HE
Là nhân viên bán hàng xuất sắc nhất, tôi bị “tối ưu hóa nhân sự”, lý do sa thải: Thường xuyên vắng mặt ở công ty, không tuân thủ giờ giấc. Tôi: “???” Này ông anh, nếu tôi suốt ngày ngồi lì trong công ty, thì doanh số 3 triệu đơn hàng mỗi tháng từ đâu mà ra? Tôi không hiểu, nhưng tôn trọng quyết định của công ty. Lập tức xé bỏ hợp đồng trị giá 50 triệu chỉ còn chờ ký kết, dẫn theo khách hàng và đội ngũ ưu tú sang đối thủ cạnh tranh. Nửa tháng sau, sếp cũ gọi điện, giọng điệu hèn hạ: Tôi bật loa ngoài: “Sếp à, công ty sắp phá sản đối diện kia muốn chiêu mộ đối tác mới của anh đấy.”
Ánh Sao Trong Đêm “Xuyên không vào thân xác của nữ phụ độc ác đã bắt nạt nam chính khi còn nhỏ, phải làm sao đây?” Tôi lo lắng cầm điện thoại lên và đăng câu hỏi này lên ứng dụng hỏi đáp X, rồi bồn chồn chờ đợi câu trả lời. Khi nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn, tôi thậm chí cảm thấy cộng đồng mạng chính là vị cứu tinh của mình. Nhưng khi mở điện thoại ra, tôi suy sụp. Tại sao lại biến thành viết truyện cho tôi rồi? Mà sao kết quả đều là tôi bị xích bằng dây xích sắt, nhốt trong phòng tối thế?? Tôi: ╰(‵□′)╯ Cảm thấy hết cách cứu vãn, tôi thậm chí còn mở sọp pe ra tìm mua một cỗ quan tài thật là thoải mái cho bản thân. “Chưa đủ 16 tuổi không được kích hoạt thanh toán X” Mọe, đúng là tức phát điên mà.
Chúc Niên Tuế Tuế Ta là Thỏ Ngọc, nhưng lại lạc vào vòng tay lạnh lẽo của Đế Quân trên đỉnh Chung Sơn. Khi ta vừa hóa thành người, hắn lạnh lùng bảo ta biến về nguyên hình thỏ. Về sau khi ta định biến thành thỏ, hắn lại khẽ dỗ dành ta hóa thành người.
Hậu Cung Máu Lệ Để khiến nàng ta hối hận, hắn vứt bỏ phủ Tướng quân to lớn cùng ta, tự mình xin đi trấn thủ biên cương. Ta viết 99 phong thư nhà, không nhận được một lời hồi âm. Năm thứ 3, ta không viết nữa. Đang lúc ta ngồi trên tháp quý phi, nhấm nháp tổ yến do trong cung ban tặng, thì Tướng quân lại bất ngờ quay về. Nhìn bụng ta đã mang thai 6 tháng, ánh mắt hắn nghiến răng nghiến lợi: “Thành thân 3 năm, ngươi chưa từng tới biên ải thăm ta lấy một lần, cái thai trong bụng ngươi là của ai?” Ta dửng dưng đáp: “Chàng không tốt với chính thê của mình, thì cũng phải có người khác tốt với ta chứ.” …
Thần Tài Hiển Linh Tôi quỳ gối trong điện Thần Tài, bỗng nghe thấy tiếng than thở của ngài: [Chết tiệt, ngày nào tôi cũng phải đi làm thế này thì sao chịu nổi đây!] [Con mẹ nó, tôi đâu phải là con rùa ở cái hồ ước nguyện đâu!] [Đẻ con mà đến cầu tôi, bộ muốn đẻ một cây ATM à?] Nhưng vừa dứt lời, một cặp vợ ông xã trung niên đeo đầy trang sức lấp lánh bước vào trả lễ, cảm ơn Thần Tài đã ban cho họ một đứa con trai “nhả vàng”. Trời đất! Thần Tài này, quả là thực hiện ước nguyện một cách triệt để!
