HE
Màn Trời Tống Duật năm ba mươi chín tuổi đã nuôi một ngoại thất. Nữ tử ái mộ hắn cố ý đem chuyện này tiết lộ cho ta. Sau khi biết chuyện, hắn cố tình đến cảnh cáo: “Tố Tố không phải người ngoài.” Thì ra, Lâm Tố là con gái khuê mật của bà mẫu ta. Phụ thân nàng chiến tử, mẫu thân tuẫn tình. Một tháng trước, Tống Duật đón nàng về. Trên đường đi, hai người lâu ngày sinh tình. Hắn nói nàng đến là để gia nhập gia đình này. Bọn họ đều nghĩ rằng ta sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng ta lại nói: “Sao có thể nuôi dưỡng ở bên ngoài để làm trò cười cho thiên hạ? Chi bằng nâng nàng làm bình thê.” Ta thậm chí còn đề nghị họ sớm sinh con. Bởi vì hệ thống nói với ta:【Thân thể của ngươi cuối tháng sẽ hồi phục, còn mười ngày nữa là có thể trở về.】 Nhi nữ ta vất vả sinh ra, khẳng định là muốn dẫn đi.
Con Đường Máu Sau khi tổ phụ bại trận, ông đã dẫn theo cha và các bá phụ bỏ chạy, chỉ để lại nữ quyến chúng ta chờ chết. Nhìn cảnh tôn tức trong viện đói khát gần kề cái chết, tổ mẫu đã treo đèn lồng đỏ lên cửa, bắt đầu hành nghề kỹ nữ. Đêm ấy, rất nhiều nam nhân tiến vào trong viện, mẹ và các thẩm nương tiếp đón họ vào phòng. Ngày hôm sau, cuối cùng chúng ta cũng có cơm ăn. Sau đó, tổ phụ dẫn theo cha và các bá phụ quay về. Có người đến báo tin rằng sáng mai họ sẽ tới, bảo chúng ta nhanh chóng trốn đi. Tổ mẫu hỏi: “Có muốn trốn không?” Mọi người đều đáp: “Không trốn.”
Xuyên đến thế giới thú nhân liên tinh. Tôi nhặt về hai con thú nhỏ chưa hóa hình. Tận tâm chăm sóc suốt một tháng, thì một chủ trang trại đến tuyển nô công, vừa nhìn đã để ý đến con cáo nhỏ xinh đẹp trong hai con. Đúng lúc ấy, trước mắt tôi hiện ra mấy dòng bình luận: [Bổ dược đó bổ dược đó! Đây chính là thiếu gia nhà Hordem đấy!] [Nữ phụ mau giữ cậu ấy lại, chờ gia tộc Hordem đến tìm, đời này giàu sang phú quý không chạy đâu được!] Tôi trầm ngâm một lúc, rồi đưa con chó nhỏ bị thương còn lại cho đối phương. Ai ngờ đạn màn càng cuộn trào mạnh hơn. [Tốt quá rồi, là đại ma vương đấy, nữ phụ hết cứu nổi rồi!] [Đứng trước mặt cô là chiến lực đỉnh cao của hệ sao Vaal, kẻ giữ kỷ lục thắng liền 37 trận giải đấu cơ giáp!] [Từ đây cơm tù ba bữa đầy đủ, đời sau nữ phụ cuối cùng cũng có cuộc sống ổn định rồi!] Tôi: ……?
Màu Hạnh Phúc Năm thứ ba con gái bị bắt cóc, Phó Dữ từ bỏ việc tìm kiếm. Anh ta nói rằng sinh tử có số mệnh, tôi không thể quá ích kỷ, sống tốt cho hiện tại là quan trọng nhất. Nhưng sau đó, ánh trăng sáng của anh ta cũng mất tích. Phó Dữ bạc trắng đầu trong một đêm, tìm kiếm ánh trăng sáng suốt năm mươi năm. Sống lại một lần nữa, tôi đi trước một bước bảo vệ con gái cũng như nộp đơn ly hôn. Không ngờ, Phó Dữ cũng được tái sinh. Đêm đầu tiên anh ta trở về, anh ta đã đặt vé máy bay, đưa ánh trăng sáng ra nước ngoài du lịch. Mãi đến nửa năm sau, anh ta mới nhớ đến con gái. Phó Dữ ôm con búp bê mua từ sân bay, muốn đến đón con gái tan học. Nhưng con gái không chút do dự đẩy anh ta ra, quay người lao vào vòng tay của một người đàn ông khác: “Xin lỗi, con đã có bố mới rồi!”
