HE
Thiên Thần Đến Rồi! Sau khi sống lại, chuyện đầu tiên tôi làm chính là đến bệnh viện bỏ đứa bé trong bụng, sau đó ly hôn với Cố Cảnh. Tôi không cần quyền nuôi dưỡng con trai Cố Thời Bạch, cũng không cần tài sản khác, chỉ cần một căn nhà view biển ở một thị trấn nhỏ ven biển. Ba phòng ngủ một phòng khách nho nhỏ được tôi bố trí rất ấm áp, tất cả dụng cụ mua đều là bộ đồ gia đình. Ngay từ đầu Cố Thời Bạch cho rằng những thứ này được chuẩn bị cho nó, chẳng thèm quan tâm. Cho đến khi nó phát hiện ra căn phòng màu hồng của trẻ em đầy búp bê và tủ quần áo đầy những chiếc váy công chúa xinh đẹp, nó mới hoảng sợ. Nó và Cố Cảnh đều cảm thấy tôi bị bệnh, tôi điên rồi. Nó khóc lóc chất vấn tôi: “Mẹ, con mới là con ruột của mẹ, vì sao mẹ không nhìn con một cái, lại đối xử tốt với đứa con gái mà mẹ tưởng tượng ra như vậy?” Nó không biết, đây không phải tưởng tượng, tôi thật sự từng có cô con gái xinh đẹp ngoan ngoãn. Con bé sống trong ký ức kiếp trước của tôi.
Vòng Lặp Năm 2015 Năm 2015 vào một buổi tối khi tôi học xong, như thường lệ đi bộ về nhà sau giờ tự học buổi tối. Con hẻm tối đen như mực, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy tôi, kéo tôi về phía sau. Tôi cố gắng vùng vẫy, hét lên: “Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Hắn ta giơ một tay ra, bịt chặt miệng tôi. Cả tòa nhà đều tối đen như mực, không có tiếng đáp trả. Tôi nhớ ra, chính phủ thành phố đã ban hành chính sách ưu đãi phim ảnh cho người dân, khu nhà của tôi vừa hay nhận được vé xem phim miễn phí vào tối nay. Tiếng chó sủa liên hồi vang lên, nhưng lại dừng lại ở cửa chống trộm, không xông vào được. Sức mạnh trói buộc tôi ngày càng lớn, như một cái kìm sắt, tôi vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được. Cổ và má tôi đau rát, quần áo ở eo bị xé rách, hắn nhét một miếng vải vào miệng tôi. Sau đó, hắn kéo phăng chiếc áo sơ mi đồng phục của tôi. Tôi điên cuồng vùng vẫy, kéo cả chiếc xe đạp ngã xuống. Rầm rầm, trong đêm tối phát ra tiếng động dữ dội. Chiếc xe đạp của tôi đập vào lưng hắn, hắn không nhúc nhích, vẫn đè lên tôi. Tôi nhân cơ hội đứng dậy chạy điên cuồng, nhưng chưa chạy được mấy bước thì bị hắn đá vào đầu gối. Sau đó, hắn túm tóc tôi kéo trở về. Tiếng chó sủa ngày càng điên cuồng hơn, bên ngoài hẻm nhỏ có tiếng xe chạy qua vù vù, trên bầu trời thành phố có tiếng pháo hoa bay lên. Hoàn toàn nhấn chìm âm thanh vùng vẫy yếu ớt của tôi. Người đàn ông đó đeo khẩu trang, đội mũ, tóc tai rối bời, tôi đưa tay ra định cào mặt hắn—— Khẩu trang rơi ra. Thì ra là người chú ở tầng một.
