HE

Tuý Kinh Hoa

Tuý Kinh Hoa Ta xuyên sách rồi, trở thành một nhân vật qua đường cực kỳ xinh đẹp. Vị nhiếp chính vương mất trí nhớ được mẹ ta nhặt về làm chàng rể ở rể cho ta. Hệ thống nói, ta chỉ cần không ngừng tìm đường chớt, chờ hắn khôi phục trí nhớ rồi cho ta một đao, là có thể thoát vai trở về nhà. Không ngờ sau này ta lại thất bại, không chỉ không thoát được mà còn bị hắn trói mang về kinh thành. Đêm khuya sương lạnh, hắn áp sát lại gần, hơi thở rơi vào bên tai ta: “Dung Nhi… nàng đừng mơ rời khỏi ta.”

Ngọc Tri Miêu

Ngọc Tri Miêu Mẫu thân là phượng hoàng, phụ thân là chân long, vậy mà sinh ra ta – một con hắc xà. Cho đến khi mẫu thân dẫn về một tiểu cô nương giống hệt người, phụ thân hoảng hốt, vội vàng che mắt ta lại, lắp bắp: “Đột ngột quá, nhỡ đâu làm dọa chết Miễn Miễn thì sao?” Ta còn chưa kịp lên tiếng, tiểu cô nương bên cạnh mẫu thân đã nhíu mày, tỏ vẻ chán ghét vì ta ồn ào. Không ngờ… Phụ thân lập tức trở mặt, lộ ra dáng vẻ cao ngạo vốn có của chân long. “Được rồi, tiểu thư thật đã trở về, ngươi mau cút về Hắc Đầm đi.” Nhưng đó mới là nhà của tiểu thư thật, còn cha mẹ nuôi của nàng, cũng chẳng nhận ta.  

Trở Thành Vợ CEO Nhờ Bói Toán

Trở Thành Vợ CEO Nhờ Bói Toán Sau khi gia đạo sa sút, tôi sống bằng nghề bói toán trực tiếp. Bình luận A: [Chủ phòng hình như trong nhà tôi có ma.] Tôi: “Anh đốt cho anh ấy hai căn biệt thự lớn là xong việc.” Bình luận B: [Chủ phòng, tại sao rượu trong tủ rượu nhà tôi luôn rơi vỡ trên đất?] Tôi: “Lần sau tưới hai thùng rượu trước mộ cha cậu đi.”

Nguyệt Hoa

Nguyệt Hoa Năm thứ ba làm hoàng hậu, bạch nguyệt quang của hoàng đế tiến cung. “Nguyệt Hoa, nàng yên tâm, dù thế nào trẫm cũng không để nàng ấy vượt qua nàng.” Đúng vậy. Ta cô độc giữ lấy ngôi vị hoàng hậu, còn hắn thì đêm đêm ở lại cung của quý phi. Ngay cả nhi tử của ta cũng luôn quấn quýt bên nàng. Khi ta dự định giả chết bỏ trốn để tác thành cho bọn họ, nhi tử lại ôm một đống vàng bạc châu báu chui vào ổ chăn của ta: “Nương, muốn đi cũng đừng bỏ con lại nhé.” “Đây đều là những thứ con lừa được từ chỗ của quý phi, chắc đủ cho chúng ta tiêu xài cả đời rồi nhỉ.” “Không đủ thì để con đi kiếm thêm?” Mắt ta lấp lánh nhìn châu báu. “Đủ rồi, đủ rồi, đúng là con trai ngoan của nương.” “Nương sẽ tìm cho con một người cha mới.” Sau đó… Nhi tử: “Nương, nhiều người thế này, ai mới là cha mới của con đây?”

Sách Mệnh

Sách Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”

Thanh Từ

Thanh Từ Ta thích con gái của Thiếu khanh Đại Lý Tự. Đây là bí mật ta chôn giấu trong lòng. Vì thân phận thấp kém, ta đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Nỗ lực vươn lên, chờ đến một ngày có thể giành nàng từ tay phu quân nàng. Không ngờ lại vô tình nghe được đồng liêu bàn tán. “Nghe nói chưa?” “Con gái của Thiếu khanh Đại Lý Tự bị từ hôn rồi, dạo này đang tìm con rể ở rể đấy.” Ta biết, cơ hội của ta đến rồi.

