HE
Ngoại Thất Đăng Cơ Sau khi ánh trăng sáng của phu quân hồi kinh, ta đã lén nuôi một ngoại thất ở phố Nam. Ngoại thất là một cử nhân nghèo lên kinh ứng thí, dung mạo có bảy phần giống với người trong lòng ta. Nuôi được nửa năm, ta chán rồi, bèn tìm cớ biến mất không dấu vết. Ai ngờ nửa năm sau, tân đế đăng cơ. Ta và phu quân đi bái kiến. Vừa ngẩng đầu lên, ta đã thấy ngoại thất của ta ngồi trên long ỷ, mặc long bào màu vàng tươi, ánh mắt u ám. “Thật là khéo, dung mạo của Hầu phu nhân lại giống hệt thê tử của trẫm.” Ta thấy bụng mình khẽ động. Nơi đó, đã mang thai được nửa năm.
Người Mẹ Thiên Vị Tái Sinh Rồi! Mẹ tôi, người trọng nam khinh nữ hơn nửa đời người, lúc năm mươi tuổi ngoài ý muốn bị liệt. Em trai tôi, đứa con ngoan của bà, lại không làm tròn trách nhiệm dù chỉ một ngày. Tôi đã không kết hôn và chăm sóc bà ấy một mình trong hai mươi năm cho đến khi bà ấy mất. Không ai biết, mẹ tôi sau khi chet đã sống lại, sống lại vào năm tôi 18 tuổi.
Nhân Duyên Rực Rỡ Bạn cùng phòng của tôi hẹn hò với 9 người bạn trai cùng một lúc. Mỗi khi quá bận, lại nhờ tôi đối phó giúp vài anh. Tổng cộng tôi đã giúp cậu ấy chia tay 8 anh bạn trai rồi. Chỉ còn lại một người là học bá, đồng thời cũng là trùm trường. Lúc này đây, hắn đang đứng trước cửa ký túc xá, bắt bạn cùng phòng xuống ba mặt một lời. Vừa hay, tôi lại là cao thủ nói chuyện đó nha.
Thầy Ơi, Em 43 Tuổi Thật Mà! Kỳ thi đại học vừa khép lại, tôi liền mượn chứng minh thư của mẹ để xin làm giúp việc trong nhà một gia đình giàu có. Chủ nhà tên Trang Chi Hiền, vừa cầm hồ sơ của tôi vừa ngước mắt nhìn: “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi hả?” Tôi uốn tóc xoăn tít như lông cừu, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, giọng Hà Nam đặc sệt vang lên: “Chớ gì nữa! Tính cả tuổi mụ là bốn mươi lăm rồi cơ. Quê tôi mười bảy mười tám tuổi đã sinh con đầy nhà!” Sau đó, tôi lại gặp Trang Chi Hiền… trong lớp học đại học. Tan học, anh ta chặn tôi ngay góc tường, ánh mắt sắc bén: “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học suốt đời không thấy mệt sao?” Tôi run lẩy bẩy, cố giữ bình tĩnh: “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi ạ?” Trang Chi Hiền nở nụ cười nguy hiểm: “Tôi vẫn thấy cô nói giọng địa phương nghe hay hơn đấy.” Tôi suýt khóc: “Thầy ơi thầy, đừng cho em trượt môn màaa\~”
Bản Năng Tin Tức Tố Tôi bị một Omega xinh đẹp cưỡng ép. Khi tôi chui ra khỏi con hẻm đó thì trời đã chạng vạng. Tôi ngơ ngác nhìn đôi tay không còn trong sạch của mình, đứng lặng người trong làn gió rối tung. Vệ sĩ của tôi cuống cuồng tìm được tôi, mặt mày hoảng hốt, vội vàng kiểm tra xem tôi có bị thương không. Tôi bặm môi nhìn anh ta, trong lòng khổ không nói nên lời, nước mắt lưng tròng tuôn rơi không ngừng. “Em… em không cần đôi tay này nữa hu hu hu hu…”
Nhật Ký Quan Sát Lục Tiên Sinh Tôi là người ngoài hành tinh. Nhiệm vụ của tôi là đến Trái Đất và viết báo cáo về quan sát loài người. Tôi đang làm nhiệm vụ trong nhà Lục tiên sinh, và tôi phát hiện thói quen của người này thật kỳ lạ. Con người là sinh vật vừa mềm yếu vừa dựa dẫm.