Món Quà Định Mệnh Ngày thi đại học, chiếc kẹp tóc trên đầu tôi đột nhiên nhấp nháy hai lần. Tôi bị coi là gian lận, nguồn tín hiệu được giấu trong chiếc kẹp tóc. Tôi không vào được đại học, thậm chí cao đẳng cũng không. Mà chiếc kẹp tóc đó là do thần tượng tôi thầm thương trộm nhớ ba năm tặng. Cậu ta vào trường y tốt nhất, còn tôi bưng bê đĩa suốt bốn năm.
Đế Vị Vân Phong Khi miếng ngọc bội của ta khiến vô số nữ tử trong kinh thành tranh nhau cướp đoạt. Tể tướng đối đầu với ta đi ngang qua, khinh thường cười lạnh một tiếng. “Hừ, một cái móc câu, trăm con cá há miệng.” Thế nhưng sau khi biết được ta thật sự muốn cưới vợ. Vị tể tướng thanh liêm ấy lại tự mình bò lên giường ta: “Ca ca, đừng câu bọn họ nữa, câu ta đi.”
Bạn Trai 88 Tỷ Của Tôi Quốc Khánh đi phẫu thuật chỉnh cận mắt, kết quả bác sĩ tay run làm hỏng mất một bên mắt của tôi. Khi bạn trai biết tin, anh ta lập tức chia tay với tôi. “Mẹ anh không cho anh cưới một người mù.” Ngay khi anh ta quay lưng bỏ đi, con mắt bị mù của tôi đột nhiên có thể nhìn rõ chiều cao, kích thước và số dư tài khoản ngân hàng của anh ta. Chu Việt, cao 1m78, “dài” 11.8cm, số dư: 1,208 tệ. Tôi quay lại và thấy con trai bạn mẹ tôi bước xuống từ chiếc Maybach. Phó Cảnh Nguyên, cao 1m88, “dài” 20.8cm, số dư: 8,800,000,000 tệ. Tổng tài? 88 tỷ? Được thôi, tối nay đổi bạn trai!
Chồng Ký Sinh Chồng tôi là quán quân tán thủ toàn quốc. Trong một lần thi đấu, anh ấy không may bị đối thủ đánh trúng vùng hiểm, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại dẫn đến khó khăn trong việc sinh con. Tôi đã cùng anh ấy tìm đến vô số danh y khắp thế giới, mãi mới có thể mang thai đứa con đầu lòng. Vì sợ tôi bị quấy rầy, anh đã sắp xếp cho tôi ở trong một biệt thự độc lập để an thai. Nhưng trước khi tôi kịp ổn định, anh đã mải mê cùng cô thư ký trẻ tuổi của mình dây dưa tình cảm. Cô thư ký trẻ tự cho mình là đúng, nghĩ rằng tôi là một kẻ thứ ba không biết liêm sỉ, quyến rũ chồng cô ta. Vậy là cô ta tìm đến biệt thự, nơi tôi đang an thai. “Cô bụng to thế này mà còn không biết xấu hổ, quyến rũ chồng tôi à? Hôm nay tôi sẽ cho cô biết, cái giá của việc làm kẻ đê tiện là gì!” Mặc cho tôi cố gắng giải thích, cô ta không thèm nghe, nhắm thẳng vào bụng tôi mà đá mạnh. Máu loang đỏ chiếc váy bầu của tôi. Nhưng cô ta vẫn điên cuồng, ra lệnh cho người làm của mình lôi tôi ra khỏi biệt thự, muốn cả thế giới biết rằng làm kẻ thứ ba sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tôi quằn quại trong khu biệt thự vắng vẻ, cố gắng vùng vẫy, nhưng cơ thể dần yếu đi. Mãi đến khi người hàng xóm tốt bụng phát hiện, mới gọi cho chồng tôi. Tôi nghe tiếng anh qua điện thoại, giọng thờ ơ: “Cô ta còn trẻ, chỉ đùa hơi quá thôi, chắc không đến nỗi xảy ra chuyện lớn.” Người hàng xóm đưa điện thoại cho tôi, nhưng tôi đã yếu đến mức không thể phát ra âm thanh. “Vợ à, em cố chịu một chút, đợi anh bận xong sẽ về thăm em…” Từ điện thoại vọng lại âm thanh ồn ào của tiếng đặt cược, tiếng người cổ vũ trong sòng đấu quyền. “Chồng ơi… cứu em!” “Đã nói là anh đang cá cược quyền anh mà! Đâu có thời gian cứu em, em cố chịu thêm chút nữa đi!” Trong khoảnh khắc đó, nghe được rằng đánh cược còn quan trọng hơn mạng sống của tôi, trái tim tôi như bị xé nát. Tôi tức giận đến mức ngạt thở, đôi mắt tối sầm lại và hoàn toàn mất đi ý thức. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã sống lại, trở về đúng ngày hôm ấy ngày tôi bị đánh đến sảy thai.
