Danh sách truyện mới cập nhật
Chuyện Tôi Nuôi Lớn Đại Phản Diện Bằng Món Bún Ốc Tôi xuyên vào thế giới tiểu thuyết được ba ngày thì rốt cuộc cũng chấp nhận một sự thật tàn khốc — Tôi trở thành bà chủ quán lẩu ốc đang gánh khoản nợ hai trăm nghìn, bấp bênh đến mức mỗi tối thu dọn hàng đều muốn khóc.Đúng lúc tôi còn đang than đời, một giọng nói run run cất lên:“Cô… cô ơi, bốn đồng… có mua được một tô không?”Ngẩng đầu lên, một thiếu niên gầy gò như cây sậy đang đứng trước xe hàng của tôi.Đồng phục bị giặt đến bạc màu, trong tay nắm mấy tờ tiền vụn nhăn nheo.Tôi chớp mắt, suýt nghẹn thở — Đây chẳng phải Mặc Ninh Uyên, kẻ sau này hắc hóa thành đại phản diện bi//ến th//ái trong nguyên tác hay sao?!Trong sách miêu tả cậu ta “ánh mắt độc như rắn đ//ộc”, nhưng lúc này đây, người đứng trước tôi lại là một đứa nhỏ gầy đói, tóc mái che nửa mặt, môi vì căng thẳng mà mím thành một đường thẳng.“Năm đồng một tô… tôi chỉ có bốn đồng.”Cậu cúi đầu lí nhí, thấy tôi không đáp thì càng đỏ cả vành tai.
Kiếp trước, chị gái đã tráo con trai mình với con của tôi. Không ngờ 25 năm sau, con trai tôi trở thành một tên quậy phá ngoài đường phố, còn con trai chị ấy thì thuận buồm xuôi gió, trẻ tuổi đã làm tổng tài, mua biệt thự tặng tôi, còn đưa tôi đi du lịch khắp thế giới. Chị ta cầm kết quả giám định ADN chạy đến công ty làm loạn, nhưng bị bảo vệ đuổi thẳng ra ngoài. “ Tổng giám đốc Thẩm nói rồi, dù bà là mẹ ruột, nhưng bà không nuôi nấng ngày nào, nên anh ấy không nhận.” Sụp đổ hoàn toàn, chị ta lái xe đâm chết tôi. Khi mở mắt lại, chúng tôi trở về đúng ngày đổi con năm đó. Lần này, chị gái ôm chặt đứa con của mình, nụ cười kiêu ngạo và đắc ý đến mức muốn tràn ra ngoài. “Sau này mày cứ làm mẹ của thằng mất dạy ấy đi, còn biệt thự lớn với tiền tiêu hoài không hết đều là của tao!”
Sau khi kết hôn với Lục Thượng Nham, chúng tôi đã thỏa thuận sẽ sống cuộc sống riêng của mỗi người. Tôi là người hiền lành, từ nhỏ đến lớn chỉ biết học hành, chưa từng yêu đương. Chứ đừng nói là hôn nhân mở. Vì vậy anh ấy làm gì thì làm, còn tôi vẫn lặng lẽ sống cuộc đời cô độc của mình. Anh ấy đã nhiều lần nói với tôi, đừng giữ lấy anh ấy, chẳng có ý nghĩa gì. Tôi đồng ý, rồi tiếp tục sống một mình. Dần dần, Lục Thượng Nham không còn về nhà nữa, tôi vẫn chỉ có một mình. Cho đến một đêm khuya, tôi xuống lầu uống nước. Vô tình nghe được anh ấy đang nói chuyện với anh em tốt. “Tôi cảnh cáo cậu, Chu Chu là của tôi, tôi rất yêu cô ấy, cô ấy cũng rất yêu tôi, tốt nhất cô nên dẹp bỏ những suy nghĩ vô ích đó đi!” Ờm… hình như tôi tên là Chu Chu.
Năm ta lên tám, nương sinh cho ta một đứa đệ đệ mới. Ta vui mừng khôn xiết, cười tít mắt chạy ra đầu thôn, muốn đem tin lành báo cho phụ thân đang cuốc đất. Nhưng sang ngày hôm sau, trong nhà lại đến một kẻ lạ mặt. A thẩm hàng xóm nói, đó là kẻ buôn người. Tám đồng tiền đồng bị ném xuống nền đất. Đó chính là giá của ta.
Tôi thầm yêu Lục Yến đến năm thứ bảy. Tôi kết hôn với anh ấy. Đêm tân hôn, anh lại đưa cho tôi bản thỏa thuận ly hôn. “Một năm sau, chia tay trong yên ổn.” Nói xong, anh nhìn vào chiếc váy ngủ ren trên người tôi. Anh khẽ cười, hỏi: “Cô Giang, có tâm sự gì sao.” Sau đó, một năm trôi qua. “Tới khi nào thì đến cục dân chính?” Anh như bị điếc: “Thằng đàn ông lúc nãy là ai.” Tôi bật cười: “Lục tổng, anh có tâm sự gì không.”