Ngựa Gầy Dương Châu Mẹ tìm đến ta than khóc, nói rằng cha đã dẫn một nữ tử từ bên ngoài về nhà, bề ngoài gọi là nghĩa nữ, nhưng hai người lại vụng trộm qua lại. Ta khuyên bà đuổi người đó đi, nhưng bà lại quay đầu kể hết cho cha. Vì vậy, cha đã nổi trận lôi đình, ép ta phải gả cho một lão già góa vợ để làm kế thất. Sau khi chết một cách thê thảm, ta mới biết rằng mình chỉ là một nữ phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết. Mẹ ta chính là nữ chính bạch liên hoa, còn nữ tử mà cha mang về lại là nữ phụ ác độc. Dù mẹ ta bị người hại đến tan cửa nát nhà, bà vẫn chọn tha thứ, thậm chí trước khi đối phương qua đời còn đồng ý nuôi nấng nhi tử của nữ phụ ác độc. Sống lại một lần nữa, mẹ lại tìm đến ta than khóc: “Cha con dẫn về một nữ tử không rõ lai lịch, bảo là nhận làm nghĩa nữ, nhưng mẹ cảm thấy không đúng…” Chưa đợi bà nói xong, ta liền mỉm cười ngắt lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi. Cha chẳng qua chỉ muốn tìm người để bầu bạn cùng mẹ thôi.”
Giành Lại Hạnh Phúc Của Bản Thân Sau khi bị chồng cùng con trai đưa vào viện dưỡng lão, cuối cùng hệ thống cũng nhớ đến tôi. Lúc đó, tôi đã là một bà lão tóc bạc phơ ngồi xe lăn. Hệ thống xin lỗi tôi, lại ngạc nhiên trước cảnh ngộ khốn cùng của tôi. [Ký chủ, điểm tích lũy của cô đâu?] Tôi ngước đôi mắt đục ngầu, đếm trên đầu ngón tay. Kết hôn lập gia đình, sự nghiệp của chồng, con trai bệnh nặng… [Cô không giữ lại chút nào sao?] “Có chứ, sáu mươi tám tuổi bị tai nạn xe hơi què chân, chồng với mối tình thời thanh mai trúc mã nối lại tình xưa, con trai lười chẳng thèm quan tâm, tôi ở viện dưỡng lão chờ chết.” Hệ thống im lặng, đưa ra đề nghị bồi thường. “Vậy thì… Tôi đến đây thế nào thì về thế ấy, trả lại toàn bộ điểm tích lũy cho tôi.” Lúc đến, tôi là một thiếu nữ tràn đầy nụ cười, lúc đi cũng phải như vậy.
Trùng Sinh Chi Mệnh Sau khi nhảy xuống thành lâu, ta được tái sinh vào ngày Thái tử bị thương. Thái tử đẩy ta xuống hố nước bẩn, thái độ đầy chán ghét: – Đừng chạm vào Cô, ngươi khiến Cô cảm thấy buồn nôn. Kiếp trước, ta cõng Tiêu Trạch rời khỏi nơi hoang dã, được Hoàng thượng ban hôn, trở thành Thái tử phi. Chỉ không ngờ rằng, ta yêu hắn như sinh mạng, hắn lại căm ghét ta tận xương tủy. Mới ngày thứ ba sau đại hôn, hắn liền nạp trắc phi, cốt muốn làm ta khó chịu. Sau này nước mất nhà tan, hắn bỏ lại ta, đem theo Trắc phi chạy trốn, đến tận lúc đó ta mới hiểu rằng, trái tim hắn không hề có ta, nhưng tất cả đã muộn rồi. Ta đành ôm hận nhảy thành… Sống lại kiếp này… Ta nhìn bản thân Tiêu Trạch bị thương khá nặng, nhưng lại đẩy ta ra, không cho phép ta tới gần. Ta cười lạnh. Vậy ngươi ở cứ chỗ này chờ chết đi.
Mất Hết Mặt Mũi Trước Nam Thần Nhà tôi bốc cháy, anh bạn cùng bàn hồi cấp ba, mặc đồng phục lính cứu hỏa, khiêng ra từ nhà tôi một bức tượng giống hệt anh ấy. Lúc tấm vải quấn quanh eo bức tượng bị kéo xuống, tôi muốn chết ngượng.
