HE
Nhật Ký Chạy Trốn Của Tiểu Thiếp Nhà Vương Gia Trên phố loạn cào cào, khắp nơi toàn là quan binh xô đẩy, dường như đang tìm kiếm ai đó. Trong lúc hỗn loạn, ta nghe loáng thoáng rằng có một thiếp thất trong phủ vương gia đã bỏ trốn. Phủ vương gia canh phòng nghiêm ngặt như vậy, làm sao lại để một thiếp thất chạy thoát được chứ? Còn nữa, nàng ta vì sao lại phải chạy trốn? Phủ vương gia cơm ngon áo đẹp, vinh hoa phú quý ngay trước mắt, vậy mà không cần, lại chọn cuộc sống trốn chui trốn nhủi? Không phải là kẻ ngốc sao! Không sai, ta chính là kẻ ngốc đó—à không, là thiếp thất đã chạy trốn kia.
Sau Khi Bị Hệ Thống Trói Buộc, Tôi Quyết Định Chạy Trốn Trúc mã rất ghét bị công lược. Chín mươi chín người công lược, kẻ thì chết, kẻ thì điên. Có người còn nhảy từ cao ốc xuống, gào thét: “Tôi chết rồi thì hắn nhất định sẽ hối hận.” Tôi hỏi hắn: “Tại sao anh không thích bọn họ vậy?” Trúc mã đáp: “Người công lược đều đáng chết.” Mãi cho đến sau này, hệ thống công lược liên kết với tôi. Tôi run rẩy, quyết định tránh xa hắn. Ai ngờ đêm đó, hắn giam tôi lại trước gương, giọng khàn khàn. “Tịch Tịch ngoan, anh dạy em cách công lược nha.” “Đừng khóc, đừng khóc, Tịch Tịch của chúng ta là làm bằng nước sao?” “Sao còn khóc vậy, có phải muốn anh lấy miệng bịt miệng em không?”
Chính Cung Của Tôi Và 28 Cậu Em Đẹp Trai Ba tôi bị trĩ phải nhập viện. Ông nhờ tôi sau khi tan làm đến trông nom KTV. Một mình tôi làm không xuể. Thế là gọi thêm mấy em trai đẹp trai đến hỗ trợ. Khi khách đã về hết, em trai họ hỏi tôi: “Chị, tối nay còn đến nhà em không?” Tôi chỉ vào em trai ruột: “Không, tối nay ngủ nhà nó.” Chuyển khoản cho cậu em họ một vạn: “Tiền công cực nhọc hôm trước.” Cậu em họ xúc động, ôm hôn tới tấp: “Chị, ngày mai đến lượt em nhé? Em có thể ‘trụ’ suốt hai tiếng đấy!” Tôi thản nhiên đáp: “Gặp nhiều quá lại chán, vài ngày nữa hãy nói.” Sau đó, tôi bị ép sát trên bàn họp bởi một người đàn ông lạnh lùng cao quý, ánh mắt đỏ ngầu, gằn giọng nhượng bộ: “Em có thể nuôi bao nhiêu cá cũng được, nhưng chính cung phải là tôi.”
Tám Kiếp Tình Thâm Chưa từng nghĩ tới, trúc mã thề non hẹn biển với ta, lại đem ta bán vào phủ Vĩnh Xương hầu làm nô tỳ. Lúc đó ta một thân đồ trắng, vẫn còn đang để tang cha mẹ. Hắn đứng trên cao lạnh lùng nhìn ta, lời nói mang theo vẻ bố thí: “Nhân Nhân đã lớn rồi, nàng là tẩu tẩu của nàng ấy, cũng nên chuẩn bị chút của hồi môn cho nàng ấy. “Yên tâm, sớm muộn gì ta cũng sẽ cưới nàng.” Sau đó, hắn cầm thiệp cưới đứng đợi ngoài Hầu phủ một đêm, mắt đỏ hoe nói: “Không thể nào, Vĩnh Xương hầu sao có thể cưới một nữ tử mang nô tịch làm thê tử?” Hầu gia cười khẽ, hôn lên má ta, hơi thở nóng ẩm phả bên tai: “Đây chính là tình lang bạc tình của nàng sao? Quả là một cổ nhân cổ hủ não ngắn.”
