HE

Bạn Cùng Phòng Của Tui Là Người Rắn

Bạn Cùng Phòng Của Tui Là Người Rắn Phát hiện bạn cùng phòng là người rắn, nửa đêm tôi chui vào chăn của cậu ấy. “Cậu làm gì vậy?” “Nghe nói rắn các cậu đều có hai cái đó đó … Tôi tò mò.” Cuối cùng, cậu ấy vỗ vỗ mặt tôi. “Không phải thích nhìn sao? Gần thế này, nhìn rõ chưa?”

Ba Tôi Là Thái Tử Gia Bắc Kinh

Ba Tôi Là Thái Tử Gia Bắc Kinh Ba tôi bị tên côn đồ đập vỡ đầu, sau đó nhất quyết nói mình là thái tử gia Bắc Kinh, cả làng đều cười nhạo nhà tôi. Không ngờ, mười chiếc Rolls-Royce sang chảnh chạy vào làng. Ảnh đế ôm chặt chân ba tôi khóc lóc: “Anh ơi, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi.” Mẹ tôi suýt thì lên cơn đau tim. Cha già phá gia chi tử, mời ảnh đế diễn màn này chắc phải dốc sạch vốn liếng trong nhà? Ai ngờ chớp mắt lại có mười chiếc Bentley chạy vào làng, ảnh hậu ôm chặt mẹ tôi khóc đến mù cả mắt. “Chị ơi, em tìm chị khổ sở quá.” Hai mắt tôi tối sầm. Lần này nhà tôi thật sự muốn táng gia bại sản rồi!

Chanh Đường Mùa Hạ

Chanh Đường Mùa Hạ Ngày họp lớp, biết được tôi đang tìm việc, đám bạn cùng lớp cũ nhao nhao đặt câu hỏi, tạo lập một phòng phỏng vấn thử cho tôi: “Nếu như chúng tôi thuê bạn, bạn sẽ mất đi điều gì?” “Làm thế nào để bán được giày cao gót cho nàng tiên cá?” “Đại não của bạn có màu sắc gì?” …… Sao toàn hỏi mấy cái câu đi ngược lại với loài người vậy? Vòng phỏng vấn mô phỏng vẫn tiếp tục: “Nếu như có năm vị lãnh đạo, nhưng chỉ có bốn cái ghế, phải làm như thế nào?” Não tôi bắt đầu ong ong, mở miệng xà lơ: “Nếu như là lãnh đạo giống như Kỷ Tự Hoài, vậy để người đó trực tiếp ngồi lên đùi tôi là xong rồi còn gì?” Lời vừa ra khỏi miệng, phía sau lưng đã truyền đến một âm thanh trầm thấp. “Hửm?” “Em chắc chưa?” ? ! !

Vả Mặt Trà Xanh

Vả Mặt Trà Xanh Tiệc sinh nhật của bạn trai vô cùng náo nhiệt, cô nàng trà xanh trong công ty vô thức khoác tay anh ta, nũng nịu làm nũng với anh ta: “Hạo ca, em hơi say rồi, lát nữa anh có thể lái xe đưa em về nhà trước không?” “Chị dâu chắc không để ý đâu!” Cô nàng trà xanh mặt ửng hồng, trong sáng nhưng không kém phần quyến rũ nhưng ánh mắt nhìn tôi lại vô cùng khiêu khích. Bạn trai tôi gần như không chút do dự đồng ý nhưng vẫn tỏ vẻ dò xét hỏi tôi xem anh ta có thể đưa cô nàng về nhà trước không. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ nổi cơn tam bành như trước nhưng tôi chỉ từ từ nuốt ngụm súp cuối cùng, sau đó lau tay, thản nhiên nói: “Đi đi, đi sớm về sớm, trên đường chú ý an toàn.”  

Lạt Mềm Buộc Chặt

Lạt Mềm Buộc Chặt Tôi và bạn thân chơi game với nhau. Chơi được một nửa, cậu ấy buồn đi vệ sinh, lúc đứng dậy không cẩn thận mà bật camera lên. Thế là tôi thấy anh đẹp trai cùng phòng với cậu ấy. Tiếng động bên phía tôi quá lớn nên anh phát hiện ra tôi. Anh lập tức đi đến tắt camera đi. Chỉ nhẹ nhàng để lại một câu… “Muốn nhìn? Đến F222 đi, cho cậu nhìn đủ.”

