Danh sách truyện mới cập nhật
Hoàng Thái Nữ Trong tiệc mừng thọ của Phụ Hoàng. Thanh mai trúc mã vừa hủy hôn ước với ta dẫn theo nghĩa muội đến chúc thọ. Nhìn những ánh mắt tò mò, xì xào của mọi người và khuôn mặt đắc ý của thanh mai trúc mã, ta bình tĩnh tự nhiên kính ba chén rượu. “Chén rượu thứ nhất, chúc ngươi và muội muội ngươi trăm năm hạnh phúc.” “Chén rượu thứ hai, cảm ơn ngươi đã không tiếc ngàn vàng mua chuộc người đánh xe của ta, vứt bỏ ta một mình giữa bầy sói, dạy ta cách trưởng thành thành một công chúa quyết đoán, sát phạt.” “Chén rượu thứ ba, kính ý tốt của ngươi. Nếu không phải năm ta mười sáu tuổi, ngươi đẩy ta xuống hồ băng, ta đã không trở thành một kẻ ngốc với trí tuệ chỉ bằng đứa trẻ năm tuổi, phải trơ mắt nhìn hai người các ngươi cấu kết, đê tiện với nhau trước mặt ta.” Dứt lời, nụ cười ngây dại trên mặt ta trong khoảnh khắc này hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là sự lạnh lẽo và sáng suốt đến thấu x/ương.
Dắt Tay Một Mình Rời Khỏi Tổ Ấm Sau khi hoàn tất thủ tục ly h/ôn, tôi trở về nhà Hứa Dương để gom đồ đạc của mình. Nhìn tôi bỏ từng món nồi niêu bát đũa đã mua vào thùng carton, Hứa Dương đứng tựa vào khung cửa, cười mỉa mai. “Cô xem đi, ly h/ôn mà cứ như đi vơ vét vậy. Ngoài mấy thứ trong bếp, chẳng lẽ ngay cả cái bồn cầu cô bỏ tiền mua cũng muốn tháo đem theo luôn sao?” Giọng điệu của anh ta trước giờ lúc nào cũng cay nghiệt và khó nghe. Nếu là trước đây, chắc chắn tôi đã cãi nhau om sòm với anh ta. Nhưng bây giờ thì không còn cần thiết nữa, vì giữa chúng tôi đã ly h/ôn rồi. Thấy tôi im lặng, không biết vì lý do gì Hứa Dương lại nổi nóng. Anh ta quay vào trong, lớn tiếng quát: “Tiểu Bảo! Mau đem cái ống tiết kiệm của con ra đây, cái đó cũng là mẹ con mua!” Vừa dứt lời, một cậu bé chạy lạch bạch ra ngoài. Nó đưa cho tôi cái ống tiết kiệm. “Mẹ, con biết mẹ nghèo lắm. Trong này có chút tiền, coi như con cho mẹ làm tiền đi đường. Sau này mẹ đừng quay lại làm phiền ba với dì Giang nữa.” Trước đây, chỉ cần nghe con nhắc đến “dì Giang” – người đàn bà chen vào cuộc hôn nhân của tôi – tim tôi lại thắt lại, nước mắt không kiềm được mà chảy xuống. Nhưng lúc này, tôi chỉ mỉm cười, ngồi xuống và xoa đầu nó. “Con cứ yên tâm, dù sau này con có quỳ xuống khóc lóc cầu xin, mẹ cũng sẽ không trở lại nữa.”
Năm nghèo nhất đời tôi, tôi nhặt được một thiếu niên mất trí nhớ. Tôi nhận những vai diễn tệ nhất để nuôi anh ta đi học, còn lấy đạo đức ra ép anh ta làm đồng dưỡng phu của tôi. Anh mắng tôi hạ lưu, một đầu ngón tay cũng không cho chạm vào. Nhiều năm sau gặp lại, tôi vẫn là diễn viên tuyến mười tám chìm đến tận lõi, còn anh đã là đại lão đầu tư. Tôi thức thời giả vờ không quen biết. Người đàn ông vốn lạnh nhạt lại mất khống chế ép tôi vào tường, bật cười lạnh. “Thế nào, bây giờ không phải lúc em gọi tôi là chồng nữa à?”
