Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Bán Hàng Mã: Giao Hàng Âm Phủ

Vì cần trả nợ, tôi mở livestream bán đồ tang lễ, chuyên làm vàng mã thủ công và cam kết giao tận tay người thân đã khuất theo hình thức một kèm một. Không ngờ những người trong livestream chỉ vào xem chứ chẳng ai mua, còn chế giễu tôi. “Mẹ tôi m/ất hơn chục năm rồi, báo mộng nói muốn nuôi chó, cô làm cho mẹ tôi một con chó Malta đi!” “Ông tôi dưới đó đánh mạt chược thiếu người, hay cô làm mấy người giấy biết chơi mạt chược đi?” “Cười ch/ết mất… lừa người thì ai chẳng biết?” “Cô lừa người sống để lấy tiền của người ch/ết, không thấy tội lỗi à?” Tôi im lặng, lập tức làm ngay một con chó giấy giống hệt chó Malta. Vài phút sau khi đốt xong, con chó ấy nhảy ra từ trong lửa, vẫy đuôi nhìn cả phòng livestream. Tôi xoa đầu con chó Malta rồi hỏi. “Ai vừa nói muốn đốt chó Malta cho mẹ vậy?” “Mau thanh toán đi, vẫn kịp giao trong ngày đấy!” Livestream lập tức bùng nổ. Lượng theo dõi hậu trường của tôi từ 0 tăng vọt lên 1000.

Chiêu Chiêu Minh Ngọc

Chiêu Chiêu Minh Ngọc Ta bệnh nặng, đúng lúc Quý Phi sinh khó, Bùi Tục mượn lang trung của ta vào cung cứu gấp. Hắn nói ta đợi được, nhưng Quý Phi thì không. Sau khi ta chet vì bệnh nặng không có thầy thuốc chữa trị kịp thời, Bùi Tục hóa đ/iên, ôm x/ác ta, lùng sục khắp nơi tìm thần y để cứu người chet sống lại. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước trong yến tiệc cung đình. Hoàng đế hỏi ta: “Chiêu Chiêu ưng ý công tử nào nhà họ Bùi?” Ánh mắt ta lướt qua Bùi Tục đang căng thẳng, dừng lại trên người Bùi Ngọc ốm yếu, cúi đầu đáp: “Là Tứ lang nhà họ Bùi.” Đó là tiểu thúc của Bùi Tục, người mà thiên hạ gọi là Diêm Vương sống.

Ly Hôn Xong, Ai Mới Là Người Bị Bỏ Rơi

Tôi vừa ký xong đơn ly hôn, chồng cũ đã lập tức ôm “tình yêu đích thực” cùng đứa con gái riêng về quê mở tiệc ăn mừng rình rang. Cả làng xôn xao: “Cuối cùng anh ấy cũng tìm được chân ái rồi!” Giữa tiếng pháo nổ giòn giã và những tràng cười hỉ hả, bỗng một tiếng hét vang lên, xé toạc bầu không khí náo nhiệt: “5800 tệ! Con dâu cũ cắt luôn tiền sinh hoạt 5800 tệ mỗi tháng của tôi rồi!!” Gương mặt vênh váo của chồng cũ lập tức đông cứng. Anh ta đứng chết trân tại chỗ như bị giội nước lạnh giữa mùa đông. Phải đến lúc ấy, anh ta mới nhận ra— Có những món nợ xưa, đâu dễ xóa sổ chỉ bằng một tờ giấy ly hôn.

Người ngủ ngậm ngọc

Phát sóng trực tiếp giám định cổ vật, người giàu nhất trong buổi kết nối đưa cho tôi xem một con ve bằng ngọc, thuận miệng nói: “Vợ tôi thích ngậm ngọc khi ngủ, chuyện đó có ý nghĩa gì không?” Sắc mặt tôi lập tức thay đổi: “Chỉ có người chết mới ngậm ngọc khi ngủ thôi!”

