HE
Quả Thông Nhỏ Trong Tay Ma Tôn Tôi bị đại phản diện trói buộc rồi! Cứ mỗi khi ngủ, tôi với hắn lại hoán đổi thân xác cho nhau. Để tránh bị hắn liên lụy, tôi ngày ngày chăm chỉ làm việc, thay hắn thu phục lòng người, làm việc thiện tích đức. Nhờ vậy, hai giới hòa bình thịnh vượng, nhắc đến ma tôn ai cũng tán thưởng, ca ngợi. Cho đến khi… hắn ép tôi vào góc tường, giọng khàn khàn trầm thấp: “Cả trăm năm cơ nghiệp của ta, đều bị ngươi hủy hoại hết rồi sao?”
Cùng Bạn Học Khám Phá Nhà Ma Tôi cùng các bạn học đi khám phá một căn nhà ma. Lớp trưởng xinh đẹp Tô Nhã Nhã nép vào lòng bạn trai tôi. Tôi sợ hãi thốt lên: “Tôi sợ lắm!” Bạn trai tôi, Triệu Thần, ôm chặt lấy tôi, nói: “Đừng sợ, anh sẽ ôm em chặt hơn.” Trong không gian mờ tối, tôi nhìn thấy hai người họ lén lút trốn ở góc phòng, trao nhau nụ hôn. Triệu Thần thậm chí còn hứa với Tô Nhã Nhã, để khiến cô ta vui, rằng anh sẽ đẩy tôi từ tầng cao nhất xuống. Nhưng họ không biết, căn nhà ma này chính là nhà tôi. Những con ma trong nhà đều coi tôi như báu vật, không bao giờ để tôi chịu chút uất ức nào.
Anh Có Dám Yêu Em Không? Kỳ thi đại học năm đó, trên người tôi bỗng dưng xuất hiện một bản đáp án. Giống như đang khiêu khích giám thị: “Nhìn này! Tôi gian lận đó!” Nhưng rõ ràng tôi là học sinh được tuyển thẳng vào Thanh Hoa mà?! Tôi không hiểu, tôi đã được nhận vào Thanh Hoa rồi, còn gian lận làm gì? Cho đến khi tôi về nhà, mới phát hiện ra — tất cả bắt đầu từ đêm trước kỳ thi đại học. Mẹ nuôi cố tình dùng mực tàng hình viết chữ lên áo tôi, muốn tôi nhường lại suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa theo diện chỉ tiêu tỉnh cho con gái sếp của bà ta. Chỉ để đổi lấy một triệu tệ, làm sính lễ cho người anh trai không cùng huyết thống của tôi. Sau đó, tôi chuyển hướng thi vào Bắc Đại. Nhưng lại bị anh ấy ép vào góc tường, nói rằng: “Không cưới em thì không lấy ai cả.” Ơ… thế thì… cho em gửi lời cảm ơn mẹ trước vậy! Không thể không nói: Một triệu này, thơm thật!
Mười Một Năm, Không Gặp Lại Người chồng mà tôi đã yêu 11 năm đột nhiên nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh muốn cho cô ấy một danh phận.” Ngày hôm sau, chúng tôi đến cục dân chính. Kể từ ngày đó, anh ấy không quay về nhà nữa, chỉ có những tin tức của họ xuất hiện liên tục trên mạng xã hội. Còn tôi, cũng từ bỏ việc hỗ trợ công ty của anh, chỉ đứng nhìn xem anh có thể tự mình đi bao xa.
