Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Em Là Cả Nỗi Ghen Của Anh

Tôi và thanh mai trúc mã của mình đã kết hôn. Hai năm đầu vợ chồng ân ái, tình cảm cũng quấn quýt như keo như sơn. Cho đến khi anh bắt đầu mở rộng sự nghiệp ở nước ngoài và thường xuyên phải xuất cảnh. Tôi một mình trống trải cô đơn, nuôi một con cún nhỏ và đặt tên là “Bảo Bối”. Anh lại đột nhiên lao về nước, ép tôi lên cửa hôn đến mức tôi thở không nổi. ” Hai người… ở bên nhau bao lâu rồi?” Bao lâu? Với Bảo Bối sao? Tôi đang thầm tính xem đã mấy tháng rồi. Anh lại đột nhiên đỏ vành mắt, giọng mang theo vài phần run rẩy: “Nó giỏi hơn anh sao?” Hả? Anh so mình với… một con cún?

Người định mệnh

Từ nhỏ mẹ tôi đã dặn rằng: “Phụ nữ trong nhà ta rất đặc biệt, chỉ cần liếc mắt một lần là nhận ra chân mệnh thiên tử. Không chỉ vậy, còn có thể nghe được suy nghĩ trong lòng người đó.” Từ trước đến nay tôi chưa từng tin vào điều này. Mãi đến năm tôi bắt đầu đi làm, hôm ấy, khi sếp tổng của công ty bước ngang qua chỗ tôi. Tôi bất ngờ nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu: “Cô gái này đúng là ghê gớm, không biết sau này ai xui xẻo cưới phải cô ta nữa.” “…” Chúc mừng nhé, người chịu “vận may” đó chính là anh!

Tìm sự thật

Con gái tôi bị một kẻ giết người hàng loạt sát hại, tôi truy lùng hung thủ suốt hai mươi năm, cuối cùng cũng đưa hắn ra pháp luật, nhưng hắn lại không thừa nhận đã giết con tôi. Trong khi đó, chồng cũ đã tái hôn với em gái tôi, có con trai con gái đủ cả, gia đình hạnh phúc viên mãn. Còn tôi thì lao lực mà bệnh, cuối cùng mắc ung thư gan giai đoạn cuối. Trước lúc chết, em gái nói cho tôi biết, chính nó là người đã giết rồi chôn con tôi. Cũng chính nó là người suốt bao năm qua luôn khích lệ tôi dù ly hôn cũng phải kiên trì truy tìm hung thủ, đòi lại công bằng cho con. Từng chút từng chút, nó loại bỏ hết những gì cản đường, chiếm lấy toàn bộ những gì thuộc về tôi. Tôi gom chút sức lực cuối cùng đẩy nó xuống khỏi cửa sổ, cùng kéo nó chết chung. Mở mắt ra, tôi sống lại rồi, trở về buổi sáng hôm con gái tôi mất tích.

Có người dưới gầm giường

Kẻ giết người giấu một xác chết dưới gầm giường nhà tôi. Tôi nằm cạnh thi thể, lặng lẽ quan sát từng hành động của hắn. Hắn không biết rằng, trong va-li bên cạnh tủ quần áo còn có một xác nữa.

Món ăn giao hàng chết người

Lúc một giờ sáng, tôi đói đến khó chịu nên mở điện thoại đặt một phần đồ ăn ngoài, nhưng người giao hàng mãi vẫn chưa tới. Thấy sắp quá giờ nửa tiếng, tôi đành bất lực bấm hoàn tiền và khiếu nại. Vài phút sau, cửa phòng bị đập mạnh: “Xin lỗi cô, cô ơi mở cửa cho tôi quét mã nhận tiền bồi thường được không?” Tôi vừa định mở cửa thì đột nhiên nhận được một tin nhắn. Là do người giao hàng tối nay gửi tới: “Thật xin lỗi, tiền bồi thường tôi đã chuyển cho cô rồi.” Vậy người đang đứng ngoài kia là ai?