Cú Lừa Cứu Rỗi Tôi luôn biết Thẩm Chấp là một kẻ lừa đảo. Giả vờ ngoan ngoãn, tính tình cực đoan, miệng nam mô bụng bồ dao găm, bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích. Dù tôi có dạy bảo thế nào, cậu vẫn cười híp mắt bảo tôi cút. Cho đến khi nhiệm vụ cứu rỗi của tôi thất bại, tôi bị hệ thống đưa đến nhiệm vụ tiếp theo. Vài năm sau. Tôi nắm tay một thiếu niên hiền lành mà tôi đã cứu rỗi thành công, dạo bước trên bãi biển. Người đàn ông đi tới từ phía đối diện, sắc mặt âm u. Nhưng khi nhìn thấy tôi, mắt cậu đột nhiên đỏ hoe. “Cút!”
Tiểu Thư Đồng Của “Công Chúa Câm” “Công chúa câm” tuyển thư đồng, gia đình cử ta đi. Để dỗ dành, phụ thân còn cố ý nhét đầy thức ăn vào hành lý cho ta. Đến ngày kiểm tra, cung nữ hầu cận bên cạnh công chúa tên Hỉ Tước hỏi: “Trong sách như có Hoàng Kim Ốc.” Ta đáp: “Nào có da giòn heo sữa quay?” Ai ngờ bất ngờ thật, công chúa lại chọn ta. Ta bèn hỏi vì sao. Hỉ Tước đáp: “Công chúa nói cô thiếu đầu óc.” Ta: “???” Sau đó ta với công chúa ngủ chung một giường. Ta thắc mắc: “Cái gì cộm dưới lưng ta thế?” Công chúa cất giọng khàn khàn: “Im miệng.” Công chúa không phải câm sao?! Công chúa là nam nhân ư?!
Câu Chuyện Về Cô Con Gái Nuôi Hàng xóm láng giềng xì xào rằng nhiều năm trước, bố mẹ tôi đã nhận nuôi một bé gái. Tôi cứ tưởng đó là tôi. Vì sao ư? Bởi bố mẹ luôn thiên vị chị gái. Làm sao có thể thiên vị con của người khác được chứ? Cho đến khi tôi tìm thấy giấy nhận nuôi có ghi tên chị gái. Nhiều năm sau, trên giường bệnh, bố nắm tay tôi, xin tôi tha thứ. Tôi nói: “Con không thể tha thứ.”
Mẹ Nhỏ, Đừng Trốn Khỏi Tôi Khi phát hiện mình là nữ phụ độc ác, tôi đã lừa nam chính rằng tôi mới chính là người trời định cho hắn, là người xứng đôi với hắn. Cậu thiếu niên ngây thơ, mặt đỏ bừng, ngập ngừng nói: “Nhưng cô là mẹ nhỏ của tôi.” Tôi mân mê cây roi da trong tay, cười một cách ác ý: “Chẳng phải như vậy mới kích thích sao?” Khi nữ chính xuất hiện, tôi hoảng sợ đến mức bỏ trốn ngay trong đêm. Nam chính, người vốn ngoan ngoãn, giờ đây bỗng nhiên biến thành một người khác. Hắn từ từ dùng roi da trói tôi lại, ánh mắt lộ rõ tình yêu bệnh hoạn. “Tôi đã giả vờ ngoan ngoãn như vậy, sao mẹ nhỏ lại vẫn muốn bỏ đi?”
