HE
Mối Tình Cơm Chiên Sếp gọi điện nửa đêm gọi điện yêu cầu tôi tăng ca làm thêm giờ. Trong cơn bốc đồng, tôi đã xin nghỉ việc. Không muốn tiếp tục làm một nhân viên pán mình cho tư bản nữa, tôi quyết định đi bán cơm chiên. Không ngờ lại gặp được nam thần mình thầm thương trộm nhớ suốt thời cấp ba… Tôi nhìn anh ấy chăm chú một lúc, rồi vung cái muôi sắt lớn hỏi: “Muốn thêm trứng hay giăm bông?”
Tiểu Kê Hoàng Nữ Phụ thân ta là phượng hoàng, mẫu thân ta cũng là phượng hoàng. Nhưng ta lại là một con gà. Ngày ta phá vỡ vỏ trứng chào đời, tứ hải bát hoang đều im lặng. Mẫu thân ôm ta không nỡ buông, gượng gạo thanh minh: “Con gái ta thuộc dạng tiến hóa siêu cấp.” Ừm… Người quả thật hiểu về tiến hóa.
Trăm Hoa Đua Nở Sau khi tham dự tang lễ, tôi tiện tay ném hoa vào một ngôi mộ cô đơn bên cạnh. Từ ngày đó trở đi, tôi bắt đầu thường xuyên có những giấc mơ khó có thể miêu tả. Thế nhưng, rõ ràng là mơ, vì sao sau khi tỉnh lại khóe mắt tôi lại phiếm hồng, cả người bủn rủn vô lực? Người già trong thôn nói, tôi đây là bị quỷ quấn lấy, chỉ cần lập tức kết hôn, nam quỷ này cũng sẽ không dám quấn lấy tôi nữa. Nhưng đêm đính hôn, trước cửa lại có một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng. Cầm trong tay bó hoa hôm đó tôi ném, giọng nói trầm thấp lại nguy hiểm: “Chị, rõ ràng chị đã hứa với em rồi, sao chị còn muốn gả cho người khác?” “Chị, chị không ngoan nha.” “Người không ngoan, thì sẽ bị trừng phạt…”
Tiểu Ác Long Ta là một con ác long mù lòa, lại còn đang mang thai, mà chẳng biết cha đứa bé là ai. Vấn đề là, làm gì có con rồng đực nào có thể sinh trứng chứ? Vậy mà, công chúa câm mà ta bắt về lại đột nhiên mở miệng: “Xin lỗi, đứa bé trong bụng ngươi là của ta…” Sợ ta không tin, nàng kéo tay ta, chậm rãi vén váy lên… Khoan đã, cảm giác này—chẳng lẽ công chúa cũng có của quý sao?? Đầu óc ta như nổ tung.
Cố Nhân Tâm Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm. Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi. Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt: “Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!” “Kẻ lừa đảo từ đâu tới?” Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ: “Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”
Nữ Đại Phu Sau khi mẹ ta chữa khỏi đôi mắt mù lòa cho cha, ông bắt đầu chê bai mẹ. Chê mẹ váy áo thô sơ, chê mẹ sớm bạc đầu, chê đôi tay mẹ thô ráp xấu xí. Khi thấy cha lấy trộm tiền của mẹ đi thanh lâu, ta khóc lóc chạy về nhà mách mẹ. Bà bình tĩnh xoa đầu ta, bảo ta đi thu dọn hành lý. Hôm sau, cha đã ngã từ trên giường xuống, vừa khóc vừa mò mẫm gọi tên mẹ. Còn mẹ lại nắm tay ta, không chút do dự bỏ đi. Cha quên mất, mẹ có khả năng khiến mắt ông sáng trở lại, cũng có khả năng khiến ông mù trở lại.