Sau Cùng, Tôi Chọn Chính Mình

Quốc khánh năm nay, vì hãng hàng không bán vé quá số lượng, tôi không thể cùng con trai đi du lịch như dự định. Con dâu áy náy lắm, lại sợ tôi ở nhà một mình buồn tủi, nên cố ý để cháu nhỏ ở lại, nói rằng để thằng bé thay vợ chồng nó bầu bạn với tôi. Những ngày trông cháu, tôi luôn ngóng từng dòng cập nhật trên mạng xã hội của hai đứa. Cho đến hôm đó, hàng xóm bỗng gửi cho tôi một tấm ảnh chụp màn hình mà tôi chưa từng thấy là bài đăng mới nhất của con dâu. Cũng cảnh đẹp ấy, cũng nụ cười ấy… chỉ khác là bên cạnh họ có thêm hai người: ba mẹ ruột của con dâu. Hàng xóm nhắn: “Chị Chu, chẳng phải chị đi du lịch với con trai à? Mà tôi xem mãi không thấy chị xuất hiện trong ảnh nào hết.” Tôi đọc đi đọc lại dòng caption con dâu viết: “Cảm ơn ba mẹ thân yêu, chuyến đi này là để báo đáp sự vất vả của hai người!” Thì ra… chuyến đi mà tôi trông ngóng suốt cả tháng, từ đầu đến cuối, con dâu chẳng hề định đưa tôi theo. Thì ra… bao nhiêu năm cực nhọc tôi dành cho tụi nhỏ, còn chẳng bằng vài cuộc điện thoại hỏi thăm từ bên thông gia. Vậy thì…tin tức nhà cũ sắp được đền bù giải toả,bọn nó cũng khỏi cần biết.

Người qua đường trở nên giàu có nhờ con nuôi

Tôi đang bán hoành thánh trước cửa hộp đêm. Một người phụ nữ trang điểm đậm dắt theo một đứa bé đi tới. Tôi bỗng nhìn thấy dòng bình luận trôi ngang. 【Nữ phụ vì muốn khiến nam chính hối hận, vậy mà thật sự định bỏ rơi con trai!】 【Bỏ đi cũng tốt, dù sao đứa nhỏ này lớn lên cũng là phản diện âm hiểm.】 【Cũng đúng, dù có ngồi trên đống tài sản nghìn tỷ thì sao, cuối cùng chẳng phải vẫn tự tử vì tình sao?】 Người phụ nữ gọi xong hoành thánh, liền nhận điện thoại rồi vội vàng rời đi. Tôi nhìn đứa bé ngoan ngoãn đang đợi mẹ. Nghìn tỷ tài sản à?! “Bé cưng, con xem dì có giống mẹ con không?”

Vợ Cũ Không Cần Tổng Tài Phản Bội

Sau năm năm kết hôn, tôi bị người ta bắt gặp cùng một người đàn ông lạ ra vào khách sạn lúc nửa đêm. Mọi người nhao nhao xem trò vui, chờ xem tôi bị nhà họ Lục đá ra khỏi cửa thế nào. Kết quả chờ suốt ba tháng, chẳng có chút động tĩnh nào. Không ai biết rằng “người bị hại” – Lục Diên Độ – mỗi tối đều đứng trước cửa khách sạn. Đợi người đàn ông kia rời đi, anh sẽ thuần thục gõ cửa phòng tôi. Mắt đỏ hoe nhặt lên từng món đồ tôi vứt bừa trên sàn. Sau đó khẽ khàng, với dáng vẻ tội nghiệp mà dỗ dành hỏi tôi: “Trễ rồi, Diệp Ngô.” “Hôm nay có về nhà không?”

