HE

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất Vào ngày tôi bước sang tuổi ba mươi, cô bé mười tám tuổi được Phó Trì Yến chu cấp bên ngoài tự tiện xuất hiện. Khi tôi chắp tay nhắm mắt cầu nguyện, cô ta lại bật cười khúc khích. Chỉ một giây sau, cô ta lấy tay che miệng, ánh mắt ngây thơ nhìn tôi: “Chị ơi, em không có ý gì khác đâu, chỉ là cảm thấy chị lớn tuổi thế rồi, sao vẫn còn tin mấy chuyện như vậy?” Tôi không nói gì, sắc mặt trầm xuống. Phó Trì Yến ngồi vắt chân, đưa tay ôm hờ cô ta vào lòng: “Đào Tri, Linh Oản chỉ nói sự thật thôi, em trưng cái mặt đó cho ai xem chứ?” Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra người đàn ông mà tôi yêu mười năm, hóa ra cũng chỉ đến thế.

Em Từng Nghĩ Mình Sẽ Mãi Yêu Anh

Em Từng Nghĩ Mình Sẽ Mãi Yêu Anh Sau khi ước lượng điểm thi đại học, tôi cố tình báo thấp 350 điểm để trêu bạn trai. Anh ta căng thẳng hỏi: “Em chắc là chỉ được từng ấy điểm thôi à?” Tôi làm mặt mếu, nói: “Ừm, hôm thi bị đau bụng nên làm bài không tốt, chắc phải thi lại năm sau mất rồi.” Vậy mà đêm hôm đó, anh ta lại nhắn tin chia tay. Ngay sau đó, anh ta đăng công khai chuyện yêu đương với Á khoa trên vòng bạn bè. Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra anh ta đã đặt cược trước vào cả hai người. Tôi nắm trong tay tin nhắn trúng tuyển từ Thanh Hoa và Bắc Đại, bình tĩnh gửi lời chúc phúc cho anh ta. Hết kỳ nghỉ hè, tôi ngồi lên chuyến tàu đi Bắc Kinh, còn anh ta thì lại bước xuống chuyến xe đến Hạ Môn, khản giọng hỏi tôi: “Lương Hạ, vậy ra em vẫn luôn lừa anh sao?”

Cuốn Sổ Đòi Mạng

Cuốn Sổ Đòi Mạng Mẹ tôi có một cuốn sổ ghi lại toàn bộ chi phí nuôi tôi từ nhỏ đến lớn. Sau một cuộc cãi vã khác, bà ấy bảo tôi trả lại toàn bộ số tiền này cho bà ấy. Tôi nói: “Được, trả lại hết cho mẹ.” Cả m//ạng của con, cũng trả lại cho mẹ.

Giang Vu

Giang Vu Sau khi nhảy xuống thành lâu, ta được tái sinh vào ngày Thái tử bị thương. Thái tử đẩy ta xuống hố nước bẩn, thái độ đầy chán ghét: – Đừng chạm vào Cô, ngươi khiến Cô cảm thấy buồn nôn. Kiếp trước, ta cõng Tiêu Trạch rời khỏi nơi hoang dã, được Hoàng thượng ban hôn, trở thành Thái tử phi. Chỉ không ngờ rằng, ta yêu hắn như sinh mạng, hắn lại căm ghét ta tận xương tủy. Mới ngày thứ ba sau đại hôn, hắn liền nạp trắc phi, cốt muốn làm ta khó chịu. Sau này nước mất nhà tan, hắn bỏ lại ta, đem theo Trắc phi chạy trốn, đến tận lúc đó ta mới hiểu rằng, trái tim hắn không hề có ta, nhưng tất cả đã muộn rồi. Ta đành ôm hận nhảy thành… Sống lại kiếp này… Ta nhìn bản thân Tiêu Trạch bị thương khá nặng, nhưng lại đẩy ta ra, không cho phép ta tới gần. Ta cười lạnh. Vậy ngươi ở cứ chỗ này chờ chết đi.

Đổi Một Phu Quân Khác

Đổi Một Phu Quân Khác Ta nhặt được một tên ăn mày xinh đẹp, đưa hắn vào trường tư thực, giúp hắn vào quan trường. Đêm trước khi thành thân, hắn nói: “Như Yên, ta yêu Thanh Nhi, nàng thành toàn cho chúng ta đi!” Ta gật đầu, đánh gãy hai chân của hắn, cắt lưỡi của Thanh Nhi, để ả ở bên cạnh chăm sóc hắn. Hắn mắng ta là kẻ điên, nói vĩnh viễn cũng sẽ không yêu ta. Ta hỏi hắn: “Không phải đã cho các ngươi ngày ngày ở bên nhau rồi sao? Ngươi còn muốn như thế nào? Ngươi biết rõ, tính tình ta không tốt lắm.”

