HE

Từ Trân Quý Đến Lãng Quên

Từ Trân Quý Đến Lãng Quên Tiêu Cảnh từng coi ta như trân bảo. Hắn vì ta mà không ngại làm phiền huynh đệ: “Huynh đệ tốt, giúp ta chăm sóc tốt cho đệ muội tương lai của ngươi.” Sau khi diệt phỉ rơi xuống vực mất trí nhớ, hắn lại quên mất ta, nhất quyết muốn cưới cô nương trong thôn đã cứu hắn. Hắn hại ta biến thành trò cười. Còn buông lời cay nghiệt trước mặt mọi người: “Ta tuyệt đối sẽ không thích loại nữ tử cao ngạo kiêu căng như ngươi, trước kia có lẽ chỉ thấy ngươi xinh đẹp, theo đuổi để chơi đùa mà thôi.” Hắn sẽ không nhớ, ta đã đồng ý lời cầu hôn của hắn. Ta bình tĩnh cười cười, gả cho người khác. Đợi đến khi hắn khôi phục trí nhớ, mắt đỏ hoe tìm đến, huynh đệ tốt của hắn đang ôm ta vào lòng. Nam nhân dùng bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng đang nhô lên của ta, nhàn nhạt nhướng mắt: “Đến bái kiến tẩu tẩu của ngươi đi, hy vọng chúng ta vẫn là huynh đệ…” *Đệ muội: em dâu

Mười Năm Như Một Giấc Mộng

Mười Năm Như Một Giấc Mộng Chồng qua đời, tôi tái hôn với một người đàn ông đã thầm yêu tôi mười năm. Anh là chủ tịch một công ty niêm yết, điềm tĩnh, kiềm chế, nghiêm túc và luôn giữ kỷ luật, rất hiếm khi bộc lộ cảm xúc của mình. Tôi luôn nghĩ anh không có tình cảm gì với tôi, cưới tôi chẳng qua vì bị gia đình giục, cần một người vợ cho xong. Cho đến một ngày, tôi nghe thấy anh lén dạy con gái nhỏ đang tập nói gọi mình là ba. Cho đến một ngày, tôi tình cờ nhìn thấy cuốn nhật ký anh viết hồi trung học, ghi lại những cảm xúc thầm lặng dành cho tôi. Cho đến một ngày, khi anh say rượu và mất kiểm soát cảm xúc, ôm chặt tôi mà khóc không thành tiếng: “Anh biết em chưa thể quên được anh ta, anh biết anh không thể sánh với một người đã khuất. Nhưng liệu em có thể… có thể thích anh một chút, dù chỉ một chút thôi được không?”

Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa

Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa Bất ngờ xuyên sách, trói định hệ thống cứu rỗi. Hệ thống nói tôi phải công lược nhân vật phản diện độc ác. Hiện tại, nhân vật phản diện mới mười bảy tuổi, bị người bắt nạt, đang nằm thoi thóp trong hẻm nhỏ. Hệ thống: “Nhanh đến giúp cậu ta, chữa lành cho cậu ta, sưởi ấm cho cậu ta!” Tôi lập tức đến bên tai nhân vật phản diện thiếu niên: “Đánh nhau cũng đánh không thắng, cậu đúng là đồ phế vật.” Hệ thống: “?” Nhân vật phản diện: “?”