Quyền Khuynh Hậu Cung: Truyện về Thôi Thục Nhi

Thái tử phi lại một lần nữa vì ham chơi mà làm mất nam thai vừa tượng hình trong bụng. Hoàng hậu chẳng màng Thái tử phản đối, lập tức sắc phong ta làm Thái tử trắc phi. Ngày đại hôn, Thái tử phi vung roi quất thẳng vào mặt ta: “Con gái nhà họ Thôi các ngươi là không tìm được nam nhân hay sao? Nhất định phải đoạt phu quân của người khác?!” Thái tử nói Thái tử phi trong lòng chất chứa buồn bực, mà ta đã “không biết xấu hổ chen vào giữa hắn và Thái tử phi”, chịu chút ủy khuất cũng là đáng đời. Phụ mẫu ta giận đến run người. Ta – Thôi thị – là danh môn trăm năm, môn sinh cựu bộ khắp nơi, nếu không phải Hoàng hậu đích thân hạ chỉ, đời nào ta phải gả vào hoàng gia làm thiếp? Bọn họ kéo ta đi đòi bãi hôn, ta lại ngăn họ lại. Trái lại, khi Hoàng hậu quở trách Thái tử phi, ta đích thân đứng ra cầu tình thay nàng. “Tỷ tỷ đột nhiên mất hài tử, trong lòng bi thương là điều khó tránh.” “Điện hạ đối với tỷ tỷ tình sâu nghĩa nặng, thần thiếp chỉ là trắc phi, chịu chút ủy khuất cũng là nên.” Một nữ nhân nông cạn, miệng mồm lỗ mãng như nàng, ta thật chẳng hề để vào lòng. Ta gả vào Thái tử phủ, chưa từng vì tranh sủng mà so đo. Ta muốn, là quyền trong tay – để đời ta không còn ai có thể thao túng.

Thiên Kim Cổ Vương Hồi Kinh

  Thiên kim giả bất mãn vì ta sắp được gả vào Đông Cung làm phi, nên đặc biệt bỏ tiền mua cổ thuật. Thiếu niên Miêu Cương kia vừa nhìn thấy chân dung của ta, khóe môi mỏng khẽ nhếch: “Đây là sư muội của ta, phải thêm tiền.”

Đứa con ngỗ nghịch xuyên từ quá khứ về

Nhiệm vụ kết thúc, tôi mang theo đứa con trai đã bị nuôi hư trở về hiện đại. Lần đầu tiên gặp mẹ tôi, con trai tức giận quát: “Vô lễ! Bản hoàng tử há là hạng tiện dân các ngươi có thể chạm vào sao!” Tôi thuận tay cầm lấy cây gậy trúc phủ bụi ở góc tường, lạnh lùng nói: “Nói lại lần nữa xem?” Nó sợ hãi vừa lùi vừa hét to: “Người đâu! Mau cứu mạng!”

Một Đời Chỉ Yêu Em

Có tin đồn nói rằng Thẩm Mặc Trần sắp kết hôn. Những ngày làm “chim hoàng yến” của tôi coi như đến hạn rồi. Thế là tôi bắt đầu tìm kiếm một “vé cơm” mới trong giới. Đám anh em thân thiết của Thẩm Mặc Trần lần lượt rủ tôi đi ăn. Một ngày tôi ăn sáu bữa. Ăn đến mức no căng cả người. Về đến nhà lại phát hiện Thẩm Mặc Trần đã trở về. Anh ta nhìn cái bụng hơi nhô của tôi, lạnh lùng cười: “Cuối cùng cũng chịu về rồi à?”

Em đã từng thích anh

Ra khỏi cục dân chính, Lâu Thừa ném cho tôi một tấm thẻ năm trăm vạn. “Ba năm qua em ngoan ngoãn, biết điều, đây xem như là phần thưởng. Em keo kiệt như thế, nhiêu đây chắc đủ xài cả đời rồi. Còn nữa, tuy đúng là tôi rất có sức hút, nhưng đừng ôm ấp hy vọng gì nữa. Ly hôn rồi là chấm dứt, đừng giở trò gì, vô dụng thôi, hiểu chưa?” Tôi lặng lẽ gật đầu quay đi: “Hiểu rồi.” Thấy tôi không nói gì thêm, anh ta theo sát: “Không có gì muốn nói với tôi à?” Tôi đang vội đặt phòng, lắc đầu: “Không có.” Anh ta khẽ hắng giọng: “Dù sao cũng từng là vợ chồng, em yếu đuối thế, tôi cho em thêm một công việc. Em học chuyên ngành gì?” Quán bar, hội quán, mấy chỗ ăn chơi đều hiện “đặt chỗ thành công”. Tôi còn đang gọi thêm mười nam mẫu trẻ cùng năm CV giọng thụ non trẻ vào nhóm. Bận tối mắt, tôi hờ hững đáp: “Biểu diễn.”