HE
Nha Hoàn Thăng Chức Ký Sau khi Hầu phủ bị xét nhà, ta và tỷ tỷ phải bán mình làm nô, trở thành nha hoàn trong phủ Quốc công. Tỷ tỷ là người bình đạm như cúc, không tranh không giành. Khi ta tranh giành thức ăn với hạ nhân, tỷ ấy lại đem thức ăn ta giành được chia cho hạ nhân, nhờ vậy mà được lòng mọi người. Thời tiết chuyển lạnh, ta tranh giành chăn bông. Tỷ tỷ quay đầu nhường chăn cho người khác, khiến cả hai chúng ta đều bị bệnh vì lạnh. Ta cố gắng chuyển đến bên Thế tử gia làm nha hoàn thân cận, tìm cơ hội cho tỷ ấy được thị tẩm. Tỷ tỷ trách ta không từ thủ đoạn nhưng lại không từ chối vị trí mà ta khó khăn lắm mới giành được. Tiếng tăm hiền lành, độ lượng của tỷ tỷ truyền đến tai Thế tử gia, Thế tử gia nạp tỷ ấy làm thiếp. Tỷ ấy không tranh không giành còn ta cố gắng lo liệu mọi thứ, giúp tỷ ấy thuận lợi sinh hạ trưởng tôn. Thế tử phi oán hận vô cùng, bày mưu hãm hại ta. Ta quỳ xuống cầu xin tỷ tỷ. Nhưng tỷ ấy lại nói: “Tư Lan, ta đã bảo muội đừng tranh cường háo thắng, giờ thì hay rồi, tự chuốc lấy cái chết.” Tỷ ấy không tranh luận, không phản bác, bình đạm như cúc. Ta thì bị đánh chet tươi. Mở mắt lần nữa, ta trở về thời điểm ta và tỷ tỷ mới vào phủ Quốc công.
Ám Hương Sơ Ảnh Tôi là nữ phụ ác độc trong truyện pỏn, đã kết hôn với nam chính được một năm, nhưng mỗi ngày trôi qua, tôi đều muốn ly hôn. Ngoài tôi ra, không ai biết rằng người thừa kế cao quý của nhà họ Tống, bề ngoài thanh cao lạnh lùng, thực chất lại là một kẻ đạo đức giả. Đặc biệt là trong một số chuyện, hắn vô cùng xấu xa và thô tục. Tôi đã nhiều lần không chịu nổi mà đề nghị ly hôn, nhưng hắn chỉ thản nhiên, bóp cằm tôi, cười lẳng lơ: “Là em tự mình quyến rũ tôi trước, dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải chịu trách nhiệm.”
Mãi Mãi Bên Anh Phó Lương là con trai đỡ đầu của mẹ tôi, tôi thích anh đã nhiều năm nhưng anh vẫn không rung động. Sau một lần thức dậy, tôi phát hiện mình chỉ là nữ phụ độc ác trong cuộc đời anh. Thế là tôi giả vờ mất trí nhớ. Tôi nằm trên giường bệnh, mẹ chỉ lần lượt từng người để tôi gọi tên, lúc chỉ đến Phó Lương, tôi gọi: “Anh trai.” Sắc mặt Phó Lương lập tức tái lại.
Nhặt Được Con Vẹt Lầy Lội Của Học Thần Lạnh Lùng Tôi nhặt được một con vẹt biết nói lời bẩn. “Nghĩ vợ quá đi mất, muốn hôn vợ, từ trong ra ngoài… chỗ nào cũng phải hôn một cái.” “Vợ đừng cho con ch ó ch.t tiệt kia ăn nữa, nó có hiểu gì đâu? Cho tôi ăn này!” “Vì vợ mà si mê, vì vợ mà điên cuồng, vì vợ mà đâm đầu vào tường rầm rầm!” “Huhu, thích Giang Tuyết Ngư quá đi mất, giá mà cô ấy thật sự là vợ tôi thì tốt biết mấy.” Lúc đang thầm mắng chủ của nó là đồ biến thái thì tôi đơ người luôn. Giang Tuyết Ngư… chẳng phải là tôi sao? Ngay giây tiếp theo, bạn cùng phòng hớt hải xông vào ký túc xá, phấn khích vung vẩy điện thoại. “Tiểu Ngư, cậu thấy bức tường tỏ tình chưa?!” “Nam thần băng sơn đẹp trai lạnh lùng nhất khoa mình bị mất con vẹt, nghe nói ai tìm được được thưởng hẳn mười nghìn đấy!” —
An Nhạc Khi nhìn thấy em gái kế giành trước một bước dẫn tiểu tử nghèo túng về nhà, tôi liền biết cô ta cũng sống lại. Kiếp trước cô ta thay tôi gả vào nhà hào môn, mà tôi thì kết hôn với tiểu tử nghèo Phương Trạch. Sau khi kết hôn, em kế bị bạo lực gia đình dẫn đến sinh non, bị tiểu tam hãm hại đuổi ra khỏi nhà. Mà tôi và Phương Trạch cùng dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, được hắn cưng chiều đến tận xương tủy. Kế muội oán hận, lái xe đâm vào tôi đang mang thai… Không nghĩ tới, chúng tôi đều trùng sinh. Đời này, cô ta không thể chờ đợi được, muốn cướp đi nhân sinh của tôi. Cô ta cho rằng tôi có thể tốt số như vậy đều là bởi vì Phương Trạch. Trên thực tế, đúng là vậy thật. Phương Trạch đúng là một nhân tài hiếm có và là một người chồng tốt nhị thập tứ hiếu, mà tôi chỉ biết ăn ngồi chờ chết. Tôi đang không biết làm thế nào cho phải, Phương Trạch lại trực tiếp đi về phía tôi. Giọng điệu ủy khuất nói: “Bà xã, sao đời này em lại không đến tìm anh?”