Không Còn Thấy Nàng

Không Còn Thấy Nàng Từ nhỏ ta đã biết, sau này mình sẽ là Tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, trong khi những cô nương khác ngày ngày chơi diều đánh đu, ta lại ngâm mình trong Phật đường tụng kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích những nữ tử có tính cách kiên cường. Ta học cưỡi ngựa vì hắn ta, ngã gãy chân, vẫn không rơi một giọt nước mắt. Ta bất chấp tất cả để sống thành dáng vẻ mà hắn ta yêu thích. Vậy mà hắn ta lại thích một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu, gả cho đại ca của hắn ta, người nổi tiếng là nắm đấm sắt tàn nhẫn. Sau khi kết hôn, Đại lang Tạ gia không gần nữ sắc hệt như trong lời đồn Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa phòng ta, Tạ Vọng Chi che chắn ta đằng sau, dùng ánh mắt cực kỳ lạnh nhạt nhìn ấu đệ của hắn, lạnh lùng lên tiếng: “Bây giờ nàng đã là Đại phu nhân của Tạ gia, đêm hôm khuya khoắt, ngươi đến tìm đại tẩu của ngươi làm gì?”

Lúc Anh Đến, Tim Em Rực Cháy

Lúc Anh Đến, Tim Em Rực Cháy Khi phỏng vấn chồng cũ, tôi bị nghén. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đầy lúng túng. Tôi cười gượng, với tinh thần nghề nghiệp, chỉ có thể tiếp tục buổi phỏng vấn. “Anh có thể chia sẻ lý do khiến anh nỗ lực như vậy trong sự nghiệp không?” Chồng cũ chậm rãi đáp: “Vợ đang nghén, tôi phải kiếm tiền mua sữa cho con chứ!” “…”

Nguyện Nàng Một Đời Bình An

Nguyện Nàng Một Đời Bình An Tỷ tỷ một lòng muốn làm đích nữ, cuối cùng được Đại phu nhân thu dưỡng. Nhưng Đại phu nhân tính tình nhạt nhẽo, chỉ dạy tỷ ấy gảy bàn tính, xem sổ sách, không hiểu chút nào về cách lấy lòng phu quân. Ngược lại, ta theo di nương lớn lên, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, các công tử kinh thành không ai là không say mê. Tiểu hầu gia mà tỷ tỷ ngày đêm mong nhớ lại phải lòng ta, ngay cả khi mẫu thân hắn đến cửa cũng nói: “Đích hay thứ không quan trọng, quan trọng nhất là nhi tử ta vui vẻ.” Tỷ tỷ nổi điên giết ta, cùng ta trở về ngày được nhận nuôi. Lần này, nàng trốn sau lưng phụ thân: “Nữ nhi không muốn được Đại phu nhân nhận nuôi, tình nguyện đi theo Triệu di nương.” Ta vội vàng tiến lên ôm lấy chân Đại phu nhân. Kiếp này, cuối cùng cũng đến lượt ta hưởng phúc.

Đích Nữ Giả Điên Giả Ngốc

Đích Nữ Giả Điên Giả Ngốc Thứ muội định đầu độc ta thành kẻ ngốc. Nàng thay ta gả vào Đông cung làm Lương đệ, còn ta lại bị ép gả cho một tiểu tướng quân bạo ngược, tàn nhẫn. Đêm tân hôn, ta bị trói đưa vào động phòng. Trong lòng thầm suy nghĩ kế sách chạy trốn. Đúng vậy, ta giả ngốc. Ta chưa từng ăn những điểm tâm bị hạ độc ấy. Đông cung nước quá sâu quá đục, ta chỉ đành tương kế tựu kế. Không ngờ, khi khăn đỏ được vén lên, tân lang lại chính là tên điên mà trước đây ta từng phụ bạc. Tên điên nhìn thấy ta, liền đỏ mắt, càng phát điên rồi. Là ai tung tin đồn hắn không được? Hắn cả đêm cũng chưa từng buông tha ta.

