HE
Chị Dâu Đỏng Đảnh Tôi nhắn tin cho anh trai ruột, nhưng bị chị dâu cảnh cáo. “Đừng có suốt ngày nhắn tin cho anh cô khi không có việc gì, anh ấy có việc phải làm, đừng làm phiền công việc của anh ấy, rảnh quá thì tự đi tìm bạn trai đi.” Tôi chụp màn hình trực tiếp và gửi vào nhóm gia đình, khiêu khích một cách châm biếm: 【Ai làm chị dâu con tức giận vậy? Sao lại nóng nảy thế. (Khóc hu hu)】
Không Làm Thiếp Phu nhân muốn chọn vợ cho đại công tử, các tiểu thư trong kinh thành đều kích động muốn thử. Ta đang nướng con cá mới bắt được, mùi hương tỏa ra thơm phức, Đoạn ma ma nhìn ta thở dài: “Phủ đệ một khi có nữ chủ, ngươi sẽ không còn ngày tháng tốt đẹp nữa, còn tâm trí mà ăn cá.” Ta ngậm đuôi cá, hưng phấn nhìn Đoạn ma ma: “Chọn tiểu thư nhà nào? Ta có thể cầu xin nàng khai ân thả ta rời đi không?” Đoạn ma ma chỉ vào cái bụng đang lớn của ta, nói ta mơ mộng hão huyền. Ta thấy, mơ vẫn nên mơ, biết đâu lại thành sự thật thì sao? Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Tướng Quân Nô Ta là một vị tướng quân, cùng thừa tướng Tạ Cẩn An là kẻ đối địch trên triều đình. Nhưng chẳng ai biết, sau khi bãi triều, trong xe ngựa… Đôi chân lạnh như băng của thừa tướng lại giẫm lên bụng ta, miệng thì buông lời cuồng vọng: “Lửa lớn như vậy, thiêu ch-t ta rồi.” Đồ không đứng đắn, ngươi ch-t cháy đi cho rồi.
Tặng Người Một Tấm Lòng Son Ngày mẹ tái giá, ta nắm chặt tay áo bà, từ đầu thôn khóc đến cuối làng. Thế nhưng bà lại giằng tay ra, lạnh lùng nhìn ta một cái: “Ân tình mẫu nữ đã dứt, về sau gặp lại, gọi ta là thẩm nương đi.” Phụ thân đã khuất, điều kiện mà tộc họ đồng ý cho bà tái giá là đem mảnh ruộng tốt cuối cùng trong nhà cùng căn nhà gạch ra trao đổi. Ta không có áo mặc, chẳng có cơm ăn. Người tổ mẫu kế từng bị mẹ ta ép đi – bà lão ấy – tìm được ta trong ngôi miếu đổ nát: “Hài tử, đi theo ta đi.”
Chuyện Ở Lớp Học, Sữa Học Đường Cô giáo chủ nhiệm ra lệnh cho phụ huynh “tự nguyện” đặt mua sữa của trường. Tôi nhìn vào bảng thành phần, phát hiện hàm lượng protein còn ít hơn cả lương tâm của trường học này. Thế là tôi lịch sự từ chối. Kết quả, ngày hôm sau, cô giáo chủ nhiệm dẫn đầu phong trào cô lập con gái tôi. Cô ta quay video cả lớp giơ hộp sữa lên, đồng thanh nói “Cảm ơn mẹ!” Chỉ có con gái tôi hai tay trống trơn, đứng ngay giữa khung hình. “Số tiền nhỏ, nhưng thể hiện mức độ quan tâm của phụ huynh dành cho con cái.” “Không có sữa uống, khác gì trẻ mồ côi?” “Sau này, bạn nào đặt sữa sẽ được ưu tiên làm cán bộ lớp.” Tôi lập tức gọi đường dây nóng của thị trưởng để tố cáo. Sự việc ầm ĩ đến mức hiệu trưởng phải đứng ra phát biểu: “Đăng ký sữa là tự nguyện, không ai bị ép buộc.” Sau đó, tôi gửi toàn bộ ảnh chụp màn hình tin nhắn lên các phương tiện truyền thông lớn. Chỉ muốn nhờ họ dịch giùm xem “tự nguyện” nghĩa là cái quái gì.
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Của Tôi Và Sếp Trong buổi team building của công ty, sếp nhã nhặn từ chối lời mời rượu của đồng nghiệp. “Vợ tôi đang chuẩn bị mang thai, không cho tôi uống.” Đồng nghiệp lập tức hào hứng hóng chuyện về bà xã của sếp. Sếp thử nhìn về phía tôi: “Vợ ơi, chuyện này có nói được không?” Tôi: “…Anh nghĩ sao?”