Tâm Ma Sư tôn cho ta vào thức hải của người, để ta giúp người giết chết tâm ma. Nhưng tâm ma xảo quyệt, còn thích trêu ghẹo người. Ta sơ ý, trúng kế, ngủ với tâm ma. Ta không còn mặt mũi nào đối diện với sư tôn, đành phải xám xịt rời khỏi tông môn. Sau đó, ta nghe nói sư tôn đã nhập ma. Không những trở thành ma tôn, còn lấy thân nam nhi sinh hạ một đứa trẻ. Toàn bộ ma giới đều rầm rộ tìm kiếm ta, kẻ phụ tình vứt chồng bỏ con.
Xuyên Thành Thư Ký Nhỏ Trong Truyện Tổng Tài Xuyên thành thư ký nhỏ trong truyện tổng tài Tôi luôn tận tâm tận lực giúp ông chủ và nữ chính thành đôi. Nhưng gần đây liên tục gặp sự cố. Xin nghỉ ốm bị bắt tại trận. “Thư ký Giang, bệnh gì mà phải đến Disney chữa thế?” “Bệ… bệnh công chúa.” Bị đối thủ cạnh tranh trong thương trường bắt cóc. “Thư ký Giang, tôi thấy cô không chỉ có bệnh công chúa, mà còn có cả mệnh công chúa đấy.” “Anh thực sự nghĩ vậy à?” “Ừ, số mệnh cản trở sự phát triển của công ty.” “…”
Trọng Sinh Xong Quét Sạch Nhà Dì Kiếp trước, chỉ vì ba tôi cứu dì trong tình trạng gần như k/h ỏ.a t h.â /n sau trận động đất… Mà bị cả nhà cậu, một nhà ba người, chửi rủa, đánh đập không ngừng. Mẹ tôi không những không bênh vực, mà còn lạnh lùng châm chọc: “Ông đúng là nh/ì.n hết người ta rồi, để người ta trút giận cũng đâu có gì quá đáng.” Sau đó, cậu đòi ly hôn với dì. Dì lại đổ hết tội lỗi lên đầu ba tôi: “Nếu không vì ông, anh ấy sao có thể ghét bỏ tôi?” “Ông ch .t đi là vừa, chỉ có ông ch .t rồi thì anh ấy mới quên hết mọi chuyện.” Dì đầu đ/ộc ba tôi, cấu kết với mẹ tôi dàn dựng hiện trường giả. Về sau, khi tôi bị em họ c/ư/ ỡng b/ứ.c, hắn đắc ý buột miệng tiết lộ chân tướng cái ch .t của ba tôi. Tôi định báo cảnh sát, liền bị hắn đ/ẩ/y xuống núi, ch .t ngay tại chỗ. Lúc mở mắt ra, tôi đã trọng sinh về đúng thời điểm vừa xảy ra trận động đất.
Đối Tượng Công Lược Đuổi Theo Tôi 2000 Năm! Nhiệm vụ chinh phục Thái tử điên cuồng đã kết thúc, tôi chết trong vòng tay hắn. Đến thế giới tiếp theo, tôi vào vai nữ chính bị bắt cóc trong tiểu thuyết ngược tâm truy thê tá lả. Ai ngờ tên bắt cóc bịt mắt tôi lại, ôm chặt tôi khẽ nói: “Đã lâu không gặp, Ương Ương của tôi.” “Giờ tôi nên gọi em là gì nhỉ? Chị dâu sao?” Đến khi đôi mắt có thể nhìn, trước mắt tôi xuất hiện một gương mặt giống hệt Thái tử điên cuồng thế giới trước. Còn chưa kịp đổ mồ hôi hột. Thì cửa kho đã bị nam chính đến muộn đá văng ra.
