Danh sách truyện mới cập nhật
Ta Thay Tỷ Tỷ Gả Cho Người Trong Mộng Trấn Bắc Đại tướng quân vừa gặp đã yêu trưởng tỷ, cuồng nhiệt theo đuổi suốt 3 năm, cầu thân đến chín lần, mỗi lần đều giúp cha ta thăng quan tiến chức. Đến lần thứ mười, phụ mẫu ta khuyên can: “Lão Lục thật lòng với con, ai ai cũng thấy rõ. Con từ chối đến chín lần rồi, chẳng lẽ vẫn không chịu gật đầu?” Trưởng tỷ vừa cài cây trâm ngọc – sính lễ của Lục tướng quân – lên tóc, vừa thản nhiên đáp: “Con mới không ưng cái loại thô kệch nặng mùi mồ hôi ấy. Người con muốn gả, phải là bậc văn nhân ôn nhuận như ngọc, phong thái nhã nhặn mới xứng.” Cha ta vò đầu bứt tóc: “Nhưng mà… đây là lần thứ mười rồi. Nếu lần này từ chối nữa, lỡ Lục tướng quân nổi giận thì sao?” Ta đứng bên cầm gương đồng giúp trưởng tỷ, ánh mắt lại dừng trên cây trâm sáng loáng kia, khẽ cười nói: “Nếu tỷ tỷ không muốn gả, vậy để muội gả.”
Chồng tôi – Cao thủ diệt trà xanh Thứ Bảy lại đúng dịp Valentine, tôi nổi hứng bất chợt, định ghé đơn vị của ông chồng thẳng như ruột ngựa – Chu Dật Thâm – đợi anh tan làm rồi cùng nhau đi hẹn hò lãng mạn. Ai ngờ vừa bước tới cửa văn phòng anh thì bên trong đã vọng ra một giọng nữ cố tình nũng nịu: “Anh Chu ơi, ngoài trời mưa to quá, tan làm anh tiện đường đưa em về được không?” Giọng của Chu Dật Thâm đáp lại không một chút do dự: “Chúng ta ở hai hướng khác nhau, tiện kiểu gì?” Cô nàng kia rõ ràng không ngờ anh lại thẳng thừng như vậy, lại tiếp tục lải nhải: “Nhà em gần lắm mà, anh chở em về cũng chỉ mất hai mươi phút thôi. Đưa em về nha anh Chu~” ….
Tôi vừa chào đời, đã bị mẹ mình lột da mài xương làm thành “sứ nữ”. Thế nhưng tôi không chết, ngược lại càng lớn càng yêu mị mê người. Đàn ông trong làng ai nấy đều mong tôi mau trưởng thành, để mẹ tôi đem đấu giá đêm đầu tiên của tôi. Bọn họ khao khát chờ giành được quyền “sử dụng” trước tiên. Nhưng điều họ đợi được lại là cái chết nơi suối vàng.
Sau khi cả nhà bị cướp xông vào, chúng tôi nấp trong tủ quần áo chờ cảnh sát đến. Cô con gái nuôi mà ba mẹ nhận từ trại trẻ mồ côi bỗng ho khẽ một tiếng. Ba mẹ hoảng loạn, vội đẩy tôi ra ngoài. “Ba ơi, mẹ ơi!” Tôi sợ hãi bật khóc, nhưng mẹ lại giận dữ quát lên: “Khóc cái gì mà khóc! Lát nữa bọn cướp nghe thấy thì cả nhà c/h/ế/t hết bây giờ!” Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Tâm Nguyệt đang nép trong lòng mẹ, liền im bặt. Ba có chút áy náy, dịu giọng dỗ tôi: “A Noãn, mấy chú kia là bạn của ba mẹ, con ra chơi với họ một chút nhé, lát nữa ba mẹ sẽ ra đón con.” “Ba Giang à… nhưng mà mấy người đó có mang theo d/ao…” Lời còn chưa dứt, ánh mắt của ba khiến Thẩm Tâm Nguyệt sợ đến nỗi im lặng. Khi ấy tôi mới hiểu, ba mẹ đã chọn con bé và bỏ rơi tôi. Thế nhưng sau này, người có thể khiến cả hắc bạch lưỡng đạo chấn động chỉ bằng một cái phất tay, lại nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng dỗ dành. Còn ba mẹ thì khóc lóc cầu xin tôi quay về. Giáo phụ hỏi: “Con có muốn đi cùng họ không?” Tôi lắc đầu: “Con đã có ba mới rồi, con không cần họ nữa!”