Bạn Thân Tôi Là Tiểu Phú Bà Tôi với bạn thân cùng vào làm một công ty. Cô ấy là con gà đẻ trứng vàng ở phòng kinh doanh, còn tôi là người tiên phong ở phòng dự án. Bạn thân: “Cục cưng, đưa cậu đơn hàng này, muốn không?” Mắt tôi sáng lên: “Muốn!” Kết quả là đơn hàng trị giá hàng triệu mà chúng tôi đã làm việc chăm chỉ để giành được, cuối cùng lại bị nhỏ trà xanh nhảy dù xuống cướp công. Nhỏ trà xanh thành tinh đó còn đắc ý trước mặt chúng tôi: “Trẻ đẹp, có năng lực thì sao? Cuối cùng chẳng phải vẫn làm nền cho tôi sao.” Tôi không nhịn được, thà mất việc còn hơn, nhất định phải chửi thẳng mặt con nhỏ trà xanh này. Sau đó, tôi thì thầm với bạn thân: “Công ty này thật tệ, tớ định nghỉ việc, còn cậu thì sao?” Bạn thân: “Cậu nghỉ tớ cũng nghỉ.” Chúng tôi vừa nộp đơn xin nghỉ việc, vị chủ tịch bí ẩn của công ty đã xuất hiện. Anh ta ôm chặt chân bạn thân tôi, khóc lóc thảm thiết: “Tiểu thư, xin đừng đùa với tôi, nếu cô nghỉ việc, công ty này sẽ không trụ nổi đến ngày mai…”
Hai Kẻ Thất Tình Lại Thành Đôi Trúc mã Cố Tư Viễn của ta đã cưới đệ nhất tài nữ kinh đô Lâm Khê. Ta và Lục tiểu hầu gia, hai kẻ thất tình, trong tiệc cưới của họ đã cùng nhau uống rượu đến say khướt. Bởi vì, ta thầm thương trộm nhớ Cố Tư Viễn, còn hắn lại yêu Lâm Khê. Chúng ta uống đến say mèm, trước mặt mọi người, ta ôm hắn khóc đến đau đớn. Cứ như vậy, ta và Lục tiểu hầu gia bị gia đình ép buộc thành thân. Đêm động phòng, ta thấy trên tường phòng tân hôn treo bức tranh của Lâm Khê. Để công bằng, ta lấy bức họa của Cố Tư Viễn trong lòng ra, treo song song lên đó. Lúc này, Lục tiểu hầu gia bước vào phòng tân hôn, bất ngờ thốt lên một câu. “Nhìn thế này, họ đúng là một đôi trời sinh, vô cùng xứng đôi!”
Tiểu Đầu Lĩnh Sơn Tặc Cha ta đi cướp, mang về một nam hài tám tuổi. Cái vẻ ngỗ ngược đó, giống hệt như con sói con ta gặp khi đi theo cha đến Mạc Bắc lúc còn nhỏ. Tất cả mọi người đều quỳ lạy hắn, gọi hắn là điện hạ. Ta thì cầm ná bắn vào gáy hắn. Cha ta sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, túm lấy gáy ta nhét ta vào gầm bàn. “Hắn là thái tử.” Ta thò đầu ra khỏi gầm bàn, chớp chớp mắt hỏi: “Thái tử là thứ gì? Có lợi hại hơn ta, một tiểu đầu lĩnh sơn tặc không?” Mười năm sau, ba nghìn cấm vệ quân đóng quân ngoài Lưu Vân trại, đón thái tử Phong Mặc hồi kinh. Ta trốn trong đống cỏ khô không ai để ý, than trời trách đất.
Nàng Là Sự Cứu Rỗi Hồi nhỏ ta bị bệnh sốt cao, đích tỷ lo lắng cho ta nên sau khi thành thân đã gả ta cho tiểu thúc tử của mình. Phu quân ta chơi bời lêu lổng, ăn chơi trác táng, ngày ngày chỉ biết trêu mèo chọc chó. Tỷ phu là người thanh lãnh tự kiềm chế, ngay thẳng chính trực nhưng lại bị một nữ tử yếu đuối quấn lấy, hắn do dự không quyết, dây dưa không dứt, cho đến khi nữ tử kia mang thai. Đích tỷ đau lòng lắm, nhìn thấy phu quân ta tay xách lồng chim, lắc lư đi lại, liền nhắm mắt thở dài, hỏi ta: “Hai tỷ muội chúng ta không thể mãi chôn chân ở đây, có đi không?” Ta quay đầu nhìn phu quân ngu ngơ của mình, gật đầu, dứt khoát nói: “Đi.” Tỷ tỷ đi đâu, ta đi đó. Ngay khi hai ta đang chuẩn bị bỏ trốn thì phát hiện phu quân ta đang kề dao vào cổ đại ca, mắt liếc xéo, môi cong lên, ánh mắt lạnh lùng: “Đi, quỳ xuống xin lỗi đại tẩu rồi mau chóng giải quyết nữ tử đó đi.” Chàng nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không thì nàng dâu của lão tử cũng muốn chạy.” Sau đó nhìn về phía ta đang run rẩy trong góc, tủi thân nói: “Vãn Vãn, nàng không cần ta nữa sao?”
