HE

Tiểu Đầu Lĩnh Sơn Tặc

Tiểu Đầu Lĩnh Sơn Tặc Cha ta đi cướp, mang về một nam hài tám tuổi. Cái vẻ ngỗ ngược đó, giống hệt như con sói con ta gặp khi đi theo cha đến Mạc Bắc lúc còn nhỏ. Tất cả mọi người đều quỳ lạy hắn, gọi hắn là điện hạ. Ta thì cầm ná bắn vào gáy hắn. Cha ta sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, túm lấy gáy ta nhét ta vào gầm bàn. “Hắn là thái tử.” Ta thò đầu ra khỏi gầm bàn, chớp chớp mắt hỏi: “Thái tử là thứ gì? Có lợi hại hơn ta, một tiểu đầu lĩnh sơn tặc không?” Mười năm sau, ba nghìn cấm vệ quân đóng quân ngoài Lưu Vân trại, đón thái tử Phong Mặc hồi kinh. Ta trốn trong đống cỏ khô không ai để ý, than trời trách đất.

Tháng Tháng Bình An

Tháng Tháng Bình An Lục Mạnh Niên là xung hỉ đồng dưỡng phu mà cha ta mua về cho ta. Hắn lớn lên tuấn mỹ, từ nhỏ ta đã thích quấn quýt bên hắn. Lại còn dựa vào thân phận mà tùy ý làm càn với hắn. Cho đến một ngày, ta đột nhiên nhìn thấy vô số chữ bay lơ lửng trên không trung: [Nữ phụ ác độc này có thể biết xấu hổ một chút mà đừng quấn lấy nam chính nữa không! Nàng ta chẳng lẽ không nhìn ra mỗi lần gặp nàng, nam chính đều chán ghét đến mức lạnh mặt sao!] [Nàng ta còn đối xử tệ bạc với nam nữ chính! Bảo sao khi nam chính trở về kinh và khôi phục thân phận thái tử, hắn lập tức muốn đoạn tuyệt sạch sẽ với nhà họ Tạ!] Ta đầu óc chậm chạp, không hiểu được mấy câu này. Định đi tìm Lục Mạnh Niên để hỏi. Không ngờ lại vô tình nghe được hắn nói chuyện với thuộc hạ: “Điện hạ, trước khi hồi kinh có cần báo cho người nhà họ Tạ biết thân phận không?” “Không cần nhiều lời.” Lục Mạnh Niên cụp mắt, thần sắc lạnh nhạt: “Ban thưởng vạn lượng hoàng kim, cô lập tức cùng Tạ gia không còn quan hệ gì nữa.” Lúc đó, ta mới chậm chạp nhận ra. Thì ra Lục Mạnh Niên chính là nam chính. Còn ta, chính là nữ phụ ác độc mà hắn hận thấu xương, sau này còn bị hắn diệt cả nhà.

Ly Hôn Vui Vẻ

Ly Hôn Vui Vẻ Kỷ niệm ba năm kết hôn, Chử Hàn đưa em gái của người anh em đã khuất về nhà chăm sóc. Tôi không đồng ý. “Cái gọi là chăm sóc của anh, nhất định phải để cô ta sống trong nhà chúng ta sao?” Chử Hàn nói tôi vô tình, không để ý đến sự phản đối của tôi mà giữ Trần Nam Duyệt lại. Tôi không thể chịu đựng nổi. Lần nào cũng cãi vã, hết lần này đến lần khác rơi vào cái bẫy của Trần Nam Duyệt. Cho đến khi cả tôi và cô ta cùng bị bắt cóc, Chử Hàn chỉ cứu cô ta. Lúc ấy, tôi mới nhận ra, người từng thề chỉ yêu mình tôi, đã sớm thay lòng đổi dạ. Sau khi trọng sinh, tôi không còn mong chờ tình yêu của Chử Hàn nữa. Khi anh ta đưa Trần Nam Duyệt về nhà, tôi chỉ mỉm cười nói: “Được thôi.”

Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa

Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa Năm thứ 5 sau khi kết hôn với Trạch Mục, giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi hết hạn. Cục điều tra hôn nhân đến hỏi tôi và Trạch Mục có đồng ý gia hạn hôn nhân không. Nếu cả hai người đều đồng ý, cuộc hôn nhân sẽ được kéo dài thêm 5 năm nữa. Còn nếu một trong hai không đồng ý, cuộc hôn nhân đó sẽ tự động mất hiệu lực. Trạch Mục mặt không cảm xúc, dửng dưng nói với người của cục điều tra: “Tôi đồng ý gia hạn.” Tôi nhìn anh ta. Từ ngày cưới tôi, dường như rất hiếm khi tôi thấy anh ta cười. Trước khi cuộc điều tra bắt đầu, tôi còn nghe thấy anh gọi điện cho Toàn Uyển, hỏi cô ta lần kiểm tra hôn nhân này có muốn gia hạn với chồng không. Tôi không biết Toàn Uyển đã trả lời thế nào. Nhưng sau cuộc điện thoại, Trạch Mục như khúc gỗ, ngồi bất động trên sofa suốt cả đêm. Và hôm nay, anh ta chọn gia hạn hôn nhân với tôi. Anh ta chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ anh ta. Rằng tôi mãi mãi là lựa chọn dự phòng mà anh ta có thể quay lại bất cứ lúc nào. Tôi nhìn anh ta. Không hiểu sao lại bật cười. Sau đó tôi ngẩng đầu lên, nói với người của cục điều tra hôn nhân: “Xin lỗi, tôi không gia hạn.”

Báo Phi Dũng Mãnh

Báo Phi Dũng Mãnh Ta dựa vào một thân hình rắn chắc để trở thành phi tần đặc biệt nhất trong hậu cung. Các phi tần khác thì ngày lẻ, một ba năm cảm lạnh, ngày chẵn, hai bốn sáu thì ngất xỉu kèm ho ra máu. Còn ta, ngày lẻ thì xé nguyên con dê, ngày chẵn thì ăn đầu bò chấm dầu. Sử quan viết tiểu truyện cho các phi tần trong hậu cung. Tiểu truyện của ta như thế này: “Dùng đá làm bao cát, nhổ liễu như nhổ hành. Mặc áo phấn với đôi mắt sắc sảo như báo, mở mắt là lao vào hành động ngay!” Sử quan viết tiểu truyện cho ta, nước mắt giàn giụa: “Cả đời ta, học vấn đầy bụng, cầm bút viết sách. Chính sử từng viết, dã sử từng viết, nhưng đây là lần đầu ta viết ra thứ như… cứt chó vậy.”

Phù Dâu Bỏ Trốn

Phù Dâu Bỏ Trốn Tôi đã cứu vị thái tử gia kinh thành Lương Tự, chăm sóc hắn suốt ba năm. Mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ lấy ân tình đó để ép hắn cưới tôi. Cho đến khi ánh trăng sáng của hắn trở về nước, hẹn gặp tôi với thái độ hung hăng, bức người. Tôi nhìn chằm chằm vào túi xách của cô ta, hỏi: “Chi phiếu đâu?”

Bạn Trai Nhỏ

Bạn Trai Nhỏ Tôi đi cùng bạn trai đến dự buổi họp mặt ở trường của cậu ta. Chúng tôi đang chơi thật hay thách thì đến lượt bạn trai tôi. “Chọn một người khác giới để hôn nồng nhiệt, không được chọn bạn gái của mình, hoặc hắt ly nước này vào mặt bạn gái, cậu dám không?” Một nhóm nam nữ sinh năm hai đại học, tuổi không lớn, nhưng chơi khá lớn. Tôi nhướng mày, nhìn cô gái đang nói. Cô ta khá xinh đẹp, nhìn tôi với vẻ mặt khiêu khích. Ồ, đây chắc hẳn là cô gái đã nhắn tin cho Lục Linh một cách ám muội, nói rằng cậu ta tìm một bà già như tôi làm bạn gái thật đáng tiếc phải không? Lục Linh cười nói chịu phạt, định uống rượu luôn, nhưng bị những người khác làm ầm lên nói là không được chơi như thế. Do đó cậu ta chọn cách hắt nước vào tôi. Cậu ta ghé vào tai tôi nói: “Chị ơi, chị cũng không muốn em hôn người khác đúng không? Em biết là ấm ức chị rồi, về nhà em xin lỗi chị nhé? Ở đây cho em chút thể diện được không, không thể để họ nghĩ em không dám chơi.” Thật là hoang đường! Dù bình thường tôi có chiều chuộng cậu ta đến đâu, thì điều này cũng quá đáng.  