Tỉnh Ngộ Tôi và Cố Xuyên Trạch kết hôn vào thời dân quốc. Sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, tôi đề xuất muốn làm thêm giấy chứng nhận kết hôn. Cố Xuyên Trạch nhíu mày, trách móc: “Vợ chồng già rồi còn làm chứng nhận gì nữa.” Hai đứa con cũng khuyên tôi đừng học theo người trẻ chạy theo mốt. Tôi đành bỏ qua. Nuôi nấng con lớn, rồi chăm sóc cháu, không một ngày nào được nghỉ ngơi. Một ngày nọ, khi dọn dẹp nhà cửa, tôi lại tình cờ tìm thấy một tờ giấy chứng nhận kết hôn cũ kỹ. Người kết hôn là Cố Xuyên Trạch và mối tình đầu mà anh ta luôn tự nhận là suốt đời theo chủ nghĩa độc thân. Thảo nào anh ta luôn không muốn làm giấy chứng nhận với tôi, hóa ra là đã làm với người khác rồi. Cuối cùng, tôi cũng bừng tỉnh. Tại sao mỗi lần tôi nhắc đến chuyện làm giấy chứng nhận kết hôn, hai đứa con luôn có vẻ lúng túng, lo lắng. Tôi ngồi ngẩn ngơ cả buổi chiều, nhìn ngôi nhà mà tôi đã chăm sóc kỹ lưỡng, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Không có giấy chứng nhận kết hôn, cũng chẳng sao.
Xuyên đến thế giới thú nhân liên tinh. Tôi nhặt về hai con thú nhỏ chưa hóa hình. Tận tâm chăm sóc suốt một tháng, thì một chủ trang trại đến tuyển nô công, vừa nhìn đã để ý đến con cáo nhỏ xinh đẹp trong hai con. Đúng lúc ấy, trước mắt tôi hiện ra mấy dòng bình luận: [Bổ dược đó bổ dược đó! Đây chính là thiếu gia nhà Hordem đấy!] [Nữ phụ mau giữ cậu ấy lại, chờ gia tộc Hordem đến tìm, đời này giàu sang phú quý không chạy đâu được!] Tôi trầm ngâm một lúc, rồi đưa con chó nhỏ bị thương còn lại cho đối phương. Ai ngờ đạn màn càng cuộn trào mạnh hơn. [Tốt quá rồi, là đại ma vương đấy, nữ phụ hết cứu nổi rồi!] [Đứng trước mặt cô là chiến lực đỉnh cao của hệ sao Vaal, kẻ giữ kỷ lục thắng liền 37 trận giải đấu cơ giáp!] [Từ đây cơm tù ba bữa đầy đủ, đời sau nữ phụ cuối cùng cũng có cuộc sống ổn định rồi!] Tôi: ……?
Giao Nhân Người hầu dâng lên một giao nhân, nói rằng loài này có thể khóc ra ngọc trai. Ta cầm roi ngựa đặt lên cằm hắn, ánh mắt đối diện với một khuôn mặt đầy ngạo mạn và cố chấp. “Ngươi đừng mơ lấy được nước mắt của ta.” “Ồ? Thật vậy sao?” Sau một trận roi phạt, trên thân thể trắng nõn của hắn xuất hiện vô số dấu vết đỏ. Ta ra tay rất có chừng mực, không làm rách da hay chảy máu, chỉ khiến da thịt sưng đỏ. Thân thể cơ bắp săn chắc như ngọc, những vết đỏ như nứt vỡ, đẹp đến lạ kỳ. Hắn cắn răng chịu đựng, quả thật không rơi một giọt nước mắt nào. Sau đó, ta dùng tay dò vào nơi dưới lớp vảy cá của hắn, một chỗ nhạy cảm, nóng bỏng và ẩm ướt không thể không mở ra, để ta thăm dò. “Đừng… xin ngươi…” Chớp mắt, những giọt lệ như mưa, rơi xuống không ngừng.
Độc Sự Vân Cẩm – Phiên ngoại: Bùi Chiêu Ta là Bùi Chiêu, một vị hoàng tử lạnh lùng và đa nghi. Bên cạnh ta, chỉ có những kẻ dối trá mưu mô, lợi ích đổi chác cùng danh lợi phù hoa. Ta đứng trong bóng tối, tựa như kẻ chìm trong biển sâu, quên cả cách hít thở, lạnh lùng nhìn hết thảy mọi thứ. Mãi đến khi một nữ tử tên Vân Cẩm xuất hiện. Nàng mang theo toan tính mà đến, nhưng lại trở thành chiếc phao cứu mạng của ta. Từ đó, ta chỉ sống vì nàng.