Xuân Sơn Có Tĩnh Thư Bách phu trưởng đưa về di cốt của cha ta. Hắn thấy đại ca ta định bán ta, không đành lòng, hỏi ta có muốn đi theo hắn không. Ta ôm lấy đứa bé còn đang quấn trong tã lót, cẩn thận từng li từng tí nhìn qua hắn. Hắn cười cười, vết sẹo ở khóe miệng giật giật, nói: “Chỉ với hai mẹ con các ngươi cũng không làm ta nghèo đi được.”
Thành Chủ Gấu Trúc Ta là một con gấu trúc bình thường ở Bích Sơn. Nhưng ta rất chăm chỉ. Những con gấu trúc khác mỗi ngày chỉ dành năm tiếng rưỡi để ăn, sáu tiếng để ngủ, và còn lại nửa tiếng để tu luyện. Còn ta, mỗi ngày chỉ cần năm tiếng để ăn, sáu tiếng để ngủ, và một tiếng còn lại để tu luyện. Những người trong tộc mỗi lần đi qua lãnh thổ của ta đều la lên: “Đừng cố gắng nữa! Cố gắng không nổi đâu!” Nhưng ta chẳng bận tâm đến họ, ngày này qua ngày khác, chăm chỉ rèn luyện, cuối cùng ta đã trở thành yêu quái đầu tiên trong một trăm năm qua có thể biến hình thành người.
Đóa Hoa Nở Muộn Tôi là một Beta sống trong thế giới ABO, xung quanh toàn là Alpha siêu cấp cơ bắp. Vì thế tôi chỉ có thể che giấu bản thân, cho đến một ngày, thuộc tính Omega trong tôi đột ngột thức tỉnh. Sau khi bị phát hiện, đám Alpha lực lưỡng lập tức vây quanh tôi: “Giờ thì… chọn một người đi?”
Mất Mát Tuổi Thanh Xuân Lần đầu tiên đến tháng năm mười lăm tuổi, tôi đã làm bẩn ghế sau xe BMW của mẹ. Bà túm tóc tôi lôi xuống xe, tiện tay cầm chiếc túi xách giá vài vạn tệ đập vào bụng tôi. Khi cái tát của bà rơi xuống khiến tôi choáng váng, thì những bạn nam cùng lớp đang chơi bóng đi tới. Họ nhận ra tôi, ánh mắt dừng lại ở chiếc quần đã nhuộm đỏ của tôi. Một khắc này, mẹ tôi đẩy tôi ra. “Bọn họ quen biết mày đúng không?” “Đến đây, đến đây! Dứt khoát mất mặt luôn đi!” Nhìn lan can cầu chỉ cao tới thắt lưng mình. Tôi rất muốn nhảy xuống.
Hoàng Hậu Duy Nhất! Ngày thứ hai mươi tám sau khi ta được sắc phong làm Hoàng hậu, đích tỷ của ta vào cung. Nàng muốn đổi lại thân phận với ta, trở về làm Hoàng hậu cao quý. Ta vui mừng nhảy cẫng lên, hớn hở muốn ôm Thanh Long đại đao của ta ra khỏi cung. Dù sao ta cũng chẳng muốn hầu hạ tên bạo chúa thất thường, động một tí là ch ém người như Phó Thanh Hoằng đâu. Chỉ là sau đó, ta bị Phó Thanh Hoằng chặn lại ở trường săn, hắn híp mắt, cười như không cười: “Chuồn đi không một tiếng động luôn ha, Lục Thương Nhĩ, gan to rồi nhỉ.”