Hoa Đào Nở Rộ Tiểu thư không thể sinh con, đành nhờ nha hoàn trong phủ tính bát tự, cuối cùng chọn ta đi sinh con cho cô gia. Tiểu thư khóc lóc van xin ta giúp nàng ta chuyện này, nói rằng nàng ta sẽ không bạc đãi ta, cũng sẽ coi đứa con của ta như con đẻ của mình. Nhưng cho dù nàng ta không khóc, ta còn có thể phản kháng được sao? Nhưng ai mà ngờ, lúc ta sinh con bị băng huyết, không một ai để ý đến ta. Khi ta thoi thóp hơi tàn lại chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của tiểu thư—— “Trai hay gái?” “Coi như nó có phúc.” “Gọi đại phu làm gì, chết thì chết thôi, vứt xuống ao đi, dù sao cũng vô dụng rồi.”
Đêm Nay Khác Hẳn Đêm Qua Ngày đường tỷ khó sinh mà chết, trượng phu ta đã rút kiếm tự vẫn. Khi dọn dẹp di vật, ta phát hiện ra một chiếc hộp nhỏ giấu sau giá sách. Bên trong, đầy ắp những bức thư tình, chất chứa tình yêu và nỗi nhớ nhung thầm kín mà hắn ta dành cho đường tỷ ta. Hắn ta say mê vẻ đẹp và sự cao quý của nàng ta, cưới ta chỉ vì ta có ba phần giống đường tỷ. Thật nực cười. Hắn ta là thế tử lưu lạc dân gian từ nhỏ, năm xưa chính ta đã cứu hắn ta khỏi cơn bão tuyết, chữa trị vết thương ở chân cho hắn ta, rồi giữ hắn ta lại làm thị vệ trong nhà. Phạt quỳ gối trên tuyết, tay trần cầm nến… cũng là ta hết lần này đến lần khác cứu hắn ta khỏi sự khó dễ của đường tỷ. Sau khi lấy hắn ta, ta đã chịu đựng sự hà khắc của bà mẫu, vậy mà giờ đây hắn ta lại nói, người hắn ta yêu là nàng ta. Vì vậy, khi sống lại một đời, ta lạnh lùng đứng nhìn, mặc cho hắn ta hưởng thụ sự hành hạ từ người trong mộng. Nhưng hắn ta lại hối hận.
Giai Ngẫu Thiên Thanh Bạch nguyệt quang của Tống Dã ra nước ngoài. Đêm máy bay cất cánh, hắn liền tỏ tình với tôi, muốn tôi làm bạn gái của hắn. Ánh mắt hắn sáng rực, tràn đầy tự tin, hắn nghĩ cuộc tỏ tình này cũng chẳng có gì đáng mong đợi. Dù sao bản thân hắn cũng đã thích Chu Tuyết ba năm rồi. Tôi thở dài nhìn gương mặt đã làm bản thân rung động trước mắt, thực sự cũng không cảm hồi hộp. Nhưng trước khi gật đầu, tôi vẫn muốn hắn xác định lại một lần nữa tâm ý của bản thân: “Tống Dã, em là An Bình, không phải Chu Tuyết, anh chắc chắn người anh thực sự muốn sẽ trở thành bạn gái là em, đúng không?” Hắn bối rối, không hiểu tại sao tôi lại phải nhấn mạnh bản thân là An Bình. Thế là tôi liền đưa hắn đến phòng học giải phẫu.