Trúc mã lớn hơn tôi năm tuổi, ba mẹ có ý muốn tác hợp tôi và anh ấy kết thân. Lời này vừa nói ra, tôi lập tức nhíu mày. “Không được, tôi mới không muốn cưới anh ta.” “Anh ta cứng nhắc như vậy, ở cạnh nhau đến một chủ đề chung cũng không có.” Lời vừa dứt, trúc mã lạnh lùng xuất hiện ngay phía sau. Đường vai tôi rõ ràng căng cứng trong thoáng chốc, thần sắc hoảng loạn. Kết quả, ngày hôm sau tôi và anh ta lại nằm trên cùng một chiếc giường, bốn mắt nhìn nhau. Không lâu sau, tôi vò tay, cẩn thận nói với quản lý rằng tôi đi làm giấy chứng rồi. “Em thi chứng gì thế, mười ngày nửa tháng đủ cho em ôn tập chắc?” “Giấy đăng ký kết hôn.”
Em trai tôi từ nhỏ đã không có chút giáo dưỡng nào. Chỉ khi tôi bị bắt nạt thì nó mới như vậy. Trên bàn ăn tôi muốn gắp cái đùi gà nhưng mẹ không cho ăn, nó liền nhảy lên bàn tung cú đá quét ngang, cơm canh đổ đầy đất. “Nếu đã không muốn ăn tử tế thì mẹ nó đừng có ăn nữa.” Cãi mẹ tôi nói với nó phải tôn trọng người lớn, mẹ lại quay sang dạy dỗ tôi, nó lập tức mở miệng đáp trả. “Mày mà còn xen vào chuyện của tao tao để bà ấy đánh chết tao luôn mày tin không?” Có họ hàng vô lương định giới thiệu cho tôi một lão đàn ông độc thân lớn tuổi. Nó nói: “Sao không bảo mẹ mày đi lấy, chẳng phải vì bố mày còn chưa chết à?” Bố mẹ nói chị gái sớm muộn gì cũng phải gả đi, nó đối tốt với tôi như vậy cũng vô ích. Em tôi liếc bọn họ một cái. “Chị ấy gả đi tôi cũng theo làm hầu, các người trả xong nợ nhà chưa mà ngày nào cũng nghĩ nhiều chuyện như vậy.”
Hôm đó, tôi băng huyết vì khó sinh, thì anh ta – Cố Dạ – xông vào phòng sinh cùng với luật sư. “Lập tức! Giám định ADN ngay!” Anh ta cầm bộ dụng cụ xét nghiệm vô trùng, giọng lạnh đến cực điểm. “Đứa trẻ này tuyệt đối không thể là con tôi!” Tôi nằm bất động trên bàn sinh, như một cái xác không hồn. “Huyết áp giảm!” “Sản phụ băng huyết! Chuẩn bị truyền máu!” Tiếng bác sĩ vang dội trong phòng, tôi hoa mắt, trước mặt tối sầm lại. Hai mươi sáu tiếng đồng hồ. Cơn đau co thắt khiến tôi cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh lan khắp khoang miệng. “Cố lên một chút nữa! Thấy đầu em bé rồi!” Hộ sinh đè chặt đầu gối tôi, giọng khản đặc. Tôi hét lên trong đau đớn, cố dồn chút sức lực cuối cùng thì cánh cửa phòng sinh bỗng bị đẩy tung. “Cố tiên sinh, ngài không thể vào—” “Tránh ra!” Tấm rèm vô trùng bị xé toạc. Dưới ánh đèn lạnh lẽo, khuôn mặt băng giá của Cố Dạ hiện ra giữa hai chân tôi, lúc đó vẫn còn đầy máu. Phía sau anh ta là mấy người đàn ông mặc vest, trong đó có một người tôi nhận ra – chính là luật sư của anh ta. “Tôi yêu cầu giám định ADN!” Giọng Cố Dạ vang lên như băng tuyết rơi xuống giữa mùa hè.
Trong buổi tụ họp gia đình, bạn gái thân của chồng tự tiện xuất hiện mà không ai mời. Trùng hợp làm sao, tôi đến muộn, vừa hay lại vào cùng lúc với cô ta. Lúc này trong phòng chỉ còn lại hai chỗ trống. Tôi còn chưa kịp ngồi xuống, cô ta đã một phát lướt qua tôi, ngồi phịch xuống cạnh chồng tôi. “Cũng ra dáng ghê ha, Nam ca, còn biết chừa chỗ cho ba, ba năm đại học tôi giặt đồ lót cho anh cũng không uổng công.” Tôi khẽ cười. Ồ hô! Một ấm trà mang hương vị nam nhân mạnh mẽ đấy à? Có điều, cô ta không biết. Tôi chính là người từng đá bay Bạch Nguyệt Quang — bà nội của loại “trà nam” như cô đây!
Nghe nói Đông cung đang tuyển cung nữ, ta bèn về nhà thưa lại với cha, định bụng sẽ vào cung. Mẹ ta vừa lau nước mắt vừa luyến tiếc: “Thái tử đã thất sủng, nay Đông cung hoang vắng, chẳng ai nguyện ý đến đó cả.” Cha ta cầm chén hoàng tửu, lặng lẽ uống một ngụm rồi nói: “Vậy thì cứ đi đi. Thái tử từng có ân với nhà ta.”
