Danh sách truyện mới cập nhật
Mỗi lần ta thị tẩm xong, hoàng đế chó má đều sai thái giám tổng quản thân cận của mình mang thuốc tránh thai đến cho ta, và bắt ông ta phải nhìn ta uống hết. Nhưng ta vẫn có thai! Ngày thái y chẩn ra hỷ mạch. Thái hậu mặt mày sa sầm, ta cũng kinh ngạc không kém. Chẳng lẽ ta đã uống phải thuốc giả? Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của hoàng đế chó má, ta chủ động quỳ xuống, thăm dò mở lời: “Thần thiếp thân thể yếu đuối, e rằng không thể bình an sinh hạ long tử, hay là đứa bé này, chúng ta đừng giữ lại nữa.” Nào ngờ, lời vừa thốt ra, mặt hoàng đế cũng sa sầm lại.
Xuyên thành con gái thất lạc của kẻ phản diện Tôi mang theo thanh kiếm gỗ nhỏ của mình tìm đến cửa, chân thành mời hắn. “Muốn cùng tôi thống trị thế giới không? Hai ta liên thủ, nhất định diệt trừ nam chính, đoạt lại người mình yêu!” Kẻ phản diện không nói gì, chỉ siết chặt cái chổi lông gà trong tay.
Đổi Con Tham Gia Chương Trình Thực Tế Tôi và Ảnh đế cùng tham gia một chương trình thực tế đổi con. Con gái bốn tuổi của tôi và con trai bốn tuổi của anh ấy đổi với nhau trong bảy ngày. Bảy ngày sau, con trai anh ôm chặt lấy chân tôi, không chịu về nhà: “Cô Ninh ơi, nếu cô là mẹ con thì tốt biết mấy.” Con gái tôi cũng ôm cổ Ảnh đế Phó, không chịu buông tay: “Chú Phó ơi, chú có thể làm ba của con không?” Tối hôm đó, tôi và Phó Diễn Chu đều bị kéo vào tâm bão, đến mức quần lót cũng sắp bị lột mất. Cánh săn ảnh phanh phui rằng tôi là vợ cũ bí mật của Phó Diễn Chu, hai đứa nhỏ là cặp song sinh long phụng tôi sinh ra.
Bị người ta bắt cóc rồi được cứu về, toàn thân tôi đầy thương tích, từ đó không thể phát ra tiếng nữa. Giang Trác như phát điên mà đối xử tốt với tôi, thậm chí còn đặc biệt học cả ngôn ngữ ký hiệu vì tôi. Tôi biết, đó là vì anh ấy thấy áy náy. Cảm thấy nếu hôm đó tan học mà anh ấy chịu ra sớm một chút, thì sẽ không xảy ra chuyện này. Nhưng Giang Trác à, sao có thể trách anh được chứ? Sau đó gia đình bảo tôi kết hôn với anh ấy, tôi liều mạng từ chối, không muốn anh vì áy náy mà bị tôi trói buộc cả đời. Vậy nên tôi tùy tiện tìm một người giả làm bạn trai. Nào ngờ tối hôm đó liền bị Giang Trác đè xuống, hôn đến mức dữ dội. “Ôn Tụng, em coi anh chết rồi à, dám tìm đàn ông khác?” Mắt tôi đầy cầu xin, điên cuồng lắc đầu. Anh nhìn chằm chằm tôi, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh, chậm rãi nhấn từng chữ. “Nhìn, không, hiểu.”
Dịch Miêu Năm lớp 12, ba tôi ép tôi chuyển sang lớp do mẹ kế làm chủ nhiệm. Bà ta cố tình ghép đôi từng bạn trong lớp thành “đôi bạn học tập”. Con gái ruột của bà thì được bắt cặp với học sinh giỏi nhất khối. Còn tôi? Ghép với “đầu gấu” chuyên trốn học ba ngày, nghỉ năm bữa. Chẳng bao lâu, bà ta đạt được mục đích: thấy tôi đi ra đi vào quán bida, KTV, cả tiệm net cùng cậu ta. Thậm chí có đêm còn không về nhà. Chỉ là… bà ta không biết, cái đêm tôi “bị dẫn đi khá/ch sạn”, thật ra tôi bị “đầu gấu” nhốt trong phòng…làm trọn bộ đề thi thử Toán cao khảo suốt cả đêm.
Nữ Nhi Cao Gia Ngày đại thọ ngũ tuần của cha ta, các gia tộc đến dâng lời chúc mừng, cũng là dịp cầu thân với các quý nữ. Bên ngoài cổng lớn của Cao gia bỗng xuất hiện một nữ tử đầu đội mũ cỏ, thân vận y phục tang trắng, khóc lóc th/ảm thiết, tự xưng nàng là ái nữ bị bế nhầm năm xưa của Cao Thái úy. Chuyện không chỉ khiến khách khứa và người đi đường bàn tán xôn xao, mà ngay cả Tần vương, người đặc biệt đến chúc thọ cũng nheo mắt đầy nghi hoặc. Tấn vương, môi nở nụ cười, ngoài sự thương xót, còn đích thân đỡ nàng dậy… Còn vị Thái tử, người đến muộn hơn, ánh mắt thâm thúy, chẳng nói một lời. Tất cả những chuyện này đều được Cao Nguyệt, Thái tử phi đang mang long thai đứng bên cạnh Thái tử, thu vào tầm mắt.
