HE

Ta Mang Thai Con Của Đại Ma Vương

Ta Mang Thai Con Của Đại Ma Vương Ta mang thai con của nhân vật phản diện, nhưng nhân vật phản diện Ứng Hoài lúc này lại bị phong ấn dưới Huyền Uyên. Vì để cho hài tử có cha, ta quyết định nghĩ cách cứu hắn, không ngờ lại tự mình rơi vào Huyền Uyên.

Lạc Vào Hành Tinh Thú Nhân

Lạc Vào Hành Tinh Thú Nhân [Tôi có thể sờ vào đuôi của cô được không?] Khi nhìn thấy dòng status của thú nhân đó, tôi chỉ biết run rẩy. Bởi vì tôi là con người, một con người thuần chủng đang giả dạng làm thú nhân thỏ. Tôi tất nhiên không có đuôi, nếu có thì cũng là giả. Mà thú nhân thì phần lớn đều căm ghét loài người, nếu bị phát hiện tôi là người, chắc chắn sẽ chết. Nhưng tại sao, sư tử trắng, hồng hạc, rắn đen, chó Alaska… thậm chí cả thú nhân thỏ thật cũng đều thèm khát tôi, ai cũng muốn chạm vào “tai thỏ” và cái đuôi của tôi thế?

Vì Nàng Từ Bỏ Giang Sơn

Vì Nàng Từ Bỏ Giang Sơn Ta là sủng phi của hoàng đế. Sau khi chết một nghìn năm, mộ của ta bị người ta đào lên. Một nhát xẻng của máy xúc đã làm hỏng phượng quan mà ta đã tranh sủng rất lâu mới có được. Ta tức giận đến nỗi đội mồ sống dậy, chạy quanh công trường truy đuổi mọi người như điên. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô. Đang lúc ta suy nghĩ cách đục một lỗ trên hồ lô để trốn ra ngoài thì bên tai ta vang lên một tiếng nói thầm. [Thứ này trông giống hệt quý phi chết yểu của ta, chỉ có điều con mắt có hơi đỏ.] Mắt ta đỏ ư? Mắt ta đỏ còn không phải vì bị chọc tức à! Không phải, khoan đã, giọng nói này… Ta kinh hoàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của đạo sĩ. Bệ hạ, người giấu diếm ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão đúng không?

Nhớ Mãi Người Thương

Nhớ Mãi Người Thương Em gái tôi khinh thường vị hôn phu của mình chỉ là một kẻ nghèo túng. Vì vậy, cô ấy đã bày mưu để Châu Lăng Xuyên và tôi xảy ra chuyện. Sau đó cô ta giả vờ hoảng loạn, nhân cơ hội trốn ra nước ngoài. Châu Lăng Xuyên lại đinh ninh rằng mọi chuyện đều do tôi sắp đặt. Anh ta giả vờ kết hôn với tôi. Nhưng đến khi danh tiếng đã đạt được, anh ta chặn đường của tôi, khiến tôi ngã xuống nước trong mùa đông giá rét cho đến khi mất con. Ngày tôi bị bắt cóc, Châu Lăng Xuyên đã gác máy với bọn bắt cóc, quay người để đón em gái tôi vừa về nước. Lần nữa mở mắt, tôi trở về ngày hôm anh ta bị bỏ thuốc, tránh được tất cả những bi kịch này. Nhưng sau đó, Châu Lăng Xuyên lại nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy: “Đêm đó… vốn dĩ phải là em!”