Mẹ Kế

Mẹ Kế Cha ta chet đuối khi đang xây cầu cho làng. Mẹ kế đối xử với chúng ta rất tàn nhẫn, mọi người đều nghĩ bà ấy không tốt với chúng ta. Sau này, ca ca ta làm quan lớn, Hoàng thượng phong bà ấy làm cáo mệnh phu nhân, mẹ kế rất vẻ vang, mọi người mới nhận ra rằng bà ấy là người “miệng dao nhưng lòng mềm”.

Bạch Nhật Mộng

Bạch Nhật Mộng Ta xuyên thành phi tử của Hoàng đế, mà dường như Hoàng đế yêu ta đến điên cuồng. Nhưng trong lãnh cung, ta tìm thấy những lời mà một vị phi tần bị phế truất để lại cho ta. Nàng viết: “Đừng nói với Hoàng đế rằng ngươi là người xuyên không, đừng tin hắn, mau chạy đi!”  

Tiểu Tuyết Thố

Tiểu Tuyết Thố Sáng sớm vừa mở mắt, ta phát hiện sư tôn lại đang nằm trong lòng ta, còn chép miệng, dụi dụi đầu vào ngực ta. Nhìn chiếc cổ trắng như ngọc của người, ta nuốt nước bọt. Muốn ăn. Đừng có nghĩ bậy, ta là một con linh miêu tinh, còn sư tôn ta là thỏ tiên. Ta muốn ăn sư tôn của ta, còn cần lý do sao?

Đọa Tiên

Đọa Tiên  Ta theo mẹ lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”

Vân Ca

Vân Ca Sau khi rơi xuống vực rồi được cứu trở về. Từ lúc đó, ta không còn mù quáng say mê Tiết Vọng nữa. Không còn chạy theo hắn, chẳng còn chăm lo, ân cần với hắn, cũng không còn lấy lòng hay nuông chiều hắn. Ta chỉ ở lì trong Phật đường, ngày ngày thành kính tụng kinh. Ngay cả khi hắn đến thông báo muốn từ hôn, ta cũng chỉ gật đầu nói một câu “Được thôi.” Sau đó lại quỳ xuống tiếp tục cầu nguyện: “Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát khai ân.” “Hôm đó dưới vực sâu, ta vì bị trúng độc nên mới bất đắc dĩ làm bẩn vị công tử kia.” “Chỉ một đêm đó, hẳn là sẽ không mang thai được đâu, phải không?” “Hắn chắc sẽ không tìm ra ta đâu, phải không?”

Bình An

Bình An Phụ thân ta và An Viễn Hầu là tri kỷ. Khi An Viễn Hầu bị tịch biên gia sản, phụ thân liều mình cứu tiểu nữ nhi của ông, giấu nàng trong nhà. Để che mắt thế nhân, phụ thân giành lấy ta khi ta vừa tròn đầy tháng từ tay mẫu thân, đưa đến trước cửa am ni cô. Từ đó, con gái của An Viễn Hầu thay thế thân phận của ta. Còn ta, trở thành một tiểu ni cô trong am trên núi. Mười bốn năm thoáng chốc trôi qua, trước cửa am bỗng xuất hiện một phụ nhân điên dại, không chịu rời đi. Bà gặp ai cũng hỏi: “Ngươi có biết Tiểu Bảo nhà ta ở đâu không?”

Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi

Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Tôi thật không ngờ, một ngày nào đó tôi lại có thể cùng mẹ mình xuyên không. Kích thích không? Chính tôi cũng thấy vậy. Chuyện này kể ra cũng không dài, chỉ vì đêm hôm trước tôi thức khuya đọc tiểu thuyết, sáng hôm sau mẹ gọi tôi dậy không biết bao nhiêu lần mà tôi vẫn bám chặt giường không chịu rời. Điều này khiến mẹ tôi, người đang nấu bữa trưa, đeo tạp dề, tay phải cầm muỗng, xông thẳng vào phòng để “dạy bảo” tôi. Trong cơn bối rối, đầu tôi chưa kịp suy nghĩ, chân đã bật dậy chạy, rồi lại đ//âm thẳng đầu vào… trán của mẹ. RẦM! Đầu óc tôi tối sầm, mắt nổ đom đóm, tai ù ù. Sau đó, tôi không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, thứ đập vào mắt tôi là một căn phòng xa hoa đến mức khó tin. Đây rõ ràng là một căn phòng công chúa! Dù não tôi lúc này vẫn hơi “đơ”, nhưng tôi hiểu rõ đây chắc chắn không phải nhà mình. Ngồi đờ người một lát, tôi quyết định bước xuống giường, vừa đi vừa nhìn quanh, cảm nhận lớp thảm mềm mại không biết làm từ chất liệu gì dưới chân. Rồi tôi vô thức đi đến trước gương— Ngực tôi! Rõ ràng trước đây chỉ là hai chiếc bánh bao nhỏ xíu, sao giờ lại thành C-cup thế này! Chưa kịp mừng rỡ, tôi ngẩng đầu lên và nhận ra… gương mặt này, hình như cũng không phải của tôi. Hả???

Vệ Sơ Vũ

Vệ Sơ Vũ Lấy Tiêu Nhiễm được sáu năm, cuối cùng ta cũng có thai. Nhưng hắn lại đón bạch nguyệt quang đã hoà li trở về. Bạch nguyệt quang chỉ nói một câu “Huynh còn thu nhận ta không?”, Tiêu Nhiễm liền muốn cho nàng ta vị trí chính thê. Sáu năm hầu hạ bà mẫu trên giường bệnh, khiến ta biết điều, học cách bằng lòng. Tiểu cô một tay ta nuôi lớn, chê ta là nữ nhi thương hộ không xứng với huynh trưởng của nàng. Ngay cả tiểu thúc ta liều mạng cứu, cũng nói đã sáu năm ta không có con, bỏ ta cũng không có gì đáng trách. Ta hỏi Tiêu Nhiễm: “Chàng cũng nghĩ vậy sao?” Sự im lặng của hắn đã làm tổn thương trái tim ta. Ta để lại một lá thư hoà li, mang theo một gói thuốc phá thai, bỏ đi. Ba năm sau, ta ngồi trên xe ngựa rộng rãi của phu quân, lướt qua đám người Tiêu gia bị tịch biên gia sản. Có người gọi lớn:”tẩu tẩu.” Ta không ngoảnh lại: “Tẩu tẩu của ngươi vừa bị chém đầu, thi thể còn ấm, liên quan gì đến ta?”

Bụi Và Mây

Bụi Và Mây Mẹ kế là bạn thân nhất của mẹ tôi, bà ta luôn chiều chuộng tôi, chiều chuộng đến mức bố tôi vô cùng thất vọng về tôi và chuyển sang bồi dưỡng con gái riêng của bà ta. Sau khi bố tôi qua đời, mẹ kế tôi đã biển thủ tài sản thừa kế và đuổi tôi ra ngoài khỏi nhà. Tôi nằm chet trên đường vào một đêm tuyết rơi. Khi mở mắt ra, tôi đã trở lại ngày chuẩn bị vào năm hai cao trung, mẹ kế đang lén lút nhét tiền nói: “Về phần bố con, con không phải lo, dì ủng hộ con học nhạc. Theo đuổi ước mơ của mình.”

Cải Mệnh

Cải Mệnh Người đời chỉ biết Liễu gia có hai vị tiểu thư. Đại tiểu thư kinh tài tuyệt diễm, nhị tiểu thư dung mạo tựa thiên tiên. Còn ta là tam tiểu thư không có danh tiếng gì. Kiếp thứ nhất, đại tỷ gả cho Ninh An hầu, sống như quả phụ cả đời. Kiếp thứ hai, nhị tỷ gả cho Ninh An hầu, lúc sinh nở một xác ba mạng. Giờ đây, kiếp thứ ba, nhìn hai tỷ tỷ tranh nhau vào hang cọp, ta e thẹn nói: “Muội đã thầm thương hầu gia từ lâu, xin hai tỷ tỷ thành toàn.” Kiếp này, để ta đi gặp Ninh An hầu.