Tay Trong Tay Trúc Mã là nhi tử độc nhất của Trưởng Công chúa, không tranh không giành, lãnh đạm như cúc. Có người bịa đặt, nói hắn có sở thích long dương, hủy hoại thanh danh của hắn, hắn nhàn nhạt nói: “Trăm miệng cũng không thể cãi lại.” Đêm khuya tĩnh lặng, hắn đến tìm ta, nước mắt lưng tròng, đáng thương vô cùng: “Giờ ta đã bị hỏng mất thanh danh rồi, phải làm sao đây?” Nhìn dung nhan đẹp như trăng sáng của hắn, ta thở dài: “Dù sao nhà ta cũng đã sa sút rồi, ta không chê ngươi, ngươi cũng đừng chê ta, chúng ta hãy thành đôi, sống thật tốt đi.” Sở thích long dương không cản trở việc thăng quan tiến chức. Hắn trở thành Đại lý tự thiếu khanh trẻ tuổi nhất của Đại Thương, trở thành tể tướng được trọng dụng nhất, quận vương có tước vị cao nhất, rồi đến thân vương, thậm chí là nhiếp chính vương. Nhiều năm sau, ta nhìn Dung Ngọc đang dạy nữ nhi cách giết chóc, dạy nhi tử cách đánh đàn tiêu khiển, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng đã nhô lên lần thứ ba, nghiến răng nghiến lợi. Lãnh đạm như cúc? Không tranh không giành? Rõ ràng là mỹ nhân điên cuồng! Kẻ điên âm hiểm! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Vòng Lặp Tận Thế Phản diện mắc chứng mù mặt, nhận nhầm tôi thành nữ chính rồi giam cầm tôi lại. “Ngoan ngoãn ở đây, đừng hòng rời khỏi tôi.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, dù hắn có bảo tôi đi, tôi cũng chẳng đi đâu cả. Mạt thế ập đến, bên ngoài đầy rẫy thây ma cắn người, ở bên cạnh phản diện không chỉ được ăn ngon uống tốt mà còn có người hầu hạ. Tôi có điên mới rời khỏi hắn. “Không rời xa, chúng ta sẽ bên nhau cả đời.” Cho đến khi hắn đi tìm vật tư và gặp được nữ chính thật sự. Tôi: “Buổi tối còn về ăn cơm không?”
Phán Phán Của Hắn Phụ hoàng muốn gả ta cho Lục tướng quân. Ta nữ giả nam trang vào quân doanh, để tìm hiểu vị hôn phu của mình. Sau ba tháng chung sống, ta yêu chàng thiếu niên khí chất oai hùng đó. Lấy cớ biến mất một thời gian, ta trở lại làm công chúa cao quý, chờ Lục tiểu tướng quân đến rước ta. Nhưng vào ngày phụ hoàng hạ chỉ, tiểu tướng quân lại nói, hắn là đoạn tụ, chỉ thích nam nhân.
Kế Hoạch Ly Hôn Năm mà cuộc hôn nhân của tôi rực rỡ nhất, tôi đã đệ đơn ly hôn. Hứa Dịch cười nhạo tôi: “Thư Niệm, đừng học theo những người phụ nữ chỉ biết yêu mà không biết sống.” Sau đó, tôi dọn khỏi biệt thự, anh ta khóa thẻ của tôi. Anh ta luôn không đánh mà thắng, muốn tôi ngoan ngoãn khuất phục. Nhưng tôi đã chuẩn bị cho cuộc ly hôn này trong năm năm rồi. Một người đàn ông nông cạn, đê tiện bạc tình như anh ta, có gì đáng để tôi tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này?
Hoán Đổi Số Phận Khi nhà họ Trịnh bị giáng chức rời kinh thành, phu nhân không nỡ để con gái nhỏ cùng chịu cảnh bôn ba. Bà liền mua chuộc bà đỡ, tráo con gái mình với con gái của hàng xóm Tần gia, vốn đang chuẩn bị lên kinh nhận chức. Từ đó, hơn mười năm trôi qua trong yên bình. Thế nhưng, năm thứ hai sau khi nhà họ Trịnh trở lại kinh thành, thái tử bị phế truất, nhà họ Tần bị xử lưu đày. Phu thê Trịnh gia không đành lòng để con gái ruột phải đi xa, bèn lập mưu tráo đổi hai đứa trẻ về vị trí cũ. Ngày Trịnh Tuyết Đồng đoàn tụ với cha mẹ ruột, ta khoác bọc hành lý, chuẩn bị lên đường tìm cha mẹ đẻ đã rời kinh. Mẹ nuôi cuối cùng không nỡ, gọi giật ta lại: “Vãn Thanh, nếu con chịu cúi đầu, mềm mỏng một chút, ta sẽ thuyết phục lão gia nhận con làm nghĩa nữ. Như vậy con cũng không cần phải đến Mạc Bắc chịu khổ.” “Không cần đâu, bá mẫu.” Ta khẽ cười từ chối, không quay đầu lại, cứ thế bước đi. Mạc Bắc ư? Ta quen thuộc lắm.
