Danh sách truyện mới cập nhật
Bạn cùng phòng lén nộp đơn xin đổi ký túc xá. Tôi tò mò hỏi cô ấy: “Tại sao lại đổi phòng? Mọi người chẳng phải vẫn sống với nhau rất tốt sao?” Cô ấy cười gượng hai tiếng: “Ờ… ký túc khác mời tôi qua…” Khi nói câu đó, cô ấy cúi đầu, giọng run run, không dám nhìn tôi. Trái lại, khi nói chuyện với những bạn cùng phòng khác, tư thế của cô ấy rõ ràng thoải mái hơn nhiều. Tim tôi khẽ thót một cái: “Có phải tôi làm gì không tốt khiến cậu thấy ở ký túc này không thoải mái không?” “Không phải! Không có! Sao có thể chứ!” Bạn cùng phòng hoảng hốt phủ nhận, “Cậu đừng nghĩ nhiều, không liên quan đến cậu đâu, thật đấy!”
Nửa đêm ba giờ. Bạn cùng phòng đột nhiên nghe thấy bạn trai mình gọi dưới lầu. Cô ấy đáp lại một tiếng, ngày hôm sau liền chết. Quản lý ký túc xá hoảng sợ, nói đó là tiểu quỷ câu hồn, ngàn vạn lần đừng đáp lời. Nhưng đêm đó, quản lý lại đứng dưới lầu gọi tôi: “La Phân, mau chạy đi!”
Nữ Y Bán Hạ Thứ muội muốn làm Thái tử phi, lấy ta làm đối chứng với nàng. Nàng tài tình hơn người, lại được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân Cửu Châu. Còn ta từ nhỏ sống trong thanh lâu, theo sư phụ học y, chữa bệnh kín cho các cô nương. Mãi đến trước lễ cập kê mới được tìm về Quốc Công phủ. Về phủ, ta cũng chỉ biết chăm sóc đám thảo dược của mình suốt ngày. Cha mẹ ngày nào cũng mắng ta sao chỉ biết mấy thứ thảo dược không đáng giá ấy, hận không thể rèn sắt thành thép. Nhưng Hoàng hậu, người đã được ta chữa khỏi bệnh kín, lại ban ý chỉ cho các hoàng tử: “Người nào được đích nữ Quách gia chọn, kẻ đó sẽ là Thái tử.”
Giáo Viên Chủ Nhiệm Xuyên Vào Truyện Ngược Tôi là giáo viên chủ nhiệm cấp ba, mỗi ngày mang trong lòng oán khí còn nặng hơn cả m/a q/uỷ. Khi xuyên không vào cuốn truyện ngược về tổng tài bá đạo, các anh em của nam chính đang chế nhạo tôi là “kẻ liếm gót”. Tôi lập tức biến nỗi “hận sắt không thành thép” thành lời mắng nam chính: “Nhìn chồng nhà người ta đi, rồi nhìn lại anh đi, anh biết anh làm tôi mất mặt đến mức nào không?” “Chồng nhà người ta thì mang lại vẻ vang cho vợ, còn anh thì sao, anh làm tôi mất hết mặt mũi.”