Thôn Quê Ký Sự

Thôn Quê Ký Sự [Đã hoàn thành ~ Yên tâm thưởng thức] [Tướng quân sa cơ × Nàng thôn nữ chất phác] Ngày ta xuất giá, cả thôn Đông Hà đều đến xem lễ. Không phải vì nhà ta là gia đình danh giá hay hào môn gì. Mà là vì ta gả cho một sát thần mà ai ai cũng sợ. Thực ra, ta chẳng thấy hắn hung dữ chút nào. Ngược lại, hắn rất dịu dàng.  

A Lê

A Lê Chuyển sinh thành một tiểu lang mới ra đời, đói khát mong được bú sữa, lại vì chân tàn phế mà bị mẫu lang ruồng bỏ. Ta điên cuồng tru lên: “Nương! Nương, nghe ta nói, chân ta chỉ bị gãy xương, ta vẫn có thể sống, sống được mà!” Mẫu lang tiếc nuối lắc đầu, bỏ mặc ta, xoay người đi về phía bầy sói. Ta ngỡ rằng mình chắc chắn sẽ chết, không ngờ trong bầy sói lại có một con sói đực hèn mọn, đã bảo vệ ta dưới thân mình. Sau này, sói đực ấy trở thành tân sói vương. Ta mỗi ngày đều chạy tới ngôi làng gần đó chơi với lũ chó chăn cừu. Phía sau liền vang lên thanh âm lạnh lẽo của sói vương: “Không phải ngươi nói, muốn tới bắt cừu sao?”

Thế Nào Gọi Là Yêu?

Thế Nào Gọi Là Yêu? Vào ngày kỷ niệm của tôi và Thẩm Thư Dật, hắn lại một lần nữa bỏ tôi ở lại để quay về xử lý dữ liệu thí nghiệm. Trong lúc tôi đang thẫn thờ, những dòng bình luận quen thuộc lại xuất hiện lần nữa. “Nam chính thật tham vọng, nữ chính yêu nam chính như vậy cũng đáng.” “Nam chính là kiểu đàn ông khoa học kỹ thuật, không giỏi biểu đạt tình cảm. Nhưng anh ấy thực sự yêu nữ chính.” “Chắc giờ trong lòng nam chính cũng buồn lắm, không thể cùng nữ chính mừng ngày kỷ niệm.” “……” Lần này, tôi không giống như trước, không còn tự an ủi mình bằng những lời từ những dòng bình luận đó nữa, mà lấy điện thoại ra, viết một tin nhắn chia tay. Bao nhiêu năm nay, tôi mệt rồi. Dù có sở hữu góc nhìn toàn tri đi chăng nữa, kiểu tình yêu vô hình, im lặng này, tôi cũng không cần nữa.

Hàng Xóm Tâm Thần Livestream Đập Cửa

Hàng Xóm Tâm Thần Livestream Đập Cửa Người phụ nữ t/â m th.ầ./n dưới lầu đã đập cửa nhà tôi suốt 2 năm trời. Dựa vào cái giấy chứng nhận “miễn tử”, con trai bà ta cũng ngày càng buông thả, chẳng buồn ngăn cản. Sau khi thay cánh cửa thứ 8 bị đ/ậ/p nát, tôi bức xúc cắt đoạn camera đăng lên mạng than thở. 【Gắn chuông báo động ngoài cửa, ai mà đập cửa là nó hú “u oà u oà”, để xem ai ngủ được!】 【Phản ứng đầu tiên của tôi là: cửa có dẫn điện không nhỉ? Tôi đúng là đ/ộc ác quá đi~ (chó ngáo)】 【Mua máy rung, livestream camera, ai donate là máy rung 10 giây. Mở luôn kèo đoán “bà đi/ên có lên không”. Không đầy nửa năm đủ tiền mua nhà khác.】 Tôi bật dậy khỏi giường, tay ôm mũi bị đ/ập trúng bởi cái điện thoại rơi trúng mặt. Phát ra tiếng cười khanh khách lần đầu tiên trong 2 năm qua…