Lửa Gần Rơm Chồng tôi phải lòng cô nhân viên trẻ trung xinh đẹp. Cô ta đắc ý, tưởng rằng mình đã bám được một đại gia giàu có. Nhưng cô ta không biết rằng, cái gọi là “đại gia” này thực chất chỉ là kẻ ở rể, tất cả những gì anh ta có đều là do gia đình tôi ban cho. Khi bắt gặp họ vui vẻ bên nhau, tôi quyết định tác thành cho họ. Tôi thực sự muốn xem thử, khi không còn tiền bạc và quyền lợi, liệu họ còn yêu nhau sâu đậm như bây giờ không?
Cái Giá Cho Kẻ Bội Bạc Sau khi thủ tiết hai mươi năm, phu quân của ta đã trở về. Người trước mắt hoàn toàn khác biệt với thiếu niên từng ôm ta khóc ở đầu làng, không nỡ rời xa năm nào. Hắn giờ cao cao tại thượng, nhìn ta với ánh mắt vừa thương hại vừa khó chịu, duy chỉ thiếu sự quan tâm. “Thi đậu công danh năm thứ hai, ta đã ngã xuống vách núi và mất trí nhớ.” “May mắn được Thuần Ý cứu giúp.” Thấy ta chỉ mải cho gà ăn mà không nói gì, hắn vòng qua trước mặt ta. “Nay ta đã khôi phục ký ức, Thuần Ý cảm thấy rất áy náy với nàng, lệnh cho ta đón nàng cùng hài tử lên kinh thành hưởng phúc.” Bàn tay đang rải thóc của ta khựng lại. Mặc cho bầy gà con kêu chít chít vì đói, ta mím môi từ chối. “Nay ngươi đã có kiều thê ở bên, lại còn quan to lộc hậu, chúng ta sống ở nông thôn đã quen, không muốn lên kinh thành làm trò cười cho thiên hạ.” Lời vừa dứt, sắc mặt phu quân thoáng chốc biến đổi, vẻ tự tin trên gương mặt bỗng xuất hiện một vết rạn. “Nàng không muốn lên kinh?” Hừ, hắn thật sự nghĩ ta ở quê thì chẳng hay biết gì sao? Cố Cẩn Trạch đang cạnh tranh chức vị tể tướng đến thời khắc mấu chốt nhất, lại bị đối thủ một mất một còn moi ra việc hắn đã bỏ rơi thê tử tào khang. Nếu không, sao hắn lại “tốt bụng” đến đón chúng ta như vậy!
Làm Ơn Mắc Oán Sau khi dưa hấu trong làng chín, tôi bận rộn tới lui tìm đường tiêu thụ, không ngờ lại bị dân làng nói tôi lừa tiền của họ. “Giá anh ta thỏa thuận với thương lái cao hơn giá báo cho bà con ba hào.” “Mỗi cân dưa hấu, Lý Phong Thu đều kiếm thêm ba hào, cả làng có bao nhiêu đất? Trồng bao nhiêu dưa? Một năm, chỉ tính riêng tiền bất chính này, Lý Phong Thu đã lấy đi mấy chục vạn.” “Các người vẫn xem anh ta là ân nhân, vẫn xem anh ta là niềm hy vọng của cả làng, các người đều bị lừa!” “Đã là người làng Vương Ốc, tôi có trách nhiệm vì bà con, phát hiện hành vi kiếm tiền bất chính này, tôi phải vạch trần, phải phản đối, tôi phải bảo vệ lợi ích của bà con, không thể để mọi người bị Lý Phong Thu chiếm hời.” Nhìn những người dân làng đầy ghen ghét, tôi chỉ biết cười. Tôi đúng là nên vì các người mà chạy tới chạy lui, còn không được kiếm một xu nào. Dưa này tôi không bán nữa, tôi xem ai có thể bán được!
