HE

Thiên Kim Thật Trở Về

Thiên Kim Thật Trở Về Mẹ tôi là người thứ ba nhưng lại tự cho mình thanh cao. Bà ta thà sống nghèo khổ bắt tôi nghỉ học đi làm, cũng không chấp nhận tiền trợ cấp nuôi dưỡng từ chính thất. Khi tôi âm thầm cầu cứu cha ruột, bà ta phát hiện rồi gào khóc chửi mắng: “Con là con hoang, sinh ra đã là tội lỗi. Dựa vào đâu mà đòi tranh giành thứ thuộc về con hợp pháp của người khác?” Vì vậy, khi tôi và Tống Minh Ưu bị bắt cóc cùng lúc, bà ta không chút do dự lựa chọn bỏ rơi tôi. Còn nói như người đạo đức lắm: “Coi như nó đang chuộc tội cho chính mình!” Sau đó tôi thành người thực vật, nghe thấy Tống Minh Ưu bên giường gọi bà ta là “mẹ”, tôi mới bàng hoàng nhận ra — Tống Minh Ưu mới là con hoang! Chúng tôi đã bị tráo ngay từ khi sinh ra! Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày bị bà ta phát hiện chuyện cầu xin cha ruột giúp đỡ.

Xuyên Thành Nữ Minh Tinh Tuyến 18: Tôi Cưỡi Cá Sấu Gây Sốt Toàn Mạng

Xuyên Thành Nữ Minh Tinh Tuyến 18: Tôi Cưỡi Cá Sấu Gây Sốt Toàn Mạng Tôi là một con chuột lang nước, vậy mà lại xuyên vào thân xác một nữ minh tinh tuyến mười tám đang bị toàn dân mạng ném đá. Đối mặt với dân mạng chửi rủa. Tôi vừa nhai rau sống vừa lầu bầu: “Cũng được.” Dân mạng: “……” Trong một show truyền hình, cô tiểu thư kiêu ngạo nửa đêm mò vào phòng tôi. “Cho tôi ôm ngủ một cái được không?” Tôi ngơ ngác khuyên nhủ: “Tốt nhất là đừng.” Cô nàng nói: “Tôi cứ ôm đấy.” Tôi: “Ờ, thì ôm đi.” Dân mạng bàn tán rôm rả: 【Tâm trạng quá ổn định, muốn yêu đương quá đi.】 Và thế là tôi nổi như cồn, cả đám sinh viên trên mạng đồng loạt gọi tôi đi… làm mẹ bọn họ. Tôi cầm điện thoại ngơ ngác, chuẩn bị trả lời. Ông lớn giới giải trí nghiến răng ken két: “Cô mà dám trả lời ‘cũng được’ nữa thử xem?”

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi

Trọng Sinh Ta Phò Tá Tam Hoàng Tử Lên Ngôi Công chúa nói nàng thẳng tính. Trước ngày đại hôn vài hôm, ta bị giặc bắt cóc. Sau đó ta trở về bình an vô sự, để tránh rắc rối, gia đình ta đã đè chuyện này xuống. Ngày hôm sau, công chúa mở tiệc nhưng lại nhắc đến trước mặt mọi người: “Nghe nói Dương tỷ tỷ bị giặc bắt cóc bị thương, giờ đã khỏe hơn chưa?” Chưa đầy hai ngày, tin đồn lan truyền khắp nơi, Thái tử phi tương lai thất thân trước hôn lễ. Hôn sự bị hoãn lại, ta bị dìm chết để chứng minh trong sạch. Sau khi chết, ta nghe thấy công chúa khóc lóc ủy khuất: “Ta chỉ tốt bụng hỏi thăm sức khỏe của nàng, sao biết nàng lại nghĩ quẩn như vậy.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày công chúa mở tiệc. Lần này ta mang theo một người, đó là công chúa thật lưu lạc trong dân gian.