Con gái tôi – An An – được chọn là học sinh có hoàn cảnh khó khăn trong lớp, còn nhận được khoản thưởng năm nghìn tệ. Tôi thấy có chút khó hiểu nên lập tức đến gặp cô giáo để nói rõ tình hình. “Tôi nghĩ chắc có sự nhầm lẫn gì đó, số tiền này nên để lại cho bạn học thật sự cần hơn.” Cô giáo Lý chỉ nhàn nhạt đáp lại: “Mẹ của An An, bây giờ học sinh cần được giúp đỡ nhất trong lớp chính là An An.” “Chị cứ nhận đi.” Tôi mím môi, quả nhiên là trường quý tộc, phong thái cũng khác người. Nhưng dần dần, An An thường mang về nhà vài thứ lạ. Ban đầu chỉ là vài loại đồ ăn vặt và trái cây nhập khẩu. Sau đó lại biến thành quần áo và giày dép đã qua sử dụng. Tôi bắt đầu nhận thấy có điều gì đó không ổn, bèn lại đến gặp cô giáo. Lần này, thái độ của cô Lý có phần thiếu kiên nhẫn. “Mẹ của An An, tôi thật sự không hiểu, có người giúp đỡ chị thì có gì không tốt?” “Hơn nữa, gia đình chị cố gắng tỏ ra khá giả để vào được trường chúng tôi, giữ được thể diện là được rồi!”
Mệnh Phú Quý Ta là thiên kim giả yếu ớt bị đuổi về thôn quê Từ một thiên kim Hầu phủ, nay phải lưu lạc thành trưởng nữ của một thợ mộc, cuộc sống này thực chẳng thể nào chịu đựng được! Để có thể quay lại chốn kinh thành hoa lệ, ta đã để mắt đến thư sinh ở nhà bên. Ta trèo lên thang, duyên dáng vẫy chiếc khăn lụa qua bờ tường: “Này, nghe nói ngươi là vị hôn phu của ta ư?” Nam tử đang cởi trần bổ củi từ từ quay đầu nhìn ta, hắn lạnh nhạt đáp: “Ta là vị hôn phu của Lâm Giảo Nguyệt.”
Trong bữa tiệc đính hôn của tôi, mẹ bất ngờ lấy ra một cuốn sổ kế toán dày cộp. Bên trong ghi chi chít từng khoản chi tiêu cho tôi từ lúc chào đời — lớn thì tiền học phí, nhỏ thì đến cả một gói băng vệ sinh, không sót một đồng nào. Bà nhìn mẹ chồng tương lai tôi, lạnh nhạt nói: “Tính sơ sơ, mấy năm nay tôi nuôi nó hết khoảng 180.000 tệ. Vậy nên, tiền sính lễ của nhà trai — nên đưa cho tôi.” Bà nghĩ tôi sẽ tức giận, sẽ nhảy dựng lên làm loạn. Nhưng tôi chỉ rút ví, lấy ra một tấm thẻ: “Trong này có 188.000 tệ, bao gồm cả tiền mẹ nói lẫn chút lãi. Chỉ cần mẹ đồng ý hai điều kiện, tôi sẽ chuyển ngay lập tức.” “Thứ nhất, từ nay mẹ con chúng ta cắt đứt quan hệ.” “Thứ hai…” Tôi mở ứng dụng ghi chép tài chính, bình thản giơ ra trước mặt bà, “Đây là tổng số tiền tôi đã thay mẹ lo cho bên ngoại trong mấy năm qua, bao lì xì, hiếu hỉ, biếu tết – tổng cộng 100.000 tệ.” “Khoản này, mẹ phải trả lại từng đồng.”
Sau khi thua trò chơi, tôi phải gửi thư cho “đại ca trường”. Kết quả là bị anh ta mắng cho một trận: “Con mẹ nó ai gửi thư cho ông hả?” “Tỉnh mộng đi, tôi đã có người thích rồi, dù cô có gửi thư mỗi ngày cũng vô ích.” “Không dám lộ mặt à, là vì cô xấu quá sao?” Tôi chỉ đành cắn răng mang bức thư quay về. Nhưng anh ta lại nhìn tôi, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa luống cuống, một câu cũng không nói được. Đêm đó, tôi lướt Weibo thì thấy bài đăng của anh ta. 【Hu hu, nếu người gửi thư là vợ tương lai của tôi, mà tôi lỡ mắng cô ấy thì phải làm sao đây? Tôi còn cứu được không? Online đợi gấp!】