Danh sách truyện mới cập nhật
Hôm bố tôi – Lâm Kiến Quốc tái hôn, đám cưới không lớn nhưng tràn đầy ấm áp. Cô dâu tên Lưu Y Y, nhỏ hơn bố tôi tròn mười lăm tuổi, khuôn mặt thanh thuần, giọng nói nhẹ như tơ, ánh mắt nhìn bố tôi chứa đầy sự ngưỡng mộ và tình yêu không giấu giếm. Họ hàng xì xào sau lưng, nói rằng bố tôi “tuổi này mà vẫn cưới được vợ trẻ, đúng là phúc khí ngập trời.” Bố tôi thì đắc ý ra mặt, ôm eo Lưu Y Y, cả người như trẻ lại mười tuổi, ngay cả những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng rạng rỡ hạnh phúc. Giữa tiệc cưới, Lưu Y Y cầm ly rượu đi đến trước mặt tôi, dáng người uyển chuyển, đôi mắt hơi đỏ. “Vãn Vãn, từ nay cô là mẹ kế của con rồi. Cô biết mình không thể thay thế mẹ ruột, nhưng cô sẽ cố gắng yêu thương con như con ruột của mình.” Khi nói đến đó, giọng cô ta bắt đầu nghẹn lại, một giọt lệ trong veo đúng lúc lăn xuống gò má xinh đẹp. “Cô không cần gì cả, chỉ mong bố con hạnh phúc, nhà mình hòa thuận.” Người lớn xung quanh lập tức nhìn nhau gật gù, khen cô ta hiểu chuyện, hiền lành. Bố tôi thì càng thương cô ta hơn, vội ôm vào lòng dỗ dành, đồng thời liếc tôi bằng ánh mắt mang theo trách cứ — như thể đang nói: “Con xem, lại làm mẹ kế con khóc rồi.” Tôi chỉ yên lặng nhìn cô ta, không nói gì. Cô ta không biết. Tôi, Lâm Vãn, là một blogger nổi tiếng với hơn ba triệu người theo dõi, bút danh “Giáo sư Trà.” Chuyên mục của tôi — là nhận diện, phân tích và vạch trần mọi loại “trà xanh” trên mạng. Mà người phụ nữ đang đứng trước mặt tôi đây, Lưu Y Y, chính là “đỉnh cao trà nghệ” trong giới mạng — Tea Master thiên hoa bảng. Tôi đã xem hết tất cả video và bài viết của cô ta — những “giáo trình trà xanh” được dân mạng chuyền tay như kinh thánh. Nên ngay khi cô ta bắt đầu diễn, tôi đã biết. Trò chơi bắt đầu rồi. Và tôi — người đã xem trước toàn bộ chiến lược, chính là người chơi duy nhất biết cách phản công.
Trong giới Bắc Kinh, ai ai cũng biết, Đại tiểu thư nhà họ Lâm – Lâm Cẩm Tư – ngày nào cũng chạy theo Đại thiếu gia nhà họ Chu – Chu Lễ An. Trước khi Chu Lễ An ra nước ngoài: Tôi: “Thả thính, thả thính, thả thính.” Chu Lễ An: Lạnh lùng, không thèm để ý. Tôi: “Chu Lễ An, đợi khi tôi và anh cùng đỗ vào một trường đại học, chúng ta ở bên nhau được không?” Chu Lễ An thản nhiên nói: “Tôi không cần thi, tôi được tuyển thẳng.” Sau khi Chu Lễ An về nước: Chu Lễ An: “Đại tiểu thư đang ghen sao?” Chu Lễ An: “Tôi thích em.” “???” Chuyện gì vừa xảy ra thế???