Hối hận rồi sao? Muộn rồi, nam chính! Tôi và Thẩm Úc Niên yêu nhau năm năm, còn Lâm Tự thì theo đuổi anh suốt năm năm. Hôm anh cầu hôn tôi, Lâm Tự vừa khóc vừa làm ầm ĩ, thậm chí dọa 44, nhưng anh không hề đoái hoài. Anh cùng tôi đi thử váy cưới, cẩn thận chọn địa điểm tổ chức hôn lễ. Đến ngày cưới, một cuộc điện thoại từ bệnh viện khiến anh hoàn toàn mất kiểm soát. Lâm Tự cắt cổ tay 44, đang được cấp cứu. Anh như phát điên, vứt bỏ tôi ngay tại lễ đường, lao thẳng đến bệnh viện. Ngày Lâm Tự tỉnh lại, anh mất khống chế ôm chặt lấy cô ta, thổ lộ tình cảm, cùng cô ta dây dưa sống ch.t. Tôi chỉ biết tự cười giễu, rồi nói với hệ thống: “Gọi người xuyên thư đến đi.” Lúc Thẩm Úc Niên biết được tin tức về tôi, tôi đã không còn trong thân xác nữa. Tôi phiêu lơ giữa không trung, nhìn người xuyên thư mắng anh ta là đồ thần kinh, bảo cút đi càng xa càng tốt. Anh ta sửng sốt, bối rối nói: “Hạ Quân, em không cần anh nữa sao?” Tôi khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng thở dài: “Thẩm Úc Niên, lẽ ra tôi nên buông tay anh từ lâu rồi.”
Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ Tôi đưa bạn gái về vùng núi quê nhà để dự đám cưới của em họ. Em họ nói rằng thiếu phù dâu, nên nhờ bạn gái tôi tham gia cho đủ số lượng. Ngày cưới, em họ dẫn bạn gái tôi đi đón dâu xong, nhưng không quay lại. Khi tôi cuống cuồng chạy đến nhà cô dâu, thì phát hiện bạn gái mình quần áo xộc xệch, đã bị em trai của cô dâu – người bị bệnh bại liệt – xâm hại. Gia đình cô dâu còn ngang nhiên nói: “Dù sao con gái cũng đã không còn trinh trắng rồi, ở lại làng đừng quay về nữa, gả cho con trai tôi, vừa hay thân lại càng thêm thân.” Tôi lúc đó mới biết, để kết hôn em họ đã thỏa thuận với gia đình cô dâu để đổi dâu. Họ đã coi bạn gái tôi như một phần của sính lễ! Tôi giận dữ tột cùng, lập tức muốn báo cảnh sát. Nhưng bị bố mẹ cô dâu cùng dân làng hợp sức đánh chết, vứt xác nơi hoang dã, bị chó hoang ăn thịt. Bạn gái tôi bị nhốt trong làng, chịu đủ mọi tra tấn, trở thành công cụ sinh sản. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày vừa trở về làng quê. Em họ đang nhìn tôi với vẻ mặt nịnh bợ: “Anh, cho em mượn chị dâu làm phù dâu được không?”
Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà Sau khi tốt nghiệp mà không tìm được việc làm, tôi trở về quê nhà, tiếp quản 200 mẫu ruộng dưa hấu của gia đình. Nửa đêm, có người gõ cửa: “Ngươi thấy ta giống người hay giống yêu quái?” Tôi mỉm cười: “Tôi thấy anh giống một cộng sự tốt, ngày nào cũng có thể giúp tôi trông dưa.” Về sau, anh vừa lầm bầm mắng chửi vừa giúp tôi canh dưa, đuổi nhím đi.
Hết Mình Cũng Chỉ Vì Em Trong giờ học, tôi cố tình nhắn tin cho vị giáo sư dạy thay: “Chồng à, tối nay có thể ‘bịch bịch bịch’, nhưng mà chỉ cần anh cười thôi là coi như vô hiệu.” Khóe môi người đang đứng trên bục giảng khẽ cong lên. … Tối đó, tôi tức giận mắng anh không tuân theo luật chơi. Giáo sư thì chậm rãi mở một hộp bcs siêu mỏng 0.01 mới toanh. “Anh cười rồi thì đúng là vô hiệu thật mà.” Tôi: “??”
Nhật Ký Hắc Hóa Của Tạ Tiểu Cẩu Sau khi cứu rỗi thành công nam chính Yandere. Ta hỏi: “Có thể cho ta làm hoàng hậu không?” Tạ Ngộ Triều im lặng không nói. Vì vậy ta bỏ mặc hắn, giả chết trở về thế giới ban đầu. Tay trái trà sữa tay phải gà rán, một mạch đánh lên trận thăng hạng năm mươi sao. Hệ thống đột nhiên phát ra cảnh báo: [Nhiệm vụ thất bại, nam chính đã hắc hóa, xin hãy lập tức trở về thế giới ban đầu để cứu rỗi lần thứ hai!] Ánh sáng trắng lóe lên, ta ngậm ống hút trở về thế giới nhiệm vụ. Đây là năm thứ năm sau khi ta chết, Tạ Ngộ Triều cũng đã trở thành bạo quân khiến người ta nghe tiếng mà sợ mất mật. Thanh kiếm dài lạnh lẽo trong tay hắn kê ngang cổ ta: “Hừ, lại đến thêm một đồ giả.” “Trẫm ghét nhất chính là khuôn mặt này, nói đi, thích chết kiểu gì?”
