HE
Mẹ Tôi Muốn Bán Tôi Ngày lễ tình nhân, mẹ tôi lén lút huỷ vé tàu cao tốc của tôi. Nhất quyết bắt tôi ngồi xe của cậu về quê. Nhưng vừa lên cao tốc, trước mắt tôi đột nhiên hiện ra một loạt bình luận như đang xem livestream. “Cô gái à, đừng đi! Họ định bán cô cho đối tượng xem mắt đấy!” “Làm chuyện đã lỡ rồi thì phải cưới, nhận 30 vạn tiền sính lễ!” “Bị nhốt trong nhà hơn chục năm, sinh con ra nhưng không tôn trọng con, cuối cùng còn bán con sang miền Bắc Miến Điện!”
Mua Được Phu Quân Thành thân hai năm, mãi đến khi bị công chúa ban cho chén rượu độc, ta mới biết mình vốn chỉ là ngoại thất mà phò mã trộm nuôi bên ngoài. Sau khi giả chết, ta trốn vào núi sâu làm ruộng. Về sau lại tốn hai lượng bạc vụn mua về một gã nô lệ thô kệch. Khi cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, phò mã lại một lần nữa tìm đến ta. Hắn trốn khỏi hoàng thành, cả người nhuốm máu, cầu xin ta cùng hắn rời đi. Ta còn chưa kịp lên tiếng, thì gã nô lệ xưa nay ít nói bỗng nắm chặt cổ phò mã mà nói: “Dám lừa gạt muội muội, đoạt thê tử của ta, ngươi nghĩ Trẫm sẽ tha cho ngươi sao?”
Trảm Phong Ký Năm ta vừa cập kê, Nhuyễn quý phi được Hoàng thượng sủng ái nhất băng hà. Trước khi qua đời, nàng để lại di ngôn, muốn ta bồi táng cùng nàng. Nguyên nhân là bởi trước lúc lâm chung, nàng mơ thấy một con bạch điểu mổ vào mắt nàng. Con bạch điểu ấy dưới mắt trái có một vết đỏ. Cả Đại Lương đều biết, trưởng nữ đích tôn của Vân gia vừa tròn cập kê, da trắng như tuyết, dưới mắt trái có một vết bớt đỏ hình đóa hoa. Nhuyễn quý phi vừa mất, Hoàng thượng lập tức hạ thánh chỉ, muốn ta và nàng cùng ngày hạ táng. Phụ thân tham lam quyền thế, mẫu thân thiên vị thứ muội, liền đưa ta tiến cung. Trên đường, ta nhảy khỏi xe ngựa, một mạch chạy tới Tước Tinh Lâu. “Vân gia Văn Cẩn, hôm nay ngộ ra thiên cơ, khẩn cầu Quốc sư thu ta làm đồ đệ!”
Băng Vỡ Gặp Mùa Xuân Vì một câu nói, Chu Mạo đã lái xe suốt 300 km trong đêm để gặp tôi, dỗ dành và ở bên tôi. Tôi ngây ngốc tưởng rằng anh ấy yêu tôi nên mới vất vả như vậy. Cho đến khi tôi nhìn thấy lịch sử trò chuyện của anh ấy với bạn bè. 【A Tường giận dỗi không cho đụng vào người, tôi đành phải đến tìm Tuyết An để dập lửa.】 【Với lại, con bé đó học ba lê, cơ thể dẻo dai, hiểu ý người nữa chứ.】 Ba lê? Cô ta là vận động viên trượt băng nghệ thuật, còn tôi chỉ là một đóa hoa vô danh trong đội cổ vũ. Tôi không làm ầm ĩ lên, chỉ lặng lẽ tháo nhẫn ra, nộp đơn xin tập huấn tại Nga. Trước khi đi, Chu Mạo chỉ vào người đàn ông tóc vàng mắt xanh bên cạnh tôi, đôi mắt đỏ lên vì tức giận: “Tuyết An, em thật sự vừa lòng với tên Nga kia à?! Em không đủ yêu tôi nên phải tìm một thằng ngoại quốc sao?!”