Nữ Phụ Đỏng Đảnh Và Anh Thợ Sửa Xe Mặt Lạnh Để trốn hôn, tôi dọn đến ở nhờ nhà nam chính. Nửa đêm, tôi gõ cửa phòng anh ta. “Tôi muốn ngủ trên giường anh.” Thịnh Tiêu liếc qua vết hằn đỏ do ga trải giường rẻ tiền để lại trên da tôi, ánh mắt trầm xuống: “Đại tiểu thư à, trong nhà chỉ có hai cái giường, cô chắc chắn muốn ngủ phòng tôi?” Tôi vừa định gật đầu thì dòng bình luận hiện lên trước mắt: 【Nữ phụ đúng là phiền thật, suốt ngày gây rối cho nam chính. Sau này nam chính phát đạt, vừa gặp đã yêu nữ chính, còn nữ phụ thì hãm hại bất thành, bị ném vào núi rồi mới biết điều lại.】 Tôi nhếch môi, đối diện ánh mắt của Thịnh Tiêu: “Anh thấy… tôi đang gây rối cho anh à?” Anh bật cười khẽ: “Không có chuyện đó đâu.” Thế nhưng sau này… Cũng chính trên chiếc giường ấy. Thịnh Tiêu giữ chặt mắt cá chân tôi, kéo tôi vào lòng, hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt. “Đại tiểu thư, em thích bị tôi ‘gây rối’ như thế này không?”
Phận Nữ Nhi Ngày cha ta dẫn ta về nhà, ta cố ý làm vỡ chiếc vòng ngọc mà mẹ kế tặng. Chưa đợi phụ thân mở miệng chỉ trích, bà đã vội vàng nắm lấy bàn tay bị thương của ta, như một người mẹ hiền bảo vệ rồi cầm máu cho ta. “Châu Châu, thổi thổi một chút là hết đau thôi.” Một lần bảo vệ ấy kéo dài mười năm. Sau này, An Viễn Hầu phủ sụp đổ, cha ta lập tức muốn vứt bỏ mẹ kế. Ta quay đầu đồng ý lời cầu hôn của nhiếp chính Vương. “Mẫu thân, lần này đến lượt Châu Châu che chở người rồi!”
Trường Dương Trước khi gả vào Đông Cung, ta đã biết bên cạnh Thái tử có một trì kỷ. Nàng cầm kỳ thi họa đều tinh thông, binh thư chiến pháp cũng thuộc nằm lòng, thế nhưng lại cam tâm tình nguyện làm một thị nữ thân cận bên cạnh Thái tử. Đêm tân hôn, vốn dĩ nên là đêm động phòng hoa chúc, vậy mà Thái tử lại nắm tay nàng ta, ngồi trên mái điện Đông Cung ngắm trăng suốt một đêm. Ta không khóc, không làm loạn, tận tụy giữ bổn phận của một Thái tử phi. Ta dốc lòng tác thành cho bọn họ, nhìn họ bỏ giang sơn mà cùng nhau du ngoạn bốn bể. Ta yêu quyền thế, yêu vinh hoa phú quý, có hay không có phu quân, ta không để tâm. Nhưng đến cuối cùng, Thái tử lại hối hận rồi.
Kim Sai Thác Sau khi từ bỏ thân phận, sống như một đôi phu thê bình thường, ta và Họa Nghiễn đều hối hận. Vì thế kiếp này sống lại, chúng ta ăn ý tránh né mọi cơ duyên từng khiến hai người gặp gỡ ở kiếp trước. Gặp lại lần nữa, chàng đã là đại tướng quân bách chiến bách thắng, khải hoàn hồi kinh, phong quang vô hạn. Vừa khéo đi ngang một đoàn đón dâu, chàng hỏi: “Ngày hôm nay, ai thành thân vậy?” Người khác đáp: “Bùi gia.” “Nhị tiểu thư Bùi gia sao? Sao không thấy đại tỷ Bùi Uyển của nàng ra tiễn?” “Bùi Uyển chính là tân nương.”
Cố Ý Dụ Dỗ Phát hiện chồng ngày càng dành nhiều thời gian cho hai mẹ con nhà đó, cho nên tôi bắt đầu có ý định cố tình “thả thính” lão Vương bên cạnh. Chồng tôi đi chẻ củi, gánh nước cho người phụ nữ kia, tôi vội kêu lão Vương sang chẻ củi, gánh nước cho mình. Chồng tôi mua thịt cho hai mẹ con ấy, tôi liền chủ động sang nhà lão Vương nấu nướng, cùng cha con họ ăn thịt kho. Chồng tôi sốt sắng đưa hai mẹ con cô ta đến bệnh viện, tôi lại yếu ớt gõ cửa nhà lão Vương bên cạnh…