HE Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Tết năm nay về nhà, ba tôi nhập viện ba lần vì tức giận. Lần đầu là khi thấy em gái tôi hôn bạn gái của nó. Lần thứ hai là khi phát hiện chị tôi cùng cô thư ký đi nước ngoài đăng ký kết hôn. Sau khi từ bệnh viện trở về, ba mở một cuộc họp gia đình. Càng nói càng xúc động, ông khóc lóc hỏi: “Trong nhà này không có ai thích đàn ông sao?” Đứa em trai duy nhất của tôi giơ tay lên. Ba tôi trợn mắt, lập tức nhập viện lần nữa. Tỉnh lại, ông nắm chặt tay tôi, mắt đẫm lệ: “Hy vọng của cả nhà đặt hết vào con.” Tôi gật đầu: “Con có người yêu rồi.” “Nam hay nữ?” “Là nam.” “Nam là được…” Ba tôi vừa mừng chưa kịp hết câu, tôi đã buông một quả bom: “Nhưng đó là con trai duy nhất của kẻ thù không đội trời chung với ba.”
Thế Nào Gọi Là Yêu? Vào ngày kỷ niệm của tôi và Thẩm Thư Dật, hắn lại một lần nữa bỏ tôi ở lại để quay về xử lý dữ liệu thí nghiệm. Trong lúc tôi đang thẫn thờ, những dòng bình luận quen thuộc lại xuất hiện lần nữa. “Nam chính thật tham vọng, nữ chính yêu nam chính như vậy cũng đáng.” “Nam chính là kiểu đàn ông khoa học kỹ thuật, không giỏi biểu đạt tình cảm. Nhưng anh ấy thực sự yêu nữ chính.” “Chắc giờ trong lòng nam chính cũng buồn lắm, không thể cùng nữ chính mừng ngày kỷ niệm.” “……” Lần này, tôi không giống như trước, không còn tự an ủi mình bằng những lời từ những dòng bình luận đó nữa, mà lấy điện thoại ra, viết một tin nhắn chia tay. Bao nhiêu năm nay, tôi mệt rồi. Dù có sở hữu góc nhìn toàn tri đi chăng nữa, kiểu tình yêu vô hình, im lặng này, tôi cũng không cần nữa.
Ánh Trăng Trong Lòng Ta Khi còn hiển hách, ta từng bao nuôi một thư sinh tuấn tú. Cung cấp cho hắn đọc sách, giúp hắn vào triều làm quan, còn trả tiền thuốc đắt đỏ cho mẹ hắn. Thư sinh vô cùng cảm động, thề sẽ không bao giờ phụ ta. Nhưng ngày mà cả nhà ta bị phán lưu đày, hắn lại bỏ đi mà không ngoảnh lại. Lần nữa gặp lại, hắn đã là quyền thần được nhiều người săn đón, bên cạnh còn có giai nhân. Khi bị chặn ở trong nhà, ta lạnh lùng nói: “Đại nhân, ăn mày dù có đói đến mấy cũng không ăn lại cỏ đã nhai qua.” Hắn tháo dây lưng: “Ăn lại hay không không quan trọng.” “Làm ăn mày, quan trọng nhất là phải no bụng.”
Nhiếp Chính Vương Nàng cung nữ nọ hạ độc vào rượu của Thái tử nhưng lại bị ta phát hiện ra. Để bảo toàn tiền đồ cho Thái tử, ta đã tráo cốc rượu. Sau đó nàng cung nữ nọ với thị vệ tư thông bị phát hiện, Hoàng hậu tức giận nên ban chết cho bọn họ. Thái tử biết được, chỉ tỏ vẻ chán ghét: “Kẻ tiện tỳ không biết liêm sỉ, chết cũng đáng đời.” Nhưng sau khi đăng cơ, hắn lại ban thưởng ta – người đang mang thai, cho tên hoạn quan nô tài kia hành hạ đến chết. Lúc này ta mới biết, nàng cung nữ đã chết đó chính là bạch nguyệt quang mà hắn giấu trong lòng. Khi tỉnh lại lần nữa, ta đã trở về buổi tiệc, lạnh lùng nhìn nàng cung nữ đó động tay động chân vào rượu.