Gặp Lại Rồi Tôi đã biến mất suốt ba năm, và trong suốt ba năm đó, Giang Yến không ngừng tìm kiếm tôi.Lần gặp lại, là khi tôi giả làm bạn gái của em trai trong buổi tụ họp bạn học của nó, để giúp nó giữ thể diện.Khi nhìn thấy tôi gắp thức ăn cho em trai, anh ta ghen đến phát điên, nở nụ cười lạnh, trước mặt mọi người cố ý khiến tôi bẽ mặt:“Già rồi mà còn ăn cỏ non, Hứa Nhiễm, cô không biết xấu hổ à?”Tôi nhìn về phía cô gái đang nắm chặt vạt áo anh ta, ánh mắt ngơ ngác như nai con, giống hệt tôi của ngày xưa.Tôi cố kiềm chế cánh tay đang run rẩy, gắng gượng bình tĩnh, nhẹ nhàng vuốt má em trai:“Cỏ non ngon mà.”“Anh cũng thấy thế, đúng không?”
Hòa Giải Thế Đạo Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thượng vị, nhân lúc nhiếp chính vương say rượu, đã hạ hẳn ba gói thôi tình tán. Nhiếp chính vương phát cuồng cả một đêm, sáng hôm sau liền dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương muốn cùng với thế đạo này cùng nhau hủy diệt!” Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc run rẩy, đẩy ta ra ngoài. Ta liếc nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!” Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta một lúc, lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”
Ngày Anh Vắng Mặt, Tôi Rời Đi Chúng ta đã hẹn cùng chụp ảnh trăm ngày cho con gái. Nhưng vào phút chót, Diệp Vân Châu lại lỡ hẹn. Lúc buổi chụp đang diễn ra, con gái đột nhiên quấy khóc, tôi ôm con đi quanh để dỗ dành. Qua tấm kính của studio, tôi bất ngờ nhìn thấy Diệp Vân Châu. Anh ta quỳ một chân xuống đất, cẩn thận nâng niu bụng bầu của một cô gái, thành kính hôn lên đó. Sau này, khi anh ta nhìn thấy đơn ly hôn tôi đưa ra, vẻ mặt đầy đau đớn. “Em có biết phụ nữ trong thời kỳ cho con bú không thể ly hôn không?” Tôi bình thản đáp: “Có quy định đó thật, nhưng chỉ áp dụng với nam giới mà thôi.”
Vác Phản Diện Chạy Trốn Ta ở kinh thành đấu với người giàu, bỗng vung tay đấu giá một nam tử dị tộc tuyệt sắc. Hắn lạnh lùng ngạo nghễ, khắp người đầy v ế t t h ư ơ n g. Vừa định chuyển tay bán với giá cao, ta lại nhìn thấy dòng chữ bay lên giữa không trung: 【A a a nữ chính đừng bắt nạt nam chính nữa, hắn vừa mới bị d I ệ t cả tộc, lại còn bị hạ chú không thể khóc không thể cười, thảm lắm rồi!】 【Nam chính vừa thấy nữ chính liền động tâm, kết quả lại bị nàng nhục nhã, tim cũng muốn vỡ theo!】 【Nữ chính à, ngươi đối xử tốt với nam chính một chút đi, sau này hắn sẽ được rửa oan, mỏ vàng mỏ bạc đều là của ngươi, cả mạng cũng là của ngươi luôn đó!】 Hai mắt ta sáng rỡ: Thì ra ta là nữ chính à! Không nói không rằng, ta lập tức vác hắn về nhà. Chỉ vì quá nóng ruột, nên không kịp nhìn dòng chữ kế tiếp: 【Khoan đã, sao nữ phụ pháo hôi kia lại vác đại phản diện đi vậy!?】 【Đúng đó! Nàng ta không phải nên hung hăng sỉ nhục hắn, rồi đem bán đi sao!?】 【A a a phản diện kia đ ộ c á c t à n n h ẫ n, đợi thân thể hắn khôi phục, nữ phụ pháo hôi chắc chắn xong đời rồi!】
Tôi Đã Nhập Vào Thằng Con Rể Bạo Lực Con gái đến thăm mộ tôi, trên mặt lại đầy những vết bầm tím do bị đánh. Tôi theo con bé trở về nhà, nào ngờ tận mắt nhìn thấy tên súc sinh kia đang cầm chày cán bột đánh nó. Không chịu nổi nữa, con bé rút d a o đ.â m thẳng vào hắn. Trong cơn hỗn loạn, tôi nhập hồn vào thân thể của hắn ta. Khi hắn tỉnh lại, không chỉ tự khai với cảnh sát rằng mình tự đ â.m chính mình, mà còn ký vào đơn ly hôn trước mặt bao người, tình nguyện ra đi tay trắng.
