nam phụ, cảnh giác nhìn tôi chằm chằm: “Tôi đến rồi, không ai được phép b/ắt n/ạt anh ấy nữa!” Tôi: “!” Cô đến đúng lúc lắm!
Ta là khuê nữ quyền quý chốn kinh thành, nhưng lại là một kẻ xấu xí. Bởi lẽ dung nhan xấu xí, chuyện hôn sự của ta vô cùng gian nan. Kẻ môn đăng hộ đối thì chê bai ta, kẻ môn đệ thấp kém thì bị cha mẹ ta coi thường. Ta cứ thế chịu đựng cho đến năm mười tám tuổi, cha mẹ ta thực sự bất lực. Thế là, họ lấy ân nghĩa uy hiếp, khiến Tân Khoa Trạng Nguyên phải cưới ta. Đêm tân hôn, vị Trạng Nguyên mặt lạnh như tiền, quay lưng rời đi. Chưa đầy một tháng, chàng đã rước một di nương vào phủ. Khi ấy ta mới thấu tỏ, đây chính là một giao dịch giữa chàng và cha mẹ ta. Chàng cưới ta để làm rạng danh cửa nhà cha mẹ ta, còn cha mẹ ta ngầm cho phép chàng cưới thanh mai trúc mã làm di nương. Điều kiện duy nhất là: Di nương không được phép có con. Khi bát thuốc tránh thai được đưa đến trước mặt nàng thanh mai trúc mã kia, ta lại vươn tay hất đổ nó. Giọng ta lãnh đạm như mọi khi: “Đủ rồi.”
Chồng liên hôn trong lòng có người khác. Sau khi kết hôn, anh chưa từng chạm vào tôi. Đói khát đến choáng váng, tôi định lên mạng cầu cứu, lại vô tình lướt thấy một bài đăng. 【Tôi quá lớn, lại còn nghiện, sợ dọa vợ thì phải làm sao?】 【Thời gian cũng lâu, sợ có lúc không khống chế được.】 【Không phải khoe khoang, là phiền não khách quan, thật lòng xin chỉ giáo.】 Mang theo chút chua xót khó hiểu, tôi để lại bình luận cay nghiệt. 【Không phải sợ dọa vợ, mà là vợ anh vốn dĩ không cần anh chứ gì?】 【Chồng bị vứt bỏ lên đây quét cảm giác tồn tại làm gì?】 Không ngờ anh ta vỡ phòng tuyến, nhắn tin riêng cho tôi. “Dù cô ấy không chịu nhìn thẳng vào tôi.” “Nhưng chủ yếu là tôi không muốn dọa cô ấy.” “Nên mới không cùng phòng!” Trong khoảnh khắc, tôi lại thấy có chút đồng bệnh tương lân. Tôi giúp anh ta nghĩ cách. “Hay là thử thăm dò sát ranh giới xem sao?” “Ví dụ như đồ tình thú nam?” Không bao lâu sau. Hoắc Đình Xuyên mặc áo sơ mi xuyên thấu màu đen, gõ cửa phòng tôi.
Phố bên cạnh mới mở một quán lỗ chử Bách Niên, chỉ sau một tháng khai trương đã cướp hết toàn bộ khách của nhà tôi. Bạn trai tôi tức không chịu nổi, nửa đêm đòi sang nhà họ trộm bí phương, nói chắc chắn họ đã cho chất cấm. Năm tháng trước hắn vừa mới phẫu thuật gãy xương, tôi khuyên hắn đừng kích động, nhưng hắn lại không nghe…… Sau ngày đó, bạn trai tôi mất tích. Cho đến một tuần sau, tôi thấy một con chó hoang đi ngang qua, miệng ngậm một khúc xương lớn, trên xương còn có mấy chiếc đinh thép.
Sau khi chết được một tháng, số đồ cúng mà tôi nhận được ngày càng ít. Từ những thỏi vàng mã và chiếc điện thoại đời mới nhất, Dần dần biến thành cam thối và mấy mẩu xương dơ dáy. Cho đến năm ngày trước, gói đồ cúng đã hoàn toàn trống rỗng. Tôi nghi ngờ cô bạn thân lấy tiền của tôi đi ăn chơi, rồi đem mấy thứ rác rưởi đến qua loa cho có. Tức đến mức tôi xin nghỉ phép để quay lại nhân gian. Nhưng khi đến nơi lại thấy cô ấy ôm tấm ảnh của tôi và con chó nhỏ nhà tôi, khóc nức nở. “Cả hai người đều đi rồi, tôi phải làm sao đây!”
Tôi làm chim hoàng yến của đại lão giới Kinh thành Quý Dự Thời suốt ba năm. Thế nhưng, ngày bạch nguyệt quang của anh ta về nước, anh đưa cho tôi một bản thỏa thuận chuyển nhượng bất động sản: “Ký đi, sau đó quan hệ của chúng ta chấm dứt.” Tôi hiểu, bạch nguyệt quang quay về rồi, con chim hoàng yến như tôi cũng nên nhường chỗ. Để thể hiện sự luyến tiếc của mình, tôi nước mắt lưng tròng, như thể tim gan tan nát: “Chúng ta thật sự không thể tiếp tục sao? Tôi thật sự không nỡ……” Tiền của anh. Sắc mặt Quý Dự Thời hơi đổi, dường như bị diễn xuất của tôi làm lay động, giọng nói mang theo chút do dự: “Vậy cũng không phải là không……” Nhưng lời còn chưa dứt, tôi đã nhanh tay ký tên mình, rồi lập tức thu dọn hành lý, biến mất trong màn đêm. Không lâu sau, bạn bè của anh ta trêu chọc trên vòng bạn bè: 【Có người vì muốn thử lòng vợ mình, kết quả vợ chạy mất, ha ha ha ha!】