Hoàng Thái Nữ

Hoàng Thái Nữ Phụ vương của ta vì muốn đoạt ngôi vua, đã nói dối rằng ta là nam nhi. Ông thường nhìn ta mà thở dài, mẫu thân nhìn ta mà rơi lệ. Họ đều cho rằng nữ tử không bằng nam nhi, như lưỡi dao treo trên đầu. Ta không tin, ta muốn cho họ cùng thiên hạ biết rằng nữ tử không thua kém nam nhi, một ngày nào đó sẽ tung cánh giữa chín tầng mây.

Vòng Lặp Tận Thế

Vòng Lặp Tận Thế Phản diện mắc chứng mù mặt, nhận nhầm tôi thành nữ chính rồi giam cầm tôi lại. “Ngoan ngoãn ở đây, đừng hòng rời khỏi tôi.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, dù hắn có bảo tôi đi, tôi cũng chẳng đi đâu cả. Mạt thế ập đến, bên ngoài đầy rẫy thây ma cắn người, ở bên cạnh phản diện không chỉ được ăn ngon uống tốt mà còn có người hầu hạ. Tôi có điên mới rời khỏi hắn. “Không rời xa, chúng ta sẽ bên nhau cả đời.” Cho đến khi hắn đi tìm vật tư và gặp được nữ chính thật sự. Tôi: “Buổi tối còn về ăn cơm không?”  

Trọn Đời Yêu Anh

Trọn Đời Yêu Anh Xuyên thành vợ nhân vật phản diện độc ác, tôi vì ngăn cản chồng cho thế giới chôn cùng mình mà vắt hết cả trí não. Nhân vật phản diện muốn trời lạnh phá sản công ty đối thủ, tôi mua bến cảng. Nhân vật phản diện muốn hắc hóa rồi hóa điên hóa dại, tôi mua hải đảo. Mãi cho đến khi thấy tài khoản cạn sạch, cả năm cống hiến cho tư bản thành công cốc, lúc này nhân vật phản diện mới ý thức được chuyện này không đơn giản, lập tức tìm tôi hỏi tội. Tôi vô tội xua tay: “Đều do hệ thống yêu cầu, em chỉ là một công nhân vô tội bốc vác cho tư bản mà thôi.” Hệ thống rưng rưng nước mắt gào thét: “Hoài Thanh đại lão gia! Tôi chưa từng tuyên bố nhiệm vụ tiêu tiền nào cho cô ấy cả!”

Vòng Lặp Năm 2015

Vòng Lặp Năm 2015 Năm 2015 vào một buổi tối khi tôi học xong, như thường lệ đi bộ về nhà sau giờ tự học buổi tối. Con hẻm tối đen như mực, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy tôi, kéo tôi về phía sau. Tôi cố gắng vùng vẫy, hét lên: “Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Hắn ta giơ một tay ra, bịt chặt miệng tôi. Cả tòa nhà đều tối đen như mực, không có tiếng đáp trả. Tôi nhớ ra, chính phủ thành phố đã ban hành chính sách ưu đãi phim ảnh cho người dân, khu nhà của tôi vừa hay nhận được vé xem phim miễn phí vào tối nay. Tiếng chó sủa liên hồi vang lên, nhưng lại dừng lại ở cửa chống trộm, không xông vào được. Sức mạnh trói buộc tôi ngày càng lớn, như một cái kìm sắt, tôi vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được. Cổ và má tôi đau rát, quần áo ở eo bị xé rách, hắn nhét một miếng vải vào miệng tôi. Sau đó, hắn kéo phăng chiếc áo sơ mi đồng phục của tôi. Tôi điên cuồng vùng vẫy, kéo cả chiếc xe đạp ngã xuống. Rầm rầm, trong đêm tối phát ra tiếng động dữ dội. Chiếc xe đạp của tôi đập vào lưng hắn, hắn không nhúc nhích, vẫn đè lên tôi. Tôi nhân cơ hội đứng dậy chạy điên cuồng, nhưng chưa chạy được mấy bước thì bị hắn đá vào đầu gối. Sau đó, hắn túm tóc tôi kéo trở về. Tiếng chó sủa ngày càng điên cuồng hơn, bên ngoài hẻm nhỏ có tiếng xe chạy qua vù vù, trên bầu trời thành phố có tiếng pháo hoa bay lên. Hoàn toàn nhấn chìm âm thanh vùng vẫy yếu ớt của tôi. Người đàn ông đó đeo khẩu trang, đội mũ, tóc tai rối bời, tôi đưa tay ra định cào mặt hắn—— Khẩu trang rơi ra. Thì ra là người chú ở tầng một.