Mẹ tôi mang thai một đứa em trai. Khi đi bệnh viện kiểm tra thì phát hiện em trai này mắc hội chứng siêu nam, mọi người đều khuyên mẹ tôi bỏ đi. Mẹ tôi khóc mà không chịu từ bỏ, tôi hỏi mẹ siêu nam là gì. Mẹ nói với tôi: “Nghĩa là em trai con là người đàn ông trong những người đàn ông đó, nó sẽ bảo vệ chị gái của nó.” Tôi mơ hồ hiểu, cho đến năm em trai tôi bảy tuổi, nó cầm gạch đập lên đầu mẹ từng nhát một. Tôi dường như đã hiểu ý nghĩa của từ “người đàn ông”.
Bạn thân của tôi dùng ảnh của tôi để yêu đương trên mạng với một gã bệnh kiều. Sau khi mọi chuyện bại lộ, cô ta chạy trốn. Còn tôi, trở thành người gánh tội thay, mỗi đêm đều phải dây dưa cùng gã bệnh kiều ấy. Sau này, bạn thân quay đầu muốn nối lại tình xưa, còn ép tôi nhường chỗ. Tôi vui mừng khôn xiết, vội vàng thu dọn hành lý để trốn đi. Nhưng khi tỉnh dậy, tôi lại bị Lục Tẫn Dã khoá chặt trên chiếc giường sắt. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt u ám: “Tại sao lại chạy? Anh đối với em không tốt sao?” Tôi xoa eo, ấp úng nói: “Yêu anh… mệt eo lắm.”
Chị tôi là người được làng mới chọn làm nữ trứng. Chị không cần làm việc, mỗi ngày nằm trong tầng hầm, há miệng ra là có người đút thịt vào. Chị bắt đầu ngày càng béo, ngày càng to, nằm trên giường đến nỗi ngay cả nhấc tay cũng không còn sức. Nửa năm sau, đàn ông trong làng đều bò đến giường của chị. Sau đó, cứ cách một ngày, chị lại sinh ra những khối cầu trong suốt lấp lánh. Lúc ấy tôi mới biết, chị tôi đã trở thành nữ trứng. Nữ trứng, cả đời này ngoài việc ăn, thì chỉ biết đẻ trứng, không chết cũng chẳng được nghỉ.
Tôi dây dưa theo đuổi anh trai kế suốt bảy năm, rồi mất trí nhớ. Ký ức của tôi dừng lại ở quãng thời gian sợ anh nhất. Để tránh chạm phải vận xui của anh, tôi né ly sữa nóng anh đưa tới, run rẩy ngoan ngoãn nói lời cảm ơn. Anh bảo hôm nay sẽ về nhà ăn cơm sớm, tôi lập tức biết điều mà chuồn đi, đợi đến ba giờ sáng mới dám lén quay lại khi mọi người đều đã ngủ. Khi “bạch nguyệt quang” trong lòng anh trở về từ nước ngoài, tôi sợ đến mức nửa đêm cuốn chăn bỏ trốn, còn chu đáo nhét vài túi ngực trẻ sơ sinh vào túi áo vest của anh trai kế. Tôi càng làm càng đắc ý — lần này chắc anh sẽ không nghi ngờ tôi muốn tranh giành gia sản nữa. Đang lúi húi nhét, anh trai kế bưng một ly sữa nóng xuất hiện trước mặt. Ánh mắt anh thâm trầm, giọng nói ôn hòa: “Muộn thế này rồi, trong túi áo anh có thứ gì vui đến mức khiến em tò mò vậy? Uống hết sữa đi, rồi chúng ta cùng chơi.”
