HE
Hoa Hồng Dại Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học. Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.” Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe. Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…” Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”
Chàng Trúc Mã Của Tôi [Trúc mã size gap cực đại x Thanh mai nhỏ xinh yếu ớt] Tôi nắm chặt tay thanh mai trúc mã của mình, đầy tâm sự: “Tôi muốn tỏ tình với Sầm Duật, cậu thấy tôi nên làm thế nào?” Thanh mai trúc mã của tôi – Sầm Duật – chỉ vào mình: “Cậu hỏi tôi á?” Hắn “chậc” một tiếng, mặt đỏ lên: “Tôi khuyên cậu nói thẳng luôn đi.”
Thương Hoa Ta là người sống bằng nghề cõng xác, hôm đó ta từ nghĩa địa hoang vắng cõng về một công tử tàn phế. Hắn rất đẹp trai, nhưng miệng lại độc ác vô cùng. Hắn thường chửi ta là con cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Nhưng thật sự ta oan uổng lắm, nhà ta đâu có nuôi cóc ghẻ, làm sao ăn thịt thiên nga được chứ? Về sau, hắn lê lết tấm thân tàn tạ, dùng nửa mạng sống giúp tân hoàng đế lên ngôi, trở thành Tể tướng. Hắn hỏi ta muốn có điều ước gì, hắn đều sẽ giúp ta thực hiện. Dưới ánh mắt mong chờ của hắn, ta đáp: “Ta chỉ muốn có hai mẫu ruộng cằn cỗi, và một hộ tịch chính thức là được.” Nhưng hắn lại sa sầm mặt mày.
Ánh Trăng Trong Lồng Đêm khuya, người yêu cũ gọi điện vì bạch nguyệt quang của anh ta, giọng đầy châm chọc. “Đừng bắt chước cậu ấy vì tôi nữa, cậu ấy hay ghen lắm.” Giây tiếp theo, người đàn ông trên người tôi liền cắn trả thù lên cổ tôi một nhát. Anh ta nói đúng, bạch nguyệt quang của anh ta… quả thực rất hay ghen.
Tiểu Hoàng Đế Thiên hạ đều biết, người giúp ta lên ngôi – Cố hầu, ba năm sau lại trở thành nam sủng trên long sàng của ta.
Chuyện Tình Mùa Đông Tôi đến bệnh viện nhổ răng khôn, bác sĩ là một anh chàng đẹp trai, nhìn còn có chút quen mắt. “Đau không?” Thuốc tê vừa tiêm vào, tôi cố nhịn đau: “Không đau.” Anh liếc tôi một cái, giọng điệu nhàn nhạt: “Cứng miệng với bạn trai cũ thì được, chứ với bác sĩ thì không cần thiết.”
Đạo Cô Quán Ta là một nữ đạo cô. Vì muốn cải thiện bữa ăn trong đạo quán, Tạ Dũ nguyện gả mình cho đích tôn đã qua đời nhiều năm của nhà họ Tạ để kết âm hôn. Nửa đêm, có người gõ cửa đạo quán. Ngoài cửa là một công tử xa lạ phong tư nhã nhặn, áo rộng tay dài, dáng vẻ yểu điệu như liễu trước gió. “Công tử tìm ai?” Ánh mắt công tử nhàn nhạt rơi trên mặt ta, “Tìm nương tử của ta.” “Ai cơ?” “Là nàng.” Ta: … Khóe má công tử khẽ hồng lên như hoa xuân nở rộ, mắt dịu dàng nhìn ta không chớp. “Nương tử, nàng xem, đêm đã khuya, phu quân cũng mệt rồi, chi bằng…”
Lưỡng Bất Khả Tâm Ta dùng một trăm lượng bạc, mua bạch nguyệt quang cao không với tới – Bạch Giản Hành – về làm nô lệ. Hắn ban ngày giặt giũ nấu cơm cho ta, ban đêm còn phải làm ấm giường. Tất cả đều nhẫn nhịn tiếp nhận, vậy mà đối với ta lại luôn giữ thái độ lạnh lùng xa cách. Mãi đến một ngày, tận mắt thấy huynh đệ tốt của hắn từ trong phòng ta bước ra, y phục xốc xếch. Bạch Giản Hành, người trước nay vẫn luôn trấn định, khi ấy lại lộ vẻ hoảng loạn. “Ngươi… sao lại từ trong phòng quận chúa bước ra?” Mộ Lan Già mặt đỏ bừng, y phục trên vai vô tình trượt xuống, để lộ những vết đỏ mập mờ bên trong: “Giản Hành, ngươi hiểu ta nhất mà. Đoạt người yêu của người khác, chuyện như vậy ta không làm được. “Là quận chúa cưỡng ép ta.”