Bà Đến Để Trị Tra Nam Truyện Ngược Tôi xuyên vào một truyện ngược. Hệ thống nói, chỉ cần giá trị ngược tâm đầy, tôi có thể quay về thế giới cũ. Tôi trầm ngâm gật đầu. Trước khi Ninh Thịnh định hỏi mượn chiếc vòng tay gia truyền của tôi để cô thanh mai có thể “lên mặt”, tôi đã mở lời trước. “Lục Xuyên hôm nay đến nhà mình, không cẩn thận làm vỡ lọ ước nguyện trong phòng ngủ chính.” “Anh ấy cũng không cố ý, anh đừng chấp nhặt, dù sao cũng là anh hàng xóm thời thơ ấu của em.” “Em thấy anh ấy thực sự ngại, nên đã tặng anh ấy hộp bút máy trong phòng làm việc, tránh cho anh ấy cảm thấy áy náy.” Lọ ước nguyện là quà sinh nhật 20 tuổi Ninh Thịnh tặng tôi. Bên trong có 999 ngôi sao nhỏ, là anh ta thức cả tháng gấp. Còn hộp bút máy, là quà kỷ niệm ngày cưới tôi đặt riêng cho anh ta. Sắc mặt Ninh Thịnh trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn không thể tin được. Hệ thống đang hét lên muốn ngăn cản “lời lẽ bạo ngôn” của tôi, thì thấy giá trị ngược tâm đã tăng thêm một vạch. Hệ thống: ? Tôi cười. 【Cậu đâu có nói nhất định phải ngược nữ, này, ngược tra nam chẳng phải cũng hoàn thành nhiệm vụ được sao?】
Nữ Chính Truyện Ngược, Ta Không Làm! Ta xuyên vào vai nữ chính ngược văn, đúng ngày đại hôn bị thổ phỉ bắt lên núi. Sắp phải đối mặt với cảnh bị trăm người luân phiên lăng nh/ục, bị đ/ánh g/ãy tứ chi, kh/oét bỏ t/ử c/ung, trở thành phế nhân. Mà tất cả những chuyện này đều do nam chính và huynh trưởng bày kế, chỉ vì muốn d/ìm nàng vào bùn đen, dọn đường cho bạch nguyệt quang của hắn. Tốt lắm, đám hàng to x/ác này đều chet chắc rồi! Ba ngày sau, huynh trưởng mới chậm rãi dẫn người đến. “A Diệu yên tâm, chuyện muội bị lăng nh/ục, ta tuyệt đối sẽ không để lộ một chút phong thanh nào!” Ta xách theo thủ cấp của tên thổ phỉ đầu sỏ, bước tới trước mặt hắn, đổ một lọ xuân dược vào miệng hắn. “Ca ca cứ yên lòng, chuyện huynh bị làm nh/ục, ta nhất định sẽ loan truyền khắp kinh thành, cho mọi người đều hay.”
Bà nội trọng nam khinh nữ, nhưng trước khi qua đời lại đem chiếc vòng tay duy nhất có giá trị tặng cho tôi. Mẹ và anh trai cướp chiếc vòng của tôi, nói là muốn bán lấy tiền sính lễ cho anh cưới vợ. “Tao nói cho mày biết, đây là vòng giống, bán đi thì tuyệt tự tuyệt tôn đó!” – tôi hét lên. Mẹ không tin, vẫn đem vòng đi bán. Vài ngày sau, anh trai tôi gặp tai nạn xe hơi.
Năm thứ tám tôi thích Thẩm Tùy, anh ta vẫn không chịu thừa nhận tôi là vị hôn thê của mình. Rút thảm đỏ của tôi, chỉ để lấy lòng “chim hoàng yến nhỏ” của anh ta. Trước mặt truyền thông, chính đôi môi đã hôn tôi vô số lần ấy lại nói rằng, giữa anh ta và tôi chỉ là bạn bè bình thường. Sau này, tôi nghiêm túc nói với anh ta: “Đừng né tránh, nếu không sẽ không giống bạn bè bình thường.” Khóe mắt anh ta hơi đỏ, giọng run rẩy: “Anh là bạn bè bình thường của em sao?”
Tôi là một luật sư vô lương tâm, trăm phần trăm bại kiện. Nhưng lại không có lấy một đánh giá xấu. Bị cáo trong vụ án giết người nhìn thấy tôi liền buông lời mỉa mai. “Bọn cô không có chứng cứ, không thể định tội tôi được!” “Tìm cái luật sư vô lương như cô đến kiện tôi, định chọc cười tôi à?” Tôi tiếc nuối lắc đầu: “Chứng cứ quả thật không đủ.” Những người khác đỏ mắt tức giận, mắng tôi là đồ vô dụng. Tôi bình tĩnh phất tay, mỉm cười với bị cáo. “Nhưng tôi lười cãi với anh, sau đây xin mời nạn nhân lên sân khấu.” “?”