Vả Mặt Bạn Trai Cũ Cặn Bã

Vả Mặt Bạn Trai Cũ Cặn Bã Hai giờ sáng, tôi vẫn đang nướng đùi gà bên ngoài Đại học Thanh Hoa. Bất ngờ, tôi gặp phải bạn trai, bên cạnh anh ta là một cô gái xinh đẹp dễ thương. Ánh mắt của hai người họ nhìn nhau đầy tình tứ. “Cho một đùi gà nướng. Cảm ơn.” Anh ta không nhìn thẳng vào người bán hàng, nên không nhận ra tôi đang giận dữ sau lớp khẩu trang. Cô gái nói giọng trong trẻo: “Gia Minh, sao chỉ mua có một cái vậy?” “Chúng ta ăn chung.” Giọng nói dịu dàng của Hồ Gia Minh, tôi đã lâu không được nghe thấy. Cô ấy gật đầu e thẹn, quay sang thấy tôi chưa nướng, liền hỏi: “Sao chị không nướng đi?” “Trả tiền trước.” Tôi trả lời lạnh lùng. “Ồ, 15 đồng một cái phải không?” Cô gái vừa nói vừa lấy điện thoại ra thanh toán, Hồ Gia Minh lập tức ngăn lại, “Để anh trả. Làm sao có thể để con gái trả chứ.” Nụ cười rạng rỡ của cô gái khiến tôi đau nhói. “150 đồng.” Tôi nói giọng lạnh lùng. “Cái gì?” Hồ Gia Minh tưởng mình nghe nhầm, mặt đầy vẻ không tin được. Khi tôi kéo khẩu trang xuống, anh ta hoàn toàn sững sờ.

Bạn Gái Dũng Mãnh Của Tôi

Bạn Gái Dũng Mãnh Của Tôi Anh họ vô tình nghe nhầm điện thoại của đối tượng hẹn hò qua mạng của tôi. “Alo, cục cưng.” “Hử, cục cưng đéo nào ở đây?” Anh họ tôi quanh năm tập thể hình, dây thanh quản cũng luyện thành cơ bắp luôn rồi. Giọng nói trầm ấm của anh ấy làm cho người bên kia im lặng giây lát, rồi cúp máy cái rụp. Tôi tưởng anh sẽ chia tay với tôi nhưng tối đó khi tôi đăng nhập tài khoản phụ của trò chơi, tôi thấy anh ấy đang trò chuyện với anh em trong nhóm bang hội: [Anh em ơi, nếu vợ của chúng mày là đàn ông thì phải làm sao?] [Không phải tao, là bạn của tao.] [Hơn nữa, giọng nói của người yêu nó nghe như có thể đấm nó bốp bốp chát chát vào tường rồi lặt nó ra làm hai vậy đó.] [Sau này kết hôn rồi, anh ta đối xử không tốt với nó thì phải làm sao?] [Thực ra bạn của tao cũng không phải người cứng nhắc lắm.] [Đúng rồi, trước đây đối tượng của chúng bây đặc biệt thích xem tiểu thuyết đam mỹ nào ấy nhỉ? Xem ở đâu thế?] [Không có ý gì khác, tao chỉ thấy thú vị, muốn xem thử thôi.]

Tôi Là Thầy Bói Của Mafia

Tôi Là Thầy Bói Của Mafia Tôi là thầy bói Tarot riêng của Giáo phụ mafia. Trong lần bói toán cuối cùng, ông ấy bảo tôi chọn một trong 99 người con trai của ông làm chồng. “Shirley, ai được cô chọn sẽ là người thừa kế mọi thứ của tôi bao gồm cả vị trí Giáo phụ.” Kiếp trước, tôi nghe theo trái tim, chọn Kevin người đàn ông được định sẵn trong tiểu thuyết là sẽ cưới tôi. Thế nhưng trong kỳ nghỉ trăng mật, anh ta đưa tôi tới một vùng đất hoang vắng. “Nếu không phải vì cô giở trò trong lúc rút bài Tarot, ép tôi cưới cô, thì Alice đã không u sầu đến mức phải kết hôn với kẻ khác rồi chết vì khó sinh trên bàn mổ.” “Cô không phải giỏi bói toán lắm sao? Lấy bài Tarot của cô mà đánh nhau với bầy thú dữ ấy đi!” Anh ta đẩy mạnh tôi ra khỏi xe. Không xa là bầy gấu ngựa Tây Tạng đang đói, gầm rú lao về phía tôi như hóa điên. Chúng lột da tôi từng lớp, xé thịt tôi từng mảng. Trong tuyệt vọng, tôi nghe thấy âm thanh chúng nhai nát xương sọ của tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở lại đúng ngày mà Giáo phụ bảo tôi rút bài Tarot. Ngón tay tôi dừng lại ngay trên lá bài mình đã chọn ở kiếp trước. Giáo phụ hỏi: “Cô muốn chọn lá này à?” Tôi không do dự cầm lấy lá bài giống hệt như kiếp trước: “Vâng.”