Chó Nhà Tôi Là Sói

Chó Nhà Tôi Là Sói Tôi nhặt được một con “chó bỏ đi” dạng thú nhân ở chợ đen về làm vệ sĩ. Bạn thân tôi tròn mắt: “Con mẹ nó, rõ ràng là sói mà!” Tôi không tin. Cho đến khi quân đoàn thú nhân lục soát đến tận nhà. “Lão đại nhà bọn tôi có ở đây không?” “Thuần huyết lang nhân, giết người không chớp mắt.” Tôi vô tội đáp: “Nhà tôi chỉ nuôi một con chó thôi mà.” Nói rồi tôi còn xoa đầu anh ta: “Cún con ngoan~” Anh ta đeo rọ mõm, gầm gừ trong cổ họng vài tiếng trầm thấp. Và rồi… trước mặt bao nhiêu thú nhân, lại lắc lắc cái đuôi phía sau. Cả đám đứng hình. “Lão đại, bọn tôi tìm anh nửa năm rồi.” “Kết quả anh trốn ở đây… làm chó nhà người ta?”

Mười Kiếp Theo Đuổi Chàng

Mười Kiếp Theo Đuổi Chàng Vì lỡ ăn lầm nhân duyên quả của Thượng thần Cẩn Tu, Nguyệt Lão nói, ta phải dây dưa với hắn mười kiếp, đời đời mong mà không được. Đời thứ nhất, ta thành mẹ kế của hắn, trăm phương nghìn kế lấy lòng, hắn vì tránh hiềm nghi, trực tiếp xuất gia làm Phật tử. Nửa đêm ta phá giới của hắn, vậy mà hắn đập đầu chết ngay trước tượng Phật. Sau đó mỗi một thế, hắn đều kiên trinh bất khuất, mà ta rút đao liền chém. Dù sao còn có chín kiếp cơ hội làm lại cơ mà. Cho đến kiếp cuối cùng, ta trực tiếp xuống tóc làm ni cô, buông xuôi. Hắn lại nửa đêm gõ cửa chùa mà đến: “Thế nào? Không đuổi được nữa sao?”

Năm Tháng Tựa Khúc Ca

Năm Tháng Tựa Khúc Ca Ly hôn năm thứ sáu, tôi bế con gái ba tuổi tình cờ chạm mặt chồng cũ ở góc phố. Anh ta sững người nhìn chằm chằm vào con bé trong lòng tôi, rất lâu sau mới cau mày, giọng đầy trách móc: “Con bé sắp sáu tuổi rồi mà sao nhìn còi cọc thế?” Ha! Anh ta vậy mà tưởng đứa bé tôi đang bế là con gái của anh ta. Có lẽ anh ta nghĩ tôi yêu anh ta đến mức, dù anh ta ngoại tình rồi ly hôn, tôi cũng sẽ một mình sinh con của anh ta ra.

Gió Khởi Từ Thảo Nguyên

Gió Khởi Từ Thảo Nguyên Lúc gả cho Thôi Hành, ta mới 10 tuổi. Hắn lâm trọng bệnh, Thôi gia xem bát tự của ta với hắn cực kỳ hợp mệnh, liền hạ sính lễ cầu thân. Ta chẳng muốn gả cho một kẻ mang bệnh, nhưng phụ thân ta một lòng muốn bám víu quyền quý, liền ép ta ngồi lên kiệu hoa. Ngày thành hôn, ta khóc lóc dữ dội trong tân phòng, cứ nằng nặc đòi về nhà tìm mẹ. Ta đói bụng, muốn ăn bánh trái mẹ làm, còn muốn nghe mẹ kể chuyện trước giờ đi ngủ. Đang khóc lóc thì người phu quân trên danh nghĩa của ta bước vào phòng. Hắn kinh ngạc nhìn ta, thân hình khựng lại: “Trời đất ơi, người ta cưới vợ, ta đây thì rước về một đứa con gái.” Ta khóc đến hắn không chịu nổi, đành rút từ trong ngực ra một viên đường phèn, mặt đầy lúng túng: “Đừng khóc nữa, từ nay ta chính là… nương của muội.” Ta ngơ ngác cắn viên đường trong miệng: “…Hả?”

Lỡ Làm Yêu Vương To Bụng Rồi!?