Hoa Đào Ủ Rượu Ta xuyên thành nữ phụ trong truyện đam mỹ. Nhặt được một tiểu đạo sĩ thanh lãnh mất trí nhớ, vì tham luyến mỹ mạo mà giả làm thê tử hắn, cuối cùng trong đêm tân hôn bị yêu vương một kiếm tiễn về Tây thiên. Để tránh kết cục ấy, ta quyết định đưa hắn về đạo quán. Đêm trăng sáng treo cao, trên đường đi ngang qua một bãi tha ma hoang vắng. Ta hướng về phía Thẩm Hành Vân bày tỏ lời xin lỗi, cũng nói ra toàn bộ sự thật về màn lừa gạt này. Thiếu niên ngẩn người, bối rối đứng dưới gốc cây cổ thụ xiêu vẹo, bàn tay khẽ níu lấy ống tay áo ta, đuôi mắt ửng đỏ, ủy khuất nói: “Là ta làm sai chuyện gì sao?” Ta vừa định phủ nhận, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một con ác quỷ máu me đầm đìa từ dưới lòng đất bò lên. Hắn rút ra một tấm bùa từ trong tay áo, cằm khẽ cọ lên người ta đang run rẩy nép trong lồng ngực hắn, dịu dàng mà lạnh lẽo uy hiếp: “Nương tử sẽ không bỏ rơi ta, đúng không?”
Viên Mãn Vị Ương Ta xuyên thành nữ phụ trong truyện đam mỹ ngược tâm. Ban ngày, Nhiếp chính vương tung hoành nơi triều đình; ban đêm, tung hoành trong tẩm cung của tiểu hoàng đế. Mà ta, là Trưởng công chúa. Ta bỏ thuốc tiểu hoàng đế, trói y trên giường, khuyên nhủ y thuận theo. “Đệ à, Nhiếp chính vương đẹp trai đến vậy, đệ cũng đâu thiệt thòi gì, đúng không? Hắn ra sức, đệ hưởng phúc, chuyện tốt như thế biết tìm ở đâu nữa?” Kết quả, tiểu hoàng đế rưng rưng nước mắt kéo tay ta: “Tỷ tỷ, lúc này đừng nhắc đến người khác nữa, được không?” Nhiếp chính vương cười lạnh: “Ta ra sức, hắn hưởng phúc?”
Tuý Kinh Hoa Ta xuyên sách rồi, trở thành một nhân vật qua đường cực kỳ xinh đẹp. Vị nhiếp chính vương mất trí nhớ được mẹ ta nhặt về làm chàng rể ở rể cho ta. Hệ thống nói, ta chỉ cần không ngừng tìm đường chớt, chờ hắn khôi phục trí nhớ rồi cho ta một đao, là có thể thoát vai trở về nhà. Không ngờ sau này ta lại thất bại, không chỉ không thoát được mà còn bị hắn trói mang về kinh thành. Đêm khuya sương lạnh, hắn áp sát lại gần, hơi thở rơi vào bên tai ta: “Dung Nhi… nàng đừng mơ rời khỏi ta.”
Trăm Hoa Đua Nở Sau khi tham dự tang lễ, tôi tiện tay ném hoa vào một ngôi mộ cô đơn bên cạnh. Từ ngày đó trở đi, tôi bắt đầu thường xuyên có những giấc mơ khó có thể miêu tả. Thế nhưng, rõ ràng là mơ, vì sao sau khi tỉnh lại khóe mắt tôi lại phiếm hồng, cả người bủn rủn vô lực? Người già trong thôn nói, tôi đây là bị quỷ quấn lấy, chỉ cần lập tức kết hôn, nam quỷ này cũng sẽ không dám quấn lấy tôi nữa. Nhưng đêm đính hôn, trước cửa lại có một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng. Cầm trong tay bó hoa hôm đó tôi ném, giọng nói trầm thấp lại nguy hiểm: “Chị, rõ ràng chị đã hứa với em rồi, sao chị còn muốn gả cho người khác?” “Chị, chị không ngoan nha.” “Người không ngoan, thì sẽ bị trừng phạt…”
Báo Phi Dũng Mãnh Ta dựa vào một thân hình rắn chắc để trở thành phi tần đặc biệt nhất trong hậu cung. Các phi tần khác thì ngày lẻ, một ba năm cảm lạnh, ngày chẵn, hai bốn sáu thì ngất xỉu kèm ho ra máu. Còn ta, ngày lẻ thì xé nguyên con dê, ngày chẵn thì ăn đầu bò chấm dầu. Sử quan viết tiểu truyện cho các phi tần trong hậu cung. Tiểu truyện của ta như thế này: “Dùng đá làm bao cát, nhổ liễu như nhổ hành. Mặc áo phấn với đôi mắt sắc sảo như báo, mở mắt là lao vào hành động ngay!” Sử quan viết tiểu truyện cho ta, nước mắt giàn giụa: “Cả đời ta, học vấn đầy bụng, cầm bút viết sách. Chính sử từng viết, dã sử từng viết, nhưng đây là lần đầu ta viết ra thứ như… cứt chó vậy.”
