Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Người Từng Khiến Tôi Khóc

Bạn trai tôi làm việc trong một công ty, mà phía đối tác bên A lại để mắt tới cô thư ký – cũng chính là thanh mai trúc mã của anh. Giữa một thương vụ hợp tác trị giá hàng chục tỷ và cô gái nhỏ bên cạnh, Tống Hoài rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Anh hút thuốc suốt cả đêm, đôi mắt đỏ ngầu, bước đến trước mặt tôi. “Giúp cô ấy lần này, chúng ta sẽ kết hôn.” Tôi lạnh giọng hỏi: “Nếu tôi đi, anh sẽ không hối hận chứ?” Anh tránh ánh mắt tôi, giọng khàn đặc: “Có thể sẽ hối hận… nhưng Vân Thư khác với em.” “Cô ấy đến cả bạn trai cũng chưa từng có.” “Nếu cô ấy đi, cô ấy sẽ chết.” Tôi bật cười khẽ, nước mắt nghẹn lại nơi cổ họng, lòng tôi cũng theo đó mà chết lặng. Theo như anh mong muốn, tôi gõ cửa căn phòng của người đàn ông kia. Trong căn phòng tối om, điện thoại của Tống Hoài sáng lên rồi tắt đi, reo suốt cả đêm. Cố Tri Dự giữ chặt eo tôi, hơi thở nóng rực phả bên tai. “Bảo bối, mắt nhìn đàn ông của em… thật chẳng ra sao cả.”

Tái sinh của cuộc sống vay mượn

Cha tôi là đạo sĩ, mẹ tôi là thầy cúng. Còn tôi, có thể dự đoán được tai họa của người khác trong vòng một tuần tới, nhưng lại không kế thừa được bản lĩnh trừ họa của cha. Gần đây cha tôi nhận được một cuộc điện thoại, nói là con trai của một người bạn cũ bị người khác “mượn mệnh”, nhờ ông đến giúp. Ông muốn rèn luyện năng lực của tôi nên nhất định kéo tôi đi cùng, nhưng khi vừa xuống tàu thì lại biến mất không dấu vết.

TRÚC HIỆP SAO

Tháng thứ ba ta rời khỏi thư viện về nhà, Bùi Tín vẫn chần chừ chưa tới cầu hôn. Cha hối thúc ta: “Nó và con là thanh mai trúc mã, cớ sao lại vì một cô nhi mà chểnh mảng việc riêng? Sắp đến kỳ tuyển tú rồi, không thể cứ mãi chờ đợi.” Ta đ/ốt đi nửa hòm thư từ, bảo cha sắp xếp việc xem mắt: “Thôi, con không đợi nữa.” Người nghi hoặc: “Năm xưa con vì nó mà tuyệt thực cắt tóc, đi ba tháng đường đến thư viện cầu học, nay lại bỏ hết sao?” Ta dùng trâm cài tóc khẩy nhẹ tro tàn. “Chỉ là trò đùa thôi. Con thấy trong các vở kịch đều viết như vậy, mà Bùi Tín dường như rất yêu con, nên con cũng diễn cùng hắn một màn. Giờ nghĩ lại, cha nói đúng, hắn chẳng hợp để kết hôn chút nào.” Bên ngoài cửa truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Vậy Lâm cô nương thấy ai thích hợp?”

Ký Ức Kinh Thành

Ta đến trước cửa phủ Tề quốc công, tự báo thân phận:“Ta là nhị tiểu thư họ Thẩm – Thẩm Vận.”Tiểu đồng vào thông báo, lát sau quay ra, hùng hổ xua đuổi:“Ở đâu ra một phụ nhân thôn quê mà dám mạo xưng danh hào, còn không mau cút đi!”Chẳng mấy chốc, một cỗ xe ngựa từ trong phủ chậm rãi lăn bánh ra ngoài.Ngồi trong xe là Quốc công phu nhân, Thế tử gia, cùng một vị cô nương lạ mặt.“Vị hôn thê của ca ca người đến phủ rồi sao, cô cô?” cô nương kia cất tiếng hỏi.Quốc công phu nhân khẽ hừ lạnh:“Cái gì mà vị hôn thê, nhị tiểu thư nhà họ Thẩm đang dưỡng bệnh ở bên ngoài kia kìa. Nói không chừng đã sớm mất rồi, chỉ có người mạo danh mà thôi.”