Cứu Rỗi Ánh Trăng Sáng

Từ nhỏ ta đã yếu ớt, cha mẹ vì thế đã chọn hai chàng trai về làm rể nuôi để chăm sóc ta. Cha mẹ muốn ta chọn một người làm chính phu. Hứa Mạc Sơn có bát tự hợp với ta nhất, còn Văn Húc lại có dung mạo vừa ý ta hơn cả. Đúng lúc ta chuẩn bị chọn lựa, trên không trung bỗng hiện ra từng hàng chữ: 【Văn Húc cứ thế bị ràng buộc cả đời với một ‘bình thuốc di động’, dù hắn ta rất biết chăm sóc người khác nhưng cũng không đáng bị liên lụy như vậy.】 【Không sao đâu, bình thuốc sống chẳng được bao lâu, Văn Húc cuối cùng vẫn sẽ bên cạnh thanh mai của mình đến đầu bạc răng long.】 Ta khẽ nhíu mày, lại một hàng chữ khác xuất hiện: 【Thật đáng thương cho tấm chân tình của Hứa Mạc Sơn, bình thuốc di động kia lại chẳng hề nhìn thấy.】 【Ai bảo hắn ta không phải là mẫu người Ngọc Nô thích, chỉ có thể quỳ xuống lau chân cho đại tiểu thư thôi.】 【Lau chân… Hứa Mạc Sơn chắc chỉ biết nói ‘Đa tạ đại tiểu thư’ thôi.】

Lễ Đính Hôn Ngày Tôi Thức Tỉnh

Trong buổi tiệc đính hôn của tôi và bạn trai, mẹ chồng tương lai bất ngờ cao giọng tuyên bố trước toàn thể quan khách: “Để tiện chăm lo cho gia đình, Giai Giai đã quyết định nghỉ công việc với mức lương hằng năm 800.000 tệ, từ nay toàn tâm toàn ý làm một người vợ hiền, mẹ đảm!” Cả hội trường vỗ tay vang dội, chỉ riêng tôi lạnh sống lưng như rơi xuống hố băng. Tôi quay sang nhìn bạn trai — anh ta đang nháy mắt, ra hiệu bảo tôi cứ “phối hợp cho xong chuyện”. Tôi hít một hơi thật sâu, bước lên cầm micro, giọng nói rõ ràng, rành rọt vang khắp khán phòng: “Xin lỗi, có lẽ mọi người đã hiểu lầm. Tôi sẽ không nghỉ việc. Và… đám cưới này cũng không cần nữa. Tôi chọn sự nghiệp của mình. Chúng ta chia tay đi.”

Cô Dâu Bỏ Trốn Vì 800.000 Tệ

Cô Dâu Bỏ Trốn Vì 800.000 Tệ Trong buổi tiệc đính hôn của tôi và bạn trai, mẹ chồng tương lai bất ngờ cao giọng tuyên bố trước toàn thể quan khách: “Để tiện chăm lo cho gia đình, Giai Giai đã quyết định nghỉ công việc với mức lương hằng năm 800.000 tệ, từ nay toàn tâm toàn ý làm một người vợ hiền, mẹ đảm!” Cả hội trường vỗ tay vang dội, chỉ riêng tôi lạnh sống lưng như rơi xuống hố băng. Tôi quay sang nhìn bạn trai — anh ta đang nháy mắt, ra hiệu bảo tôi cứ “phối hợp cho xong chuyện”. Tôi hít một hơi thật sâu, bước lên cầm micro, giọng nói rõ ràng, rành rọt vang khắp khán phòng: “Xin lỗi, có lẽ mọi người đã hiểu lầm. Tôi sẽ không nghỉ việc. Và… đám cưới này cũng không cần nữa. Tôi chọn sự nghiệp của mình. Chúng ta chia tay đi.”