Quân Tâm Như Yến Màn che đỏ được vén lên, đập vào mắt ta là một khuôn mặt trẻ tuổi, hai gò má dính đầy vệt m*u tươi. “Ta là nữ nhân của Đại Thiền Vu, dám động đến ta thì ngươi ch*t chắc!” “Trùng hợp thay, ta lại chính là Thiền Vu.” Hắn bế ngang ta lên, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng sắc nhọn, xen lẫn với m*u tươi chưa kịp khô, như một ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục. Bên ngoài đại trướng, đuốc sáng rực, gió mang theo mùi m*u tanh. Hắn bế ta bước ra ngoài, giơ cao ta lên, tựa như khoe khoang chiến lợi phẩm. Ta suýt ngã xuống, sợ hãi quên cả bản thân, vội vàng ôm chặt lấy cổ hắn. “Đại Thiền Vu Y Mông Tà vạn tuế! Vạn tuế!” Bên dưới, đám người cao lớn, vạm vỡ, vung những thanh đao dính m*u, hô vang cả bầu trời. Hắn tên là Y Mông Tà, vừa giết chết Thiền Vu tiền nhiệm. Còn ta, đúng thật là một món chiến lợi phẩm.
Em Đã Là Vợ Người Ta Vào đúng ngày sinh nhật tôi, bạn trai lại đứng trước toàn bộ nhân viên công ty, tuyên bố ngày cưới của anh ta với một người khác. Tôi không khóc cũng chẳng làm ầm lên, chỉ lặng lẽ đi tìm anh ta để hỏi cho ra nhẽ. Ai ngờ lại tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của anh với bạn mình: “Cậu làm vậy không sợ khiến Tần Nam Nam tức giận à?” “Không còn cách nào khác. Nếu tôi không cưới Doanh Doanh, cô ấy sẽ bị gia đình gả cho một người lạ. Tôi không thể trơ mắt nhìn cô ấy chịu khổ.” “Hơn nữa, Nam Nam đã bên tôi tám năm, ai mà chẳng biết cô ấy là người của tôi. Ngoài việc chờ đợi tôi, cô ấy còn có thể làm gì khác?” Về sau, gia đình sắp xếp cho tôi một mối hôn nhân khác hợp hơn. Không ngờ, ngày tôi kết hôn lại đúng vào hôm anh ta cưới vợ. Là chú rể, anh ta bồn chồn lo lắng, luôn cảm thấy có điềm xấu, còn dặn dò người khác phải trông chừng buổi lễ thật kỹ, đừng để tôi đến quấy rối. Lúc này, một người bạn phù rể ngập ngừng nói: “Cậu không biết à? Hôm nay Tần Nam Nam cũng kết hôn đấy…”
Bát Tự Bị Đánh Cắp Mẹ chồng tôi lén lấy bát tự của tôi. Mang đến cho thầy bói trong làng. Tráo đi mệnh quý nữ của tôi. Chuyển hết xui xẻo cả đời bà ta lên người tôi. Sau khi tôi phát hiện, lập tức xông tới chửi rủa ngăn cản. Kết quả bị chồng và mẹ chồng trói vào lò mổ t/r.a tấn đến ch .t. Sau đó bị vứt x/á .c ra bãi tha ma, mặc cho chó hoang g/ặ/.m thịt. Còn bà ta thì tiền bạc ùn ùn kéo đến, hưởng hết vinh hoa phú quý. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng ngày bà ta trộm bát tự của tôi. Tôi lập tức tráo lại bằng bát tự của bà Trương bên cạnh, người từng khắc ch .t con trai mình.
Đôi Ta Về Với Biển Người Vì không có xiền nên tôi đã mua một căn nhà có vong theo với giá rẻ rồi mau chóng xách vali tới đó sống. Buổi tối úp mì ăn liền, lại phát hiện ra quên bỏ gói gia vị, thế là tôi bèn gõ mặt bàn vài cái: “Ném qua đây đê.” Con ma nam trầm giọng đáp: “Tự qua lấy đi, tôi không thích mùi viên hải sản.”