Trò Hề Mang Tên Tình Yêu

Trò Hề Mang Tên Tình Yêu Ngày nhận giấy kết hôn, tôi không đợi được chú rể của mình, chỉ đợi được thông báo nguy kịch vì anh ta trở thành người thực vật. Lục Diễn bị tai nạn xe khi đang trên đường đi lấy nhẫn cưới cho tôi. Bác sĩ nói với tôi rằng, anh ấy có ý chí sống rất mạnh, biết đâu có thể gặp kỳ tích. Tôi khẽ đặt tay lên bụng nơi ấy đang nuôi dưỡng đứa con mà chúng tôi mất hai năm để chuẩn bị. Kỳ tích lớn nhất chính là sinh mệnh nhỏ bé này, phải không? Tôi nắm chặt tờ kết quả siêu âm thai, chạy như bay về phòng bệnh, nhưng vừa đến cửa thì nghe tiếng cười ha hả bên trong. “Vẫn là anh Diễn lợi hại, bày một vụ tai nạn giả, kéo dài thời gian đăng ký kết hôn, chơi chán mười cô gái rồi tỉnh dậy cưới con ngốc kia!” “Mười cô thì đủ gì? Dù sao con ngốc kia biết quản lý công ty, ít nhất chơi thêm năm ba năm nữa, đợi chơi chán rồi lại ‘tỉnh’! Dù sao con bé cũng yêu cậu ta đến ch đi sống lại, nhất định phải gả cho cậu ta!” Từng giọt m//áu trong người tôi như đông cứng lại. Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của người đàn ông mà tôi đã yêu tám năm vị hôn phu “người thực vật” của tôi. Anh ta bật cười nhẹ, trong giọng nói là sự giễu cợt và khinh thường. “Vội gì chứ, đợi cô ta đưa công ty về đúng quỹ đạo rồi tôi mới tỉnh, dù sao con ngốc yêu đương mù quáng đó, tôi nói gì cô ta chẳng nghe.” Yêu đương mù quáng. Thì ra, tình yêu chân thành của tôi trong mắt anh ta chỉ là một trò hề. Tôi quay người, bước vào văn phòng bác sĩ. …

Nhặt Được Phu Quân Ngốc

Nhặt Được Phu Quân Ngốc “Ta sẽ thành toàn cho các ngươi.” Ta đứng trước mặt Trường Công chúa, thảm thiết thốt lên câu ấy. Trong lòng lại vô cùng phấn khởi, cơ hội phú quý cuối cùng cũng tới rồi! “Nương tử muốn thành toàn cho ai?” Chưa kịp mừng được hai giây, từ sau bình phong bỗng vọng ra giọng nói quen thuộc.

Trưởng Công Chúa Thích Cường Thủ Đoạt Hào

Trưởng Công Chúa Thích Cường Thủ Đoạt Hào Bề ngoài, ta là trưởng nữ của thế gia danh giá, nhưng thực ra, ta là một kẻ biến thái. Ta để mắt đến kẻ mà cả kinh thành đều ghét bỏ – tên công tử ăn chơi trác táng Triệu Nhất Thư. Sau nhiều đắn đo, ta sai muội muội tìm về một số thoại bản để học tập đạo lý yêu đương. Muội ấy mang về một chồng thoại bản sủng văn ngọt ngào, ta lắc đầu: “Không cần loại này.” Muội ấy hỏi: “Vậy tỷ cần loại nào?” Ta đáp: “Cưỡng đoạt bá đạo, càng biến thái càng tốt, xe chạy bạt mạng, càng hoang đường càng hay.” Muội ấy: “……”

Gió Mang Em Về Bên Anh

Gió Mang Em Về Bên Anh Đối tượng liên hôn hiểu lầm rằng tôi sắp chết. Nhưng tôi hoàn toàn không hay biết gì về chuyện đó. Anh im lặng rất lâu, rồi do dự hỏi: “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa?” Tôi tưởng anh đang hỏi về thời hạn một năm của cuộc liên hôn, nên thành thật trả lời: “Còn ba tháng.” Người đàn ông luôn lạnh lùng xa cách, lịch thiệp ấy bỗng đỏ hoe mắt. Đã chia phòng hơn nửa năm, lần đầu tiên giữa đêm anh lén chui vào chăn tôi, ôm chặt tôi mà khóc ướt nửa chiếc giường. “Vẫn chưa kịp nói với em, thật ra anh đã thầm yêu em nhiều năm rồi… hu hu.”

