Danh sách truyện mới cập nhật
Tôi làm bạn học cho Hách Dụ suốt ba năm, anh ấy đặt cho tôi rất nhiều quy tắc.Không được chạm vào anh ấy, không được vượt quá giới hạn, anh ấy sợ người trong lòng mình hiểu lầm.Tôi luôn cẩn thận dè dặt, lo sợ bị đuổi về miền núi.Ngày người trong lòng anh ấy quay lại độc thân, có lẽ vì để tránh nghi ngờ, cũng có lẽ vì chán ghét tôi, anh ấy nói với lão gia nhà họ Hách:“Con không muốn Thanh Hà làm bạn học cho con nữa.”Tôi sợ không được đi học, lo lắng đến cực độ, thề độc:“Tôi thề, tôi Lê Thanh Hà cả đời này sẽ không bao giờ thích anh Hách Dụ, nếu không sẽ chết không yên, anh yên tâm rồi chứ?”Sau đó, lời thề độc này, đã trói buộc anh ấy cả đời.
Một Chồng Không Ăn Cơm Hai Nhà Trọng sinh trở về, lần này tôi tránh hết tất cả những lần chạm mặt với Phó Nguyên Thanh. Hắn tự tiện sửa nguyện vọng của tôi, tôi liền đổi sang đăng ký vào Đại học Thương mại Quảng Châu. Hắn mang toàn bộ tiền lương đi thuê nhà cho Triệu Sở Sở, tôi bèn bán luôn căn nhà, đá hắn ra ngoài đường. Hắn thương hại Triệu Sở Sở cô đơn một mình, liền cho cô ta một đứa con, một đêm phong lưu, tôi lập tức hủy hôn với hắn. Kiếp trước, khi tôi hơn 50 tuổi, nằm trên giường bệnh vì u/ n.g th/ư dạ dày, con trai tôi và cả ba người họ ép tôi ký đơn ly hôn: “Dù gì mẹ cũng sắp ch .t rồi, không bằng thành toàn cho ba và dì Triệu đi.” “Cho con một gia đình trọn vẹn được không?”
Anh Ấy Thật Sự Rất Yêu Tôi Mồng Một Tết, một nhóm đại ca áo đen bao vây cả nhà tôi, người thân ai nấy đều tưởng tôi vay n/ặ/ng l/ã i. Vậy mà anh đẹp trai nhất bước lên trước, lạnh lùng nói: “Mặc quần vào rồi là phủi tay? Em nghĩ anh là hạng người nào?! Hôm nay nếu em không cho anh một lời giải thích, thì mọi người khỏi ăn Tết luôn đi!” Bà nội tôi, tám mươi tuổi, bật dậy như một cơn gió, hùng hồn lao ra: “Cháu rể à, định khi nào làm đám cưới thế?”
Trà Xanh Không Dành Cho Tôi Vừa rót xong cà phê ở phòng trà nước, tôi bị lễ tân chặn lại: “Ai cho cô uống cà phê của công ty? Cô biết như vậy là trộm cắp không?” Tôi thật sự không hiểu. “Mọi người đều uống, tại sao tôi lại không được?” “Cô không biết thân phận mình là gì à?”
Mầm Sống Mẹ tôi là người bị b ắ t coc b án về đây, từ nhỏ tôi đã biết điều đó. Bà không hay nói chuyện, cũng chẳng mấy khi để ý đến tôi. Ấn tượng sâu nhất về mẹ là vào năm tôi năm tuổi, lần đầu tôi cùng bà lên núi chặt củi. Khi ấy, bên con suối nhỏ dưới chân núi, chỉ có tôi và bà. Tôi nắm chặt vạt áo bà, ngẩng đầu gọi: “Mẹ ơi.” Nhưng bà không đáp, chỉ đột ngột rơi nước mắt, rồi bất ngờ nhấc bổng tôi lên—một tay ghì chặt eo, tay còn lại ấ n đầu tôi xuống nước. Tôi còn nhớ rõ, hôm ấy là mùa đông, mặt nước phủ một lớp băng mỏng. Mũi và miệng tôi toàn là nước lạnh buốt, tôi vùng vẫy dữ dội trong làn nước. Khó khăn lắm mới ngoi được lên thở, tôi vừa khóc vừa gào: “Mẹ ơi! Con sai rồi!”
Năm thứ ba sau khi ly hôn,Tôi tỉnh dậy sau một giấc ngủ và bất ngờ nhìn thấy người chồng cũ mặc đồng phục cấp ba nằm bên cạnh mình.Trong khoảnh khắc ấy, tôi tưởng rằng mình đang mơ.Người mà tôi từng yêu say đắm,Người mà sau này chúng tôi cãi nhau đến mức thề không bao giờ gặp lại,Lại bất ngờ xuất hiện trên giường của tôi.Chưa kịp để tôi nói gì, anh ấy đã ôm lấy mặt tôi, xúc động thốt lên: “Hạ Hạ, cuối cùng em cũng đồng ý lời tỏ tình của anh rồi!”Tôi hoàn toàn sững sờ.Rõ ràng đây là hình dáng của chồng cũ tôi lúc mười tám tuổi.Năm ấy, sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi đã đồng ý lời tỏ tình của anh.