Cẩu Hoàng Đế Muốn ”Ăn” Ta Cẩu Hoàng đế muốn ăn thịt ta. Ta là “đồ ăn” cẩu Hoàng đế nuôi trong cung. Phụ thân ta đã nói với hắn rằng ăn ta sẽ trường sinh bất lão. Tuy nhiên, yêu cầu là ta phải đủ mười tám tuổi mới được làm thịt. Vừa qua sinh thần thứ mười tám, ta bị đưa lên long sàng. Nhìn thấy táo đỏ, đậu phộng, long nhãn, hạt sen được bày biện đầy giường, ta run bần bật: “Ăn sống sao? Quá tàn nhẫn!” Cẩu Hoàng đế nhìn ta với vẻ âm trầm, nheo mắt lộ ra hàm răng trắng: “Trẫm chờ không kịp nữa rồi.”
Oán Khí Tám Trăm Năm Tôi bị lừa đi giữ mộ, mỗi đêm được trả ba trăm. Người ta thì thầm rằng mộ này oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để tiêu tan oán niệm. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng ơi, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn không nghĩ thoáng ra?”
Chồng Tôi Chưa Từng Phá Sản Sau khi Tần Thâm phá sản, anh ta mắc một đống nợ. Để giúp anh ta trả nợ, tôi từ bỏ công việc văn phòng cũ rồi làm bốn công việc một ngày. Tôi nghĩ rằng dù có khó khăn đến đâu thì chúng tôi cũng sẽ vượt qua, chúng tôi sẽ có một đứa con đáng yêu cũng như lớn lên khỏe mạnh. Cho đến một ngày, tôi được giao một công việc giúp việc nhà trị giá tám ngàn tệ. Lúc lau dọn, tôi tìm thấy một chiếc nhẫn dưới ghế sofa, giống hệt chiếc nhẫn cưới mà tôi đã tặng cho Tần Thâm. Chủ nhà quay đầu lại xong rồi gọi điện thoại: “Tần Thâm, anh có làm rơi chiếc nhẫn nào ở nhà không?” Ban đầu tôi nghĩ cái tên giống nhau chỉ là trùng hợp. Nhưng ngay giây phút tiếp theo, giọng nói quen thuộc phát ra từ điện thoại của cô ta: “Anh không cần nó nữa, bảo người giúp việc vứt đi đi.” Sau đó, chiếc nhẫn cưới mà tôi đã chọn cẩn thận bị chủ nhà ném vào thùng rác như một món đồ vô giá trị.