Trăng Khuyết Ngày tôi đề nghị ly hôn, cuộc gọi đến cho Lục Thúc Minh được thư ký của anh ta trả lời. Giọng cô thư ký trẻ nghe có vẻ nũng nịu. “Tổng giám đốc Lục đang họp, không tiện nghe máy, có chuyện gì chị cứ nói với em.” Cô ta là người tình mới của Lục Thúc Minh. Lần này tôi không cãi cọ hay gây sự, chỉ bình thản nói với cô ta: “Cô nói với anh ta, đơn ly hôn tôi để ở đầu giường.”
Quên Lãng Năm thứ ba theo đuổi Phó Ngôn Hình, tôi kiểm tra ra chứng mất trí nhớ. Hắn nói, “Đúng lúc thật, mau quên tôi đi, tôi cũng mệt rồi.” Tôi bắt đầu quên đi mọi thứ, mà cũng bắt đầu từ người tôi yêu nhất. Sau đó, ngay cả đường về nhà mà tôi cũng không nhớ. Khi tôi ngồi ở đầu đường, Có người đàn ông lạ châm chọc khiêu khích tôi, rồi lại khoác thêm áo khoác cho tôi. “Chịu về rồi à? Em quả nhiên vẫn không thể rời khỏi tôi mà.” Tôi lễ phép mỉm cười, giơ tấm thẻ thông tin lên. “Cảm ơn người tốt bụng nhé! Có thể giúp đưa tôi về nhà được không?” “Chồng tôi vẫn còn đang ở nhà đợi tôi.”
Tĩnh Đêm Tống Hàn Xuyên thường nói: “Chiến tranh lạnh một tuần, mặc định là chia tay.” Yêu nhau một năm, anh ta dùng đúng câu này để nắm thóp tôi suốt một năm trời. Cho đến lần cãi nhau cuối cùng, anh ta lại giở trò cũ. Lạnh lùng xóa kết bạn, chặ/n tôi, bỏ đi mà không buồn ngoảnh đầu lại. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra, mối quan hệ này đã th/ối n/át đến tận cùng. Không còn gửi lời kết bạn lại hết lần này đến lần khác. Không còn khúm núm chạy theo anh ta, níu kéo van xin quay lại. Mà là âm thầm sửa nguyện vọng thi đại học, cố gắng tránh xa tất cả những nơi có thể gặp anh ta. Bảy ngày chớp mắt trôi qua, bạn bè anh ta bắt đầu sốt ruột khuyên nhủ tôi. “Han Xuyên nguôi giận lâu rồi, giờ chỉ đợi cậu chủ động xin lỗi thôi.” “Nếu cậu còn cố chấp nữa, lần này mà chia tay thật thì đến khóc cũng chẳng có chỗ đâu.” Nghe vậy, tôi khẽ cười: “Ừ, vậy thì chia tay đi.” “Như anh ta mong muốn.”
Hạ Nhật Vân Thính Sau ba năm kết hôn với người cầm quyền ở Phó gia, tôi giả chết chạy trốn. Đơn giản vì tôi là sát thủ, tiếp cận hắn chỉ để hoàn thành nhiệm vụ. Phó gia chủ từ trước đến nay trầm ổn không tin tôi đã chết, vận dụng thế lực gia tộc, như điên lên, điên cuồng tìm kiếm tôi. Một năm sau, tôi nhận được nhiệm vụ, tiếp cận người cầm quyền Phó gia càng ngày càng quyền thế ngập trời, trộm lấy bí mật. Lần này tôi quyết định ngụy trang thân phận, trở thành tình nhân thế thân của hắn. Sau đó, trong căn phòng tối. Người đàn ông ở địa vị cao vừa dịu dàng lại bệnh hoạn hôn lên mặt tôi. Thanh âm của hắn khàn khàn: “Bảo bối, là em tự mình đưa tới cửa, thì cũng đừng mong chạy đi được nữa.”