Tâm Cơ Của Phu Quân Ốm Yếu Ta có hai vị thanh mai trúc mã, nhưng chẳng ai thích ta. Người họ thích, đều là người muội muội yếu ớt như liễu rủ trong gió kia của ta. Ta lại trời sinh sức mạnh vô cùng lớn, lòng dạ độc ác. Khi muội muội ta cập kê, món quà họ nhờ ta chuyển đến không hiểu sao lại nhiễm độc, khiến muội muội ta hôn mê trên giường. Ta trở thành nữ tử rắn rết mà mọi người trong kinh thành đều tránh xa. Nhưng Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách lại phái người đến cầu hôn, cưới ta về để xung hỉ. Nghe nói Tiêu Cảnh Sách bệnh tật ốm yếu, cưới ta cũng chỉ vì mệnh cách ta hung ác, có thể chế ngự được hắn. Trước khi xuất giá, tiểu nương ta dặn đi dặn lại, không được để lộ tính cách thật trước mặt Tiêu Cảnh Sách. Đêm tân hôn, Tiêu Cảnh Sách bị bệnh nằm liệt trên giường bệnh, trên mặt lộ ra vẻ áy náy: “Nghe nói phu nhân ngưỡng mộ Vệ tiểu tướng quân, lần này ta lại hoành đao đoạt ái, thật sự có lỗi.” Vệ tiểu tướng quân, chính là một trong hai vị thanh mai trúc mã của ta. Nhờ có hắn đem chuyện này truyền bá khắp kinh thành, nếu không danh tiếng của ta còn chưa thể khó nghe đến vậy. Ta nghiến răng, nhớ đến lời dặn của mẫu thân, giả vờ yếu đuối nói: “Sao có thể trách phu quân được, chỉ tại thiếp không phân biệt được người với chó mà thôi…” Tiêu Cảnh Sách khẽ cười một tiếng: “Để bù đắp, phu nhân muốn gì, ta cũng sẽ không từ chối.” Ta lập tức phấn chấn nhưng vẫn lịch sự quan tâm một câu: “Chàng… ta thật sự có thể sao?” Phu quân yếu đuối vô cùng của ta sắc mặt tái nhợt, quay đầu ho khan hai tiếng: “Xin phu nhân thương xót.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933
Mười Dặm Tương Tư Công lược thất bại, ta rút kiếm tự vẫn. Tên nam nhân một giây trước còn kêu ta đi chết đi, bị máu nóng bắn đầy mặt. Hắn ta ngơ ngẩn nhìn ta, rồi cẩn thận bò đến gần, đôi tay run rẩy bế ta lên. Trong miệng còn lẩm bẩm: “Lại sao lại như vậy? Không thẻ nào…” Hắn ta cho rằng ta hận hắn ta như vậy thì sẽ không bao giờ tự sát. Nhưng, kỳ hạn của hệ thống đưa ra đã đến, công lược thất bại, kết cục cuối cùng của ta là phải chết.
Xuyên Thành Thư Ký Nhỏ Trong Truyện Tổng Tài Xuyên thành thư ký nhỏ trong truyện tổng tài Tôi luôn tận tâm tận lực giúp ông chủ và nữ chính thành đôi. Nhưng gần đây liên tục gặp sự cố. Xin nghỉ ốm bị bắt tại trận. “Thư ký Giang, bệnh gì mà phải đến Disney chữa thế?” “Bệ… bệnh công chúa.” Bị đối thủ cạnh tranh trong thương trường bắt cóc. “Thư ký Giang, tôi thấy cô không chỉ có bệnh công chúa, mà còn có cả mệnh công chúa đấy.” “Anh thực sự nghĩ vậy à?” “Ừ, số mệnh cản trở sự phát triển của công ty.” “…”
Thế Tử Phi Ngốc Nghếch Ta sắp đến tuổi đôi mươi mà vẫn chưa xuất giá. Nguyên nhân là hồi ta còn nhỏ, tiểu thế tử của Quốc công phủ đã chặn ta ở trong sân, cố đòi bằng được cái bánh hoa quế trong tay ta. Kết quả là ta vung cây hoa thương trong tay, đâm thẳng vào hạ bộ của hắn khiến chiếc khố trắng như tuyết của hắn bị lộ ra, suýt nữa làm ta choáng váng hết đầu óc. Dòng giống của Quốc công phủ suýt nữa đã bị ta tuyệt tự. Nhưng mà chỉ là suýt thôi, chứ không phải tuyệt tự thật. Nhưng từ đó, danh tiếng của ta vang xa, cho tận đến khi ta cập kê bắt đầu bàn chuyện hôn sự. Kết quả là những nam tử cùng tuổi với ta nghe đến tên ta đều sợ mất mật, lắc đầu như trống bỏi.