Nửa Đồng Khinh Bạc Ta năm tuổi, hắn đáp ứng cưới ta, ta đáp ứng nuôi hắn. Ta mười tám tuổi, hắn rốt cuộc cũng mưu được chức quan, nhưng lại không có bạc cưới thê tử, ta nói cưới ta không cần tốn tiền. “Ngươi là thương nhân, cùng lắm cũng chỉ làm thiếp cho ta mà thôi…” Hắn cười nhạo ta si tâm vọng tưởng, nhưng lại không biết rằng… Gần đây thường có một kẻ trêu hoa ghẹo nguyệt leo tường nhà ta, ôm lấy eo ta mà dỗ dành: “Nhìn ta xem, ta còn cao quý hơn hắn nhiều lắm…”
Tham Niệm Năm thứ tư dây dưa với Chu Tấn Nhiên, nhà tôi phá sản. Bạch nguyệt quang của anh ta nhân cơ hội nói: “Vừa hay để cô ta chịu chút khổ, rèn luyện lại cái tính tình kiêu ngạo đó.” Chu Tấn Nhiên nghe lời cô ta, vứt tôi trên đường phố ngoại quốc. Bốn tháng sau, tôi mang theo vết thương chồng chất trở về Bắc Kinh. Tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ tiếp tục bám lấy Chu Tấn Nhiên không buông, nhưng tôi lại chủ động tránh né, trả lại quà cho anh ta. Hoàn toàn vạch rõ ranh giới. Chu Tấn Nhiên cười nói với bạn bè: “Cuối cùng cũng thoát được khối thạch cao bám dính này.” Nhưng ngày tôi rời khỏi Bắc Kinh, anh ta lại hoảng loạn chạy đến sân bay, giọng run rẩy cầu xin: “Niệm Sơ, em đừng đi, chúng ta trở lại giống như trước đây có được không?” Tôi nở nụ cười, chỉ vào cái bụng hơi nhô lên của mình: “Chu Tấn Nhiên, anh xem, chúng ta sao còn có thể giống như trước đây được sao?”
Tàng Kiều Cha của tên ngốc đến nhà ta cầu hôn, cha ta vừa nghe đã xách gậy đuổi người đi. Ngay lúc đó, trước mắt ta hiện một màn mưa đạn: “Tiểu tỷ tỷ, chỉ qua hai tập nữa thôi, ngốc tử sẽ khôi phục thần trí, trở thành Nhiếp chính vương quyền lực khuynh đảo! Mau ôm đùi hắn đi!” Ta nhìn ngốc tử đang chảy nước dãi trước mặt, không nói một lời bước lên chắn trước mặt hắn. “Cha, con gả.”
Quỳnh Chi Nam nhân ta liều c//hế/t cứu về lại chê ta ngu dốt, ghét ta quê mùa: “Nàng ta không có gia thế, cũng chẳng có tiền tài, đến cả ăn cơm cũng như kẻ ch/ế/t đói đầu thai. Một kẻ ngu xuẩn như vậy, về kinh thành rồi có thể giúp được gì cho ta?” Vậy nên, Triệu Nhược Cốc giam ta lại trong tòa trạch viện ngoài kinh thành, sau đó quay đầu dùng quân công cầu thú với tỷ tỷ nhà họ Thôi. Hắn tân hôn ân ái, còn ta lại gặp được lương duyên khác. Lần nữa tương phùng, nam nhân kiêu ngạo năm xưa lại đỏ hoe đôi mắt: “Quỳnh Chi, ta đưa nàng về nhà.” Ta vội vàng lắc đầu. Hà Độ lập tức cảnh giác chắn trước mặt ta: “Ngươi là kẻ nào, dám đến dụ dỗ nương tử của ta?”
Tuế Tuế Lương Thần Niên Niên Hâm Ta là nữ nhân tôn quý nhất, giàu có nhất khắp Đại Lương, được Hoàng đế đích thân phong làm Linh Dục Quận chúa, cũng là Thái tử phi tương lai. Thế nhưng, ngay trước đêm đại hôn, Thái tử vì nô tỳ Lâm Dung Vi mà muốn từ hôn với ta. Hắn cho rằng ta được phong làm Quận chúa chỉ vì hắn. Nhưng hắn không hề biết rằng, chỉ có vị Hoàng tử được ta chọn mới có thể trở thành Thái tử.
Giấc Mộng Không Tên Tôi có ba anh trai. Bọn họ chẳng thèm để mắt đến tôi, nhưng lại cưng chiều thiên kim giả lên tận mây xanh. 【Anh cả đúng chuẩn tổng tài bá đạo, vừa đẹp trai vừa giàu có, chỉ tiếc cuối cùng công ty phá sản, ảnh thì vô tù.】 【Anh hai là ngôi sao mới nổi trong giới âm nhạc, đáng tiếc tai nạn xe làm hủy dung, trầm cảm mà qua đời.】 【Anh ba là người tôi thích nhất, từng là quán quân e-sports, ai dè… câu lạc bộ giải tán, ảnh cũng mất luôn một chân.】 Rồi một ngày đẹp trời, thiên kim giả bỗng hết được sủng. Anh cả đưa tôi đi chọn trang sức đấu giá. Anh hai chuyển tiền tiêu vặt cho tôi không chớp mắt. Anh ba thì trực tiếp… nhét bạn thân ảnh vào phòng tôi. Tôi: “???” Anh ba: “Em chẳng bảo cậu ta đẹp trai, em muốn ngủ một đêm à?”