Sủng Phi Bạo Quân

Sủng Phi Bạo Quân Ta dựa vào tài ăn nói mà trở thành sủng phi của bạo quân. Nhưng lại không biết rằng, hắn đột nhiên có năng lực đọc tâm. Còn ta thì vẫn đang nghĩ xem làm thế nào để giết chết bạo quân và trở thành nữ hoàng. Bạo quân bị bệnh, ta bên ngoài khóc đến chết đi sống lại, nhưng trong lòng lại cười ngửa mặt lên trời. [Tên chó bạo quân! Đồ cặn bã! Ngươi có ba ngàn giai lệ trong hậu cung thì sao? Chờ ta đăng cơ, nhất định sẽ nuôi mười nghìn nam sủng, để ngươi tự thấy hổ thẹn!] Nhưng không ngờ… Đêm đó, hắn đột nhiên trở tay đè ta vào góc tường, bắt ta thử xem bệnh của hắn đã khỏi hay chưa…  

Viễn An

Viễn An Thê tử của ca ca và tiểu nữ nhi của Triệu Vũ tướng quân đã bị khiêng nhầm kiệu hoa. Đến khi mọi người phản ứng lại muốn đổi thì người vốn là đại tẩu của ta đã vào động phòng rồi. Ca ca ta, một kẻ thô lỗ, cứ thế mơ mơ hồ hồ có được một nàng dâu là tiểu thư khuê các. Nhưng sau này, khi ca ca đứng trong sân cầm đao lớn chặt đứt sợi chỉ cho đại tẩu, ta lại thấy hai người họ rất xứng đôi.

Quỳnh Chi

Quỳnh Chi Nam nhân ta liều c//hế/t cứu về lại chê ta ngu dốt, ghét ta quê mùa: “Nàng ta không có gia thế, cũng chẳng có tiền tài, đến cả ăn cơm cũng như kẻ ch/ế/t đói đầu thai. Một kẻ ngu xuẩn như vậy, về kinh thành rồi có thể giúp được gì cho ta?” Vậy nên, Triệu Nhược Cốc giam ta lại trong tòa trạch viện ngoài kinh thành, sau đó quay đầu dùng quân công cầu thú với tỷ tỷ nhà họ Thôi. Hắn tân hôn ân ái, còn ta lại gặp được lương duyên khác. Lần nữa tương phùng, nam nhân kiêu ngạo năm xưa lại đỏ hoe đôi mắt: “Quỳnh Chi, ta đưa nàng về nhà.” Ta vội vàng lắc đầu. Hà Độ lập tức cảnh giác chắn trước mặt ta: “Ngươi là kẻ nào, dám đến dụ dỗ nương tử của ta?”