Tôi Đang Xử Lý Một Xác Chết Trong Phòng Tắm Tôi đang xử lý vấn đề trong phòng tắm thì không ngờ mẹ lại về nhà sớm. Sợ quá, tôi đành phải tạm thời buông đồ trên tay xuống và chạy ra. Mẹ bảo tôi rằng hung thủ vẫn chưa bị bắt, gần đây nhất định phải chú ý an toàn. Tôi cười gật đầu và nói: “Liệu hung thủ có đang ở ngay trước mắt chúng ta mà không bị phát hiện không?” Sắc mặt mẹ đột nhiên thay đổi…
Lúc rạng sáng hai giờ rưỡi, tôi bỗng nhiên tỉnh dậy mà chẳng rõ lý do. Khi đứng dậy uống nước, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên không ngừng. Nhìn ra ngoài, rõ ràng chẳng có ai cả…
Tôi bị điếc và câm từ nhỏ, cuộc sống có rất nhiều điều bất tiện. Ngay cả lúc tắm quên mang đồ lót, tôi cũng chỉ có thể nhắn tin nói với bạn trai. Khi đang gõ chữ, tôi vô tình bấm nhầm vào chức năng nhập giọng nói. Trong khung trò chuyện, lập tức hiện ra rất nhiều dòng chữ. “…Con đàn bà này đẹp thật, chân dài ghê, hôm nay phải cẩn thận, đừng để giết luôn cả cô ta…”
Chồng tôi rất mê câu cá. Gần đây, được đồng nghiệp là anh Lý rủ rê, anh ấy còn mê luôn cả câu đêm. Đêm đó anh ta không về suốt một đêm, cũng chẳng có chút tin tức nào. Đúng lúc tôi đang tức giận đến phát điên thì chồng tôi bất ngờ đẩy cửa bước vào. Anh ta vội vàng nhét một con cá vào tay tôi, rồi lập tức lấy tay bịt miệng tôi lại. “Chút nữa anh Lý mà đến gõ cửa, nhất định đừng nói là tôi ở nhà, nếu không thì cả hai ta đều phải chết. Nếu hắn không chịu đi, em cứ đưa con cá này cho hắn.” Tôi nhìn con cá trắm xanh trong tay đang tỏa ra mùi thối rữa, nhíu chặt mày. Ngay lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Sau khi tái hợp, Hứa Nam Đình trở nên dính người một cách bất thường. Ăn gì, uống gì, gặp ai… anh ta đều phải báo cáo từng cái một. Một ngày nọ, anh ta gọi điện cho tôi, giọng đầy thăm dò. “Châu Tử dẫn mấy cô em tới, gọi anh đi ngâm suối nước nóng.” Tôi chỉ “ồ” một tiếng: “Chơi vui nha.” Điện thoại bị cúp ngay. Hai mươi phút sau, anh ta chặn trước cửa nhà tôi, giọng nghẹn lại truy hỏi: “Em cứ để mặc anh đi với người khác?” Tôi lùi một bước trước ánh mắt anh ta. “Không phải đây chính là cảm giác ranh giới mà anh muốn sao?” Lời vừa dứt, anh ta sững người đứng đó.
Năm năm trước, tôi đã bỏ rơi Chu Thừa Nhiên. Sau này anh thành công trong sự nghiệp, tôi được phân công đến phỏng vấn anh, vậy mà ngay cả cổng công ty cũng không được bước vào. Có người hỏi anh có hận tôi không. Anh thản nhiên đáp: “Cô nói ai? Trong trí nhớ tôi không có cái tên này.” Tất cả mọi người đều cười nhạo tôi đáng đời. Thế nhưng sau đó, khi tôi đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi công tác, Chu Thừa Nhiên lại bất ngờ nổi giận: “Bỏ rơi rồi nghiện luôn à? Giờ lại muốn đi nữa?”
Năm mười chín tuổi, tôi nếm thử tình yêu đầu đời — với Mục Đường Sinh, chiến hữu của ba tôi. Năm năm yêu nhau trong bí mật, đến lần thứ mười tôi muốn hỏi anh chuyện kết hôn. Lại vô tình nghe thấy anh đang cười nói với người trong doanh trại: “Giúp nhà họ Ôn chăm sóc con gái nhỏ bao nhiêu năm rồi, chưa từng nghĩ cưới con bé vào nhà sao?” Giọng Mục Đường Sinh lạnh như băng: “Một đứa trẻ nhỏ hơn tôi tám tuổi, tôi chưa điên đến mức đó.” Nói xong, anh quay đầu nhận lời đính hôn với cô gái môn đăng hộ đối, cùng tuổi với anh. Lần đó, tôi không khóc, cũng không náo. Từ ba người ba tôi chọn sẵn để liên hôn, tôi rút thăm — rút trúng Chu Dã, tên “lõng chõng” nhất doanh trại, rồi lặng lẽ ấn định ngày kết hôn sớm nhất. Hôm tôi đính hôn, người luôn trầm ổn như núi là Mục Đường Sinh, lại lần đầu tiên thất thố trong đời. Anh xông vào lễ tiệc, trước bao nhiêu ánh mắt, loạng choạng ngã xuống một cách thảm hại.