Tặng Người Một Tấm Lòng Son Ngày mẹ tái giá, ta nắm chặt tay áo bà, từ đầu thôn khóc đến cuối làng. Thế nhưng bà lại giằng tay ra, lạnh lùng nhìn ta một cái: “Ân tình mẫu nữ đã dứt, về sau gặp lại, gọi ta là thẩm nương đi.” Phụ thân đã khuất, điều kiện mà tộc họ đồng ý cho bà tái giá là đem mảnh ruộng tốt cuối cùng trong nhà cùng căn nhà gạch ra trao đổi. Ta không có áo mặc, chẳng có cơm ăn. Người tổ mẫu kế từng bị mẹ ta ép đi – bà lão ấy – tìm được ta trong ngôi miếu đổ nát: “Hài tử, đi theo ta đi.”
Tâm Cơ Của Phu Quân Ốm Yếu Ta có hai vị thanh mai trúc mã, nhưng chẳng ai thích ta. Người họ thích, đều là người muội muội yếu ớt như liễu rủ trong gió kia của ta. Ta lại trời sinh sức mạnh vô cùng lớn, lòng dạ độc ác. Khi muội muội ta cập kê, món quà họ nhờ ta chuyển đến không hiểu sao lại nhiễm độc, khiến muội muội ta hôn mê trên giường. Ta trở thành nữ tử rắn rết mà mọi người trong kinh thành đều tránh xa. Nhưng Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách lại phái người đến cầu hôn, cưới ta về để xung hỉ. Nghe nói Tiêu Cảnh Sách bệnh tật ốm yếu, cưới ta cũng chỉ vì mệnh cách ta hung ác, có thể chế ngự được hắn. Trước khi xuất giá, tiểu nương ta dặn đi dặn lại, không được để lộ tính cách thật trước mặt Tiêu Cảnh Sách. Đêm tân hôn, Tiêu Cảnh Sách bị bệnh nằm liệt trên giường bệnh, trên mặt lộ ra vẻ áy náy: “Nghe nói phu nhân ngưỡng mộ Vệ tiểu tướng quân, lần này ta lại hoành đao đoạt ái, thật sự có lỗi.” Vệ tiểu tướng quân, chính là một trong hai vị thanh mai trúc mã của ta. Nhờ có hắn đem chuyện này truyền bá khắp kinh thành, nếu không danh tiếng của ta còn chưa thể khó nghe đến vậy. Ta nghiến răng, nhớ đến lời dặn của mẫu thân, giả vờ yếu đuối nói: “Sao có thể trách phu quân được, chỉ tại thiếp không phân biệt được người với chó mà thôi…” Tiêu Cảnh Sách khẽ cười một tiếng: “Để bù đắp, phu nhân muốn gì, ta cũng sẽ không từ chối.” Ta lập tức phấn chấn nhưng vẫn lịch sự quan tâm một câu: “Chàng… ta thật sự có thể sao?” Phu quân yếu đuối vô cùng của ta sắc mặt tái nhợt, quay đầu ho khan hai tiếng: “Xin phu nhân thương xót.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933
Hồ Sơ Giám Sát Của Thiếu Phu Nhân Tôi là một người cuồng theo dõi, vừa mới ra khỏi bệnh viện tâm thần. Đang buồn rầu vì không tìm được việc làm, lúc nghèo rớt mùng tơi nhất, lão gia nhà họ Cố đồng ý cho tôi một tháng mười vạn, để tôi giám thị cháu trai của ông. Thế là, tôi lắc mình biến hóa, trở thành phu nhân của Cố thiếu gia.