Tiểu Man

Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Niang tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”

Cổ Nữ Vương Phi

Cổ Nữ Vương Phi Ta là đích nữ của Thừa tướng, một kẻ bị vứt bỏ. Ngày hôm sau khi cứu Thụy Thân Vương, ta bị đón về tướng phủ. Phu phụ Thừa tướng cùng dưỡng nữ quỳ xuống cầu xin ta hãy nhường Thụy Thân Vương cho nàng ta. “Diệu Diệu từ nhỏ đã thích Thụy Thân Vương, không có hắn, nàng sẽ không sống nổi.” Ta tiện tay ném một con cổ trùng, biến Thụy Thân Vương thành một kẻ ngốc. Đến ngày xuất giá, bọn họ lại sai người trói ta nhét lên kiệu hoa, còn Giang Diệu thì khoác tay đích tử của Thượng thư, mỉm cười duyên dáng nhìn ta. “Tỷ tỷ đã cứu Thụy Thân Vương, người nên lấy thân báo đáp chính là tỷ. Đây là một mối lương duyên tốt đẹp, tỷ nhất định phải trân trọng đấy.” Ta nhìn nàng ta một cách đầy hàm ý, khẽ cong khóe môi, hy vọng nàng ta sẽ không hối hận lần thứ hai.

Nữ Nhi Nhập Mộng

Nữ Nhi Nhập Mộng Đêm thành hôn cùng Tống Vân Trình, ta đã có một giấc mộng. Trong mộng là một nữ hài phấn điêu ngọc trác, nàng khóc lóc kêu gào với ta: “Mẹ, đừng gả cho hắn, người sẽ chết đó! “Hắn sẽ vì nữ nhân khác mà tự tay giết người!”

Hàn Nguyệt Vu Tâm

Hàn Nguyệt Vu Tâm Ta và Trình Cẩn Ngọc là kẻ thù không đội trời chung suốt hơn mười năm, hễ cứ gặp mặt là cãi cọ. Sau đó, ta gả cho Vương gia. “Trình Cẩn Ngọc, ta sắp trở thành Vương phi rồi, sau này gặp ta, ngươi phải hành lễ đấy nhé!” Khi nói những lời này, ta đắc ý vô cùng, hoàn toàn không để ý thấy Trình Cẩn Ngọc đã lén đỏ hoe mắt. Về sau, ta bị Vương gia hành hạ đến ch*t, đến thần hồn cũng không thể siêu thoát. Chính Trình Cẩn Ngọc đã xông vào phủ Vương gia, ch*m gã ta đúng hai mươi nhát. Khi bị vô số mũi tên xuyên qua cơ thể, Trình Cẩn Ngọc vẫn ôm chặt thi thể ta, vuốt thẳng những lọn tóc rối, nghẹn ngào hộc ra một ngụm máu: “Lý Hàn Nguyệt, ta đưa nàng về nhà.” … Sống lại một đời, ta chủ động lao vào vòng tay Trình Cẩn Ngọc, ngẩng đầu lên nghiêm túc hỏi hắn: “Vậy ngươi … cưới ta nhé?”

Xuyên Không Gặp Lại Bạn Trai Cũ: Nhưng Là Ai?

Xuyên Không Gặp Lại Bạn Trai Cũ: Nhưng Là Ai? Bạn trai cũ của ta làm hoàng đế. Hừ, tưởng rằng địa vị của ta sẽ thấp hơn hắn sao? Nực cười, làm sao có thể! Ta thế nhưng là Hoàng thái hậu! Ta “phịch” một tiếng quỳ xuống, níu chặt lấy vạt áo của hắn. “Tiểu bảo bối, đừng bắt ta phải tuẫn táng theo tiên hoàng mà!”

Cô Thư Ký Cá Tính Của Thái Tử Gia Bắc Kinh

Cô Thư Ký Cá Tính Của Thái Tử Gia Bắc Kinh Thái tử gia Bắc Kinh là lão bản của tôi, anh ta bảo tôi giúp anh ta chặn hoa đào. Tôi: Ok. Ngày hôm sau, anh ta nhìn cái bụng hơi nhô lên của tôi, giật mình: “Cái gì vậy, mới một đêm mà lớn thế này sao?” Tôi cười nhạt một tiếng: “Ông chủ, tôi phải mang theo một quả bóng, làm đạo cụ.” Từ đó, tôi khoác tay ông chủ, rêu rao khắp nơi, đối mặt với 2 cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta, nâng cao bụng, khí thế hừng hực: “Tôi đã có con rồi, các cô lấy gì để tranh với tôi?”