Khi tôi mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là một chuỗi chuông bạc lấp lánh đang đung đưa ngay trước mặt. Ngay sau đó, một khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn nhưng nở nụ cười hiền hậu từ từ tiến lại gần. “Ôi chao, cháu ngoan của ông tỉnh rồi à? Nhìn đôi mắt sáng này xem, lấp lánh ghê chưa!” Cháu ngoan? Tôi ngẩn người. Thử mở miệng nói, nhưng chỉ phát ra mấy tiếng ú ớ chẳng ra chữ: “A… ư… ồ…” Nước miếng chảy dọc xuống khóe môi. Tôi: “…” Muốn đưa tay lau thử, kết quả phát hiện bàn tay mình… vừa nhỏ vừa ngắn, còn mềm mềm thịt thịt như một chiếc bánh bao trắng nõn. Cánh tay cũng yếu xìu, mới nâng lên được nửa chừng đã rũ xuống. “Phì…” – Bên cạnh vang lên một tiếng cười nín nhịn. Tôi cố gắng xoay cái cổ nhỏ xíu còn chưa cứng của mình, nhìn về phía phát ra tiếng cười. Bên giường còn có mấy người đang đứng quanh. Một người đàn ông mặc vest xám vừa vặn, tóc chải gọn gàng, đường nét sắc sảo, nhưng ánh mắt nhìn tôi lúc này lại pha lẫn chút… khinh bỉ? Cùng với tò mò? Anh ta nhanh chóng thu lại nét cười chế giễu vừa nhoáng qua. Một cậu thiếu niên mặc áo hoodie rộng thùng thình, tóc hơi rối, tai cắm tai nghe trắng, đầu ngón tay còn kẹp điếu thuốc chưa châm, ánh mắt lười biếng liếc qua.
Vì tôi sinh ra xấu xí đến mức khủng khiếp, nên ngay khi vừa chào đời, cha đã ném tôi xuống đất cho chết. Để ngăn tôi quay lại đầu thai, họ chặt xác tôi ra thành từng mảnh nhỏ, ném vào nơi hoang dã để răn đe. Hàng xóm thương hại tôi, lén chôn cất. Nửa năm sau, mẹ tôi lại mang thai. Cha tôi vui mừng khôn xiết, ông không biết rằng, đứa con trong bụng mẹ vẫn là tôi.
Chị tôi bị người rừng trong núi bắt đi. Chị mất đi sự trong sạch, tính tình cũng trở nên hoang dại, luôn lè lưỡi ra quyến rũ đàn ông. Mẹ tôi dùng kim chỉ khâu nhỏ miệng chị lại. Tôi tưởng bà làm vậy là vì muốn chị được hạnh phúc sau khi lấy chồng. Không ngờ, mẹ tôi lại ghen với chị, khuôn mặt bà dữ tợn hét lên: “Vốn dĩ người rừng để ý đến tao, là mày cố tình uốn éo quyến rũ hắn!” “Giờ tao khâu miệng mày lại, để mày không bao giờ nếm được mùi vị đàn ông nữa!”
Đại Trưởng Công Chúa Ta là muội muội của tiên hoàng, cô cô ruột của hoàng thượng đương triều, là Đại Trưởng Công Chúa duy nhất của Đại Tấn. Vào ngày ta mừng thọ sáu mươi tuổi, đích thê đã qua đời của phò mã đột nhiên dẫn theo cô con gái út đến tận cửa. “Chính thê là đích, kế thê là thiếp. Thân phận Công chúa cao quý, dân phụ không dám để Công chúa làm thiếp, dân phụ cam tâm hạ mình làm vợ lẽ, chỉ mong Công chúa rủ lòng thương, cho phép Miên Nhi được nhận tổ quy tông, đoàn tụ với cha là phò mã.” Đến lúc này ta mới biết, phò mã đã cùng ta ân ái mặn nồng lại lén lút nuôi dưỡng nàng ta suốt bốn mươi năm bên ngoài.