Lỡ Làm Yêu Vương To Bụng Rồi!? Sau khi mất trí nhớ, ta lại nhận nhầm Yêu Vương thành nam sủng. Còn làm to cái bụng của hắn. Ngày ta khôi phục ký ức, đang vuốt ve bụng bầu của hắn, nhẹ giọng nói về tương lai. Ký ức bất chợt ập đến, khiến ta sững người trong chốc lát. Yêu Vương lại ngẩng đầu lên, thân mật dụi dụi cằm ta: “Rất thoải mái… sao lại ngừng rồi?”  

Nhật Ký Thuần Dưỡng Thú Nhân

Nhật Ký Thuần Dưỡng Thú Nhân Tôi tiếp quản một người sói lông trắng đã bị kiểm soát tinh thần nhiều năm. Khi cởi khuy áo cho hắn, hắn thậm chí còn bình tĩnh hôn lên mu bàn tay tôi, hoàn toàn không phản kháng. Tôi dạy hắn săn mồi. Chu Chỉ giơ móng vuốt ấn lên vai tôi, nhưng không cắn xuống. Chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng cọ mặt tôi.

Xuyên Thành Mẹ của Phản Diện

Xuyên Thành Mẹ của Phản Diện Xuyên thành mẹ kế độc ác của phản diện, hệ thống yêu cầu tôi không được phá vỡ thiết lập nhân vật. Tôi nhìn đứa trẻ năm tuổi bên chân mình, hung dữ đổi cốc sữa trong tay thằng bé thành nước ép khổ qua. Cũng từ đó, không cho phép nó được kén ăn. Nuôi thú cưng cũng phải tự xúc phân. Sau này khi điền nguyện vọng đại học, tôi còn lén sửa nguyện vọng của nó. Nhiều năm sau, phản diện thành công vang dội. Tôi tưởng mình sắp gặp họa lớn. Không ngờ nó lại đứng trước mặt giới truyền thông nói: “Người tôi biết ơn nhất chính là mẹ tôi, tình yêu của bà ấy đã đồng hành cùng tôi lớn lên, là bà ấy đã chỉ cho tôi phương hướng cuộc đời.” Khoan đã, có phải có chỗ nào không đúng không?

Hai Kẻ Thất Tình Lại Thành Đôi

Hai Kẻ Thất Tình Lại Thành Đôi Trúc mã Cố Tư Viễn của ta đã cưới đệ nhất tài nữ kinh đô Lâm Khê. Ta và Lục tiểu hầu gia, hai kẻ thất tình, trong tiệc cưới của họ đã cùng nhau uống rượu đến say khướt. Bởi vì, ta thầm thương trộm nhớ Cố Tư Viễn, còn hắn lại yêu Lâm Khê. Chúng ta uống đến say mèm, trước mặt mọi người, ta ôm hắn khóc đến đau đớn. Cứ như vậy, ta và Lục tiểu hầu gia bị gia đình ép buộc thành thân. Đêm động phòng, ta thấy trên tường phòng tân hôn treo bức tranh của Lâm Khê. Để công bằng, ta lấy bức họa của Cố Tư Viễn trong lòng ra, treo song song lên đó. Lúc này, Lục tiểu hầu gia bước vào phòng tân hôn, bất ngờ thốt lên một câu. “Nhìn thế này, họ đúng là một đôi trời sinh, vô cùng xứng đôi!”