Cô Bạn Thân Ích Kỷ

Cô Bạn Thân Ích Kỷ  Bạn thân và bạn trai cô ấy chuẩn bị mua nhà, cô ấy yêu cầu tôi chi một nửa tiền. “Chúng ta có mối quan hệ tốt, sau này chắc chắn cậu sẽ thường xuyên đến ở.” “Cậu bỏ ra tám mươi vạn nhân dân tệ, mua một phòng trong căn nhà mới của tớ đi.” “Cậu lại cho tớ vay thêm tám mươi vạn nhân dân tệ, trả một lần, để tránh phải trả lãi cho ngân hàng.” Tôi không có nhiều tiền tiết kiệm như vậy, nhưng bạn thân không tin, lập tức trở mặt. “Cậu thật sự chỉ nhìn vào đồng tiền, coi mấy đồng bạc đó quan trọng thế sao!” “Đồ keo kiệt, một xu cũng không chịu rút ra, ôm lấy đống tiền thối của cậu mà chết đi!” Cô ta còn đi khắp công ty bôi nhọ tôi, nói thành tích tốt của tôi là do dùng các biện pháp không chính đáng. Nhưng cô ta quên mất rằng, chính tôi đã dẫn cô ta vào công ty, chính tôi đã dẫn dắt cô ta làm dự án. Sau đó, bạn thân nợ hàng triệu, bị bạn trai chia tay, quỳ bên chân tôi cầu xin. Tôi dùng chân đá cô ta ra. Con chó nuôi không thuần, không xứng đáng có cơ hội thứ hai.

Chỉ Có Thể Là Nàng

Chỉ Có Thể Là Nàng Ngày thứ hai mươi tám sau khi được sắc phong hoàng hậu, tỷ tỷ ruột của ta tiến cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm hoàng hậu tôn quý vạn người kính ngưỡng. Ta vui mừng nhảy cẫng lên ba thước, hớn hở muốn ôm đại đao Thanh Long của mình rời cung ngay lập tức. Dù sao ta cũng sớm đã không muốn hầu hạ Phó Thanh Hồng—kẻ lúc nào cũng nóng lạnh thất thường, không vừa ý liền chém đầu người khác. Chỉ là sau đó, ta bị hắn chặn lại ở trường săn. Hắn híp mắt, khóe môi mang theo ý cười mà như không cười: “Lặng lẽ chuồn mất, Lục Thương Nhĩ, gan nàng to thật đấy.”  

Tranh Tâm Khúc Ý

Tranh Tâm Khúc Ý Công lược thất bại, hệ thống chỉ với một cú nhấp tay đã xóa ta khỏi thế gian. Khi mở mắt lần nữa, ta nghe tin chính thê của Thủ phụ Lương Diệp đã mất tích suốt ba tháng, còn trong kinh thành, thanh lâu vừa nghênh đón một hoa khôi dung nhan tuyệt sắc, khuynh đảo chúng sinh. Nhìn y phục trên người mỏng manh lại khêu gợi, rồi lại ngước lên đối diện với gương mặt lãnh đạm, âm trầm của phản diện Tam vương gia, ta chỉ biết cắn răng tự nhủ: Giữ mạng là trên hết!

Sách Mệnh

Sách Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”

Con Dâu Nuôi Từ Bé

Con Dâu Nuôi Từ Bé Ta và Tạ Chỉ Hành đã từng có một khoảng thời gian tươi đẹp. Khi hắn bị bệnh tật giày vò, buồn bực ở nhà, ta cùng hắn dưỡng bệnh, học xong cách chăm sóc hắn. Khi thân thể của hắn khỏe mạnh, ngày đêm chuẩn bị cho kỳ thi khoa cử, ta cũng ngày đêm ở bên hắn. Hắn từng mỉm cười nói, ta chính là bà quản gia của hắn, ngày ngày trông coi hắn. Cho đến một ngày, cô nương mà hắn thích từ nhỏ đến tìm hắn. Ta mới biết được, đó mới là người trong lòng mà hắn muốn cưới. Hắn dưỡng bệnh là vì nàng. Chuẩn bị khoa cử, cũng là vì nàng. Bọn hắn có tình cảm thanh mai trúc mã, hai bên đều lưỡng tình tương duyệt. Tâm ta như tro tàn, cười nói: “Vậy liền chúc thế tử đề tên bảng vàng, sớm ngày đạt được ước muốn, cầu hôn Triệu cô nương.” Còn ta, đã quyết định rời khỏi hắn.