Chồng Vì Cứu Con Gái Em Kết Nghĩa Mà Khiến Tôi Sảy Thai

Chồng Vì Cứu Con Gái Em Kết Nghĩa Mà Khiến Tôi Sảy Thai Nhưng khi mang thai được ba tháng, tôi phát hiện chồng – Tống Chi Xuyên – đã âm thầm bỏ thuốc p/há th/ai vào đồ ăn của tôi. Sau khi bị tôi phát hiện, anh ta không hề hối hận, ngược lại còn trách móc tôi với vẻ mặt đầy thất vọng: “Tâm Tâm đang hấp hối, tại sao em không thể bỏ đứa bé này đi để hiến tủy cho con bé?” Tâm Tâm là con gái của Trần Linh Linh, em gái kết nghĩa của anh ta. Con bé bị ung thư máu. Để cứu con bé, ngay từ đầu thai kỳ tôi đã đồng ý hiến tủy một lần, nhưng ca ghép thất bại. Bác sĩ nói có thể là do tôi đang mang thai, máu của thai nhi gây ra phản ứng đào thải. Chúng tôi vì chuyện này đã cãi nhau một trận lớn. Sau đó anh bỏ đi, còn Trần Linh Linh thì vì mất kiểm soát cảm xúc đã đẩy tôi ngã từ cầu thang xuống. Trước khi ngất đi, tôi mơ hồ thấy Tống Chi Xuyên chạy vội về, ôm lấy tôi định đưa đến bệnh viện. Nhưng Trần Linh Linh cản lại: “Bây giờ không thể đưa cô ta đi! Phải đợi xác nhận cô ta đã sảy thai rồi mới đi! Nếu không tủy hiến ra cũng vô dụng! Dù sao thì cũng là cô ta tự ngã xuống mà, đừng lãng phí cơ hội này!” Tống Chi Xuyên đẩy cô ta ra: “Cô muốn hại ch.t Tiểu Ngọc sao!” Nhưng Trần Linh Linh ôm chặt chân anh ta, nước mắt lưng tròng: “Anh từng nói cưới cô ta chỉ để khiến cô ta cam tâm tình nguyện bỏ tiền và hiến tủy. Nhưng bây giờ… chẳng lẽ anh yêu cô ta rồi sao! Đừng quên em từng cứu mạng anh! Lần này anh nhất định phải giúp em!” Anh ta im lặng một lúc, rồi dừng bước. Khẽ thì thầm bên tai tôi: “Tiểu Ngọc, anh yêu em. Tương lai của chúng ta còn dài, sẽ còn có những đứa trẻ khác. Nhưng mạng của Tâm Tâm thì chỉ có một.” Tương lai ư? Mạng của Tâm Tâm là mạng, còn con tôi thì không phải sao? Tống Chi Xuyên, giữa chúng ta, sẽ không bao giờ còn tương lai nào nữa.

Nhân Gian Tám Vạn Mùa Xuân

Nhân Gian Tám Vạn Mùa Xuân Nha hoàn Thanh Mạt của ta đã tặng cho tên ăn mày một túi tiền đầy, ai nấy đều khen nàng rộng lượng. Nhưng ngày hôm sau, trong cung lại truyền đến thánh chỉ từ hôn. “Nữ nhi Hứa gia, Hứa Ấu Nhiên, phẩm hạnh bại hoại, cả đời bị giam cầm trong chùa miếu.” Ta chính là Hứa Ấu Nhiên. Khi bị thái giám lôi ra khỏi cửa, nha hoàn Thanh Mạt kề sát tai ta, cười khẽ: “Tiểu thư, trong túi tiền đó là bức họa diễm tình của cô, hiện đã lan truyền khắp thanh lâu. Cô không thể trở thành Tấn Vương phi tôn quý được nữa rồi.” Ta không thể trở thành, chẳng lẽ một nha hoàn như ngươi có thể thay thế? “Người muốn cô chết đâu chỉ có mình ta, cô đoán xem còn ai nữa ~” Nàng cười nhìn về phía chính sảnh, bên trong đang đứng ba người. Lần lượt là—phụ thân ta với gương mặt đầy phẫn nộ, mẫu thân ta với vẻ mặt đau thương, và biểu muội Vi Vân Thư khẽ cau mày. Họ là những người thân cận nhất của ta. Ai đang hại ta? Sau một trận đại hỏa, ta trọng sinh về ngày du xuân năm ấy.