Tiểu Kiều Thê của Thái Phó Đại Nhân Cả kinh thành đều đang đồn rằng ta đã bẻ cong Thái phó đại nhân. Ta hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào Từ Bùi Đạo – người đang ôm chặt ta trong lòng: “Thái phó đại nhân, có phải ngài đã mưu tính từ lâu rồi không?” Từ Bùi vừa siết chặt eo ta, vừa cúi xuống hôn lên khóe môi ta: “Đúng vậy, ta ngưỡng mộ tiểu công tử đã lâu!” Ta ôm lấy đôi môi bị hắn nghiền ép đến đỏ rực, chỉ thiếu nước ôm đùi hắn khóc lóc. Thái phó đại nhân, cầu xin ngài tha cho ta đi! Ta thực sự không phải đoạn tụ, ta là một khuê nữ chính hiệu đấy! (Thái phó đại nhân mưu mô x “Tiểu công tử” ngốc nghếch đáng yêu)
Bậc Thầy Photoshop “Tiệc đính hôn” kết thúc, bạn trai tôi liền công khai trên vòng bạn bè. Anh ta đăng ảnh, nhưng khi nhìn kỹ lại, tôi phát hiện trong ảnh cổ tay tôi đeo vòng, cổ mang dây chuyền, trên tai còn có đôi khuyên tai to nổi bật. Dòng trạng thái đi kèm: “Hôm nay giá vàng 864 tệ một gram, nhưng anh vẫn muốn dành cho em những điều tốt nhất.” Bạn bè trong phần bình luận rộn ràng cả lên, người thì khen anh ấy là kiểu đàn ông sẵn sàng tiêu hết tiền cho bạn gái, người lại trêu chọc đầy hâm mộ. Vài phút sau, bạn trai tôi trả lời tất cả bình luận: “#Đầu chó #Mỉm cười #Bông vải là vợ tôi, tôi đương nhiên phải cưng chiều cô ấy hết mức rồi! Dù sao thì, người thiệt thòi với vợ thì tài lộc cũng chẳng đến, còn yêu vợ thì gió thuận chiều mà!” Tôi cúi đầu nhìn cổ tay trống không, chợt bừng tỉnh.
Không Bỏ Lỡ Đích tỷ đã trộm tín vật của ta, như ý nguyện gả cho Cố Hầu gia. Nàng vốn tưởng rằng được gả vào vọng tộc, sẽ được hưởng không hết vinh hoa phú quý. Nhưng Cố Hầu gia tính tình lạnh nhạt, không gần nữ sắc, còn ngày ngày bị ám sát. Còn ta bị ép gả cho Lâm công tử nổi tiếng ăn chơi trác táng, lại được sống những ngày xa hoa, phu quân độc sủng mình ta, khiến các tiểu thư khuê các trong kinh thành đều ghen tị. Đích tỷ ghen ghét đến phát điên, “Dựa vào đâu mà thứ tiện nhân như ngươi cũng dám sống sung sướng hơn ta.” Nàng đẩy ta xuống thành lâu, còn mình thì chạy trốn. Ta ngã xuống vũng máu, nhìn thấy nàng ta bị loạn tiễn bắn chết. Mở mắt ra lần nữa, đích tỷ lại khóc lóc đòi hủy hôn, “Rõ ràng muội muội mới là người đã cứu Cố Hầu gia, nữ nhi đã yêu mến Lâm công tử từ lâu, nguyện thay muội muội xuất giá, cầu xin mẫu thân thành toàn.” Thôi Uyển Uyển không kịp chờ đợi đã bước lên kiệu hoa của ta, rình rang gả vào phủ Lâm Thượng thư. Nàng tưởng rằng Lâm công tử là lãng tử quay đầu, nhưng lại không biết rằng điều chờ đợi nàng, rốt cuộc đáng sợ đến mức nào. Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Vương Vấn Không Nguôi Tôi và người yêu quen qua mạng hai năm trời, cuối cùng khi quyết định gặp mặt ngoài đời, tôi lại phát hiện ra người ấy chính là anh trai kế khác cha khác mẹ của tôi. Vì quá shock, tôi lặng lẽ chuồn mất. Tôi vội vàng nhắn tin chia tay: “Trên đường đi gặp anh, em đã gặp tai nạn, chỉ còn lại hơi thở cuối cùng. Em yêu anh.” Sau đó, anh in toàn bộ tin nhắn của chúng tôi ra, dán kín cả phòng. Anh ôm đầu khóc nức nở, nghẹn ngào không nói thành lời: “Bảo bối của anh, đến hơi thở cuối cùng vẫn nói yêu anh, rõ ràng một tương lai gia đình ba người hạnh phúc đang chờ chúng ta mà…” Tôi há hốc miệng, cằm như muốn rớt xuống đất: sốc tận óc.