Tình yêu của Tiểu Mãn Mười năm thích Vệ Chiêu, hắn vẫn luôn chê ta ngốc nghếch. Về sau, vì cứu hắn mà ta trúng cổ độc, lời nguyền khiến ta sẽ yêu người đầu tiên mà ta nhìn thấy khi mở mắt. Kẻ ăn chơi không ai coi trọng kia lại chưa bao giờ chê bai ta. Hắn hái hoa cho ta, tìm ánh sáng của đom đóm khó gặp giữa mùa đông, dịu dàng dỗ dành mỗi khi ta gặp ác mộng. Khi biết ta mất tích mấy ngày, Vệ Chiêu không nhịn nổi nữa, cuối cùng tìm thấy ta trên giường của gã ăn chơi nhà họ Cố. Hắn túm lấy cổ áo ta, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ như nghiến qua kẽ răng: “Tránh xa tên vô dụng đó ra, ta cưới nàng.” Ta ngẩng đầu, bối rối nhìn hắn. Nhưng Tiểu Mãn đã có người trong lòng rồi mà.
Kiều Nương Gặp Tam Lang Ngốc Vị hôn phu vừa mới thi đậu tú tài đã lén lút sau lưng ta tìm cho mình một mối hôn sự tốt hơn. Để lấy lòng người trong mộng, hắn trộm lấy khế nhà nhà ta, bán đi cửa tiệm của ta. Không biết rõ tình hình, ta liền xông vào đánh nhau với kẻ đến thu cửa tiệm. Trong cơn bực tức, ta quyết liều mạng một phen, kéo người nọ đến huyện nha đánh trống kêu oan. Vị huyện lệnh trẻ tuổi vừa mới nhậm chức, lạnh lùng hạ lệnh: “Quỳ xuống, đánh cho ta.” Chân ta mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất. Còn chưa kịp cầu xin tha mạng, đã nghe thấy tiếng kêu thảm như lợn bị chọc tiết vang lên sau lưng: “Ca, không phải lỗi của ta! Không, là lỗi của ta, đừng để bọn họ đánh, đau lắm!”
Lương Duyên Muộn Màng Nghe tin Bạch Nguyệt Quang của Hứa Chương qua đời, hắn như kẻ điên lao về phủ. Tay cầm trường kiếm, hắn đâm thẳng vào ta, lạnh buốt đến tận tim. “Hết thảy đều tại ngươi! Nếu không phải vì ngươi, ta đã cưới Hương nhi từ lâu. Nàng cũng không đến mức lưu lạc bên ngoài, cuối cùng chết vì bệnh tật!” Ta muốn phản bác: “Liên quan gì đến ta chứ?” Nhưng chưa kịp nói, hắn đã lại một nhát kiếm, từng kiếm từng kiếm đâm tới, gào thét điên cuồng: “Ta muốn ngươi phải chôn cùng Hương nhi!” Ta chưa kịp mắng hắn là đồ khốn nạn, đã gục ngã mà tắt thở. Chớp mắt sau, ta và hắn cùng trọng sinh, quay về mười năm trước. Hai mắt mở to trừng nhau. Ta ho khẽ một tiếng: “Xấu hổ không?”
Hương Thôn Diễm Tình Ta là một nữ thợ săn, chỉ tốn mười lạng bạc đã cưới được Tiêu Truy – một công tử nhà quan bị lưu đày. Đêm tân hôn, ta vén khăn che mặt hắn, chỉ thấy gương mặt đầy giận dữ: “Ta biết mình là phận ở rể, nhưng có nhất thiết phải làm nghi lễ đảo lộn nam nữ đến thế không?” “Dù ở đâu ta cũng là kẻ vô dụng nhất, vậy thì đêm động phòng hoa chúc này, nàng tự lo đi!” Ta nuốt nước bọt, chợt nhớ đến bức tranh nhỏ mà vợ trưởng thôn đã nhét cho. Trong lòng khao khát có con đã chất chứa đầy cả một sọt rồi.