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm Xuyên không đã 40 năm, phu quân từng hứa hẹn cùng ta một đời một kiếp một đôi người nay lại đưa về một nữ tử xuyên không 16 tuổi, muốn nạp nàng ta làm quý thiếp. Ta nói đối phương quá trẻ, tuổi còn có thể làm nữ nhi hắn. Hắn lại đáp: “Thấy nàng, ta như thấy lại dáng vẻ tiêu dao tự tại năm xưa của nàng.” “Vì một lời hứa, 40 năm qua ta chỉ giữ lấy mình nàng, như thế còn chưa đủ sao?” Ta không đồng ý. Con trai do chính thê sinh ra liền mắng ta nhỏ nhen ghen tuông. Nàng dâu vốn là kẻ hưởng lợi cũng khuyên ta nên độ lượng bao dung. Ngay cả cháu nội, cháu dâu cũng ầm ĩ chê ta tuổi già mà vẫn ương ngạnh tùy hứng. Ta giận quá mà ngã ngửa ra sau, vậy mà không một ai đỡ lấy ta. May thay, hệ thống đã lâu không xuất hiện lại hiện lên hỏi ta có muốn trở về hiện đại hay không. Ta không chút do dự mà gật đầu. Một đạo bạch quang lóe lên, khi ta mở mắt, trong phòng vẫn là đám người ấy. Bên tai vang lên tiếng giận dữ: “Hôm nay nạp thiếp, bất kể nàng có đồng ý hay không, ta cũng nhất định phải làm!” …Khốn thật. Lại mang bọn họ theo về luôn rồi!

Vương Hậu Không Trở Về

Vương Hậu Không Trở Về Ta và phu quân Diêm Vương đã kết tóc trăm năm. Ngày ta lâm bồn khó sinh, hắn chẳng tiếc chia nửa trái tim của mình để cứu ta. Từ đó về sau, giữa ta và hắn sinh ra cộng cảm — lòng ta hiểu rõ hắn yêu ta sâu đậm đến nhường nào. Nhưng ta cũng biết, trong trăm năm thành thân với ta, ngoài ta ra… hắn còn từng sủng ái hàng trăm nữ nhân khác. Ta đau đến mức sống không bằng chết. Hắn chỉ thở dài, bất đắc dĩ nói: “Yên Yên, cho dù ta có bao nhiêu nữ nhân, người ta yêu, từ đầu đến cuối chỉ có nàng. Chỉ cần nàng vui, những nữ nhân ấy, xử trí thế nào đều tùy nàng cả.” Khi ấy, ta ghen đến phát điên, đem toàn bộ nữ nhân từng được hắn sủng ái ném vào chảo dầu. Về sau… dẫu hắn có thân mật với nữ nhân khác ngay trước mặt ta, lòng ta cũng chẳng còn đau nữa. Cho đến khi vì một con diễm quỷ, hắn cưỡng ép đóng Luân Hồi đạo, ta mới đưa ra đề nghị hòa ly. Không phải vì ghen, mà là… tiểu sủng của ta vừa khóc vừa đòi một danh phận.

Phu Quân Là Vật Trong Túi

Phu Quân Là Vật Trong Túi Ta thành thân với vị hoàng tử câ/m kia đã một năm, vậy mà vẫn còn là xử nữ. Ngoài chuyện mỗi ngày cùng dùng bữa, giữa chúng ta hoàn toàn không có chút giao tiếp nào. Cho đến một ngày, ta bất ngờ nghe thấy tiếng nói của hắn: 【Khổ qua khó ăn ch .t đi được, trong bếp có ai biết chữ không, viết bao nhiêu lần rồi là đừng làm khổ qua!】 【Thẩm Tri Chi mặc ít như thế, chẳng phải là muốn câu dẫn ta sao?】 【Thừa tướng là con cáo già, con gái ông ta chắc chắn là một tiểu hồ ly, ta không thể dễ dàng mắc bẫy.】 【Chờ đến khi không cần giả câ/m nữa, việc đầu tiên ta làm chính là hưu nàng ta.】

Nhật Ký Của Chồng

Nhật Ký Của Chồng Tôi và Trần Thuật đã kết hôn ba năm, ai cũng nói chúng tôi ân ái, xứng đôi. Nhưng chỉ có tôi biết, suốt ba năm qua, anh ấy luôn ngủ ở phòng khách. Chưa bao giờ chạm vào tôi. Tôi đặt đơn ly hôn lên bàn làm việc của anh ấy, định giải thoát cho cả hai. Nhưng vô tình nhìn thấy cuốn nhật ký đang mở. 【Hôm nay cô ấy tắm xong, quên mang quần áo ra. Tôi đã cố nhịn rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn không kiểm soát được mà giấu đi một cái. Hy vọng cô ấy không phát hiện.】 Tôi sững sờ. Hóa ra trước đây, những món đồ lót bị mất của tôi… đều do anh ấy lấy.