Thiên Thần Đến Rồi! Sau khi sống lại, chuyện đầu tiên tôi làm chính là đến bệnh viện bỏ đứa bé trong bụng, sau đó ly hôn với Cố Cảnh. Tôi không cần quyền nuôi dưỡng con trai Cố Thời Bạch, cũng không cần tài sản khác, chỉ cần một căn nhà view biển ở một thị trấn nhỏ ven biển. Ba phòng ngủ một phòng khách nho nhỏ được tôi bố trí rất ấm áp, tất cả dụng cụ mua đều là bộ đồ gia đình. Ngay từ đầu Cố Thời Bạch cho rằng những thứ này được chuẩn bị cho nó, chẳng thèm quan tâm. Cho đến khi nó phát hiện ra căn phòng màu hồng của trẻ em đầy búp bê và tủ quần áo đầy những chiếc váy công chúa xinh đẹp, nó mới hoảng sợ. Nó và Cố Cảnh đều cảm thấy tôi bị bệnh, tôi điên rồi. Nó khóc lóc chất vấn tôi: “Mẹ, con mới là con ruột của mẹ, vì sao mẹ không nhìn con một cái, lại đối xử tốt với đứa con gái mà mẹ tưởng tượng ra như vậy?” Nó không biết, đây không phải tưởng tượng, tôi thật sự từng có cô con gái xinh đẹp ngoan ngoãn. Con bé sống trong ký ức kiếp trước của tôi.
Tôi Là Nữ Chính Trong Truyện Của Con Gái Tôi đang mang thai. Nhưng từ ngày phát hiện có thai, trong đầu tôi luôn vang lên một giọng nói tự xưng là con gái tôi, cảnh báo tôi rằng chồng tôi sẽ ngoại tình, sẽ quay lại với “bạch nguyệt quang” mối tình đầu đã về nước, đuổi hai mẹ con tôi ra khỏi nhà, để tôi và con gái phải sống lưu lạc ngoài đường.Con bé bảo tôi nên ph a` th.a/i, ly hôn, ra ngoài đi làm.Nhưng tôi nhìn người đàn ông hàng ngày pha trà bưng nước, bóp chân xoa lưng, kể chuyện cười pha trò với tôi, tôi bắt đầu do dự. Anh ấy thật sự có người phụ nữ khác ngoài kia sao?
Chồng Ma Dịu Dàng Trong căn phòng của tôi xuất hiện một người, nhưng có thể người này không phải là người. Đó là một… con ma. Còn là một con ma có hội chứng OCD, và là một con ma có ý định dùng vẻ đẹp để quyến rũ, dụ dỗ tôi yêu nó.
Thuê Nhà Của Ma Tôi là một con ma và một cô gái đã chuyển đến ngôi nhà ma ám mà tôi đang sống. Để dọa cô ta, tôi đã bay ra phía sau trong khi cô ta đang rửa mặt. Không nghĩ tới, cô ta nắm lấy tai tôi: “Anh nói anh là con ma đẹp trai mà anh lại muốn nhìn lén khi tôi đi tắm à?”
Duyên Định Ba Sinh Ta mang thai đã sáu tháng, nhưng vẫn quyết tâm gõ lên chiếc trống Đăng Văn. Một vị thị vệ nhíu mày nhắc nhở: “Phàm làai gõ trống Đăng Văn, theo luật trước tiên phải chịu năm mươi đại bản.” “Không sợ, dù bị đánh, ta cũng phải tố cáo.” Ta kiên định trả lời. Phu quân lo lắng chạy từ triều đình đến: “Phu nhân, nàng làm vậy là vì sao? Vi phu chưa từng nghĩ đến việc cưới người khác, cũng chưa bao giờ làm điều có lỗi với nàng.” Ta đưa tay lau đi giọt lệ ủy khuất trên mặt chàng, dịu dàng nói: “Yên tâm,người ta tố cáo không phải là chàng.”
Giả Liên Của Tôi Mẹ tôi, bà ấy ghét tôi. Người ta thường nói, người may mắn thì dùng tuổi thơ để chữa lành cả cuộc đời, còn kẻ bất hạnh thì dùng cả đời để chữa lành tuổi thơ. Còn tôi, thuộc về trường hợp sau.
Giấc Mơ Làm Tiểu Thiếp Cha cướp tiền dành dụm qua đông để mua rượu, còn toan bán nương vào lầu xanh để rước tiểu thiếp về nhà. Nương không chịu được, đã lén bế tiểu muội bỏ đi. Nhưng ta không trách nương, chỉ mong nương đừng quay trở lại nữa. Bởi vì, ta sắp trở thành một tiểu thiếp mà nương ghét nhất rồi.