Tôi thầm yêu Trần Khước Ngôn – thanh mai trúc mã của mình – suốt hơn mười năm. Nhưng anh ấy luôn dịu dàng mà xa cách. Sau khi tôi quyết định buông bỏ, sự lạnh nhạt và kiềm chế của anh bỗng biến mất không còn dấu vết. Anh ép tôi vào góc tường. Đôi môi nóng bỏng áp xuống, nước mắt nóng rát lăn dọc xương quai xanh tôi. “Thích hắn ta? Không có cửa.” Anh gọi tên tôi hết lần này tới lần khác. “Sơ Hạ, chưa từng có ai có thể thay thế vị trí của em trong lòng tôi.”
Chị họ tôi mới mở tiệm trái cây nhưng buôn bán ế ẩm. Để giúp chị ấy, tôi nhập trái cây từ tiệm của chị về chế biến thành trà trái cây, một hộp 750ml bán giá 25 tệ. Cửa hàng tôi lúc nào cũng đông khách xếp hàng, đơn giao tận nơi mỗi tháng hơn 3.000 suất. Thấy tôi làm ăn phát đạt, chị họ liền đỏ mắt ganh tị, lập tức @ tôi trong nhóm gia đình: 【Cô đúng là lòng dạ đen tối! Tôi bán cho cô mấy đồng một cân, mà cô dám bán 25 đồng một phần cho khách!】 【Từ nhỏ hai đứa mình lớn lên cùng nhau, cô kiếm lời trên đầu tôi như vậy, không sợ trời đánh à?】 【Từ hôm nay trở đi, nhà tôi không bán trái cây cho cô nữa! Không ai ngu như tôi bán lỗ cho cô đâu! Tôi xem cô còn kiếm được đồng nào không!】 Vậy thì… tôi tự mở tiệm trái cây riêng cho rồi!
Trang Cuối Di Chúc Tại buổi công bố di chúc của ông nội nhà họ Cố, chồng tôi – ảnh đế nổi tiếng Cố Hoài An – đang nắm chặt tay tôi đầy âu yếm, diễn vai người chồng tốt tiêu chuẩn đến từng chi tiết. Anh ta tưởng rằng chỉ cần tôi được thừa kế gia sản, thì một nửa khối tài sản đó sẽ nghiễm nhiên thuộc về mình. Luật sư vừa định mở lời, thì cánh cửa lớn bỗng bị đẩy mạnh. Một ngôi sao nữ đang nổi – người tình trong mộng năm nào của anh ta – bụng bầu vượt mặt, lao thẳng vào phòng. “Tôi đang mang thai trưởng tôn của nhà họ Cố! Tài sản này, tôi nhất định phải có phần!” Ánh mắt Cố Hoài An thoáng lướt qua một tia đắc ý khó giấu. Cả nhà sững sờ nhìn tôi, ai cũng nghĩ tôi sẽ phát điên vì cú sốc. Nhưng tôi lại mỉm cười. Bởi vì tôi đã sống lại một lần. Tôi biết rất rõ, trang cuối cùng trong bản di chúc của ông nội… viết gì.
Khí Phu Đại tẩu ta là nàng “hổ cái” nổi tiếng bậc nhất đất Lâm An. Nàng mặt hoa da phấn nhưng có thủ đoạn cứng rắn như sấm sét, khiến ca ca ta phải ngoan ngoãn nghe lời, không dám nạp thiếp. Cả Lâm An này, phàm là nam nhân, đều cười chê ca ca ta là kẻ sợ vợ. Thế rồi một ngày, ca ca ta lại dắt về một cô gái nhỏ thẹn thùng. Dù giọng run run, hắn vẫn đứng chắn trước mặt cô gái, nói với tẩu tẩu rằng: “Ta và Thúy Nương đã tiếp xúc da thịt với nhau. Hôm nay, dù nàng có đồng ý hay không, ta cũng nhất định phải nạp thiếp.” Thế nhưng, tẩu tẩu ta không vung chiếc cán bột quen thuộc ra nữa. Nàng chỉ mỉm cười nói: “Được, ta sẽ nạp thiếp cho chàng.”
Chạy Đến Bên Em Con trai tôi học kém quá nên bị gọi phụ huynh, mà giáo viên chủ nhiệm lại là bạn trai cũ của tôi. “Xem ra thành tích này là di truyền từ cô rồi.” “Anh khách sáo quá, có một nửa công lao của anh đấy.” Sau khi lỡ miệng nói thật lòng, ánh mắt anh ta nhìn tôi liền không đúng nữa. Tôi tê dại rồi. Tôi nói là lỡ lời, anh tin không?
Phượng Vẫn Là Phượng Thứ muội ta nói rằng, chính bởi ta quá đỗi ngu muội nên Thái tử mới chọn nàng làm Thái tử phi. Ta khẽ mỉm cười duyên dáng, cúi mắt không đáp. Thái tử đã nhận nhầm mắt cá là ngọc quý, xét cho cùng thì Thái tử mới là kẻ ngu xuẩn. Rốt cuộc, nàng được như ý nguyện, bước chân vào Đông cung, ngày ngày phải đối phó với đám ong bướm của Thái tử. Còn ta, lại gả cho Lục hoàng tử ôn nhu, trầm ổn, vừa độ tuổi trăng tròn đã trở thành Hoàng hậu một nước.