Kiếp trước, tôi may mắn vớt được suất tuyển thẳng vào Thanh Bắc mà cô đại tiểu thư giới thượng lưu vứt bỏ. Sau khi tốt nghiệp còn gả vào hào môn, từ một cô gái nông thôn thoắt cái biến thành phu nhân của người giàu nhất. Tôi của năm 28 tuổi đã đi đúng tất cả những bước ngoặt thay đổi vận mệnh cuộc đời. Nhưng vừa ngủ một giấc dậy, tôi lại quay về năm 18 tuổi. Trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận chạy ngang. 【Số nữ chính đỏ thật đấy, vớt được cuộc đời vốn thuộc về nữ phụ.】 【Kiếp trước đại tiểu thư như bị bỏ bùa ấy, vứt bỏ suất tuyển thẳng để đi học trường hạng ba với trai nghèo thì chớ, còn đẩy nam chính tỷ phú – người nâng niu mình từ bé – cho người khác. Một ván bài đẹp đánh cho nát bét!】 【Thì để nhường đường cho nữ chính nên bị cốt truyện cưỡng ép hạ thấp IQ chứ sao! May mà trọng sinh rồi, lần này chắc chắn là kịch bản nữ phụ lội ngược dòng!】 【Tôi muốn chống mắt lên xem Giang Minh Nguyệt không có đồ của đại tiểu thư thì kiếp này làm nữ chính kiểu gì!】 Giang Minh Nguyệt chính là tôi. Nhưng mà—— Ai nói tôi không làm được nữ chính? Kẻ chỉ khi mất đi rồi mới nghĩ đến chuyện cứu vãn, thì ngay từ đầu đã thua cuộc rồi.
Ngày kết thúc kỳ thi đại học, tôi nhìn thấy Giang Từ hôn môi em gái nuôi của anh ta trong KTV, quấn quýt không rời. Vì thế tôi mua vé xe chuyến sớm hôm sau, trở về quê nhà, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh ta. Sau đó nghe bạn bè nói, Giang Từ phát điên tìm tôi khắp nơi, thậm chí còn đi cầu xin cả lớp trưởng mà bình thường anh ta khinh thường nhất. Tôi cười nhạt, lạnh lùng, không nói một lời. Bảy năm sau, gặp lại lần nữa, tôi là nữ diễn viên tuyến mười tám trong giới giải trí, còn anh ta lắc mình một cái đã trở thành kim chủ được mọi người truy đuổi. Khi tiến lên mời rượu. Trước ánh mắt của tất cả mọi người, anh ta đột nhiên đỏ hoe mắt, ép tôi vào góc tường: “Em mẹ nó năm đó không thể nhìn anh thêm một lần sao.” “Chỉ cần em nhìn anh thêm một lần, gia đình đã không bị người khác sống sờ sờ chia cắt suốt bảy năm!”
Tôi cùng bạn trai đi dạo phố, ngang qua gầm cầu vượt, tôi bỗng nổi hứng kéo hắn vào xem bói sờ xương. Vị thầy bói sờ tới sờ lui tay bạn trai tôi mấy lần mà vẫn không nói ra được điều gì. Bạn trai mắng ông ta là lừa đảo rồi bỏ đi thẳng. Tôi đang định rời đi thì vị thầy bói lại nắm chặt lấy cánh tay tôi. “Cô gái nhỏ, tuổi xương của bạn trai cô đã tám mươi rồi.” Tôi cũng cho rằng ông ta là kẻ lừa đảo, không để trong lòng. Nhưng tối hôm đó, tôi lại thấy bạn trai đang trong nhà vệ sinh thay răng giả của hắn.