Tôi nhìn thấy ba cầm một lọ thuốc trắng, khép mình trong căn phòng nhỏ. Tôi đứng ngây người ở cửa. Trước mắt, đột nhiên hiện ra một loạt bình luận lấp lánh trên màn hình: 【Cục cưng còn chưa biết ba mình là phản diện ác độc đâu, mẹ vì tiền mới thiết kế để leo lên giường phản diện rồi mới có cục cưng.】 【Cục cưng luôn nghĩ rằng ba không thương mình, nên mới muốn rời xa ông, sống cùng ông bà nội.】 【Đứa con gái mà anh nâng niu trong tay lại ghét chính mình, khó trách phản diện tuyệt vọng đến mức muốn tự vẫn.】 【Thật ra phản diện này là “nghiện con gái” chính hiệu, chỉ cần cục cưng nói một câu thôi, anh ta cũng sẵn sàng liều mạng vì con.】 Tôi lấy hết can đảm gõ cửa phòng ba. “Ba ơi, váy con gấu bị rách rồi…” Giọng ba vọng ra: “Rách thì đổi cái khác, nhà mình chẳng phải còn nhiều sao?” Tôi cúi đầu lí nhí nói: “Nhưng cái này là mẹ tặng con mà.” Vài phút sau, ba mở cửa, cầm theo hộp kim chỉ. “Không phải rách à? Còn không mau mang lại đây.”
Năm tôi sáu tuổi, người dì nuôi tôi suốt ba năm – dì Lưu – không cần tôi nữa. Bà đã có con ruột, một bé trai mới ba tháng tuổi. Bà nhét tôi vào trong xe, nói: “Trì Trì, dì đã đối xử với con đủ tốt rồi. Giờ con phải về với anh ruột của con thôi.” Tôi nắm chặt lấy cánh cửa xe, nước mắt không ngừng rơi, vừa khóc vừa lắc đầu. “Dì ơi, sau này con sẽ ngoan mà.” “Con sẽ ăn ít lại, con sẽ giúp dì trông em, dì đừng bỏ con được không…” Dì Lưu mất kiên nhẫn, đẩy tôi lên xe: “Anh con mới là người thân của con! Nhà dì không nuôi nổi hai đứa đâu!” Bà đưa tôi đến dưới chân một tòa nhà cũ kỹ, nhét vào tay tôi tờ giấy ghi địa chỉ. “Anh con tên là Cố Viễn, tầng tám, phòng bốn. Tự con leo lên đi.” “Nếu nó không mở cửa, cứ ngồi lì trước cửa, rồi nó cũng sẽ cho con vào thôi.” Chiếc xe nhanh chóng rời đi. Tôi đứng một mình dưới tòa nhà xa lạ, ôm chặt con gấu nhỏ trong tay. Ba năm trước, khi mẹ qua đời, mẹ dặn anh trai chăm sóc tôi. Nhưng khi ấy anh mới mười sáu tuổi, anh không muốn, nên gửi tôi cho dì Lưu. Bây giờ, dì Lưu lại mang tôi trả về. Chiếc xe lao đi thật nhanh. Tôi ngồi ở hàng ghế sau, ôm chặt con gấu nhỏ – món quà mẹ để lại. Trước đây, dì Lưu từng mua cho tôi những chiếc váy thật đẹp, từng xoa đầu tôi, dịu dàng nói: “Trì Trì của chúng ta ngoan lắm.” Nhưng từ khi em trai ra đời, mọi thứ đều thay đổi. Mỗi lần em khóc, bà lại quát tôi: “Có phải con làm ồn khiến em thức dậy không? Về phòng ngay!”
Bạch nguyệt quang của Cố Tư Ngôn đã trở về nước. Khoảnh khắc bắt gặp hai người họ ôm nhau trong văn phòng, tôi biết, mình nên rút lui rồi. Tôi hiểu chuyện, khẽ đóng cửa lại cho họ. Một bàn tay lớn bất ngờ vươn ra, mạnh mẽ chặn cánh cửa. Trên gương mặt Cố Tư Ngôn thoáng qua chút bất đắc dĩ: “Quên tôi đã dạy em rồi sao? Khi có người quấn lấy chồng em, em phải làm thế nào?” Anh kéo tôi đến trước mặt Mộ Nhã, nắm lấy tay tôi, vung lên một cái thật mạnh. “Dám mơ tưởng người đã có vợ, thật không biết xấu hổ.”
