HE

Người Truy Hồn 4: Nhân Sinh Rực Rỡ

Người Truy Hồn 4: Nhân Sinh Rực Rỡ Kiếp trước, chị gái ép tôi lấy một tên lưu manh vừa xấu vừa nghèo. Kết quả là mười năm sau, tên lưu manh đó trở thành một nhà đầu tư chứng khoán có giá trị tài sản lên đến hàng chục tỷ, tôi cũng được hưởng ké sự giàu sang. Sau khi được tái sinh, chị gái tôi đã nhanh chân bắt lấy tên lưu manh đó, không tiếc bất cứ giá nào để kết hôn với hắn. Nhưng chị ta không biết rằng. Nhà đầu tư chứng khoán thực sự là tôi. Người đàn ông của chị ta chẳng biết gì cả, chỉ là một con rối mà tôi đặt lên sân khấu.

Sương Nhiễm

Sương Nhiễm Kế mẫu nghĩ ta tuổi nhỏ mất mẹ, đối đãi ta còn sủng ái hơn cả nữ nhi ruột thịt của bà. Bà thường nói, ta là đích trưởng nữ, vốn nên trưởng thành trong sự tôn quý vô song, nhưng xoay người lại nghiêm khắc giáo dưỡng muội muội. Ta được bà nuông chiều đến vô pháp vô thiên, cuối cùng vào năm mười tuổi đã gây ra đại họa, bị đuổi ra trang tử mặc cho tự sinh tự diệt. Sau này, ta được một bà tử không biết chữ nuôi lớn, đến khi được đón về nhà, muội muội đã được kế mẫu giáo dưỡng thành tài nữ danh chấn kinh thành. Kế mẫu bề ngoài đối với ta vẫn ôn hòa từ ái, nhưng sau lưng lại khinh miệt nói: “Phủ Định An hầu sao có thể coi trọng một đích trưởng nữ được nuôi lớn ở thôn dã? Một thôn phụ làm sao có thể so với Như nhi của ta?” Nghe vậy, ta chỉ cười nhạt. Bà ta vẫn chưa biết, rất nhanh thôi, bà ta sẽ phải bại trong tay “thôn phụ” này.

Mong Người Bình An, Tiền Đồ Như Gấm

Mong Người Bình An, Tiền Đồ Như Gấm Cha ta là thương nhân giàu nhất Đại Chu, dưới gối chỉ có ta là nữ nhi. Để bảo vệ ta, ông đã cho ta mang theo của hồi môn kếch xù gả vào Hầu phủ. Ngày định thân, ta mơ một giấc mơ. Mơ thấy Hầu phủ khinh thường xuất thân là nữ nhi thương hộ của ta, Tiểu hầu gia một lòng sủng ái biểu muội là tài nữ của hắn. Sau khi cha ta mất, của hồi môn của ta bị chiếm đoạt sạch sẽ. Để nâng biểu muội lên làm chính thất, Tiểu hầu gia mua chuộc bà đỡ, khi ta sinh con thì ra tay giết chết. Tỉnh mộng, Tiểu hầu gia dẫn theo biểu muội bước vào tiệm trang sức của nhà ta. “Ngươi đã muốn gả vào Hầu phủ thì đừng có mang theo một thân mùi tiền, Hầu phủ chúng ta không thể mất mặt như thế được.” “Cửa tiệm này thôi thì tặng cho biểu muội, coi như là quà ra mắt của tẩu tử.” Ta nhìn bộ mặt cao cao tại thượng của hắn, cười lạnh một tiếng. Quay người liền sai quản gia đuổi hắn ra khỏi cửa. “Thứ nhà quê rách nát, chưa vào cửa đã muốn lấy của hồi môn của con dâu? “Hầu phủ danh giá còn không bằng nhà nông hiểu lễ nghĩa!”

Từ Thanh Lâu Đến Quan Thái Thái

Từ Thanh Lâu Đến Quan Thái Thái Sau khi ta bị ca ca và tẩu tẩu bán vào thanh lâu, một gã thư sinh nghèo kiết xác cầm theo ngọc bội và hôn ước tới, muốn thành thân với ta. Ta không nguyện ý, ta ở thanh lâu ăn ngon mặc đẹp, đâu có muốn sống cuộc đời nghèo túng với hắn. Khi thanh lâu bị bắt đóng cửa, ca ca, tẩu tẩu định bán ta lần thứ hai, thư sinh cụp mắt hỏi ta: “Nàng có nguyện ý chịu khổ với ta không?”. Ta rưng rưng nước mắt gật đầu. Sau đó, thư sinh đỗ đạt, một tiểu thư thế gia dùng tiền để ép ta rời xa thư sinh. Ta tức giận nói: “Mơ đi! Tình cảm của chúng ta còn vững bền hơn vàng!”