Từ Giờ, Không Ai Bắt Nạt Con Nữa

Từ Giờ, Không Ai Bắt Nạt Con Nữa Ba tôi là phản diện đã ph/á sả/n. Năm nghèo nhất, ông định “xuống biển”. Trước khi đi, ông để tôi lại căn phòng trọ rách nát, dặn dò: “Yên Yên à, ba đi tìm chỗ dựa to để nuôi con. Con chờ ba nhé.” Nhưng tôi chờ ba ba suốt ba ngày. Đến khi sắp ch .t đói, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên dòng chữ phụ đề: 【Phản diện bị t a.i n/ạ/n giao thông, hiện đang hôn mê bất tỉnh. Đứa nhỏ này chắc sắp ch .t đói rồi. Đây chính là con gái của hắn và nữ phụ á/c đ/ộc.】 【Không trách nữ phụ ác độc được, lúc sinh con, ba mẹ cô ta lừa rằng đứa bé đã ch .t lưu nên cô ta không hề biết đến sự tồn tại của con mình.】 【Cô ấy còn nhận nuôi một đứa bé khác, dồn hết tình yêu làm mẹ cho đứa đó. Đứa nhỏ này khi đi tìm ba, suýt bị bọn buôn người b/ắt c//ó c, đúng lúc lại lướt qua mẹ ruột của mình.】 Khi bọn buôn người dụ tôi đi, tôi chạy thẳng tới ôm chặt chân cô ấy. “Mẹ ơi! Cứu con!”

Tôi Đá Trùm Trường Năm Lần

Tôi Đá Trùm Trường Năm Lần Bị ép phải bỏ trùm trường năm lần. Tôi đành phải kiên trì nhiều lần giữa việc chia tay và cầu xin quay lại. Lần thứ năm, trùm trường hoàn toàn sụp đổ. Hắn đỏ mắt nghẹn ngào, ánh mắt lạnh lùng. “Lại muốn tìm lý do bỏ rơi ông đây sao? Ông đây chết cho em xem!”

Màn Trời

Màn Trời Tống Duật năm ba mươi chín tuổi đã nuôi một ngoại thất. Những nữ tử ái mộ hắn cố ý đem chuyện này tiết lộ cho ta. Sau khi biết chuyện, hắn cố tình đến cảnh cáo: “Tố Tố không phải người ngoài.” Thì ra, Lâm Tố là con gái khuê mật của bà mẫu ta. Phụ thân nàng chiến tử, mẫu thân tuẫn tình. Một tháng trước, Tống Duật đón nàng về. Trên đường đi, hai người lâu ngày sinh tình. Hắn nói nàng đến là để gia nhập gia đình này. Bọn họ đều nghĩ rằng ta sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng ta lại nói: “Sao có thể nuôi dưỡng ở bên ngoài để làm trò cười cho thiên hạ? Chi bằng nâng nàng làm bình thê.” Ta thậm chí còn đề nghị họ sớm sinh con. Bởi vì hệ thống nói với ta:【Thân thể của ngươi cuối tháng sẽ hồi phục, còn mười ngày nữa là có thể trở về.】 Nhi nữ ta vất vả sinh ra, khẳng định là muốn dẫn đi.

Chồng Cũ Là Bố Đơn Thân

Chồng Cũ Là Bố Đơn Thân Người đàn ông mới chuyển đến tầng dưới là bạn trai cũ của tôi. Tôi luôn cẩn thận tránh mặt, chỉ sợ vô tình chạm trán. Vậy mà món đồ vừa mua cho con mèo lại bay đúng vào ban công nhà anh ta. Anh ta nhíu chặt mày, tay nắm lấy chiếc áo càng lúc càng chặt. Tôi đang tính chuồn lẹ thì lại thấy dòng chữ hiện lơ lửng trên đầu anh ta: 【Cười xỉu, trước khi mở cửa còn xịt nước hoa, cuối cùng bị mắng một trận.】 【Không có thời gian cãi vã đâu, dân công sở như tôi chỉ muốn xem mấy cảnh ngọt ngào. Ba người nhà các người làm ơn khóa cửa yêu đương đi.】 Khoan đã… “ba người” nhà? Đứa bé mắt to tròn đứng sau lưng anh ta… là con tôi?!

Tái Sinh Từ Tàn Tro

Tái Sinh Từ Tàn Tro Năm thứ sáu sau khi kết hôn, người chồng xưa nay ăn chay niệm Phật, lạnh nhạt vô dục của tôi bỗng nhiên tát tôi một cái. Lý do là vì đứa con riêng của anh ta với tiểu tam bị tai nạn xe, anh ta cho rằng là tôi thuê người làm chuyện đó. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên không muốn nhịn nữa. Chỉ muốn buông bỏ tất cả, làm cho mọi người cùng sống không yên. Về sau, anh ta điên cuồng tìm cách bù đắp, nhưng chẳng thể nào quay lại được nữa.