Từ Fan Thành Phu Nhân

Tối qua tôi lên hot search.Chuyện là hôm qua công ty ăn mừng tôi được thăng chức. Không khí quá náo nhiệt, tôi lại uống quá chén. Vì nhà cách chỗ tiệc có hai trạm xe buýt nên tôi từ chối sự tốt bụng của đồng nghiệp, định tự đi bộ về.Nào ngờ vừa đi được mấy bước đã choáng váng đầu óc.Lúc đi ngang một trạm xe buýt, tôi mơ màng nhìn thấy người đàn ông trong quảng cáo ở đó—chính là nam thần của tôi, Giang Dự—đang cười với tôi và vẫy tay.Tôi đứng khựng lại, nghiêng đầu nhìn anh.Trời ơi, đẹp trai quá trời quá đất.Thế là tôi lao tới, ôm chầm lấy… bảng quảng cáo, gọi anh là “chồng” như đi/ên.

Sau Ba Năm, Anh Vẫn Ở Đây

Kết hôn với tổng tài ba năm, anh ấy vẫn chưa từng yêu tôi. Khi chuẩn bị nói lời ly hôn với anh, tôi chợt nhớ ra — chúng tôi kết hôn đã lâu như vậy, mà đến một tấm ảnh chung cũng chưa từng chụp. Thế là tôi năn nỉ mãi mới khiến anh chịu quay với tôi một đoạn video. Sau đó tôi đăng lên mạng, kèm dòng chữ: “Kết cục của câu chuyện, chung quy cũng là tốt đẹp mà chia tay.” Không ngờ video lại nổi tiếng đến vậy, bên dưới hàng loạt bình luận: “Chị gái ơi, ánh mắt người đàn ông bên cạnh chị sắp thiêu cháy chị rồi kìa!”

Chiếc máy ảnh năm mười bảy tuổi

Tôi mua một chiếc máy ảnh cũ trên mạng. Không ngờ, khi nhận hàng, trong đó lại có ảnh của chính tôi thời cấp ba. Không phải là chính diện, mà toàn là góc nghiêng hoặc bóng lưng — rõ ràng là góc nhìn của một kẻ đang thầm yêu. Tôi khó hiểu, không tài nào lý giải được. Vừa quay đầu nhìn điện thoại, hot search đã nổ tung: Ảnh đế Tống Ẩn Chu bị trợ lý bán đồ cá nhân giá cao Chẳng bao lâu sau, người bán gửi đến vài dòng tin nhắn — 【Máy ảnh là của tôi.】 【Tôi không hề tự nguyện bán nó.】 【Có thể trả lại cho tôi không?】

Ta Không Ngốc

Thái tử chọn cưới ta vì nghĩ rằng ta là người hiền lành, không tranh giành, không bon chen. Hắn từng yêu cầu ta hứa với hắn rằng, đến khi tỷ tỷ ta quay về, ta sẽ tự nguyện nhường lại vị trí Thái tử phi cho nàng. Nhưng hắn nào biết, có đôi khi sự không tranh giành lại chính là cách tranh đoạt sâu sắc nhất trên đời. Sau khi thành thân, từ chuyện triều chính đến việc trong hậu viện, ta đều thay hắn gánh vác từng việc, từng chút một. Đã nhiều lần ta suýt phải đánh đổi bằng mạng sống của chính mình chỉ để giữ vững địa vị và danh tiếng cho hắn. Đến ngày tỷ tỷ quay lại, ta giữ đúng lời hứa năm xưa, cởi bỏ lễ phục Thái tử phi, dâng Phượng ấn, lặng lẽ rút lui. Thế nhưng, chính lúc ấy, hắn lại bắt đầu dao động.