Chu Nguyên

Chu Nguyên Ngày phu quân định lấy mạng ta để chứng đạo, ta phát hiện mình mang thai. Hắn chán ghét, nhưng vẫn thu kiếm. “Nể tình ngươi hoài tiên thai, bản tôn sẽ không giết ngươi.” Ta mới hay, phu quân ta, hóa ra là tiên trên trời. Hắn căm ghét thủ đoạn hèn hạ của ta, giam ta trên thiên giới, không đoái hoài. Ta liều mạng sinh hạ đứa trẻ, nhưng nó lại căm ghét ta là phàm nhân thấp hèn, đòi đổi mẫu thân mới. Cuối cùng, ta nhảy xuống Ma Uyên, quên hết tất cả mọi thứ. Một ngày nọ, ta cùng con gái xuống trần gian lịch kiếp. Bỗng có một tiểu tiên mặc áo gấm, mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm ta. “Chính vì nàng ta, a nương mới không cần ta sao?” …

Anh Là Kẻ Si Tình Thầm Lặng

Anh Là Kẻ Si Tình Thầm Lặng Sau khi chớp nhoáng kết hôn với đạo diễn cấm dục, anh ta nói sau khi cưới sẽ ngủ riêng, ai chơi đường nấy. Tôi gật đầu cái rụp, ra ngoài quẩy nhiệt tình, còn bị bạn trai cũ dây dưa. Tối hôm đó, anh ta lén vào phòng tôi, bóp cằm tôi rồi hôn mạnh: “Lấy hơi đi, bạn trai cũ chưa dạy em à?” “Vợ à, ‘ai chơi đường nấy’ có nghĩa là em chơi anh, anh chơi em.” Cằm tôi sắp bị anh bóp trẹo khớp, tôi vừa khóc vừa cầu xin: “Nhẹ chút đi…” “Nhẹ thì em lại không nhớ ai là chồng mình.”

Hạnh Phúc Giữa Hoa Xuân

Hạnh Phúc Giữa Hoa Xuân Ca ca của ta bỏ trốn khỏi hôn lễ. Ta bất đắc dĩ phải thế chỗ huynh ấy, cùng vị nghĩa muội giao hảo bái đường thành thân. Nhưng đến lúc vén tấm khăn voan đỏ, lại lộ ra gương mặt của ca ca nàng. Người ấy chính là Bùi tiểu tướng quân danh tiếng lẫy lừng, một mình đóng giữ Lương Châu! Lúc này, trên dung nhan thanh tú của Bùi Văn Quý đầy vẻ tự nhiên, hắn bóp giọng nói: “Phu quân, nên uống rượu giao bôi rồi.” Ta: ???

Thu Hoa

Thu Hoa Ta tìm một thị vệ tuấn mỹ làm hộ vệ. Ban đầu vốn định kéo hắn về làm phu quân, nhưng đáng tiếc, hắn lại là một thái giám, chẳng thể hành sự. Về sau, ta thấy chán, liền muốn đổi người khác. Đúng lúc nghe đồn rằng vị chưởng ấn quyền khuynh triều dã kia, dung mạo còn diễm lệ hơn cả nữ tử tuyệt sắc trong cung. Ta không nhịn được, lén đi nhìn thử. Không ngờ lại bắt gặp hắn đang tắm rửa. Còn chưa kịp chạy, ta đã bị người nọ kéo thẳng vào lòng, ngồi vững trên đùi hắn. Khoảnh khắc tiếp theo, khi nhìn rõ khuôn mặt hắn, ta liền sững sờ: “Ngươi không phải… hộ vệ Bùi Ngọc sao? Sao lại ở trong phòng của chưởng ấn?” Giây tiếp theo, mặt ta càng đỏ hơn, ngập ngừng lắp bắp: “Ngươi… hóa ra là giả?” Ý thức được điều này, tai ta nóng lên, vội xoay người bỏ chạy. Người kia bật cười khẽ, ngón tay chậm rãi vuốt ve chiếc ban chỉ bằng phỉ thúy trên ngón cái. Hắn không vội, cũng không gấp, cứ thế thong thả bước đến gần: “Cửa đã khóa rồi, chạy cái gì?” “Chẳng phải trước đó quận chúa luôn muốn thử xem ta có được hay không sao?”