Việc gặp lại người yêu cũ trong một show hẹn hò là điều mà tôi hoàn toàn không ngờ tới.Những khách mời khác thì chủ yếu chơi trò mập mờ, tán tỉnh qua lại, như Vua Biển đối đầu với Nữ Hoàng Đại Dương.Còn tôi và anh ta thì như đang thi đấu trong một đấu trường khẩu chiến đầy châm chọc và mỉa mai.Anh ta chế giễu tôi:“Ngay cả cỡ A mà còn không có nổi, đúng là khổ cho em rồi đấy.”Tôi không chịu thua:“Thì cũng đành chịu thôi, ai bảo bạn trai cũ yếu sinh lý, không có thuốc là bất lực.”Mỗi ngày, đoạn livestream đều nổ tung vì những cuộc đối thoại gay gắt giữa chúng tôi.Nhưng sau này, anh ta lại tránh máy quay, ép tôi vào tường, giọng khàn khàn trầm thấp:“Em oán hận như vậy là trách anh trước kia chưa đủ nỗ lực sao?”“Vậy để anh giúp em nhớ lại một chút nhé.”
Nhặt Được Con Vẹt Lầy Lội Của Học Thần Lạnh Lùng Tôi nhặt được một con vẹt biết nói lời bẩn. “Nghĩ vợ quá đi mất, muốn hôn vợ, từ trong ra ngoài… chỗ nào cũng phải hôn một cái.” “Vợ đừng cho con ch ó ch.t tiệt kia ăn nữa, nó có hiểu gì đâu? Cho tôi ăn này!” “Vì vợ mà si mê, vì vợ mà điên cuồng, vì vợ mà đâm đầu vào tường rầm rầm!” “Huhu, thích Giang Tuyết Ngư quá đi mất, giá mà cô ấy thật sự là vợ tôi thì tốt biết mấy.” Lúc đang thầm mắng chủ của nó là đồ biến thái thì tôi đơ người luôn. Giang Tuyết Ngư… chẳng phải là tôi sao? Ngay giây tiếp theo, bạn cùng phòng hớt hải xông vào ký túc xá, phấn khích vung vẩy điện thoại. “Tiểu Ngư, cậu thấy bức tường tỏ tình chưa?!” “Nam thần băng sơn đẹp trai lạnh lùng nhất khoa mình bị mất con vẹt, nghe nói ai tìm được được thưởng hẳn mười nghìn đấy!” —
Mẹ Tôi Đã Muốn Ly Hôn Từ Lâu Một tai nạn ngoài ý muốn khiến ba tôi mất đi khả năng sinh dục. Vì vậy, ba mẹ đã nhận nuôi tôi. Mẹ thường cười nói rằng tôi và ba có duyên, từ tính cách, sở thích đến diện mạo đều giống nhau như đúc, cứ như thể sinh ra đã định làm cha con. Tôi từng hoàn toàn đồng tình với điều đó. Cho đến sinh nhật 18 tuổi. Ba nắm tay một người phụ nữ xinh đẹp đến gặp tôi. Bà ta nói, bà là mối tình đầu của ba. Và cũng là… mẹ ruột của tôi.
Trả Giá Kỳ nghỉ hè năm đó, cả nhà rủ nhau đi biển chơi. Không ngờ cháu trai tôi không may bị đuối nước. Tôi liều mình lao xuống cứu nó, kiệt sức đến mức bị đuối nước, cuối cùng trở thành người thực vật. Thế mà sau đó, chị dâu không những không cho anh tôi dùng tiền chữa trị cho tôi, mà còn lật lọng vu khống: “Chữa cái gì mà chữa, thằng Diệu Diệu nhà mình rõ ràng biết bơi, là cô ta cố tình dìm nó xuống nước! Cô ta là kẻ gi .t người!” Cuối cùng, anh tôi không chỉ từ chối chữa trị cho tôi, còn trắng trợn cướp luôn tiền đền bù do nhà bị giải toả, rút ống thở của tôi. Bọn họ ôm tiền xây nhà biệt thự, sống sung sướng. Lần nữa mở mắt ra, tôi lại thấy đứa cháu đang vùng vẫy trong sóng biển kêu cứu. Lần này, tôi quay người, tự mình bơi vào bờ. “Nhan Lam, sao em không đưa Diệu Diệu lên bờ?” Tôi giả vờ ngơ ngác: “Ơ, chị dâu, sao chị lại một mình lên bờ vậy?”
Tôi bụng bầu năm tháng đi bệnh viện khám thai.Bác sĩ nhìn tôi một cái, “Cô có người đàn ông khác rồi à?”Tôi sững người, lập tức nổi giận, “Anh là bác sĩ thì lo mà khám bệnh, đừng có dựng chuyện!”Anh ta nhìn tôi một lúc lâu, rồi tháo kính ra, đôi mắt đen láy như mực, bước tới trước mặt tôi.“Kiều Y, anh là Tống Tiêu.”Anh ta nhấn mạnh hai chữ cuối, như muốn nhắc nhở tôi điều gì đó.Tống Tiêu… chết rồi…Người chồng tôi cưới chớp nhoáng rồi lại sống xa nhau sau khi kết hôn.Anh ta dường như rất thích vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn chột dạ của tôi, ánh mắt đầy vẻ trêu tức, như đang chờ tôi đưa ra câu trả lời vừa lòng.
Bạn trai nói chia tay, lý do là “ba anh ấy chết rồi”. Tôi đành chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt từ gia đình.Người đàn ông kia, lớn tuổi thật đấy, nhưng xét ra thì cái gì cũng tốt. Chỉ có điều… trẻ như vậy mà đã làm ba người ta rồi.Tôi nhìn con trai của anh ta — gương mặt y chang bạn trai cũ của tôi. Tôi lập tức mách lẻo: “Chồng ơi~ chính cậu ta đi loan tin anh chết rồi đó.”