Một Đời Một Kiếp Đôi Người Khi Hoắc Phất Quang cưới ta, cả kinh thành đều than thở rằng hắn thật đáng thương. Tiểu tướng quân từng phong lưu phóng túng, nay gãy chân, còn phải cưới một nữ đao phủ thô kệch như ta. Sau này, Hoắc Phất Quang cuối cùng cũng rửa sạch oan khuất, quyền thế còn hơn xưa. Quận chúa từng có hôn ước với hắn lại tìm đến cửa, nói rằng ta không xứng với hắn. Ta nghe vậy chỉ gật đầu, dù sao năm xưa hôn sự của ta và Hoắc Phất Quang vốn chỉ là trò đùa ác ý của kẻ thù hắn. Thế là ta vác đao quỷ đầu định rời đi. Nhưng chợt nhìn thấy nam nhân vốn luôn giả vờ đau chân trước mặt ta, bỗng dưng quăng luôn chiếc xe lăn, lao nhanh đến giữ chặt tay ta. Hắn siết lấy cổ tay ta, đôi mắt đỏ hoe: “A Thanh… nàng đừng bỏ rơi ta.”
HE Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Tết năm nay về nhà, ba tôi nhập viện ba lần vì tức giận. Lần đầu là khi thấy em gái tôi hôn bạn gái của nó. Lần thứ hai là khi phát hiện chị tôi cùng cô thư ký đi nước ngoài đăng ký kết hôn. Sau khi từ bệnh viện trở về, ba mở một cuộc họp gia đình. Càng nói càng xúc động, ông khóc lóc hỏi: “Trong nhà này không có ai thích đàn ông sao?” Đứa em trai duy nhất của tôi giơ tay lên. Ba tôi trợn mắt, lập tức nhập viện lần nữa. Tỉnh lại, ông nắm chặt tay tôi, mắt đẫm lệ: “Hy vọng của cả nhà đặt hết vào con.” Tôi gật đầu: “Con có người yêu rồi.” “Nam hay nữ?” “Là nam.” “Nam là được…” Ba tôi vừa mừng chưa kịp hết câu, tôi đã buông một quả bom: “Nhưng đó là con trai duy nhất của kẻ thù không đội trời chung với ba.”
Lê Thanh Chưa Xuất Giá Năm ta 14 tuổi, cha đem ta bán cho phú hộ giàu nhất Hoài Châu làm kế thất. Ta giúp ông ta nuôi dưỡng Huệ tỷ nhi khi ấy vẫn còn trong tã lót, vậy mà sau khi ông ta lấy phu nhân mới, nữ nhân ấy liền đuổi ta ra khỏi nhà. Lúc sắp bị ch .t cóng ngoài đường, một thư sinh nghèo đã nhặt ta về. Ta may vá kiếm tiền nuôi hắn ăn học thi cử, ai ngờ nghe tin hắn đỗ Thám hoa, rồi cưới công chúa. Huệ tỷ nhi tức tối lẩm bẩm: “Vì sao nương chẳng bao giờ gặp được người tốt?” Ta cười, véo má con bé: “Thư sinh thúc thúc của con có cưới ta đâu, sao lại bảo hắn không phải người tốt?” Cánh cửa gỗ mục nát bị gió tuyết hắt tung, người nọ giận dữ xông vào: “Ai nói ta chưa cưới?”
Não Yêu Của Ảnh Hậu Sau ba năm vào nghề, tôi chính thức trở thành Ảnh hậu… lười nhất trong giới. Trong lễ trao giải, khi nhận chiếc cúp từ tay Ảnh đế giành cú đúp, tôi nghẹn ngào hỏi: “Phát biểu tùy ý được không?” Ảnh đế không đáp. Tôi bám lấy micro, trịnh trọng tuyên bố: “Chia tay rồi. Từ nay chỉ phát triển sự nghiệp, không phát triển tình yêu.” Sau lưng vang lên tiếng cười bật ra đầy bất lực. Ảnh đế cao lãnh xưa nay bỗng nói: “Em đúng là phi lý quá mức.” …
Tha Thứ Cho Anh Ta Bảy Lần Bảy năm trước, Lục Phỉ cứu tôi thoát khỏi tay cha dượng. Tôi đã cho anh ta 7 cơ hội. Vì vậy, khi anh ta ngoại tình xong lại đề nghị quay lại. Tôi… vẫn đồng ý. Cho đến khi tôi tình cờ nghe được lý do anh ta muốn nối lại với tôi. Anh ta phả ra một hơi khói thuốc, cười cợt nhả: “Bỏ ra từng ấy công sức với cô ta, ít nhất cũng phải chơi cho đáng chứ!” Lúc đó tôi thầm nghĩ — Đây là lần thứ 6.