Chiếu Tuế Mẹ luôn lấy ta ra để phụ trợ biểu tỷ. Lúc ta còn nhỏ không biết chữ, bà lại nhất quyết bắt ta và biểu tỷ cùng làm thơ. Sau đó, lại chế nhạo ta trước mặt mọi người: “Chẳng có chút tài năng nào, sao xứng làm tiểu thư khuê các?” Đến khi ta đỗ đầu trong kỳ thi nữ học, người khác đến chúc mừng, bà lại hừ lạnh. “Biết đọc sách có ích gì, nha đầu này tính tình nóng nảy, phẩm hạnh lại kém. Không giống như biểu tỷ của nó, dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu thuận, lấy thê tử thì phải lấy người như vậy.” Chuyện này truyền đến tai thái hậu, bà vốn định chọn ta làm nhiếp chính vương phi, nghe xong liền muốn đổi thành biểu tỷ. Ta trong lòng buồn bã, mẹ lại cười toe toét: “Mẹ làm vậy là vì tốt cho con. Trong cung hiểm ác, một cô nương bình thường như con gả vào đó chắc chắn sẽ bị người ta khinh thường. Nỗi khổ này, cứ để biểu tỷ của con chịu đi.” Ai ngờ nhiếp chính vương vẫn cầu hôn ta. Mẹ biết được, đột nhiên tổ chức một bữa tiệc hoa sen linh đình. Giữa chừng tiệc, bà lại cố tình đẩy ta xuống nước, rồi kêu to cầu cứu, dẫn dụ mọi người đến xem. Ta bị người ta nhìn thấy bộ dạng ướt sũng chìm trong nước, bà liền khóc lớn nói ta đã mất đi sự trong sạch, làm cho chuyện này trở nên rùm beng. Vì vậy, biểu tỷ trở thành nhiếp chính vương phi, còn ta thì bị đưa vào đạo quán thanh tu. Đạo quán âm u lạnh lẽo, ta vào đó không lâu thì mắc bệnh nằm liệt giường rồi qua đời. Trước khi chết ta mới biết được, hóa ra biểu tỷ lại là con của mẹ và cữu cữu tư thông mà sinh ra. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi bị ngã xuống nước.
Chiêu Hồn A Lâm lại đưa cho cô một tách trà nóng an thần, nhẹ nhàng nói: “Nghe chị miêu tả mấy ngày qua, anh rể yêu chị như thế, nhất định sẽ không nỡ rời xa chị đâu.” “Chiêu hồn” cung cấp đồ vật của người thân, bạn có thể thực hiện nghi thức gọi hồn để dẫn lối họ trở về nhà. Nhưng ngay khi tôi hoàn thành nghi thức này và trở về, chuyện kỳ lạ đã xảy ra…
Chân Tình Kiếp trước, ta tự vẫn để khỏi bị tên hoàng đế dâm loạn kia làm nhục. Phu quân ta là Dự Vương đau đớn tột cùng, mưu phản giết vua. Sau khi đăng cơ, hắn tìm một vũ cơ có mặt mày giống ta để chuyên sủng. Thiên hạ đều khen Dự Vương si tình nhưng ai mà ngờ được người mà hắn yêu thực sự lại là vũ cơ kia. Còn ta, ta bị hắn dâng cho hoàng đế, làm cớ để sau này đoạt ngôi. Sống lại một kiếp, ta trở về đêm hầu hạ hoàng đế. Lần này, ta chủ động ôm lấy vòng eo thon gọn của hắn. Ngày hôm sau, cả kinh thành đều biết rằng: Hoàng đế anh minh thần võ, còn Dự Vương thì không được như vậy.
Viên Mãn Tân hoàng đế bỏ rơi ta, cưới ánh trăng sáng của hắn. Từ đó, cả nhà ta bắt đầu buông thả. Biên ải bị tấn công, cha ta: Bệnh cũ tái phát, không dậy nổi. An ninh kinh thành không tốt, đại ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền. Hộ bộ không có tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho vay được. Tân hoàng đế nổi giận: Các ngươi là cái thá gì? Trẫm có đầy người! Được thôi~ Tiếp tục buông thả. Sau đó, huynh trưởng của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế phái đi nghênh địch, suýt nữa bị giết. Huynh thứ của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế lôi đi phá án, ba ngày sau thì sợ ngây người. Mẹ của ánh trăng sáng vì muốn chống lưng cho con gái mà đã tiêu hết cả tiền dành dụm. Ô hô~ Cứ buông thả mãi, cứ sung sướng mãi~~~