Năm Tháng Trôi Qua, Em Vẫn Chỉ Là Em

Năm Tháng Trôi Qua, Em Vẫn Chỉ Là Em Mọi người đều nói, tôi là người tình được cưng chiều nhất bên cạnh thái tử gia của giới thủ đô – Phó Tầm. Đã từng có lúc, tôi cũng tin là như vậy, thậm chí còn ảo tưởng một ngày nào đó anh ta sẽ cho tôi một danh phận. Cho đến ngày hôm ấy, tôi và bạch nguyệt quang của anh ta cùng bị bắt cóc. Trong điện thoại, giọng anh ta khàn đặc nhưng lại không chút do dự mà lựa chọn từ bỏ tôi. …  

Cả Nhà Chúng Ta Đều Thích Tiểu Bạch Hoa

Cả Nhà Chúng Ta Đều Thích Tiểu Bạch Hoa Dưỡng bệnh ba năm trở về nhà, ta mang theo một nam nhân tuấn tú. Bên cạnh phu quân cũng có thêm một biểu cô nương vừa góa chồng lại mỹ lệ, mọi người đều có tiểu tri kỷ ở bên cạnh. Phu quân ta cẩn thận từng li từng tí che chở người kia ở sau lưng. “Tiểu Nhu đến đây để thay nàng chăm sóc hài tử, nàng nên cảm ơn nàng ấy.” Nhi tử nhìn nàng ta với vẻ ngưỡng mộ. “Ta thích Nhu di, ta muốn Nhu di làm mẫu thân của ta.” Ta vuốt cái bụng hơi nhô lên tỏ ý đã hiểu và tôn trọng. Ánh mắt của cả nhà thật giống nhau, đều thích tiểu bạch hoa! Ta nắm tay tiểu phu lang trẻ tuổi tuấn tú giới thiệu với nhi tử: “Đến đây, đây là cha nhỏ của con, gọi một tiếng đi.” Tiểu phu lang mỉm cười e thẹn. “Phò mã ca, ta không phải đến để chia rẽ hai người, ta đến là để gia nhập cái nhà này.”

Phu Quân, Ta Vung Đao Rồi Đấy Nhé

Phu Quân, Ta Vung Đao Rồi Đấy Nhé Ta và phu quân hoán đổi thân thể, mới phát hiện hắn lén lút hạ thuốc tuyệt tử cho ta.Ta không khóc, cũng chẳng làm ầm lên.Chỉ lặng lẽ nhắm thẳng vào hạ thân, vung đao chém xuống.

Lão Tử Là Đại Ca Trùng Khánh

Lão Tử Là Đại Ca Trùng Khánh Tôi vì đứng trước cổng bệnh viện đánh tra nam cùng tiểu tam một trận ra trò mà vô tình lọt vào mắt xanh của một ông lão đi ngang qua. Ông cụ vung tay đưa tôi mười triệu, muốn tôi làm vị hôn thê của cháu trai ông, dạy dỗ hắn trong giai đoạn nổi loạn này. Tiền không quan trọng, nhưng là một bạo long Trùng Khánh – Tứ Xuyên, cả đời tôi căm ghét nhất chính là tra nam. Dưới sự sắp xếp của ông cụ, tôi dọn vào biệt thự của cháu trai ông. Chỉ là, ông cụ lại không nói cho tôi biết, cháu trai ông chính là Tô Lưu Ca – kẻ trăng hoa khét tiếng trong giới thượng lưu, công tử nhà họ Tô. Vừa gặp mặt, Tô Lưu Ca đã hất cằm, lạnh giọng đuổi tôi đi. Tôi chẳng thèm đôi co, lập tức quăng hắn một cú qua vai, nắm đấm như mưa rơi xuống người hắn. “Nhớ kỹ, từ nay về sau, trong căn nhà này, tôi là người quyết định!”

