HE
Trở Về Từ Địa Ngục Năm tôi 5 tuổi, tôi và mẹ đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi. Người đứng sau vụ tai nạn đó chính là bố tôi và người bạn thân nhất của mẹ tôi. Sau khi nhận được khoản tiền bảo hiểm từ cái chết của mẹ con tôi, họ kết hôn, sống hạnh phúc như một gia đình thực thụ. Thỉnh thoảng, người phụ nữ kia sẽ lo sợ: “Liệu hai mẹ con họ có trở thành quỷ quay lại báo thù chúng ta không?” Bố tôi chỉ cười nhạo bà ta mê tín dị đoan. Nhưng họ không hề biết rằng, tôi chưa chết. Và tôi, khi trở lại để báo thù, chắc chắn sẽ đáng sợ hơn cả ma quỷ.
Vụ Án Vương Quả Phụ Ngày hôm sau khi ca ca đỗ tú tài. Vương quả phụ mặc áo cưới, bụng lớn treo cổ chết trước cửa nhà ta. Huyện lệnh vì thế mà tước bỏ công danh của ca ca, không cho hắn tiếp tục tham gia khoa cử. Nhưng bọn họ không biết, ta có thể giao tiếp với âm dương, đối thoại cùng ma quỷ. Tối hôm đó, ta và ca ca đốt hương dẫn hồn trong sân. Vương quả phụ thè cái lưỡi dài ngoằng xuất hiện. “Vương quả phụ, rốt cuộc là ai hại chết ngươi?” Ta còn chưa kịp hỏi xong, nàng ta mắt đỏ ngầu xông về phía ca ca ta; “Tên bạc tình kia! Trả mạng lại cho ta!”
Ân Hữu Trọng Báo Cha đã mất ba ngày, nhưng ta không có tiền mua quan tài. May mắn là mùa đông, thi thể không dễ hư thối. Ta định bán mình, giống như năm xưa mẹ đã làm.
Đánh Cắp May Mắn Từ nhỏ tôi đã bị trói buộc với hệ thống đổi trí thông minh lấy tiền tài, theo thời gian gia đình càng giàu có, tôi càng trở nên ngốc nghếch. Bố mẹ tôi thường xuyên đánh mắng tôi, luôn thiên vị cô em gái thông minh lanh lợi, cho rằng con bé mang lại tài lộc cho gia đình. Cho đến trước kỳ thi đại học, tôi đã trưởng thành. “Ký chủ đã trưởng thành, tiền tài sẽ không còn do bố mẹ quản lý, trí thông minh cũng sẽ được trả lại, xin hãy tiếp nhận.”
Nhân Duyên Rực Rỡ Bạn cùng phòng của tôi hẹn hò với 9 người bạn trai cùng một lúc. Mỗi khi quá bận, lại nhờ tôi đối phó giúp vài anh. Tổng cộng tôi đã giúp cậu ấy chia tay 8 anh bạn trai rồi. Chỉ còn lại một người là học bá, đồng thời cũng là trùm trường. Lúc này đây, hắn đang đứng trước cửa ký túc xá, bắt bạn cùng phòng xuống ba mặt một lời. Vừa hay, tôi lại là cao thủ nói chuyện đó nha.
Hoán Đổi Nhân Duyên Ta là đại tiểu thư của phủ Lăng Dương Bá. Kiếp trước, đích mẫu vì thương yêu nữ nhi của mình, đã tráo đổi hôn sự giữa ta và đích muội. Bà để ta thực hiện hôn ước gả vào Từ gia đã suy bại, còn vì đích muội mà mở đường, đưa nàng tiến cung. Nhưng bà lại không ngờ rằng, hoàng đế không gần nữ sắc, hậu cung không có hoàng hậu, quý phi nắm quyền. Đích muội tiến cung chưa được bao lâu đã đắc tội với quý phi, bị cấm túc ba tháng. Ba tháng kỳ hạn chưa đến, đích muội liền sầu muộn mà mất, hương tiêu ngọc vẫn. Còn Từ lang thì trúng liền Tam nguyên, được thánh thượng ca ngợi hết lời, lại còn khen phụ thân và ta trọng nghĩa, hứa hẹn thủ tín bất kể giàu nghèo, trong lúc nhất thời ta trở thành tấm gương các quý nữ ở kinh thành, phong quang vô hạn. Đích mẫu thấy vậy thì hối hận không thôi. Ngày đích muội qua đời, bà ta khóc thảm thiết một hồi, thân thể cũng ngày càng suy nhược, chưa đầy một năm sau thì rời xa nhân thế. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Từ gia chủ mẫu là Ngô thị nhập phủ bái phỏng. Sau khi đích mẫu khách khí tiễn khách, bà ta liền kín đáo cùng phụ thân bàn bạc, muốn để đích muội thực hiện hôn ước. Ta cảm thấy thật buồn cười. Ở kiếp trước, đích mẫu ra đi quá sớm, chỉ nhìn thấy sự vẻ vang của Từ gia. Nào hay việc để đích muội gả vào Từ gia, thực chất là đang hại nàng?