An Tuế Năm thứ bảy bị bán vào thanh lâu, tú bà chê ta lớn tuổi, muốn bán ta đi. Trúc mã mà ta thầm thương suốt nhiều năm đã đến chuộc thân cho ta, nói rằng sẽ nạp ta làm thiếp. Ta lại linh hoạt cự tuyệt hắn, dùng số tiền đã dành dụm suốt những năm qua để tự chuộc thân, rồi mở một y quán nhỏ. Các tỷ muội không hiểu: “Ngươi ngưỡng mộ Bùi đại nhân nhiều năm như vậy, sao lại không chấp nhận hắn?” Ta cười đáp: “Kỹ nữ là bán cho nhiều người, tiểu thiếp chỉ bán cho một người. Dù sao cũng đều là bán, từ giờ ta chỉ muốn sống cho bản thân, không muốn bán mình nữa.”
Hiểu Lầm Tôi đang chiến tranh lạnh với bạn trai thì phát hiện mình mang thai. Tôi chặn anh ấy, đăng bài lên vòng bạn bè nói rằng mình có thai, rất nhiều bạn bè vào chúc mừng anh ấy. Tôi đăng một bài khác trên vòng bạn bè và chỉ mình anh ấy mới xem được, kèm theo bức ảnh là dòng chữ: “Không phải mẹ không yêu con, chỉ là mẹ không muốn con đến với gia đình không mà không có tình yêu này mà thôi.” Vị trí tại bệnh viện Hắc Tâm.
Kim Ngốc Lương Duyên Ta thân là thiên kim phủ Thừa tướng, vậy mà lại là một kẻ ngốc.Tỷ tỷ không chịu gả cho gã ngốc của Quốc công phủ, liền lừa ta leo lên kiệu hoa.“Ngốc tử ghép với đần độn, hai đứa các ngươi đúng là trời sinh một đôi.”Lần đầu tiên nhìn thấy vị tướng công tương lai, nước dãi ta chảy thành dòng.Một lang quân thật tuấn tú!Nhìn đến lần thứ hai, ta phát hiện có gì đó không ổn.Tên này… sao trông cũng giống như đang giả đần vậy?Về sau, kẻ đối đầu với phu thê ta trong kinh mỗi lần nhắc đến đều phì một tiếng khinh bỉ:“Phì! Hai cái tên giảo hoạt kết đôi, thật là tà không thể tả!”
Dạ Huyền Tương Tư “Bệ hạ, nương nương nói ngài ấy là người xuyên không.” Hoàng đế: “Ồ, giá 1 cái áo sơ mi là bao nhiêu?” Tôi: “… Chín tệ mười lăm xu?” Kết quả không có cảnh nhận người thân nào xảy ra cả, sắc mặt Hoàng đế bỗng trở nên âm u, hắn ta trực tiếp đày tôi vào lãnh cung. Tôi: “???” Chuyện gì vậy, chúng ta không phải đồng hương sao?! “Nương nương,” cung nữ nhẹ nhàng nói, “Sao nương nương lại bắt chước Tiên hoàng hậu?” Gì cơ? Đây chẳng phải là thứ mà ai học hết cấp ba cũng biết sao? Tôi bắt chước cái gì chứ, có người bắt chước mặt, có người bắt chước giọng, bây giờ thậm chí còn có người đăng ký bản quyền cả khả năng đọc hiểu tiếng anh hả?! “Tiên hoàng hậu và Bệ hạ tình sâu nghĩa nặng, chỉ tiếc là tạ thế quá sớm, để lại Bệ hạ một mình nhìn tập thơ của ngài ấy mà nhớ thương người đã khuất.” Tập thơ? Tôi thăm dò mở lời: “Đầu giường ánh trăng rọi—?” Cung nữ: “Ngỡ mặt đất phủ sương?” Cung nữ: “Đây là bài thơ đầu tiên trong tập thơ của Tiên hoàng hậu, ai trong cung cũng thuộc lòng!” Dumaa, tôi ngồi phịch xuống đất, sao Tiên hoàng hậu không chừa lại con đường nào cho hậu thế vậy chứ!!!
Sai Gả Hôm trưởng công chúa xuất giá, lại trùng hợp gặp phải đoàn rước dâu của trạng nguyên lang. Trong lúc hỗn loạn, kiệu hoa của trưởng công chúa và vị tiểu thư nhà thương gia mà trạng nguyên lang định cưới lại bị hoán đổi. Khi mọi người phát hiện ra, cả hai bên đã nhập động phòng. Hoàng đế hạ chỉ: “Cứ để sai thành đúng, nếu không hài lòng thì tự nhận mình xui xẻo.” Và ta, chính là vị tiểu thư xui xẻo của nhà thương gia ấy!
Tĩnh Đêm Tống Hàn Xuyên thường nói: “Chiến tranh lạnh một tuần, mặc định là chia tay.” Yêu nhau một năm, anh ta dùng đúng câu này để nắm thóp tôi suốt một năm trời. Cho đến lần cãi nhau cuối cùng, anh ta lại giở trò cũ. Lạnh lùng xóa kết bạn, chặ/n tôi, bỏ đi mà không buồn ngoảnh đầu lại. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra, mối quan hệ này đã th/ối n/át đến tận cùng. Không còn gửi lời kết bạn lại hết lần này đến lần khác. Không còn khúm núm chạy theo anh ta, níu kéo van xin quay lại. Mà là âm thầm sửa nguyện vọng thi đại học, cố gắng tránh xa tất cả những nơi có thể gặp anh ta. Bảy ngày chớp mắt trôi qua, bạn bè anh ta bắt đầu sốt ruột khuyên nhủ tôi. “Han Xuyên nguôi giận lâu rồi, giờ chỉ đợi cậu chủ động xin lỗi thôi.” “Nếu cậu còn cố chấp nữa, lần này mà chia tay thật thì đến khóc cũng chẳng có chỗ đâu.” Nghe vậy, tôi khẽ cười: “Ừ, vậy thì chia tay đi.” “Như anh ta mong muốn.”