Vương Hậu Không Trở Về

Vương Hậu Không Trở Về Ta và phu quân Diêm Vương đã kết tóc trăm năm. Ngày ta lâm bồn khó sinh, hắn chẳng tiếc chia nửa trái tim của mình để cứu ta. Từ đó về sau, giữa ta và hắn sinh ra cộng cảm — lòng ta hiểu rõ hắn yêu ta sâu đậm đến nhường nào. Nhưng ta cũng biết, trong trăm năm thành thân với ta, ngoài ta ra… hắn còn từng sủng ái hàng trăm nữ nhân khác. Ta đau đến mức sống không bằng chết. Hắn chỉ thở dài, bất đắc dĩ nói: “Yên Yên, cho dù ta có bao nhiêu nữ nhân, người ta yêu, từ đầu đến cuối chỉ có nàng. Chỉ cần nàng vui, những nữ nhân ấy, xử trí thế nào đều tùy nàng cả.” Khi ấy, ta ghen đến phát điên, đem toàn bộ nữ nhân từng được hắn sủng ái ném vào chảo dầu. Về sau… dẫu hắn có thân mật với nữ nhân khác ngay trước mặt ta, lòng ta cũng chẳng còn đau nữa. Cho đến khi vì một con diễm quỷ, hắn cưỡng ép đóng Luân Hồi đạo, ta mới đưa ra đề nghị hòa ly. Không phải vì ghen, mà là… tiểu sủng của ta vừa khóc vừa đòi một danh phận.

Day Dứt Muộn Màng

Day Dứt Muộn Màng Tôi bị sảy thai khi đang mang thai lần hai. Ngày xuất viện, hai cha con một lớn một nhỏ, ngồi chờ sẵn trong xe ở cổng bệnh viện. Cả hai khuôn mặt đều lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. Con trai 5 tuổi của tôi không chịu ngồi cạnh tôi, nó ôm lấy chân chồng tôi rồi mở miệng: “Đáng đời bà ta phải vào viện. Ai bảo bà ta ghét con như thế, còn muốn sinh thêm em nữa?” Tôi sững người, quay sang nhìn chồng, chờ đợi anh nói điều gì đó. Nhưng anh chỉ xoa đầu con, trêu chọc nó như đùa giỡn: “Vậy để ba đổi cho Dương Dương một người mẹ mới, được không?”

Một Thỏi Bạc Nên Duyên

Một Thỏi Bạc Nên Duyên Ta dựa vào việc vác thi thể mà kiếm sống. Ngày hôm ấy, từ bãi tha ma, ta vác về một vị công tử tàn phế. Hắn dung mạo tuấn tú, nhưng miệng lưỡi thì cay nghiệt vô cùng. Thường mắng ta là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Ta thực oan uổng, nhà ta làm gì có nuôi con cóc nào, làm sao mà ăn thiên nga được chứ? Về sau, hắn với thân thể tàn tạ, liều nửa mạng để phò trợ tân đế đăng cơ, rồi trở thành thừa tướng. Hắn hỏi ta muốn cái gì, nói rằng hắn sẽ giúp ta thực hiện. Nhìn ánh mắt đầy chờ mong của hắn, ta đáp: “Ta muốn hai mẫu ruộng cằn, cùng một bản hộ tịch chính thức.” Thế nhưng, hắn lại sa sầm mặt mày.

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc Tôi lấy hết dũng khí, hỏi xin cách liên lạc của mỹ nhân cao ráo trong quán cà phê hầu gái. Đối phương cất giọng trầm khàn: “Tôi lớn hơn cậu.” “Tôi đã trưởng thành rồi mà.” Tôi lẩm bẩm. “Không phải nói về tuổi tác.” “Cô nàng” vén váy lên, khẽ cong môi, chậm rãi nhấn từng chữ một: “Hiểu, rõ, chưa?”