Mỹ Nhân Tâm Cơ Chỉ vì một câu của Thần nữ: “Trong vòng trăm năm, Tô gia tất sinh ra yêu nghiệt họa quốc, khiến giang sơn đổi chủ”, Hoàng đế liền hạ chỉ, tru di Tô phủ, lưu đày cửu tộc. Ngay cả tiểu hồ ly trắng ta nuôi cũng không được buông tha. Khi đại tẩu qua đời, trong bụng vẫn còn mang thai. Tô phủ bị san thành bình địa, cỏ cũng không mọc nổi. Ta được phụ thân và huynh trưởng giấu trong giếng sâu, mới may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Một tháng sau, ta sống thoi thóp, bò lên đỉnh Phổ Đà sơn, tìm đến mẫu thân của tiểu hồ ly, dập đầu cầu xin: “Tiên hồ đại nhân, xin ban thần lực cho ta, chờ ngày đại thù được báo, ta nguyện dùng sinh mệnh này đổi lấy mạng sống cho Tiểu Bạch.” Tiểu Bạch là hài tử duy nhất của tiên hồ, cũng là hồ ly trắng do một tay ta nuôi lớn. Thần nữ đã phán rằng Tô gia nữ tất thành tai họa, vậy ta sẽ khiến lời tiên đoán của nàng trở thành sự thật!
Xuân Ý Vị Vong Ta nhặt được một thư sinh về làm ở rể. Hắn tuấn tú vô cùng, chỉ tiếc thân thể lại yếu nhược. Ta ngày ngày ngóng trông đêm động phòng, còn dọa hắn: “Uống xong bát thuốc này mà vẫn không khá lên, thì ta sẽ hưu chàng đấy!” Phu quân của ta sắc mặt khi trắng bệch khi đỏ bừng, xem ra sợ bị ta hưu đến phát khiếp. “Ngoan nào, giếc xong con heo là ta về với chàng ngay.” Ta hôn nhẹ lên má hắn, dịu giọng dỗ dành. Ai ngờ hắn lại ho càng dữ dội hơn. Haiz… phu quân ta cái gì cũng tốt, chỉ tiếc… không được, thật khiến người ta đau đầu.
Trăng Treo Ngọn Gió Tôi là nữ chính của câu chuyện cứu rỗi, và trước khi gặp hắn, đã có 47 nam sinh xuyên không đến để công lược tôi. Nhưng cuối cùng, tất cả đều bị hệ thống xóa xổ. Trì Hoành là người thứ 48. Hắn không giống như những kẻ công lược trước đây, những người sẽ đứng ra bảo vệ tôi mỗi khi tôi bị bắt nạt. Thay vào đó, hắn đứng sau lưng tôi rồi bắt đầu hát: “Thiếu niên tất có sự ngông cuồng, tựa sông núi vững chắc, kiên cường.” (*Một đoạn trong bài hát “少年中国说 -Thiếu niên Trung Quốc nói) “Này bạn, bạo lực học đường đáng bài xích biết bao, nhưng khoảnh khắc này, nơi này, thật phù hợp để thực hiện vài động tác Bát Đoạn Cẩm đấy nhỉ?” (*Bát đoạn cẩm (八段錦) là tác phẩm của Đạo gia nhằm luyện dưỡng thân thể (tức thuộc phép đạo dẫn))
Mua Được Phu Quân Thành thân hai năm, mãi đến khi bị công chúa ban cho chén rượu độc, ta mới biết mình vốn chỉ là ngoại thất mà phò mã trộm nuôi bên ngoài. Sau khi giả chết, ta trốn vào núi sâu làm ruộng. Về sau lại tốn hai lượng bạc vụn mua về một gã nô lệ thô kệch. Khi cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, phò mã lại một lần nữa tìm đến ta. Hắn trốn khỏi hoàng thành, cả người nhuốm máu, cầu xin ta cùng hắn rời đi. Ta còn chưa kịp lên tiếng, thì gã nô lệ xưa nay ít nói bỗng nắm chặt cổ phò mã mà nói: “Dám lừa gạt muội muội, đoạt thê tử của ta, ngươi nghĩ Trẫm sẽ tha cho ngươi sao?”