Khói Mưa Bán Hạ, Gió Thoảng Bán Hạ

Khói Mưa Bán Hạ, Gió Thoảng Bán Hạ Mẫu thân vì năm xưa tuổi trẻ bồng bột mà gả nhầm, cả đời ôm hận. Người hận nhất, lại chính là ta — đứa con gái mang gương mặt giống phụ thân như đúc. Người thu dưỡng một cô nương khác, yêu thương như minh châu nơi tay, nâng niu như báu vật. Hôn sự mà phụ thân định cho ta trước lúc lâm chung, là bùa hộ mệnh cuối cùng để ta giữ được mạng sống. Ta từng ngỡ vị hôn phu kia là người ôn nhu chính trực, hiểu ta, thương ta, che chở cho ta. Nào hay, chỉ còn ba ngày là tới đại hôn, ta vô tình phát hiện — Hắn giỏi nhất chính là chiêu “lấy vợ dưỡng vợ”! Những thứ ta ký thác cho hắn, hắn đều dâng thẳng vào khuê phòng của “muội muội” ta — Tạ Mạn Mạn. Từng món quà, từng lời hứa “mỗi tuổi một lễ”, hắn đều tặng nàng ta không sai một ngày. Ngay cả y thư ta dồn mười năm tâm huyết biên soạn, hắn cũng lấy đi, đổi cho nàng ta cái danh Huyện chủ. Đã vậy — Thì hôn sự này, nhà này, ta đều không cần nữa. Thứ gì là của ta, ta sẽ tự tay giành lại!

Xuyên Thành Giả Thiên Kim Sau Khi Chia Tay Tổng Tài

Xuyên sách trở thành cô con gái giả đáng thương, tôi sớm tránh né hết thảy mọi chuyện có thể xảy ra, nhanh chóng chia tay với tổng tài bá đạo, xách hành lý dọn nhà, nhường chỗ cho cô con gái thật. Tổng tài đêm đó lập tức đuổi theo đến nhà mới của tôi, gõ cửa hỏi: “Em có giấu đàn ông trong này à! Ra đây! Có gan thì để hắn ra đấu với tôi một trận!”

Mười Một Năm Thầm Yêu

Tôi yêu Hạ Lâm Phàm, trọn vẹn mười một năm. Nhưng ngoài cô bạn thân nhất của tôi ra, không ai biết chuyện này. Kể cả Hạ Lâm Phàm cũng không biết. Cho đến một ngày, bạn thân của tôi uống say, đứng trước cửa nhà hàng làm loạn. “Cái đồ súc sinh Hạ Lâm Phàm! Đồ cầm thú! Đồ khốn nạn! Tôi rủa cả mười tám đời tổ tiên nhà anh! Cuối cùng thì lòng thật của người ta cũng chỉ uổng phí cho chó ăn! Đồ họ Hạ, anh phụ hết tất cả mọi người rồi!” Cô ấy vung tay múa chân, mắng mỏ hăng say vô cùng. Nhân vật chính mà cô ấy đang chửi, lại bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng. Hạ Lâm Phàm với đôi mắt sâu không thấy đáy, lạnh nhạt nhìn về phía tôi. “Cô ta chửi… là chửi tôi à?”

Kiếp Trước, Anh Trai Tôi Đã Chết

Kiếp trước, anh trai song sinh của tôi — người bị b//ắt c//óc từ nhỏ cuối cùng cũng được tìm thấy và trở về nhà. Nhưng chưa kịp hưởng chút tình thân nào, đứa con riêng của cha đã thuê người đá//nh g//ãy tay phải của anh, khiến anh bỏ lỡ kỳ thi đại học. Sau đó, anh bị đuổi ra khỏi nhà, tu//yệt v//ọng đến mức c//ắt c//ổ tay t//ự s//át. Tôi chỉ biết anh trai đã trở về sau khi nhìn thấy di ảnh và bình tro cốt của anh. Lần thứ hai mở mắt, tôi quay lại năm lớp 12. Vội vã chạy về nhà, tôi nhìn thấy đứa con riêng kia đang cười nhạo, ép anh trai qu//ỳ xuống. Tôi lao tới, tung cú đá thẳng vào người hắn, giận dữ quát: “Đồ c//ặn b//ã, mày cũng dám giở trò trước mặt tao à!” Rồi quay sang anh trai đang ch//ết lặng: “Còn đứng đó làm gì? Đ//ánh trả đi!”