Tiếng Sét Định Mệnh

Tiếng Sét Định Mệnh Đêm trước ngày xuất giá, ta tận mắt chứng kiến vị hôn phu giết người. Hoảng loạn bỏ trốn suốt đêm, lại bị trói vào sào huyệt của bọn cướp. Một vị đại hiệp đi ngang qua anh hùng cứu mỹ nhân, cũng bị trói theo. Lúc này, một tiếng sét đánh trúng khiến linh hồn của chúng ta hoán đổi cho nhau. Mở mắt ra lần nữa, ta thấy vị phu quân bệnh tật ôm lấy “Ta”, ánh mắt sâu thẳm: “Nương tử, vì sao lại bỏ trốn…” Ta trong thân xác của đại hiệp và đại hiệp trong thân xác “Ta.” kinh hoàng nhìn nhau. Cùng lúc phát ra tiếng thét chói tai…

Lằn Ranh Thật Giả

Lằn Ranh Thật Giả Tướng quân xuất chinh trở về, lại mang theo một nữ tử đang mang thai. Ta nói với hắn, phủ Tướng quân này, có nàng ta thì không có ta, có ta thì không có nàng ta. Cố Tử Cầm mang đầy áy náy, chỉ “ừ” một tiếng, rồi ngay trong đêm viết hưu thư, đuổi ta ra khỏi phủ.

Em Đã Là Vợ Người Ta

Em Đã Là Vợ Người Ta Vào đúng ngày sinh nhật tôi, bạn trai lại đứng trước toàn bộ nhân viên công ty, tuyên bố ngày cưới của anh ta với một người khác. Tôi không khóc cũng chẳng làm ầm lên, chỉ lặng lẽ đi tìm anh ta để hỏi cho ra nhẽ. Ai ngờ lại tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của anh với bạn mình: “Cậu làm vậy không sợ khiến Tần Nam Nam tức giận à?” “Không còn cách nào khác. Nếu tôi không cưới Doanh Doanh, cô ấy sẽ bị gia đình gả cho một người lạ. Tôi không thể trơ mắt nhìn cô ấy chịu khổ.” “Hơn nữa, Nam Nam đã bên tôi tám năm, ai mà chẳng biết cô ấy là người của tôi. Ngoài việc chờ đợi tôi, cô ấy còn có thể làm gì khác?” Về sau, gia đình sắp xếp cho tôi một mối hôn nhân khác hợp hơn. Không ngờ, ngày tôi kết hôn lại đúng vào hôm anh ta cưới vợ. Là chú rể, anh ta bồn chồn lo lắng, luôn cảm thấy có điềm xấu, còn dặn dò người khác phải trông chừng buổi lễ thật kỹ, đừng để tôi đến quấy rối. Lúc này, một người bạn phù rể ngập ngừng nói: “Cậu không biết à? Hôm nay Tần Nam Nam cũng kết hôn đấy…”

Một Đời Bên Nhau

Một Đời Bên Nhau Phu quân ta phục vụ quân binh suốt mười năm, cuối cùng cũng trở về nhà. Toàn thân sát khí, hắn ôm ta đặt lên đùi, cúi đầu tiến lại gần. “Nghe nói trước ngày thành thân, nàng từng được tên thư sinh nhà bên muốn đưa đi trốn cùng?” Ta khẽ nhích người ra sau, lại bị hắn siết chặt lấy eo. Đành thở dài một hơi. “Chuyện này đúng là có thật.” Vị phu quân này, ta chưa từng gặp mặt bao giờ, chỉ nghe nói đến cả đám côn đồ trong thôn cũng không dám chọc vào hắn. Sắc mặt hắn rõ ràng trầm xuống. “Vậy cớ gì nàng vẫn gả cho ta? Ta còn nghe nàng từng khen hắn ôn hòa, lễ độ, thậm chí rất có cảm tình với hắn.” Ta lại thở dài. “Quả thực đúng vậy, nhưng thời loạn thế này, hắn vốn không thể bảo vệ ta, có thích đến đâu cũng có ích gì?”