Đom Đóm Chiếu Sáng Như Lửa

Đom Đóm Chiếu Sáng Như Lửa Thái tử và Yến Vương là huynh đệ song sinh, từ khi sinh ra đã có thể cảm nhận ngũ giáccủa nhau. Cho nên, mỗi lần ta cùng Thái tử viên phòng, Yến Vương đều…?! Ta đã làm Thái tử phi suốt ba năm, mới biết người khiến ta nhất kiến chung tình trong buổi du xuân ngoại ô năm đó chính là Yến Vương. Gả sai người rồi, vậy thìđâm lao phải theo lao thôi. Một lần nọ, sau khi cung yến kết thúc, ta dùng đai lưng trói tay Thái tử, xoay người làm một lần nữ thổ phỉ. Đợi đến khi ta mệt mỏi nằm trong lòng hắn, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lười biếng: “Hoàng tẩu, nàng bình thường trước mặt hoàng huynh ta, cũng chủ động như vậy sao?” Hỏng rồi! Hắn là Yến Vương, không phải Thái tử! Ta run rẩy cả người, Thái tử đang xách kiếm chạy đến đây…

Bản Năng Tin Tức Tố

Bản Năng Tin Tức Tố Tôi bị một Omega xinh đẹp cưỡng ép. Khi tôi chui ra khỏi con hẻm đó thì trời đã chạng vạng. Tôi ngơ ngác nhìn đôi tay không còn trong sạch của mình, đứng lặng người trong làn gió rối tung. Vệ sĩ của tôi cuống cuồng tìm được tôi, mặt mày hoảng hốt, vội vàng kiểm tra xem tôi có bị thương không. Tôi bặm môi nhìn anh ta, trong lòng khổ không nói nên lời, nước mắt lưng tròng tuôn rơi không ngừng. “Em… em không cần đôi tay này nữa hu hu hu hu…”

Hoán Chu Nhan

Ta là nữ s/át th/ủ máu lạnh, vì á/m sát thất bại nên phải trốn chạy truy binh, rúc vào một ngôi miếu đổ nát. Nào ngờ lại gặp một thiếu nữ thân thể đã bị hủ/y hoại. Nàng đã uống đ/ộ c d/ư/ợc, đang trong cơn hấp hối. Khi 4 mắt nhìn nhau, cả hai đều kinh hoảng, bởi lẽ, chúng ta trông giống nhau như đúc. Thiếu nữ nói, nàng là đích nữ của Vĩnh Dương hầu phủ, bị kế mẫu lừa rời phủ, rồi sai bọn khất cái làm nhục nàng. Nàng đã mất đi thanh danh, chỉ còn con đường ch .t. Kế mẫu và kế muội đã dẫn người đến miếu, chuẩn bị “bắt gia/n tại trận”. Nàng khóc lóc cầu xin ta báo thù thay nàng, nguyện kiếp sau làm trâu làm ngựa để báo đáp. Ta khẽ mỉm cười, vừa hay đang cần một thân phận mới để trốn truy binh. Thân phận đích nữ hầu phủ, e là đủ để ta sống sung sướng về già.

Xuất Phát Là Tình Yêu

Xuất Phát Là Tình Yêu Năm thứ hai sau khi kết hôn với Tần Quan, anh ấy đã phản bội tôi. Tối hôm đó, tôi ngửi thấy trên người anh một mùi hương Omega thoang thoảng. Mùi cam chanh trong trẻo, chắc hẳn là của một người đẹp yêu kiều mềm mại lắm đây. Nghĩ lại mùi hương đó, tuyến sau gáy tôi hơi nóng lên. Omega thơm quá, tôi cũng muốn ôm ấp âu yếm một Omega. Tiếc là tôi không thể, giả làm B thật là mệt mỏi quá đi…