Lúc Anh Đến, Tim Em Rực Cháy Khi phỏng vấn chồng cũ, tôi bị nghén. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đầy lúng túng. Tôi cười gượng, với tinh thần nghề nghiệp, chỉ có thể tiếp tục buổi phỏng vấn. “Anh có thể chia sẻ lý do khiến anh nỗ lực như vậy trong sự nghiệp không?” Chồng cũ chậm rãi đáp: “Vợ đang nghén, tôi phải kiếm tiền mua sữa cho con chứ!” “…”
Cứu Vớt Nam Chính Văn Nữ Tôn “Thê chủ, ta có thể làm bất cứ điều gì, cầu xin nàng đừng bỏ rơi ta.” Người nam nhân vận thanh sam gầy yếu đang quỳ trên mặt đất, níu chặt lấy vạt váy của ta mà khẩn thiết cầu xin. Đôi mắt phượng đỏ hoe, nước mắt như chuỗi trân châu đứt đoạn, không ngừng lăn dài trên gương mặt hắn. Bên cạnh còn có một bé trai tầm sáu, bảy tuổi, cũng gầy gò không kém, đang khóc lóc thảm thiết đến xé ruột xé gan. Ta vừa xuyên qua đã thấy cảnh tượng này. Đầu óc choáng váng, vô số ký ức xa lạ liên tục đan xen hiện lên. Còn chưa kịp làm rõ tình hình, hai nữ nhân cao lớn lực lưỡng đã muốn kéo nam nhân đi. “Thê chủ, cầu xin nàng, đừng bán ta. Ta có thể sinh con, ta thật sự có thể sinh con mà…” “A nương, xin người đừng bán cha…” “Cha, đừng đi…”
Màn Trời Tống Duật năm ba mươi chín tuổi đã nuôi một ngoại thất. Nữ tử ái mộ hắn cố ý đem chuyện này tiết lộ cho ta. Sau khi biết chuyện, hắn cố tình đến cảnh cáo: “Tố Tố không phải người ngoài.” Thì ra, Lâm Tố là con gái khuê mật của bà mẫu ta. Phụ thân nàng chiến tử, mẫu thân tuẫn tình. Một tháng trước, Tống Duật đón nàng về. Trên đường đi, hai người lâu ngày sinh tình. Hắn nói nàng đến là để gia nhập gia đình này. Bọn họ đều nghĩ rằng ta sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng ta lại nói: “Sao có thể nuôi dưỡng ở bên ngoài để làm trò cười cho thiên hạ? Chi bằng nâng nàng làm bình thê.” Ta thậm chí còn đề nghị họ sớm sinh con. Bởi vì hệ thống nói với ta:【Thân thể của ngươi cuối tháng sẽ hồi phục, còn mười ngày nữa là có thể trở về.】 Nhi nữ ta vất vả sinh ra, khẳng định là muốn dẫn đi.
Cặn Bã Nên Dính Lấy Nhau Sau khi tôi cùng Tạ Sầm từ lúc hai bàn tay trắng đi đến lúc gia tài bạc triệu, bạn gái cũ của Tạ Sầm lại nói với tôi: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Sầm từ tay cô.” Không phải chứ, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu vậy? Cô ta có thể nói ra những lời súc sinh như vậy. Kết quả là, trời ạ, tôi tưởng lịch sử tiến hóa của loài người chỉ bỏ sót mình cô ta, không ngờ còn có một người nữa.