Biển và Anh

Biển và Anh Người tôi thầm yêu suốt mười năm đã qua đời vào mùa hè năm 18 tuổi. Vào ngày mùng 7 tháng 7 năm tôi 25 tuổi, anh xuất hiện trước mặt tôi với chiếc ô trên tay. Gương mặt vẫn còn nét thiếu niên, tôi nhìn anh, không kìm được nước mắt. Tôi biết, đây chỉ là một giấc mơ tôi đã mua.

Kẻ Phụ Bạc Không Xứng Đáng Có Được Tình Yêu

Kẻ Phụ Bạc Không Xứng Đáng Có Được Tình Yêu Con trai vô tình mở một ngôi sao may mắn trên giá sách của chồng. Tôi cầm ngôi sao giúp con gấp lại nhưng lại phát hiện một dòng chữ thanh tú ở mặt sau. [Nụ hôn đêm giữa mùa hè năm mười tám tuổi, chỉ có ánh trăng và côn trùng chứng kiến, không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng nữa. Ngày 23 tháng 7 năm 2011.] Năm 2011, là năm thứ hai tôi với chồng ở bên nhau. Tôi run rẩy ngồi xổm xuống đất, lại mở một ngôi sao may mắn. [Món quà khai giảng tuyệt vời nhất năm mười chín tuổi, là có người trốn học đến bên tôi. Ngày 9 tháng 10 năm 2012.] Ngày Quốc khánh năm 2012, chồng nói nhà có chuyện, hoãn năm ngày mới trở lại trường. … [Niềm vui thầm kín nhất năm hai mươi bảy tuổi, là có người bỏ cô ấy ở phòng sinh, để cô ấy trở lại vòng tay tôi. Ngày 15 tháng 10 năm 2020.] Hôm đó là sinh nhật con trai, tôi sinh thường, chịu hai lần đau đớn mới sinh được con. Sau khi sinh bị băng huyết, trực tiếp được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt. Hóa ra, lúc đó chồng không thể thoát khỏi công việc, lại đang ở bên chủ nhân của ngôi sao may mắn này.

Không Làm Thái Tử Phi

Không Làm Thái Tử Phi Từ nhỏ, ta đã muốn gả cho Bùi Cảnh làm thái tử phi. Dù hắn không được sủng ái, ta vẫn toàn tâm toàn ý đối đãi. Mùa hạ thêu túi thơm cho hắn, mùa đông may đệm lót đầu gối. Ngay cả khi hắn uống thuốc, ta cũng từng thìa từng thìa dỗ dành mà đút. Nhưng khi chiến sự vừa yên, hắn lại thỉnh cầu được cưới người khác. Còn to tiếng không biết thẹn khuyên ta rộng lượng: “Toàn tộc của Chiêu Hoa vì nước hy sinh, nàng ấy là hậu nhân của công thần. Ngươi lẽ ra nên hiểu chuyện, dù sao ngươi cũng đã toại nguyện được đính hôn cùng ta.” Trong cung ai cũng biết ta đối với hắn tình sâu như biển, tuyệt không hai lòng. Nhưng hôm ấy, ta lại thản nhiên đề nghị từ hôn: “Ta ngưỡng mộ Chu tướng quân đã lâu, nguyện gả cho chàng làm thê.”

Vì Đôi Ta Yêu Nhau

Vì Đôi Ta Yêu Nhau Sau ba năm theo chân ông trùm giới cảng, đúng ngày anh ta đính hôn, tôi ôm bụng bỏ trốn. Năm năm sau, tôi dắt con gặp lại anh ta. Giang Khâm nhìn chằm chằm tôi, đuôi mắt đỏ hoe. “Ba đứa nhỏ đâu?” “…Ch-t rồi.” “Tốt, ch-t rồi thì tốt.” “Vậy giờ đứa nhỏ là của tôi.” Tôi: ?

Lục Dự, Anh Dám Lừa Tôi?