Giành Giật Sinh Cơ Ta đã mất đi sự trong sạch. Là do thứ muội hại. Mẹ ta biết rõ, nhưng vẫn quyết định để nàng thay ta gả cho Thái tử. Ngày trước khi nàng xuất giá, ta thức tỉnh. Lúc này ta mới hiểu được hóa ra mình chỉ là một nữ phụ pháo hôi. Sau khi thứ muội trở thành Thái tử phi, người chết đầu tiên chính là ta. Ta: Cứ mặc kệ đi, dù sao cũng đều phải chết, tất cả đều cùng hủy diệt đi. Kể cả ta. Tất cả đều phải chết.
Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết Xuyên thành mẹ kế độc ác, để không sụp đổ hình tượng,Mỗi ngày tôi đều sai con trai lớn bóc tôm, con trai thứ pha trà, con gái út đấm lưng.Cho đến nửa tháng sau, nam chính trở về nhà.Tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, chờ bị đá ra khỏi cửa.Không ngờ, con trai lớn lại nói:“Ba, ba cũng đừng rảnh rỗi nữa, mau vào trải giường cho mẹ đi.”Tôi: ?
Hoàng Thượng Sủng Xuân Hỉ Ta là nha hoàn béo của hoa khôi giáo phường. Ngày hoa khôi bỏ trốn, đông gia bắt ta phải làm Hoa nương. Ngày tháng khổ sở, ta lén trèo tường vào ban đêm. Dưới tường có một công tử tuấn tú, thấy ta thì liền chống thuyền, muốn ra khơi. Ta vác hắn lên vai, trèo qua tường, chiếm giường của hắn mà ngủ. Một đêm rầm rầm vang dội, từ đó ta trở thành thị thiếp nhỏ của Thái tử. Sau khi Thái tử đăng cơ làm Hoàng thượng, muốn ta làm nương nương. Ban đêm ta lại lén trèo tường, hắn liền ôm ta vào lòng. “Trẫm đã hứa kiếp này cùng nàng gắn bó, ái phi cớ sao lại trèo tường lần nữa?” Ta nước mắt lưng tròng: “Trong cung đường quá xa, Hoàng thượng quá mạnh bạo, thịt trên người thần thiếp chẳng giữ được.” Hắn liền cười càn rỡ: “Trẫm chính là sói tham ăn!”
Mật Đào Dưới Trăng Thanh Ta đem mình bán đi, bán được năm lượng bạc. Ta đứng bên cạnh tên buôn người đếm bạc, lén lút giấu một lượng vào trong tay áo, còn lại đều đưa cho mẹ. Mẹ rơi lệ bảo ta phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhưng cha ta lại không kiên nhẫn cầm tiền bỏ đi: “Sau này có phạm lỗi thì đừng nói mình là con của ta!”
Tình yêu của Tiểu Mãn Mười năm thích Vệ Chiêu, hắn vẫn luôn chê ta ngốc nghếch. Về sau, vì cứu hắn mà ta trúng cổ độc, lời nguyền khiến ta sẽ yêu người đầu tiên mà ta nhìn thấy khi mở mắt. Kẻ ăn chơi không ai coi trọng kia lại chưa bao giờ chê bai ta. Hắn hái hoa cho ta, tìm ánh sáng của đom đóm khó gặp giữa mùa đông, dịu dàng dỗ dành mỗi khi ta gặp ác mộng. Khi biết ta mất tích mấy ngày, Vệ Chiêu không nhịn nổi nữa, cuối cùng tìm thấy ta trên giường của gã ăn chơi nhà họ Cố. Hắn túm lấy cổ áo ta, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ như nghiến qua kẽ răng: “Tránh xa tên vô dụng đó ra, ta cưới nàng.” Ta ngẩng đầu, bối rối nhìn hắn. Nhưng Tiểu Mãn đã có người trong lòng rồi mà.