Lạc Vào Hành Tinh Thú Nhân

Lạc Vào Hành Tinh Thú Nhân [Tôi có thể sờ vào đuôi của cô được không?] Khi nhìn thấy dòng status của thú nhân đó, tôi chỉ biết run rẩy. Bởi vì tôi là con người, một con người thuần chủng đang giả dạng làm thú nhân thỏ. Tôi tất nhiên không có đuôi, nếu có thì cũng là giả. Mà thú nhân thì phần lớn đều căm ghét loài người, nếu bị phát hiện tôi là người, chắc chắn sẽ chết. Nhưng tại sao, sư tử trắng, hồng hạc, rắn đen, chó Alaska… thậm chí cả thú nhân thỏ thật cũng đều thèm khát tôi, ai cũng muốn chạm vào “tai thỏ” và cái đuôi của tôi thế?

Lúc Anh Đến, Tim Em Rực Cháy

Lúc Anh Đến, Tim Em Rực Cháy Khi phỏng vấn chồng cũ, tôi bị nghén. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đầy lúng túng. Tôi cười gượng, với tinh thần nghề nghiệp, chỉ có thể tiếp tục buổi phỏng vấn. “Anh có thể chia sẻ lý do khiến anh nỗ lực như vậy trong sự nghiệp không?” Chồng cũ chậm rãi đáp: “Vợ đang nghén, tôi phải kiếm tiền mua sữa cho con chứ!” “…”

Cứu Vớt Nam Chính Văn Nữ Tôn

Cứu Vớt Nam Chính Văn Nữ Tôn “Thê chủ, ta có thể làm bất cứ điều gì, cầu xin nàng đừng bỏ rơi ta.” Người nam nhân vận thanh sam gầy yếu đang quỳ trên mặt đất, níu chặt lấy vạt váy của ta mà khẩn thiết cầu xin. Đôi mắt phượng đỏ hoe, nước mắt như chuỗi trân châu đứt đoạn, không ngừng lăn dài trên gương mặt hắn. Bên cạnh còn có một bé trai tầm sáu, bảy tuổi, cũng gầy gò không kém, đang khóc lóc thảm thiết đến xé ruột xé gan. Ta vừa xuyên qua đã thấy cảnh tượng này. Đầu óc choáng váng, vô số ký ức xa lạ liên tục đan xen hiện lên. Còn chưa kịp làm rõ tình hình, hai nữ nhân cao lớn lực lưỡng đã muốn kéo nam nhân đi. “Thê chủ, cầu xin nàng, đừng bán ta. Ta có thể sinh con, ta thật sự có thể sinh con mà…” “A nương, xin người đừng bán cha…” “Cha, đừng đi…”

Bia Đỡ Đạn Nghịch Thiên Cải Mệnh

Bia Đỡ Đạn Nghịch Thiên Cải Mệnh Em trai tôi là công tử giới thượng lưu Bắc Kinh, nhưng lại yêu con gái của người giúp việc. Tại buổi tiệc rượu, cô ta mặc một chiếc váy sang trọng, nói với tôi bằng giọng nũng nịu: “Chị ơi, điều quan trọng nhất đối với phụ nữ chúng ta là tìm được một người chồng tốt. Phụ nữ quá mạnh mẽ lại tham vọng sự nghiệp sẽ không ai thèm yêu đâu.” Tôi chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. Ngay tối hôm đó, tôi bảo thư ký đóng băng thẻ của em trai ngay lập tức.  