Thế Tử Phi Hung Mãnh Ta sống lại vào ngày mới gả vào Hầu phủ. Biểu muội của phu quân hành lễ với ta. “Trân nhi bái kiến biểu tẩu!” Ta vội vàng đỡ nàng dậy, thuận tay bắt mạch cho nàng. “Đây chính là ngoại thất phu quân nuôi trong phủ phải không? Thật đúng là một người đẹp, mau đứng dậy đi! “Muội còn đang mang thai, đừng để mệt mỏi.” Khách khứa đầy sảnh: “???” Phu quân vừa kinh ngạc vừa tức giận. “Nàng nói bậy bạ gì vậy? Biểu muội còn trong sạch, sao nàng có thể vu khống…” Biểu muội vẻ mặt tủi thân đột nhiên quay đầu nôn khan. “Ọe~” Ta: “Cái gì? Chàng không thừa nhận sao? Chẳng lẽ là… cưỡng bức? “Biểu muội đừng sợ, có gì ấm ức cứ nói với biểu tẩu, biểu tẩu sẽ làm chủ cho muội!”
Sủng Phi Bạo Quân Ta dựa vào tài ăn nói mà trở thành sủng phi của bạo quân. Nhưng lại không biết rằng, hắn đột nhiên có năng lực đọc tâm. Còn ta thì vẫn đang nghĩ xem làm thế nào để giết chết bạo quân và trở thành nữ hoàng. Bạo quân bị bệnh, ta bên ngoài khóc đến chết đi sống lại, nhưng trong lòng lại cười ngửa mặt lên trời. [Tên chó bạo quân! Đồ cặn bã! Ngươi có ba ngàn giai lệ trong hậu cung thì sao? Chờ ta đăng cơ, nhất định sẽ nuôi mười nghìn nam sủng, để ngươi tự thấy hổ thẹn!] Nhưng không ngờ… Đêm đó, hắn đột nhiên trở tay đè ta vào góc tường, bắt ta thử xem bệnh của hắn đã khỏi hay chưa…
Dục Nhiên Ta là một thứ nữ vô dụng trong phủ huyện lệnh, ngày ngày chỉ biết ăn no chờ chếc. Không ngờ lại bị công tử của Hầu phủ nhìn trúng, ép ta vào phủ. Ai ngờ được, vị công tử kia không chỉ tham lam đồ ăn của ta mà còn muốn… cả người ta.
Vả Mặt Hoàng Đế Khi tôi xuyên không về quá khứ, nữ chính đã qua đời được mười năm. Tôi như một linh hồn lơ lửng trên bầu trời, thản nhiên nhìn nam chính Hoàng đế ngồi giữa hậu cung ba nghìn mỹ nhân, ngày đêm vẫn không quên được nữ chính. Là chung tình dữ chưa? Thôi được rồi, thích thì bà đây chiều! Tôi liền nhập vào thân xá_c đã thối r_ữa của nữ chính, bò ra khỏi hầm mộ. Nhưng mà, nam chính lại trực tiếp sợ đến khóc òa!
Ngỗng Se Duyên Mười năm đèn sách không ai hay, một ngày rượt ngỗng cả trường biết.Trên confession của trường, ai đó đã dán bức ảnh tôi mặt mày dữ tợn đang rượt theo đít một con ngỗng.Chủ nhân bé ngỗng giận dữ:“Đứa nào, là đứa nào rượt con trai tôi làm nó sợ tới mức không đẻ được thì thôi, đã thế lại còn—”“Nhổ trụi lông đít của nó là ý gì hả!???”Tôi đáp lại:“Nó cắn nát bài thi cuối kỳ của tôi, không rượt nó để nhổ lông thì chẳng lẽ rượt anh để nhổ sao?”Chủ nhân con ngỗng im lặng một lúc, nói:“… Cũng không phải là không được.”
Chị Dâu Đỏng Đảnh Tôi nhắn tin cho anh trai ruột, nhưng bị chị dâu cảnh cáo. “Đừng có suốt ngày nhắn tin cho anh cô khi không có việc gì, anh ấy có việc phải làm, đừng làm phiền công việc của anh ấy, rảnh quá thì tự đi tìm bạn trai đi.” Tôi chụp màn hình trực tiếp và gửi vào nhóm gia đình, khiêu khích một cách châm biếm: 【Ai làm chị dâu con tức giận vậy? Sao lại nóng nảy thế. (Khóc hu hu)】
Tạo Ra Thịnh Thế Tướng quân cứu được một cô nương. Muốn ta nhường lại vị trí chính thất. Ta cầm phong thư bỏ vợ mà cười lạnh: “Cố Niên Vũ, ngươi quá tự mãn rồi đấy.” Ngươi có thể điều khiển ngàn quân, còn ta có thể khống chế vạn quỷ. Nếu như không có ta, làm sao ngươi có được chiến công hiển hách như hiện tại?
Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”