Mỹ Nhân Tâm Cơ

Mỹ Nhân Tâm Cơ Chỉ vì một câu của Thần nữ: “Trong vòng trăm năm, Tô gia tất sinh ra yêu nghiệt họa quốc, khiến giang sơn đổi chủ”, Hoàng đế liền hạ chỉ, tru di Tô phủ, lưu đày cửu tộc. Ngay cả tiểu hồ ly trắng ta nuôi cũng không được buông tha. Khi đại tẩu qua đời, trong bụng vẫn còn mang thai. Tô phủ bị san thành bình địa, cỏ cũng không mọc nổi. Ta được phụ thân và huynh trưởng giấu trong giếng sâu, mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Một tháng sau, ta sống thoi thóp, bò lên đỉnh Phổ Đà sơn, tìm đến mẫu thân của tiểu hồ ly, dập đầu cầu xin: “Tiên hồ đại nhân, xin ban thần lực cho ta, chờ ngày đại thù được báo, ta nguyện dùng sinh mệnh này đổi lấy mạng sống cho Tiểu Bạch.” Tiểu Bạch là hài tử duy nhất của tiên hồ, cũng là hồ ly trắng do một tay ta nuôi lớn. Thần nữ đã phán rằng Tô gia nữ tất thành tai họa, vậy ta sẽ khiến lời tiên đoán của nàng trở thành sự thật!

Ngày Gió Xuân Về

Ngày Gió Xuân Về Cha ta là rể của nhà khác. Còn ta là con riêng của cha ta ở bên ngoài. Năm ta năm tuổi, cha ta dẫn theo mẹ ta bỏ trốn, bỏ lại ta một mình. Khi đói, ta đã ăn rơm trên mái nhà, uống cặn dư trong thùng nước rửa bát. Khi ta bị bọn trẻ ăn xin đánh đến thoi thóp thì bà bán thịt lợn ở chợ bỗng từ đâu xuất hiện. Bà chính là vợ cả của cha ta, bà không có con cái. Bị người ta chỉ trích là con hổ cái cô độc, cuộc sống cũng không được như ý. Ta theo bà giết lợn bán thịt, chiến tranh qua đi, dần dần hết khổ. Ta trở thành một ngự tứ nữ y, bà cũng có được đứa con gái bên cạnh mình. Lúc này cha ta bỗng xuất hiện, nói muốn bù đắp cho ta, còn muốn tái hợp với bà. Ta cười lạnh lùng, lấy ra tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ, còn bà thì lấy dao giết lợn, đuổi theo cha ta năm con phố.

Thú Vương Sủng Ái

Thú Vương Sủng Ái  Cái bình giữ nhiệt của tôi, hình như có sự cộng hưởng nào đó với Thú Vương. Tôi vặn nắp bình, Thú Vương mặt đỏ bừng. Tôi rót nước, Thú Vương ngửa đầu thở dốc. Tôi uống nước, Thú Vương… cong lưng lại, biến về nguyên hình. Một ngày nọ, tôi đánh mất bình giữ nhiệt. Thú Vương tốt bụng lấy ra hai cái: “Ngươi làm mất cái biết động đậy này, hay cái biết phát nhiệt này?” Tôi nói, không phải cái nào cả. “Ngoan lắm, vậy ta thưởng cả hai cho ngươi.”

Yến Chi Lai Thì

Yến Chi Lai Thì Ta đã làm sư tôn phản diện suốt hai trăm năm. Nuôi hắn ngoan ngoãn hiểu chuyện, tiên tư ngọc chất. Cho đến khi nam chính định mệnh của ta xuất hiện, hắn hoàn toàn phát đi*n. Giây trước còn giẫm lên cổ tay nam chính, giây sau Thẩm Nhạn Bạch nước mắt rơi lã chã: “Hu hu, sư tôn, hắn mắng ta là chó đi*n.” “Nhưng rõ ràng, ta chỉ là tiểu cẩu ngoan ngoãn của sư tôn thôi mà~” Về sau, ta mới phát hiện. Không phải đồ đệ của ta làm người hai mặt. Mà là ta… hình như có hai đồ đệ hay sao ý!?