Viễn Đường Sau kỳ thi đại học, tôi và Lục Thời Dã chia tay. “Cũng chỉ vì tôi giúp cô ấy ước lượng điểm mà không giúp em?” – hắn cười. “Đúng vậy.” “Được thôi.” Hắn cười nhạt. “Đừng có hối hận đấy.” Tôi quen hắn từ khi mới năm tuổi, thanh mai trúc mã, cả tuổi thanh xuân, hắn tin chắc tôi không thể rời xa hắn. Nhưng hắn đâu biết, chuyện ước lượng điểm chỉ là cái cớ. Điểm số tôi tự tính rồi, nguyện vọng cũng tự mình nộp, là ngôi trường cách xa hắn nhất có thể. Lần này, tôi thực sự muốn rời xa hắn. Từ nay, kẻ Nam người Bắc, mạnh ai nấy đi.
Tướng Quân Trở Về Ta biết được sau khi mình thủ tiết ba năm, vị tướng quân xuất chinh không những sống lại mà còn mang về một chân ái, muốn bỏ ta. Ta rơi vào trầm tư. Hắn có thể tìm được một tiểu Bạch hoa yếu đuối đáng thương, ta cũng có thể tìm được thư sinh tuấn tú cơ bắp cuồn cuộn. Ta còn muốn dọn sạch Hầu phủ! Ba năm sau, quả nhiên tướng quân gửi về một phong thư bỏ vợ. Ta chuẩn bị dẫn theo thư sinh và hài tử một tuổi của ta về Hầu phủ, tức chết hắn. Nhưng, thư sinh nhìn xem bảng hiệu, lại nhìn ta, cũng đắm chìm trong suy tư…
Thiên Mệnh Uyên Uơng Nửa đêm, khi ta chuẩn bị “hồng hạnh xuất tường” cùng biểu ca, trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ lạ. “Thật kích thích, nữ phụ sắp bị phản diện điên cuồng giam lại rồi.” “Chỉ cần nữ phụ biết làm nũng với phu quân, chắc cũng không đến nỗi bị nhốt vào mật thất rồi biến thành búp bê hình người.” “Đây là kết cục khi bị một kẻ u ám điên cuồng yêu thương. Không cầu được, hắn chỉ biết phát điên thôi.” “Nếu nữ phụ biết phu quân bệnh tật của mình là hoàng tử, tương lai sẽ là Nhiếp Chính Vương, chắc hẳn đã không ghét bỏ hắn đến vậy.” “Chỉ có nữ chính trọng sinh mới dám liều lĩnh lấy lòng phản diện để tăng độ hảo cảm.” Ta giật mình, lập tức đẩy biểu ca ra, nghiêm giọng nói: “Huynh đừng quấy rầy ta nữa!” “Ta một lòng yêu thương phu quân, dù chàng có ch*t ta cũng sẽ thủ tiết cả đời!” “Nữ phụ sao tự nhiên thông minh lên thế này.” “Phản diện cười rồi, vậy là dỗ được rồi à?”
Khúc Ngẫu Hứng Mơ Màng Tôi xuyên vào tiểu thuyết 18+ thể loại mệt tâm, vừa đến đã đâm thẳng vào ổ phản diện. Tin tốt: anh nào cũng đẹp trai. Tin xấu: thằng nào cũng không điêng thì khùng. Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng còn chạy nhanh hơn tôi: “Một lũ bí*n thái, thích cô ta thì không thể thích tôi à?!”
Phong Lưu Lang Tuyết Trong tu chân giới, vị đại sư huynh nổi danh nhất lại trở thành một phế nhân. Không chỉ tay chân không còn sức lực, ngay cả đôi mắt cũng đã mù lòa. Ta nhận lệnh sư phụ, chăm sóc cho vị “phế nhân” đại sư huynh này. Ngày thứ nhất, nửa đêm huynh ấy đi vệ sinh, vô tình đè lên người ta. “Thật xin lỗi muội, ta không thấy đường.” Ngày thứ hai, huynh ấy tắm rửa, kéo ta ngã vào trong thùng nước. “Thật ngại quá, chân tay ta không còn sức.” Ngày thứ ba, huynh ấy bị bọn hái hoa tặc hạ xuân dược với liều lượng cực mạnh. “Thật xin lỗi muội, mau rời đi! Để ta nghịch chuyển khí huyết, tự mình chớt đi mà thôi!”