Vai Hề Trong Chuyện Tình Người Khác

Khuyên bạn thân chia tay tám trăm lần, cuối cùng lại nâng ly chúc mừng ngày cưới của cô ấy. Trong lễ cưới, tôi và “quân sư” bên nhà trai ngồi ở bàn chính, cầm điện thoại ra đối chiếu tin nhắn. Mới phát hiện ra rằng, mỗi lần hai người họ gây gổ đòi chia tay, kẻ bị liên lụy thảm nhất luôn là hai đứa tôi. Lịch sử trò chuyện giống nhau đến mức kinh ngạc. 【Chia tay rồi, lần này là thật đấy.】 【Tôi vẫn còn lo cho anh ấy/cô ấy thì phải?】 Quân sư nhà trai: 【Đổi nghề đi, nghề hề trong rạp xiếc chắc hợp với cậu đấy.】 Tôi: 【Bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi một ít đi.】 1Khuyên bạn thân chia tay tám trăm lần, cuối cùng lại là người nhận được thiệp cưới của cô ấy. Lúc biết tin, tôi chỉ cười lạnh như nước, cười kiểu một phi tần đã phát điên vì bị nhốt lâu trong lãnh cung. Là đứa bạn thân lớn lên cùng mặc chung một cái quần với Trình Thanh Di, tôi vẫn đến dự đám cưới, còn làm phù dâu cho cô ấy. Không những vậy, còn bỏ bao lì xì to, tự tay chuẩn bị quà cưới cho cô ấy. Ngày đại hỷ, tôi chẳng cười nổi. Thanh Di lo lắng hỏi: “Du Du, không cười được thì thôi, cậu mặt lạnh ngầu ngầu thế này nhìn vẫn đẹp.”

Em Là Thuốc Ngủ Của Anh

Cố Vân mất ngủ nghiêm trọng, còn tôi đặt đầu xuống là ngủ ngay. Hai chúng tôi vừa vặn bổ sung cho nhau. Tôi làm bạn đồng hành ngủ cho anh suốt ba năm. Nhưng gần đây, “liệu pháp” của tôi đối với Cố Vân lại mất hiệu quả. Tôi chỉ cười với anh một cái, nửa đêm anh đã kéo tôi dậy hỏi tôi có ý gì. Ôm anh một cái, anh liền mở mắt tới sáng. Tôi dùng đủ cách cứu vãn—xoa bóp, kể chuyện—đều vô dụng. Cố Vân tức quá, muốn chấm dứt hợp đồng. Đúng lúc đó, bạch nguyệt quang của anh từ nước ngoài trở về, ném tấm séc bảo tôi rời khỏi anh. Tôi dứt khoát cầm tiền bỏ chạy. Đêm hôm đó, Cố Vân bước vào căn phòng ngủ tối đen trống trải, ôm con búp bê A Bối của tôi khóc đến thở không ra hơi. “Bảo bối, em rốt cuộc đi đâu rồi, sao anh tìm mãi không thấy… Em về được không, anh nhớ em lắm. Anh mua gối ôm gấu nhỏ em thích rồi, sau này anh không ép em ôm anh ngủ nữa.”

Lấy Anh Là Điều Em Định Sẵn

Vì chuyện tình cảm, tôi gọi điện xuyên quốc gia cho bạn thanh mai. Đầu dây bên kia hiếm khi mất kiên nhẫn, cắt ngang lời than phiền của tôi. Giọng anh lạnh nhạt. “Thích thì keep, không thích thì delete.” Giữa tiếng điện lưu băng qua đại lục đại dương, tôi tủi thân vô cùng. “Trừ anh ta ra thì tôi còn chọn được ai?” Giọng nói bên kia như đang nghiến răng. “Đại tiểu thư, lựa chọn đời em chỉ có mỗi bốn đáp án ABCD sao?” “Seattle bây giờ là bốn giờ sáng, anh đây là người chết hay sao mà phải nghe điện của em?”

Giá Một Cuộc Phẫu Thuật

Giá Một Cuộc Phẫu Thuật Lúc thuốc mê phẫu thuật vừa tan, tôi lờ mờ tỉnh lại thì nghe thấy bạn trai đang nói chuyện điện thoại với mẹ anh ta ngay bên cạnh, giọng đầy oán trách: “Lần này cô ấy có bảo hiểm y tế, chắc sau khi được thanh toán thì tốn khoảng một ngàn năm trăm thôi.” “Nhưng cô ấy yếu ớt, lại đòi nghỉ nửa tháng, lương tám ngàn mà bị trừ hết bốn ngàn đó mẹ! Tháng này tối thiểu cô ấy cũng tiêu mất năm ngàn năm, nghĩ tới là tim con đau thắt lại luôn…” Tim tôi bỗng giật thót. Không ngờ người bạn trai mà tôi sắp bàn chuyện hôn nhân lại tính toán chi li từng đồng tôi tiêu đến như vậy.