Đột Nhiên Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác

Đột Nhiên Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Sau khi phát hiện mình là nữ phụ độc ác, con người thật của tôi đã bị lộ. Tham gia chương trình dành cho phụ huynh và con, em bé ngoan nhà tôi luôn đánh nhau với đứa trẻ nhà ảnh đế. Cư dân mạng ồn ào mắng con tôi không có giáo dục, mắng tôi không xứng làm mẹ, tham gia chương trình giải trí vì muốn quyến rũ ảnh đế. Tôi trực tiếp tét lên mông con ảnh đế: ”Đánh người còn già mồm đúng không? Có tin bà đây trực tiếp cạo đầu con không? Tên nhóc ngốc nghếch này, úp mặt vào tường hối lỗi cho bà!” Cư dân mạng: ”?? Chúng tôi nghe mắng thấy hơi sướng tai là thế nào nhỉ?” Nửa đêm, ảnh đế gõ cửa phòng tôi: ”Con trai lớn của em không chịu ngủ, làm sao bây giờ? Người làm mẹ như em mà chỉ quan tâm đến một đứa con trai thôi à?” Tôi bị đánh thức, tức giận trả lời lại: ”Anh không biết dỗ nó ngủ sao? Người làm bố như anh còn hỏi em cách dỗ con ngủ, chẳng lẽ em là bố anh à?” Cư dân mạng trực tiếp tê liệt. Sau khi chương trình lên sóng, nữ chính vốn rất được hoan nghênh lại không có chút độ hot nào. Ngược lại một đống ông chủ lớn nhà hào môn ôm con trai đến cầu xin tôi: ”Cô Lâm, xin cô mắng đứa nhỏ nhà tôi một chút đi, đánh một trận cũng được…” Ảnh đế đen mặt: ”Vợ tôi sẽ chỉ quản tôi và con trai tôi, ai giật dây cô ấy ly hôn tái giá thì đừng trách tôi gửi đơn kiện cảnh cáo.”

Tặng Người Một Tấm Lòng Son

Tặng Người Một Tấm Lòng Son Ngày mẹ tái giá, ta nắm chặt tay áo bà, từ đầu thôn khóc đến cuối làng. Thế nhưng bà lại giằng tay ra, lạnh lùng nhìn ta một cái: “Ân tình mẫu nữ đã dứt, về sau gặp lại, gọi ta là thẩm nương đi.” Phụ thân đã khuất, điều kiện mà tộc họ đồng ý cho bà tái giá là đem mảnh ruộng tốt cuối cùng trong nhà cùng căn nhà gạch ra trao đổi. Ta không có áo mặc, chẳng có cơm ăn. Người tổ mẫu kế từng bị mẹ ta ép đi – bà lão ấy – tìm được ta trong ngôi miếu đổ nát: “Hài tử, đi theo ta đi.”

Ánh Hoàng Hôn Rực Rỡ

Ánh Hoàng Hôn Rực Rỡ Tôi xuyên thành mẹ kế của nữ phụ độc ác, hệ thống yêu cầu tôi ngăn nữ phụ hắc hóa. Sau đó, tôi đã nuôi dưỡng nữ phụ độc ác trở thành một tiểu thiên sứ. Nhóm nhân vật chính lần lượt tìm đến: Nam chính với khuôn mặt ủy khuất: “Tại sao không thích tôi?” Nữ chính ôm cuốn “Ngũ Tam”: “Tan học đừng đi, hôm nay tôi kèm toán cho cậu.”

Vì Nàng Từ Bỏ Giang Sơn

Vì Nàng Từ Bỏ Giang Sơn Ta là sủng phi của hoàng đế. Sau khi chết một nghìn năm, mộ của ta bị người ta đào lên. Một nhát xẻng của máy xúc đã làm hỏng phượng quan mà ta đã tranh sủng rất lâu mới có được. Ta tức giận đến nỗi đội mồ sống dậy, chạy quanh công trường truy đuổi mọi người như điên. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô. Đang lúc ta suy nghĩ cách đục một lỗ trên hồ lô để trốn ra ngoài thì bên tai ta vang lên một tiếng nói thầm. [Thứ này trông giống hệt quý phi chết yểu của ta, chỉ có điều con mắt có hơi đỏ.] Mắt ta đỏ ư? Mắt ta đỏ còn không phải vì bị chọc tức à! Không phải, khoan đã, giọng nói này… Ta kinh hoàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của đạo sĩ. Bệ hạ, người giấu diếm ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão đúng không?