Lục Dự, Anh Dám Lừa Tôi? Tôi gặp tai nạn xe, phải nhập viện. Đột nhiên muốn trêu chọc bạn trai một chút. “Anh là ai?” Nhìn vẻ mặt khựng lại của Lục Dự, tôi suýt nữa bật cười. Nhưng anh ta lại chỉ sang người anh em thân thiết bên cạnh, Tần Yến Châu: “Anh là anh em của bạn trai em. Còn cậu ta Tần Yến Châu, mới là bạn trai em.” Nụ cười của tôi đông cứng trên môi. Tần Yến Châu bước lên trước, nói chắc như đinh đóng cột: “Phải, anh là bạn trai em.” Tôi cười nhạt: “Vậy thì… đưa em về nhà đi.”

Cố Ý Dụ Dỗ

Cố Ý Dụ Dỗ Phát hiện chồng ngày càng dành nhiều thời gian cho hai mẹ con nhà đó, cho nên tôi bắt đầu có ý định cố tình “thả thính” lão Vương bên cạnh. Chồng tôi đi chẻ củi, gánh nước cho người phụ nữ kia, tôi vội kêu lão Vương sang chẻ củi, gánh nước cho mình. Chồng tôi mua thịt cho hai mẹ con ấy, tôi liền chủ động sang nhà lão Vương nấu nướng, cùng cha con họ ăn thịt kho. Chồng tôi sốt sắng đưa hai mẹ con cô ta đến bệnh viện, tôi lại yếu ớt gõ cửa nhà lão Vương bên cạnh…

Tôi Cứ Muốn Làm Nữ Chính

Tôi Cứ Muốn Làm Nữ Chính Kiếp trước, tôi vô tình “nhặt được” suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại mà tiểu thư nhà giàu ở Bắc Kinh không cần. Sau khi tốt nghiệp, tôi còn gả vào hào môn, từ một cô gái nông thôn vụt sáng thành vợ của người giàu nhất nước. Năm hai mươi tám tuổi, tôi đã đi đúng hết tất cả các bước ngoặt định mệnh trong đời. Thế nhưng, vừa mở mắt ra, tôi lại trở về năm mười tám tuổi. Trước mắt bất ngờ xuất hiện từng hàng bình luận nổi lơ lửng: 【Nữ chính đúng là số hưởng, vớ bẫm được cuộc đời vốn dĩ thuộc về nữ phụ.】 【Kiếp trước tiểu thư nhà giàu cứ như bị bỏ bùa, không những nhường suất tuyển thẳng rồi theo một tên nhà nghèo học trường ba xu, mà còn tự tay đẩy nam chính – người từ nhỏ luôn cưng chiều cô ấy hết mực – vào tay người khác, đúng là đánh rơi lá bài tốt!】 【Để nhường đường cho nữ chính mà bị hạ chỉ số thông minh, đúng là bị kịch bản ép diễn! May mà trọng sinh rồi, lần này chắc chắn là màn phản công của nữ phụ!】 【Tôi muốn xem thử, không có những thứ của tiểu thư, thì đời này Giang Minh Nguyệt còn làm được nữ chính kiểu gì?!】 Giang Minh Nguyệt chính là tôi. Thế nhưng— Ai nói tôi không thể làm nữ chính? Những người đến khi đánh mất rồi mới muốn giành lại, từ đầu đã là kẻ thua cuộc.

Thời Anh

Thời Anh Bộ văn phòng tứ bảo ta tặng cho thanh mai trúc mã, hắn lại đem tặng cho Giang Văn Đàn, vị thừa tướng lạnh lùng cấm dục. Đêm đó, ta ướt đẫm mồ hôi. Mãi mới phát hiện— Ta và cây bút mực đã tặng đi kia lại có liên kết cảm ứng! Hắn vuốt ve thân bút trong tay, còn ta thì… Lúc khó chịu nhất, trước mắt ta chợt hiện lên một dòng chữ kỳ lạ: 【Mới thế này đã không chịu nổi? Giang thừa tướng còn phải dùng bút lông phê duyệt tấu chương cả đêm!】 Không thể chịu đựng được, lại không thể đòi lại món đồ đã cho đi, ta dứt khoát chọn cách lấy chồng. Hôm bàn chuyện hôn nhân với thanh mai trúc mã. Ngón tay thon dài của Giang Văn Đàn khẽ lướt qua cây bút lông mang theo bên người. Ta suýt nữa đứng không vững, ngay tại chỗ lập tức đổi ý: “Ta muốn gả cho Giang thừa tướng…”

