Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Không Nuôi Con Kẻ Khác

Không Nuôi Con Kẻ Khác Ta và tiểu thanh mai của phu quân sinh cùng ngày. Trương Uyển Uyển sinh ra một hài tử khỏe mạnh, nhưng vì không rõ cha ruột là ai nên bị ghẻ lạnh, còn chưa đủ tháng đã yểu mệnh vì một trận phong hàn. Còn ta, tuy sinh ra một bé trai ốm yếu, nhưng nhờ ta ngày đêm chăm sóc, lại cầu xin cha ta là Thái phó đích thân dạy dỗ, không chỉ giúp con thuận lợi trưởng thành, còn giúp con đỗ đạt Tam nguyên. Thế nhưng, đúng ngày con đỗ Tam nguyên, nó lại cùng phu quân ta liên thủ, dùng dải lụa trắng s/iết chet ta. Trước khi chet, ta nhìn thấy con trai đỡ Trương Uyển Uyển, vẻ mặt đầy hổ thẹn nói với ta: “Mẹ, người đừng trách con. Chỉ cần người chet đi, mẹ ruột của con mới có thể trở thành phu nhân của Tiết phủ… ” “Người yêu thương con như vậy, hãy để con và mẹ ruột sớm ngày đoàn tụ đi… ” Thì ra, đứa con ốm yếu, vong ân bội nghĩa này là do phu quân ta và Trương Uyển Uyển sinh ra. Và hài tử của ta, đã sớm bị bọn họ hãm hại mà chet rồi! Ta đ/iên tiết, lần nữa mở mắt ra, ta đã trở về ngày mình sinh nở.

Thầy bói Mộc Lan 7: Nhau thai mẹ ma

Tôi làm nghề xem bói trực tiếp, có một cư dân mạng cầu cứu nói rằng mình hình như mang thai, trong bụng có thứ gì đó đang động! Người xem hóng chuyện trong phòng livestream đều ân cần an ủi, bảo cô ấy đừng quá lo lắng trong thai kỳ, cứ yên tâm dưỡng thai. Người kia thì sụp đổ khóc rống lên: “Nhưng mẹ kiếp, tôi là đàn ông mà!” Tôi bấm ngón tay tính một quẻ, mặt biến sắc: “Anh dám ăn nhau thai của Quỷ Mẫu à? Anh không muốn sống nữa hả?” Nhau thai Quỷ Mẫu, bất kể nam hay nữ, ăn vào đều có thể mang thai. Chỉ có điều, thứ mang thai được không phải là người!

Anh Ấy Tìm Tôi Suốt Tám Năm

Tôi có một người anh kế cùng tôi nương tựa mà sống. Anh ấy từng là người gần gũi với tôi nhất. Cũng là người tôi thầm yêu suốt nhiều năm. Thế nhưng chính con người ấy, bề ngoài quan tâm chăm sóc tôi chu đáo, sau lưng lại chán ghét tôi đến tận cùng. Về sau, tôi mất rất lâu mới cai được sự dựa dẫm vào anh ấy. Rồi rời quê hương, đi thật xa. Nhiều năm sau, tôi cùng mấy chục người tranh giành vai nữ số hai của một bộ phim. Còn anh ấy chính là nhà đầu tư của bộ phim này, cũng là kim chủ đứng sau nữ chính. Anh Triệu – quản lý của tôi – hâm mộ nói: “Chỉ cần em leo được lên người ta, tương lai tuyệt đối không thể đo lường.” Tôi lắc đầu: “Thôi đi, vừa nhìn mặt đã biết bát tự không hợp, chắc chắn cản đường tài vận của tôi.” Về sau nữa, người đàn ông đó mang toàn bộ gia sản đặt trước mặt tôi: “Trước đây em chẳng phải luôn nói bảo tôi nuôi em cả đời sao? Vậy bây giờ, phải làm thế nào mới có thể nuôi em cả đời?”

Đóa Hướng Dương Trong Đêm Tuyết

Đêm cha dượng lẻn vào phòng tôi, mẹ đứng ngoài cửa canh gác. Vậy mà người luôn như nước với lửa với tôi – chị kế lại xô mẹ tôi ra, đánh ngất chính cha ruột mình, rồi cõng tôi từng bước rời khỏi căn nhà đó. Không ngờ mười năm sau gặp lại, tôi lại thấy chị trong khoa phụ sản. Còn mẹ tôi, đang đem chị ra mặc cả như một món hàng.

Tất Cả Dịu Dàng Anh Dành Cho Em

Em gái tôi lúc nào cũng dễ dàng nhận được sự ưu ái của tất cả mọi người. Bất kể là người nhà hay người xa lạ, không ai ngoại lệ. Chỉ vì một câu “không có phòng để luyện múa” của nó, tôi liền bị sắp xếp đi ký túc ở nhờ. Trong quãng tuổi trẻ tự ti và nhạy cảm ấy, Giang Tứ là sự cứu rỗi duy nhất của tôi. Thế nên khi biết em gái chuyển trường, tôi vô cùng căng thẳng. Đến mức chuông tan học vang lên mà tôi còn chẳng nghe thấy. Giang Tứ cười nhạt, gõ nhẹ một cái lên đầu tôi: “Em sợ tôi bị người khác cướp mất đến thế à?” “Mẹ nó, đứa nào đi đứng không có mắt vậy—…” Giây tiếp theo, tiếng chửi của anh đột ngột dừng lại. Em gái tôi đứng dưới ánh nắng, mỉm cười nhìn anh ấy. “Xin lỗi nhé, đụng vào anh rồi.” Hôm sau, như thường lệ tôi tới lớp của Giang Tứ tìm anh ấy học bù. Nhưng lại nghe thấy giọng nói lười nhác của anh ấy: “Chậc, em gái cô ấy cũng đâu có tệ như cô ấy nói.” “Còn khá dễ thương nữa.”