Túi Hương Gửi Tình Lang

Túi Hương Gửi Tình Lang Ngẫu nhiên cứu giúp một thư sinh lận đận lên kinh ứng thí. Lúc chia tay, bịn rịn không nỡ, ta tặng chàng một túi hương định tình: “Đợi công tử đỗ đạt, chớ quên ta nhé.” Chàng từng bước, từng bước quay đầu nhìn lại rồi đi mất. Trên Kim Loan điện, Hoàng thượng ban hôn cho trạng nguyên của khoa cử năm nay. Chàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu thỉnh tội: “Thần đã có người trong lòng, ngoài nàng ấy ra, không cưới ai khác.” Chàng lấy từ trong ngực ra một túi hương đã phai màu theo năm tháng. Trên điện, tiếng hít khí vang lên liên tiếp, các sĩ tử xung quanh cũng bắt đầu lục lọi trong y phục. Chỉ trong chốc lát, tổng cộng mười tám túi hương được đưa ra. Hoàng thượng hỏi: “Còn cưới không?” Trạng nguyên nghiến răng nghiến lợi: “Cưới, thần nhất định cưới nàng cho đến chếc!” Bình phong bị đá văng. Thái tử mặt đen sì, trong tay cũng siết chặt một túi hương đến biến dạng. “Khoan đã, bản cung cũng muốn cưới.”

Cô Gái Thích Ăn Khổ

Cô Gái Thích Ăn Khổ Cô sinh viên được tài trợ học bổng thích kéo mọi người cùng chịu khổ một cách vô bổ. Huấn luyện quân sự quá nóng, tôi tự bỏ tiền túi mua Coca lạnh cho các bạn cùng lớp uống. Cô ta lại đứng ra, mở miệng là một bài thuyết giáo: “Nhược Nhược, tôi biết gia cảnh cậu tốt, nhưng tiền của bác không phải do gió thổi đến, cậu nên thông cảm cho bố mẹ, chứ không phải như bây giờ vung tay quá trán.” “Hơn nữa, việc trường sắp xếp huấn luyện quân sự vốn là để rèn luyện ý chí của chúng ta, cậu làm như vậy là đang phá rối trật tự.” Sau đó, vào ngày thời tiết nóng 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá cùng bạn cùng phòng xem chương trình giải trí. Cô ta không nói không rằng trực tiếp tắt điều hòa đi. “Tối nay cũng không quá nóng, trước đây ở quê tôi, trời ba mươi mấy độ, quạt còn không dám bật, các cậu chưa từng biết khổ là gì, chẳng biết tiết kiệm chút nào.” Nghe xong, tôi lập tức gọi điện cho bố, ngừng việc tài trợ cho cô ta. Thích ăn khổ phải không? Từ nay về sau cho cô ta ăn thỏa thích!

Phận Nữ Nhi

Phận Nữ Nhi Ngày cha ta dẫn ta về nhà, ta cố ý làm vỡ chiếc vòng ngọc mà mẹ kế tặng. Chưa đợi phụ thân mở miệng chỉ trích, bà đã vội vàng nắm lấy bàn tay bị thương của ta, như một người mẹ hiền bảo vệ rồi cầm máu cho ta. “Châu Châu, thổi thổi một chút là hết đau thôi.” Một lần bảo vệ ấy kéo dài mười năm. Sau này, An Viễn Hầu phủ sụp đổ, cha ta lập tức muốn vứt bỏ mẹ kế. Ta quay đầu đồng ý lời cầu hôn của nhiếp chính Vương. “Mẫu thân, lần này đến lượt Châu Châu che chở người rồi!”

Thái Bình Thịnh Thế

Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”

Cẩu Hoàng Đế Muốn ”Ăn” Ta

Cẩu Hoàng Đế Muốn ”Ăn” Ta Cẩu Hoàng đế muốn ăn thịt ta. Ta là “đồ ăn” cẩu Hoàng đế nuôi trong cung. Phụ thân ta đã nói với hắn rằng ăn ta sẽ trường sinh bất lão. Tuy nhiên, yêu cầu là ta phải đủ mười tám tuổi mới được làm thịt. Vừa qua sinh thần thứ mười tám, ta bị đưa lên long sàng. Nhìn thấy táo đỏ, đậu phộng, long nhãn, hạt sen được bày biện đầy giường, ta run bần bật: “Ăn sống sao? Quá tàn nhẫn!” Cẩu Hoàng đế nhìn ta với vẻ âm trầm, nheo mắt lộ ra hàm răng trắng: “Trẫm chờ không kịp nữa rồi.”