Tân Hôn Sau khi gả vào hầu phủ, ta mới biết trong phủ này không còn một ai. Trong từ đường âm u, bài vị đặt kín cả gian phòng. Quản gia thở dài: “Nam nữ già trẻ đều chết trận sa trường cả rồi.” Ta chỉnh lại bộ giá y đỏ thẫm trên người, hỏi: “Vậy… người lấy ta là ai?” Một tấm bài vị đột nhiên đổ xuống.
Nhớ Mãi Trong Tim Ta vô tình bị trói buộc với hệ thống thăng cấp của nam chính và phải đến cứu giúp hắn mỗi khi gặp nguy nan. Ta tận tâm tận lực làm nhiệm vụ, ngoan ngoãn đi theo cốt truyện. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ta từ biệt nam chính, chuẩn bị hồi hương thành thân. Thế nhưng, vào ngày thành thân, kiệu hoa mới đi được nửa đường thì bị người chặn lại. Trong cơn binh hoang mã loạn, rèm kiệu bị mũi kiếm hất tung lên. Thanh âm của nam chính vang lên: “Là nàng tự xuống, hay để ta bế nàng xuống?”
Ái Tại Ngôn Gian Phu quân ra trận mang về một nữ nhân đang mang thai. Ta bảo chàng nạp nàng ta làm thiếp, lại nghe thấy tiếng lòng của chàng: 【Hu hu hu, quả nhiên nương tử không yêu ta rồi!】 Còn nữ nhân bụng bầu vẻ mặt hung hăng kiêu ngạo đứng bên cạnh: “Không phải đã nói chỉ cần khiến phu nhân ghen thì sẽ thả ta đi sao? Trong bụng ta làm gì có đứa bé nào, không có thì sao sinh đây!”
Cầm Sắt Thất Điệu Mộ của ta bị đào lên. Là một cậu trai trẻ, hắn lục lọi trong ngôi mộ tối tăm hồi lâu, vô tình làm vỡ ngọn Trường Minh đăng. Ta cuối cùng cũng được tự do. Chàng trai sợ hãi lùi bước liên tiếp, ta lướt đến bên hắn, định nhờ khí dương của hắn để rời đi. Nhưng sau khi nhìn rõ dung mạo của ta, hắn lại nhảy lên, vui mừng khôn xiết: “Cụ tổ, là người sao? Con không sợ nữa, trước giờ chỉ thấy người trong tranh, không ngờ ngoài đời người còn đẹp hơn…” Tạ Hĩ hoặc ngắt lời: “Ta ch*t lúc mười tám tuổi, sao lại là cụ tổ nhà ngươi được?”
Lệch Quỹ Đạo Tôi là tiểu thư hàng thật giá thật của Sở gia danh giá vừa được tìm về. Sau khi trở về nhà, tôi luôn so bì với cô con gái giả kia. Trong lúc tôi lại một lần nữa bắt chồng mình đàn áp em trai anh ấy, cũng như bắt con trai phải giành giải nhất cuộc thi piano, thì chợt nhìn thấy những dòng comment hiện lên. 【Vai phụ này đúng là tự làm khổ mình, có cuộc sống sung túc với ông chồng giàu có, rảnh rỗi còn chung tình, đứa con cũng nghe lời như thế, vậy mà chỉ biết bám đuôi nữ chính để ganh đua.】 【Không sao đâu, rồi con trai cô ta sẽ vào tù, chồng phá sản ngập trong nợ nần, chết thảm để khỏi liên lụy đến cô ta, lúc đó cô ta mới chịu tỉnh ngộ.】 【Mong cho ngày đó mau đến, hehe, cô ta không nhận ra con trai mình đã bị cô ta dạy hư rồi, thắng được cuộc thi là nhờ bắt con trai nữ chính khoá trong toilet, chẳng trách sau này vào tù.】 Hoá ra tôi là nhân vật đối địch với cô con gái giả trong truyện ngôn tình thiên kim thật giả.
Ma Đáng Yêu Sau khi tôi chết, trong nhà có một người đàn ông chuyển đến. Anh ta sống vô tư trong nhà. Ngủ trần, vén áo, thỉnh thoảng lại đỏ mặt thở dốc: “Ah! Ha…~” Mỗi lần vô tình gặp phải, tôi đều muốn chảy máu mũi. Để yên ổn trong cuộc sống của một hồn ma, tôi đã ăn cắp quần lót của anh ta, cố gắng đuổi anh đi. Nhưng lại bị anh ta túm lấy, đè xuống: “Bị tôi bắt được rồi nhé, tiểu sắc quỷ.”