Chàng Thư Sinh Của Ta

Chàng Thư Sinh Của Ta Thế tử gia Bùi gia người đã đính hôn với ta, lại bỏ ta trong sào huyệt thổ phỉ, quay lưng đi cứu nha hoàn xinh đẹp đang khóc lóc thảm thiết của ta. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Thiếu Vũ vào lòng, dùng áo choàng che lại, những ngón tay thon dài giữ chặt một mảnh ngọc bội vỡ từ trên người nàng rơi xuống. Thiếu Vũ rên khẽ một tiếng, thân hình mềm mại run rẩy dán sát vào người Bùi Cảnh. Bùi Cảnh khóe môi khẽ nhếch, ôm lấy Thiếu Vũ, chỉ trong vài hơi thở đã biến mất trong màn đêm, không thèm liếc mắt nhìn ta thêm một lần. Ta đẩy vai một thư sinh da trắng bên cạnh, người đang đứng xem náo nhiệt. “Thấy không, vừa rồi đó. Thân pháp lợi hại chứ! Ha ha, mẹ kiếp, hắn là vị hôn phu của ta đấy!”

Chướng Ngại Thân Mật

Chướng Ngại Thân Mật  Ở bên nhau ba năm, Phó Cẩn Qua chạm vào tôi một cái cũng cảm thấy chán ghét, lại lăn giường với bạch nguyệt quang. Tôi đã trở thành trò cười của toàn bộ Kinh Khuyên. Tất cả mọi người đều chờ tôi tìm hắn cầu xin làm hòa. Nhưng lần này, tôi lại không xuất hiện nữa. Đêm khuya, Phó Cẩn Qua hiếm khi chủ động gọi điện thoại tới cho tôi, lại nghe được giọng nói của đàn ông. Hắn tức giận không kiềm chế được: “Mày dám chạm vào cô ấy thử xem, tao giết chết mày.” Trên ngực Thẩm Quý Huyền đầy mồ hôi, giọng điệu mập mờ: “Cô ấy thật sự… rất mềm.” “Tôi cũng muốn cảm ơn anh, theo anh sống cô độc như quả phụ ba năm, nụ hôn đầu của cô ấy vẫn là của tôi.”

Người Thắng Cuối Cùng Là Tôi

Người Thắng Cuối Cùng Là Tôi Ba giờ sáng, tôi đăng một bài cầu cứu trên Tiểu Lục Thư. Tiêu đề: 【Phát hiện chồng nạp 100 Vạn trên Douyin, phải làm sao đây?】 Chẳng mấy chốc, bài viết bùng nổ. Có người hỏi: 【Mỗi tháng anh ta cho chị bao nhiêu tiền tiêu vặt? Nếu không nhiều, thì phải nói chuyện cho ra lẽ đấy.】 Tôi trả lời: 【Năm vạn.】 Không ngờ con số này lại khiến phần bình luận đảo chiều hoàn toàn: 【Làm gì ra công việc lương năm vạn mỗi tháng? Việc này nhất định phải giữ!】 【Ngọt ngào một chút, xin thêm tiền. Cứ coi mình là nhân viên ngân hàng, còn anh ta là cây ATM biết đi.】 【Gợi ý mỗi ngày khen chồng mười câu “anh thật tuyệt”. Công việc có lương cả trăm vạn như này tôi nằm mơ cũng muốn có.】

Chàng Là Định Mệnh Của Ta

Chàng Là Định Mệnh Của Ta Ta và tỷ tỷ xuất giá cùng ngày.Nhưng người vén khăn trùm đầu của ta, lại là tỷ phu.Bấy giờ ta mới biết được, tỷ tỷ và vị hôn phu của ta đã sớm lén lút qua lại với nhau, thầm đổi kiệu hoa.Tỷ phu bị mù, thân thể lại yếu ớt, tính tình mềm mại, hắn dịu dàng nói với ta.“Nàng đừng sợ, không sống được bao lâu đâu, nàng cố nhịn một chút.”Sau lại ta mới biết, hắn nói không sống được bao lâu, là đang nói đến tỷ tỷ và người trong lòng của ta.