Thư Tình Dành Tặng Cho Em Bạn thân thích em trai tôi, còn tôi thầm mến anh trai cô ấy. Hai chúng tôi nhìn nhau: “Chơi chút gì đấy kích thích không?” Thế là tôi và cô ấy chơi trò “bị tráo đổi linh hồn”, chuyển qua nhà đối phương ở. Anh cô ấy từ trước đến nay đều lạnh lùng cấm dục, bây giờ lại lộ cơ bụng đi tới đi lui trong nhà. Tôi đơ người 2.5 giây. Sau đó cắn răng quay đầu giả vờ không thèm để ý. Không ngờ rằng túm lấy cổ áo tôi từ phía sau, thấp giọng cười: “Em gái, đừng giả vờ nữa.” “Anh biết là em mà.”
Không Phải Vì Trời Quang Mây Tạnh Mà Tôi Yêu Anh Thịnh Hoan mãnh liệt theo đuổi Giang Chiếu Dã. Cô ấy hỏi tôi: “Thang Dư Nhiên, cô có thích Giang Chiếu Dã không?” “Nếu cô thích thì chúng ta hãy cạnh tranh công bằng. Nếu cô không thích, vậy anh ấy là của tôi.” Tôi nói: “Mười tám năm qua, thời gian chúng tôi ở bên nhau còn nhiều hơn thời gian xa cách.” “Cô lấy gì ra mà đòi cạnh tranh công bằng với tôi?” …
Người Không Tốt Không Nên Tiếc Kết quả thi được công bố, tôi với vị trí thứ bốn mươi vừa đủ điểm vào lớp chuyên. Lúc chuyển chỗ thể nào lại bị bạn thân khóc lóc chất vấn: “Dựa vào gian lận mới có thể thay thế vị trí của tôi, cậu còn mặt mũi đến đây sao?” Vô số ánh mắt ngờ vực đổ dồn về phía tôi, tôi vội vàng muốn giải thích. Nhưng cậu bạn thanh mai trúc mã lại cau mày nhìn tôi. “Lê Dương, về lớp B của cậu đi, đừng làm mình khó xử.” Tôi không giải thích nữa chỉ âm thầm lặng lẽ nỗ lực. Về sau, tôi được cơ hội tuyển thẳng sớm rời trường, cậu bạn thanh mai trúc mã lại đỏ mắt tìm tới. “Chúng ta đã hẹn cùng nhau thi Nam Đại đúng không? Cậu không cần tôi nữa sao…”
Hoa Hồng Giữa Mùa Tuyết Tôi đã cướp người đàn ông mà em gái mình ngày nhớ đêm mong. Trong một năm cô ta đi du học, người đàn ông ấy, tay cầm tấm ảnh chụp cô ta, tìm đến tôi. “Em biết cô gái trong ảnh này không?” Tôi tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt giống hệt em gái, mỉm cười: “Anh đang tìm tôi sao?”
Cô Gái Thích Ăn Khổ Cô sinh viên được tài trợ học bổng thích kéo mọi người cùng chịu khổ một cách vô bổ. Huấn luyện quân sự quá nóng, tôi tự bỏ tiền túi mua Coca lạnh cho các bạn cùng lớp uống. Cô ta lại đứng ra, mở miệng là một bài thuyết giáo: “Nhược Nhược, tôi biết gia cảnh cậu tốt, nhưng tiền của bác không phải do gió thổi đến, cậu nên thông cảm cho bố mẹ, chứ không phải như bây giờ vung tay quá trán.” “Hơn nữa, việc trường sắp xếp huấn luyện quân sự vốn là để rèn luyện ý chí của chúng ta, cậu làm như vậy là đang phá rối trật tự.” Sau đó, vào ngày thời tiết nóng 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá cùng bạn cùng phòng xem chương trình giải trí. Cô ta không nói không rằng trực tiếp tắt điều hòa đi. “Tối nay cũng không quá nóng, trước đây ở quê tôi, trời ba mươi mấy độ, quạt còn không dám bật, các cậu chưa từng biết khổ là gì, chẳng biết tiết kiệm chút nào.” Nghe xong, tôi lập tức gọi điện cho bố, ngừng việc tài trợ cho cô ta. Thích ăn khổ phải không? Từ nay về sau cho cô ta ăn thỏa thích!