Dỗ Dành Anh Ấy Thay mặt đồng nghiệp đi phỏng vấn luật sư Tần. “Hiện tại anh có bạn gái không?” Luật sư Tần: “Chia tay rồi.” “…Có tiện tiết lộ lý do không ạ?” Luật sư Tần nhìn tôi một lúc, “Không phải em từng nói, sợ cưới anh rồi ly hôn thì đến cả cái quần lót anh cũng không cho mang đi sao?”
Ngàn Dặm Phồn Hoa Khi ta chết, ta là phu nhân của tướng quốc, mệnh phụ nhất phẩm. Người dân kinh thành ai cũng ngưỡng mộ ta, nói rằng ta cùng Tề Viễn kết hôn ba mươi năm, tình cảm phu thê sâu đậm. Nhưng không ai biết rằng, người chồng mà ta gắn bó cả đời, sau khi ta chết lại ghét bỏ ném ta sang một bên, chỉ vào ta mắng: “Ngươi đã hưởng vinh hoa phú quý mấy chục năm, hại cho Bích Vân của ta lỡ dở tuổi xuân!” Hồn phách ta vẫn quanh quẩn trên phủ tướng quốc, ta mới biết, tất cả những điều này đều là do hắn bày mưu tính toán. … …
Ngày Anh Không Còn Yêu Em Hạ Nam Phong bị mất ngủ nặng, mỗi đêm đều phải đeo tai nghe, nghe nhạc nhẹ trong đó để ru ngủ. Cho đến một hôm, tôi thấy anh đã ngủ rồi, nên cũng tò mò muốn thử xem âm nhạc gì giúp anh dễ ngủ đến vậy. Nhưng khi tôi vừa đeo tai nghe lên, trong đó lại vang lên giọng nói của thư ký Hạ Nam Phong: “Giám đốc Hạ, anh ngủ rồi sao?” “Vậy để em kể cho anh một câu chuyện mới nữa nhé.” “Đáng ghét thật đấy, ngày nào cũng bắt người ta kể chuyện ru anh ngủ, giọng em cũng sắp khàn luôn rồi, mai anh nhất định phải đền bù cho em đó.”
Công Chúa An Ninh Tiệc sinh thần, người người chúc ta công chúa thiên tuế, duy chỉ không thấy phò mã của ta – Cố Thừa Uyên. Tìm đến hậu viện, mới thấy hắn đang đứng đối diện cùng một nha hoàn. Đôi mắt xưa nay vốn lạnh nhạt kia, lúc này lại tràn đầy thương xót. “Ta làm sao xứng để nàng vì ta mạo hiểm? Nay ta đã không còn xứng với nàng nữa rồi.” Nữ tử nhào vào lòng hắn: “Ta không ngại việc Thừa Uyên ca ca từng thành thân với người khác.” Thì ra, trong mắt hắn, ta là một vết nhơ. Ta cầu phụ hoàng phong hắn làm phò mã, ban cho tiền đồ, giúp hắn quyền thế, mà đối với hắn, tất cả chỉ là sỉ nhục. Trong lúc thất thần, một bàn tay lạnh như băng nhẹ nhàng che lấy mắt ta. “Công chúa kim chi ngọc diệp, chớ nên nhìn thứ bẩn thỉu như vậy.” Ta ngửi thấy hương khí trên người y, nhận ra người vừa đến chính là cửu thiên tuế quyền khuynh triều dã. Về sau, Cố Thừa Uyên níu chặt lấy tà váy ta, đôi mắt đỏ hoe: “Công chúa thà chọn một hoạn quan, cũng không chọn ta sao?”