Thiếu nữ Địa Sư 1: Bạn Cùng Phòng Cầu Xin Tôi Ra Tay

Trước cổng trường tôi thường xuyên có xe sang đến đón, bạn cùng phòng bịa chuyện nói tôi được bao nuôi, còn lén 📸 chụp một đống ảnh tôi với những ông chú trung niên. Sau này, cha của cô ta quỳ xuống trước mặt tôi: “Cô Kiều đại sư, xin cô cứu lấy cả nhà tôi.” Cô ta không biết, tôi là truyền nhân duy nhất của nghề Địa sư hiện nay.

Truyền thuyết Linh Châu 1: Nhà ma của tôi thật sự có ma

Sau khi đạo quán đóng cửa, tôi mở một ngôi nhà ma. Bên trong những con ma đều là do tôi tự tay bắt về. Cho đến ngày hôm nay. Một du khách ôm chặt con ma NPC của tôi, khóc lớn: “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm, mẹ ơi!” Hỏng rồi!!!

Thầy bói Mộc Lan 6: Tiệc ma

Tôi livestream xem bói, kết nối với một streamer nhỏ. Anh ta khoe khoang với mọi người “99 cách tiết kiệm tiền”, trong đó có một chiêu — đi ké tiệc cưới người khác để ăn uống miễn phí. Hắn đối diện ống kính, đắc ý nói: “Nhà này ngu thật! Không những không bắt tôi nộp phong bì, còn cho tôi ăn ngon uống say nữa!” Phía sau, sảnh tiệc cưới được trang hoàng rực rỡ một màu đỏ, cô dâu mặc lễ phục kiểu truyền thống, có người dìu lên sân khấu. Streamer nhỏ kia nhìn say sưa, còn buông lời tục tĩu: “Cô dâu này chân trắng ghê…” Khán giả trong phòng livestream cũng rộn ràng hùa theo. Chỉ có tôi là mặt đổi sắc: “Anh đang dự tiệc cưới của quỷ đó! Chân cô dâu toàn là vết hoại tử, anh không thấy sao?”

SONG SINH HOÁN MỆNH

Bệ hạ ngự giá tuần du Giang Nam, tìm kiếm công chúa thất lạc từ bao năm, ta dùng khăn che mặt, giả vờ ngây thơ vô tội, chỉ vào Tô Liên Nhi, người có bảy phần tương tự ngài: “Quý nhân, người và muội ấy trông thật giống nhau…” Thế là, Tô Liên Nhi trở thành công chúa, hồi kinh. Khác với kiếp trước, lần này không có ta, chỉ có nàng ta. Nhìn nụ cười vô tội, nhưng ruột gan đã thối rữa của nàng ta, ta không khỏi bật cười: “Việc đổi mệnh thống khổ lắm, muội muội, hy vọng muội có thể chịu đựng được…”

Một Tệ Tiễn Sếp Cũ

Tiền thưởng cuối năm chuyển khoản đúng 1 tệ. Tôi điềm nhiên bấm nút thoát khỏi hệ thống công ty. Còn muốn coi tôi là con trâu kéo cày? Đừng mơ. Tôi lặng lẽ đăng bán căn hộ, ba ngày sau hoàn tất toàn bộ giấy tờ sang tên. Một tuần sau, máy bay cất cánh, tôi biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của bọn họ. Đến ngày thứ tám, điện thoại của trưởng phòng và tổng giám đốc bị gọi nổ tung. Hai người họ như phát điên, cuống cuồng tìm tôi khắp nơi.

Nguyện Vọng Cuối Cùng

Người chồng bên tôi suốt 35 năm, trước khi chết, nắm chặt tay tôi, ánh mắt đầy không cam lòng: “Năm đó, tại sao em không nhường suất vào đại học cho Dư Vân?” “Nếu em nhường, cô ấy đã không bị người ta chà đạp!” Khóe mắt ông rơi lệ. “Lâm Diểu, sau khi anh chết, hãy chôn anh cạnh Dư Vân.” “Kiếp này không thể thành vợ chồng với cô ấy, kiếp sau… anh muốn bù đắp cho cô ấy!” Tôi vừa khóc vừa bật cười. “Anh yêu cô ta đến vậy sao?” Lý Kiến An nước mắt giàn giụa: “Yêu! Rất yêu!” “Nếu có kiếp sau, anh muốn cùng cô ấy nên duyên trọn vẹn!” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh. Kiếp này, tôi nhất định sẽ giúp anh ta thực hiện tâm nguyện ấy. Nếu không, chẳng phải đã uổng phí cả kiếp trước đầy uất ức của tôi sao?

Thầy bói Mộc Lan 5: Cái bẫy

Tôi livestream xem bói, một người xem kết nối với tôi nói rằng mỗi đêm đều nghe thấy tiếng bước chân từ tầng trên nhà anh ta. Nhưng tầng trên nhà anh ta đã trống không có ai ở suốt một năm rồi! Ngay lúc đó, phía trên lại vang lên tiếng bước chân. Sắc mặt tôi đột nhiên thay đổi, giọng trầm xuống: “Tiếng bước chân không phải truyền từ tầng trên xuống.” “Nó ở trong trần nhà của anh đó!”