Trở Lại Những Năm 70: Thành Toàn Cho Vị Hôn Phu Và Thiên Kim Giả Đêm trước ngày cưới, vị hôn phu của tôi bất ngờ tuyên bố hủy hôn. Lý do? Anh ta vừa nhận được tin: cô tiểu thư giả từng bị điều xuống phân xưởng máy nông nghiệp ở nông thôn đã bị vài tên d/u côn là/m nhu.c và có th/ai. “Cô ấy thể trạng yếu, không chịu nổi phẫu thuật phá thai. Anh mà không cưới cô ấy, cô ấy biết sống sao?” Ở kiếp trước, tôi cố chấp tổ chức hôn lễ. Ba ngày sau, cả nhà máy đều rúng động vì tin Ninh Tuyết Nhu nh/ả.y sông t u s/a’t. Khi ấy, anh ta chỉ thở dài lạnh nhạt: “Cô ấy quá yếu đuối, em đừng để tâm.” Mười năm sau, anh ta dựa vào thế lực nhà tôi leo lên ghế giám đốc nhà máy, rồi chính tay dẫn tôi — lúc đó đang mang thai bảy tháng — lên khán đài đấu tố. Tội danh là: “Rò rỉ bí mật kỹ thuật ra nước ngoài”. Kết cục: tử hình. Tôi từng tuyệt vọng mà gào khóc hỏi anh ta: “Dù muốn em chết cũng nên đợi em sinh con xong! Con vô tội mà!” Anh ta chỉ thản nhiên nói: “Số mệnh đấy. Anh không cần một đứa con có mẹ mang tội.” …
Giả Đấu Với Giả Tôi là con gái ruột bị thất lạc của nhà họ Hoắc ở Giang Thành. Trên đường đi nhận thân, tôi vô tình cứu Lâm Nhược Tuyết khỏi bọn b/uôn người. Vì thế, tôi bị bọn chúng trả thù. Tôi bị b/ắt c/óc vào rừng sâu, suýt mất nửa cái m/ạng mới trốn thoát được. Nhưng khi tôi chuẩn bị tiếp tục nhận thân… Nhà họ Hoắc đã tuyên bố với bên ngoài rằng họ đã ôm nhầm con. Lâm Nhược Tuyết khóc lóc th/ảm thiết. Cô ta nói việc mạo danh tôi chỉ là để trả thù cho người mẹ đã chet trong uất hận. Tất cả mọi người đều bảo tôi đừng b/ắt n/ạt cô ta. Ngay cả vị hôn phu của tôi cũng xót xa ôm cô ta vào lòng. Tôi không khóc lóc, không làm ầm ĩ, quay lưng bỏ đi. Cô ta nghĩ nhà họ Hoắc là nơi sung sướng. Nhưng không biết rằng, thiên kim giả được cưng chiều hết mực, người đã học thành tài sắp trở về nước.
Tôi nhìn cô gái xinh đẹp nhất làng mình bị người ta kéo vào con hẻm nhỏ. Tôi không để tâm, vì ba mẹ cô ấy cũng nhìn thấy, mà họ cũng chẳng phản ứng gì. Cô gái trong hẻm gào khóc thê lương. Tên lưu manh mất kiên nhẫn, bóp cổ làm cô ngất đi, rồi ném cho ba mẹ cô năm mươi đồng. Một lúc sau cô tỉnh lại, lại tươi cười bước đến bên tên lưu manh, dịu dàng bảo hắn đừng suốt ngày chơi bài, phải nhớ chăm chỉ làm việc. Thực ra, cô thật sự không nhớ gì cả.