Cẩn Tâm Truy Mộng Ba mươi hai tuổi, tôi muốn dấn thân vào showbiz. Tôi bao nuôi một nam sinh nghèo. Lúc đi ngang trường đại học, tôi thấy Thời Cẩn đang ôm một cô gái trong lòng. Mắt cậu ta đỏ hoe, uất ức mà nhẫn nhịn: “Chị đừng chê em bẩn…” Quan hệ bao nuôi đường đường chính chính. Mà sao lại làm như tôi vấy bẩn cậu ta vậy? Cậu ta thấy dơ, nhưng có khối người không chê. Tôi nhả ra một hơi thuốc, quay đầu nhìn thằng nhóc tóc vàng mặc đồ fake vừa lướt qua, hỏi: “Hỏi xem, có muốn nhận mommy không?”
Bạn Trai Giả Nghèo Tôi là một kẻ nghèo khổ, bạn trai tôi cũng vậy. Nhưng khi tôi hỏi anh ấy một cây xúc xích tinh bột ba tệ, hai cây bao nhiêu, anh ấy lại ấp úng không nói được. Tôi nảy sinh nghi ngờ, nói với em gái anh ấy: “Chị cảm thấy anh trai em đang giả nghèo, anh ấy thậm chí không biết hai cây xúc xích tinh bột bao nhiêu tiền, chắc chắn em biết đúng không!” Em ấy hoảng hốt, cố tỏ ra bình tĩnh: “Tất nhiên là em biết rồi.” Sau đó, tại nhà hàng năm sao nơi tôi làm thêm, nhìn thấy hai người họ mỗi người cầm một cuốn “Kiến thức cần thiết của người nghèo”, miệng lẩm bẩm: “Việc đầu tiên khi mở gói 9.9 tự động gia hạn là phải hủy tự động gia hạn!” “Xương khóa thịt gà một cân 15 tệ, mua một cân tặng nửa cân.” “…” Bạn trai còn học đến mức sắp khóc đến nơi: “Chết tiệt, nhanh học thuộc đi!”
Trở Về Từ Địa Ngục Năm tôi 5 tuổi, tôi và mẹ đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi. Người đứng sau vụ tai nạn đó chính là bố tôi và người bạn thân nhất của mẹ tôi. Sau khi nhận được khoản tiền bảo hiểm từ cái chết của mẹ con tôi, họ kết hôn, sống hạnh phúc như một gia đình thực thụ. Thỉnh thoảng, người phụ nữ kia sẽ lo sợ: “Liệu hai mẹ con họ có trở thành quỷ quay lại báo thù chúng ta không?” Bố tôi chỉ cười nhạo bà ta mê tín dị đoan. Nhưng họ không hề biết rằng, tôi chưa chết. Và tôi, khi trở lại để báo thù, chắc chắn sẽ đáng sợ hơn cả ma quỷ.
Tôi Mang Thai Con Của Sếp Trong một lần xem mắt, tôi gặp phải một gã đàn ông bình thường nhưng tự mãn, để thoát khỏi hắn, tôi chỉ có thể nói dối là mình đang mang thai đứa con của sếp. Không ngờ sếp và đồng nghiệp lại đứng ngay sau lưng tôi! Tôi sợ đến mức lảo đảo: “S… sếp!” Anh nhàn nhạt liếc tôi một cái: “Cẩn thận chút, đừng để động thai.” Tôi: “…” Xin hỏi, bây giờ tôi nên nộp đơn xin nghỉ việc luôn, hay là quỳ xuống xin lỗi đây?
Nuông Chiều Trà xanh muốn leo lên giường sếp. Mà người cô ta ghét nhất, chính là tôi. “Liễu Xuyến, đợi tôi trở thành bà chủ công ty rồi, người đầu tiên tôi sa thải chính là cô!” Buồn cười thật. Chắc cô ta không biết, sếp là anh trai cùng cha khác mẹ với tôi nhỉ? Tối đó, tôi ngồi lên đùi anh, nũng nịu giả giọng mềm mại: “Anh à, có người dọa sa thải em kìa!”
Vả Mặt Trà Xanh Tiệc sinh nhật của bạn trai vô cùng náo nhiệt, cô nàng trà xanh trong công ty vô thức khoác tay anh ta, nũng nịu làm nũng với anh ta: “Hạo ca, em hơi say rồi, lát nữa anh có thể lái xe đưa em về nhà trước không?” “Chị dâu chắc không để ý đâu!” Cô nàng trà xanh mặt ửng hồng, trong sáng nhưng không kém phần quyến rũ nhưng ánh mắt nhìn tôi lại vô cùng khiêu khích. Bạn trai tôi gần như không chút do dự đồng ý nhưng vẫn tỏ vẻ dò xét hỏi tôi xem anh ta có thể đưa cô nàng về nhà trước không. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ nổi cơn tam bành như trước nhưng tôi chỉ từ từ nuốt ngụm súp cuối cùng, sau đó lau tay, thản nhiên nói: “Đi đi, đi sớm về sớm, trên đường chú ý an toàn.”