Vị Thần Của Tân Thế Giới

Vị Thần Của Tân Thế Giới Chiến lược nhiệm vụ thất bại, mười giây nữa hệ thống sẽ xử tử ta. [Đếm ngược 10 giây] Vị Thần Quang Minh bị ta trêu đùa đến mức nảy sinh dục vọng cúi xuống hôn lên môi ta, giọng nói vụn vỡ thoát ra qua kẽ răng: “Ta không đồng ý chia tay.” Ta bị xích sắt cấm ma treo lơ lửng, dưới sự trêu ghẹo mập mờ của hắn, lòng ta bỗng chốc trở nên liều lĩnh. Dù sao cũng chết, vậy thì để lão nương dạy ngươi thế nào mới gọi là yêu đương thực sự đi! Ngay khoảnh khắc ta đưa lưỡi ra, vị thần áp sát ta lập tức cứng đờ như một khối đá. Trong đôi đồng tử vàng rực của Azevela, một tia sáng không rõ ý nghĩa thoáng vụt qua, đôi mắt vô cơ tựa hồ như mặt hồ tĩnh lặng bị ai đó ném một viên đá xuống, gợn lên từng vòng sóng nhỏ. “Cái này.” [Đếm ngược 2 giây] [Đếm ngược… đang tính toán lại…] Vị thần cao quý chậm rãi đưa tay chạm lên bờ môi ẩm ướt do bị ta liếm qua. “Ngươi chưa từng dạy ta cái này.” [Sinh mệnh +3 ngày]

Chủ Mẫu Phủ Thế Tử

Ta nuôi con từ thuở còn thơ, tưởng rằng sau này nó sẽ báo đền ân nghĩa. Nào ngờ, hôm nó vinh quy bái tổ, ta bày tiệc linh đình, nó lại dẫn một người đàn bà đến trước mặt ta, lạnh lùng nói: “Đây mới là mẹ đẻ của con! Bạch Thư Hoa, bà chiếm ngôi chính thất của mẫu thân ta bấy lâu, hôm nay phải trả lại!” Giữa lúc ấy, trong đầu ta bỗng vang lên một giọng nói lạnh tanh: 【Nếu ngươi bằng lòng kết giao với ta, ta sẽ đưa ngươi trở về quá khứ, lúc mới nhận nuôi tên nghịch tử này. Đến đó, ngươi có thể thay đổi tất cả, báo thù những kẻ phụ bạc!】 Ta nghe xong, khẽ mỉm cười. Đánh mặt bọn tiểu nhân, cần gì phải trọng sinh? Hiện tại, ta cũng có thể khiến chúng nếm đủ hậu quả!

Cặn Bã Mau Tránh Đường

Cặn Bã Mau Tránh Đường Kiếp trước, ngày tôi thành danh, tôi đã vạch trần quá khứ từng bị bắt nạt thời trung học. Mà cô gái bắt nạt tôi là Như Hạ, lại không chịu nổi dư luận đổ dồn mà chọn cách tự sát. Nhưng không lâu sau khi cô ta tự sát, vị hôn phu của tôi là Tiêu Mặc lại nhảy lầu từ tòa nhà khách sạn tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của giới truyền thông. Trước khi chết, anh ta chỉ để lại một câu: “Bao nhiêu năm qua, vì muốn chuộc tội cho cô ấy mà tôi đã ở bên cô, tại sao cô vẫn không chịu buông tha cho cô ấy!” Thế nên một lần nữa được sống lại, lúc Tiêu Mặc từ chối lời tỏ tình của Như Hạ, bị Như Hạ trả thù, tôi đã không chọn cách báo cảnh sát để ngăn cản. Kiếp này, tôi không muốn vì những kẻ không xứng đáng mà một lần nữa phải chịu cảnh bắt nạt.