Cánh Chim Và Bầu Trời

Cánh Chim Và Bầu Trời Ngày đầu tiên của tận thế, bạn trai tôi biến thành zombie. Anh ấy muốn cắn tôi. Tôi đưa tay ra trước miệng anh: “Anh cắn đi, cắn đi này.” Đôi mắt đỏ ngầu của anh trừng trừng nhìn tôi, không nhúc nhích. Tôi cười toe toét: “Anh không cắn em thì em sẽ cắn anh đấy.”  

Không Đụng Tường Nam

Không Đụng Tường Nam Quyến rũ Châu Kim An ba năm, ta vẫn một thân hoàn bích. Huynh ấy quân tử thẳng thắn, ghét bỏ ta ngực quá đầy, eo quá mềm, ánh mắt quá quyến rũ, lạ mến mộ Kinh thành đệ nhất thục nữ Nguyễn Tố Tâm. Huynh ấy hết lần này đến lần khác lạnh lùng cự tuyệt, ta lại hết lần này đến lần khác tiến tới. Toàn bộ kinh thành xem ta là trò cười, gọi ta là “Tiểu thư đụng Nam Tường*”. (Chỉ những người cố chấp, ko biết tự lượng sức, không nghe lời người khác, đụng phải bức tường chắn mới có nhận thức bản thân phải rẻ trái hay phải chứ đừng cố chấp đi thẳng) Cuối cùng, ta cũng từ bỏ huynh ấy, uốn eo một cái, liền rơi vào lồng ngực khác. “Tiểu thư đây là có ý gì?” Ta ngượng ngùng đáp: “Tiểu thư ta không đụng tường nam nữa, muốn đụng chàng cơ.” Có lẽ ta nhìn lầm rồi, Ngục diện la sát thiên hạ người người đều kinh sợ lại đột nhiên đỏ bừng cả tai. … Sau đó, Chu Lệnh An chặn ta ở góc tường, hai mắt mắt đỏ rực, nói từng chữ từng chữ: “Nam Tường, ta muốn tự tiến cử mình làm chỗ dựa cho nàng

Tình Yêu Chớp Nhoáng

Tình Yêu Chớp Nhoáng Ta trúng phải tà thuật, sẽ yêu người đầu tiên nhìn thấy sau khi mở mắt. Ta bịt mắt bằng vải trắng, gọi cha đến, sau khi chắc chắn không có gì sai sót mới tháo vải trắng ra. Trước mắt là bức họa của chiến thần vương gia đã tử trận sa trường từ nhiều năm trước, tướng mạo anh tuấn, đôi mày mang sát khí lạnh lẽo của người từng chinh chiến nơi sa trường. Thế là, ta như phát điên yêu chàng. Ta vừa mừng vì chàng không còn nhưng cũng buồn vì chàng đã mất. Kết quả là không lâu sau, chiến thần vương gia sống lại xuất hiện trước cửa nhà ta. “Nghe nói nàng yêu ta đến chết đi sống lại, không thể sống thiếu ta, nên ta đến xem thử.” Ta: “…”

Độc Sư Vân Cẩm

Độc Sư Vân Cẩm Mẹ giấu ta trong một ngăn bí mật, lúc đó ta cứ nghĩ bà muốn chơi trò trốn tìm với mình. Nhưng bà lại dùng một miếng vải nhét chặt vào miệng ta, nghiêm nghị dặn rằng bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng. Qua khe hở nhỏ của ngăn bí mật, ta tận mắt chứng kiến một trăm ba mươi hai mạng người của Tấn gia bị giết hại, thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông. Kẻ dẫn đầu cuộc thảm sát là một nam tử phong nhã, vận trường bào trắng như tuyết, chính là Trung thư lệnh Tống Minh của Đại Hạ. Hắn dùng chiếc khăn trắng lau sạch vết máu loang trên lưỡi kiếm, vừa lau vừa nở một nụ cười lạnh lẽo đầy âm khí: “Kẻ tiện dân thấp hèn mà cũng vọng tưởng lay động thế gia trăm năm, thật không biết lượng sức mình.” Vậy nên, gia tộc của hắn cũng đáng phải bỏ mạng dưới tay một kẻ tiện dân như ta.