Bạn Đồng Nghiệp Nhiệt Tình Của Chồng Tôi Chị đồng nghiệp nữ của chồng tôi đến dùng bữa tại nhà hàng của tôi. Trước khi thanh toán, cô ta hỏi tôi: “Chị Lâm ơi, bàn tiệc cua hoàng đế vừa rồi có thể tính theo giá khuyến mãi 9 tệ 9 trên mạng được không?” Tôi sững người: “Giấy ăn trong phòng VIP còn chưa tới giá đó, huống chi bàn ấy gọi đến mười con cua hoàng đế, tổng cộng hết 9.999 tệ.” Thế nhưng cô ta vẫn không chịu buông: “Chị Lâm ơi, Pinduoduo với Taobao đều có chương trình giảm giá sâu dịp 11/11 đó, sao chị lại không giảm chút nào vậy?” Rồi cô ta rút điện thoại ra quét mã QR ở quầy lễ tân: “Hồi đó là chồng chị năn nỉ tôi mới chịu đến ăn đó nha. Trong phòng toàn là lãnh đạo lớn, cũng là những mối quan hệ tương lai của ảnh, chị đừng so đo quá. Tôi chuyển cho chị 10 tệ rồi, khỏi thối lại nha.”
Di Chúc Của Kẻ Bội Bạc Chồng tôi trước khi qua đời đã viết sẵn di chúc, để lại toàn bộ tài sản cho bạch nguyệt quang của anh ta. Anh ta nắm lấy tay tôi, giọng đầy áy náy: “Tống Cẩm, kiếp này anh có lỗi với em. Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ bù đắp cho em.” Con trai tôi cũng đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Mẹ à, tuy ba để lại hết gia sản cho dì Tô, nhưng mẹ cũng đã giữ danh phận vợ cả nhiều năm rồi, vậy là đủ rồi còn gì.” Nhìn hai người đàn ông giống nhau như đúc trước mặt mình, tôi chỉ lạnh nhạt rút tay lại, thản nhiên nói với Tần Tướng Dĩ: “Không cần đợi đến kiếp sau. Kiếp này tôi sẽ không để anh có cơ hội làm tổn thương tôi nữa.”
Ngày cưới, chồng tôi nói thẳng, giữa chúng tôi chỉ là theo như nhu cầu, đừng mong có được trái tim anh ta. Tôi gật đầu thật mạnh, còn kích động nói: “Được thôi, vậy thì ba năm sinh hai đứa nhé. Em nghe nói nhà anh học thức toàn tiến sĩ trở lên.” Anh ta: “???” Tôi liếm môi, thấy anh tròn mắt nhìn mình không tin nổi, nhỏ giọng bổ sung: “Nhà anh nhiều tiền như vậy, một mình em tiêu không hết, chẳng phải nên sinh thêm mấy đứa để phụ em xài sao?” Hừm, gen tốt thế này, đúng là lời to rồi!
Tôi làm lễ tân ở một khách sạn kỳ quái. Lương cơ bản hai vạn, hoa hồng thì không có giới hạn trên. Ngày thứ hai đi làm, khách sạn nhận một đoàn tổ chức hoạt động nhóm, là nhóm những người yêu thích một sở thích khá ít người biết. Tôi chu đáo đưa cho mỗi vị khách một bản quy định dành cho khách của khách sạn, nhưng họ lại cười rồi ném thẳng vào thùng rác. Chín giờ rưỡi tối, trong màn hình giám sát của máy tính lễ tân vang lên giọng nói của bọn họ. “Lần này số lượng đủ chưa? Nếu mỗi người một cái thì hình như vẫn còn thiếu một cái nhỉ?” “Không sao đâu, cô gái lễ tân chẳng phải chỉ có một mình à? Tôi thấy cô ta rất phù hợp đấy.” “Đúng rồi, dù sao thì sớm muộn gì chúng ta cũng phải thử, đừng ai tranh với tôi! Tôi muốn là người đầu tiên!” Nhưng bọn họ không biết rằng… Vị khách đầu tiên tôi tiếp đón đã chết rồi.