Hàn Nguyệt Vu Tâm Ta và Trình Cẩn Ngọc là kẻ thù không đội trời chung suốt hơn mười năm, hễ cứ gặp mặt là cãi cọ. Sau đó, ta gả cho Vương gia. “Trình Cẩn Ngọc, ta sắp trở thành Vương phi rồi, sau này gặp ta, ngươi phải hành lễ đấy nhé!” Khi nói những lời này, ta đắc ý vô cùng, hoàn toàn không để ý thấy Trình Cẩn Ngọc đã lén đỏ hoe mắt. Về sau, ta bị Vương gia hành hạ đến ch*t, đến thần hồn cũng không thể siêu thoát. Chính Trình Cẩn Ngọc đã xông vào phủ Vương gia, ch*m gã ta đúng hai mươi nhát. Khi bị vô số mũi tên xuyên qua cơ thể, Trình Cẩn Ngọc vẫn ôm chặt thi thể ta, vuốt thẳng những lọn tóc rối, nghẹn ngào hộc ra một ngụm máu: “Lý Hàn Nguyệt, ta đưa nàng về nhà.” … Sống lại một đời, ta chủ động lao vào vòng tay Trình Cẩn Ngọc, ngẩng đầu lên nghiêm túc hỏi hắn: “Vậy ngươi … cưới ta nhé?”
Thiên Sương Bí Cảnh Ta cùng vị sư huynh thanh cao lạnh lùng rơi vào một bí cảnh không đứng đắn. Điều kiện là phải thân mật tiếp xúc mới có thể thoát ra ngoài. Khi ra được khỏi bí cảnh, có thể chọn xóa ký ức của một trong hai người chúng ta. Ta không chút do dự chọn xóa ký ức của mình. Sư huynh một lòng hướng đạo, chắc hẳn sẽ không bận tâm chuyện này đâu. Kết quả là từ ngày đó, vị sư huynh vốn chưa từng sa ngã vào ái tình. Chưa bao giờ phá được tình kiếp nữa.
Pháo Hoa Và Mèo Ngày thứ ba bị bạn trai chiến tranh lạnh, tôi cuối cùng cũng không nhịn được mà nhắn tin cho anh ấy: “Rốt cuộc có làm hòa không thì anh cho em một câu trả lời chắc chắn đi, anh không nói thì làm sao em quyết định có chấp nhận lời tỏ tình của đàn em không?” Bạn trai tức giận: “Bản kiểm điểm anh bảo em viết đâu?” Viết kiểm điểm á? Chuyện nhỏ! Tôi vung tay, viết một đoạn mở đầu xuất sắc rồi hí hửng gửi cho anh ấy. “Chỉ từ 0.3 tệ/ngày để mở thành viên, xem toàn bộ nội dung.” Bạn trai: “?”
Hy Vọng Cứu Rỗi Lúc đi đăng ký kết hôn với bạn trai, ngay khi chuẩn bị ký tên. Trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói. 【Chồng cô không chỉ giấu một người vợ ở quê, anh ta còn giấu cô chuyện có con riêng bên ngoài.】 【Đứa trẻ đó giờ đã hai tuổi rồi!】
Đại Hiệu Diên Ta say mê sư huynh nghìn năm, nhưng trong mắt huynh ấy chỉ có tiểu sư muội. Huynh ấy bị tâm ma khống chế, ta không tiếc thân mình mà hóa giải. Nhưng đổi lại, ta chỉ nhận được những lời chất vấn trong cơn hỗn loạn. Ta chật vật bỏ trốn, tuyên bố với bên ngoài rằng ta bế quan. Không ngờ bụng ta lại ngày một lớn dần. Sau đó, ta giả chết rời đi, chỉ mong cả đời này không còn tương phùng. Nhưng khi tiểu bảo mới được nửa tháng, sư huynh lại tìm đến tận cửa. Vị sư huynh trước giờ luôn thanh cao như gió mát trăng thanh, vậy mà lại trói chặt ta trên giường: “Sư đệ, ta không cần biết đứa nghiệt chủng này là ngươi sinh với ai, chỉ cần ngươi chịu theo ta trở về, nó chính là người thừa kế đứng đầu Tiên tông.”