Tuế Tuế An Ninh Ngày ta bị nhốt vào lãnh cung, tuyết lớn bay đầy trời, băng trên mái hiên dày hơn một thước. Tiểu thái giám áp giải ta tới cảm thấy vừa lạnh vừa xui xẻo, đẩy ta vào cửa lớn lãnh cung rồi vội vàng bỏ chạy. Trong Hợp Hoan cung của Quý phi hàng đêm vang lên tiếng hát ca, mà ta chỉ là người nàng tiện tay bắt tới để chịu tội thay mà thôi.
Sắc Phù Dung Ta ích kỷ tham lam, hám danh hám lợi, dùng đủ mọi thủ đoạn để gả cho tân khoa trạng nguyên. Ngày đại hôn, phụ thân của trạng nguyên bị kết tội, nhà bị tịch thu, cả gia tộc bị lưu đày. Vừa mới nắm tay phu quân thề non hẹn biển, ngay sau đó ta đã ôm vàng bạc bỏ trốn. Buồn cười chết mất. Người phụ trách tịch thu gia sản lại chính là vị kế huynh ta từng chèn ép, hành hạ từ bé, chỉ hận không thể róc xương lột da ta. Rơi vào tay hắn, ta còn đường sống hay sao? Đúng lúc ta mồ hôi đầm đìa chui qua cửa chó, đột nhiên trước mắt hiện lên hàng chữ: 【Nữ phụ lại bắt đầu tự tìm đường chết rồi, chỉ cần liếc mắt đưa tình với kế huynh là có thể giữ mạng, vậy mà lại lựa chọn ôm vàng bạc bỏ trốn, kết quả còn chưa ra khỏi thành đã bị cướp sạch, mất mạng ngay trong hẻm nhỏ.】 【Nữ phụ, ngươi hồ đồ rồi! Rõ ràng ưa trèo cao, sao không nhìn xem kế huynh ngươi là ai! Hắn về sau chính là đại phản diện quyền khuynh triều dã đấy!】 【Buồn cười chết mất, ai đời đi tịch thu gia sản mà còn tắm rửa xức hương, búi tóc chỉnh tề, một thân hoa phục như đang khoe sắc vậy!】 【Chạy cái gì mà chạy! Hắn đâu phải đến để tịch thu gia sản, hắn là đến bắt ngươi đấy!】 … Ta chợt khựng lại.
Giả Giả Thật Thật Ta là một thiếu nữ xuất thân từ khu ổ chuột. Vậy mà lại mang dung mạo giống hệt công chúa đương triều. Trước ngày đại hôn, công chúa đào hôn. Không rõ từ đâu mà Thái tử lại biết đến ta mà tìm đến tận nơi. Hắn cao cao tại thượng, không cho phép cự tuyệt: “Ta muốn ngươi giả làm công chúa, thay nàng hoàn thành hôn lễ, cho đến khi tìm lại được nàng.” Ta phủ phục quỳ dưới đất đồng ý. Hắn không hề biết, trong căn phòng sau lưng ta, chỉ cách vài bước chân, là nơi giam giữ “muội muội đào hôn” của hắn.
Hiệp Sĩ Của Em Chồng tôi gặp tai nạn xe, khi tỉnh lại thì đầu óc đã hỏng. Mỗi ngày đều lải nhải 800 lần rằng mình là người trùng sinh. Anh nói xin lỗi tôi. Kiếp trước anh ngoại tình, nghe lời tiểu tam, không những phản bội tôi mà còn khiến tôi ôm hận mà chết. Còn nói đến chết tôi cũng không chịu tha thứ cho anh. Nói xong, anh tự tát mình ba cái, khóc nức nở. Tôi ôm anh, nhìn các cổ đông trong phòng bệnh, mắt ai cũng đầy bối rối. Bề ngoài tỏ ra bình tĩnh, nhưng bên dưới chân, tôi đã cào được ba cái lâu đài di động của Howl.
Mãi Mãi Bên Anh Phó Lương là con trai đỡ đầu của mẹ tôi, tôi thích anh đã nhiều năm nhưng anh vẫn không rung động. Sau một lần thức dậy, tôi phát hiện mình chỉ là nữ phụ độc ác trong cuộc đời anh. Thế là tôi giả vờ mất trí nhớ. Tôi nằm trên giường bệnh, mẹ chỉ lần lượt từng người để tôi gọi tên, lúc chỉ đến Phó Lương, tôi gọi: “Anh trai.” Sắc mặt Phó Lương lập tức tái lại.
Xuyên Đến Bên Nàng Phu quân nuôi từ bé của ta là trạng nguyên tương lai. Hắn lợi dụng ta để thành danh, sau đó trở mặt cưới người trong lòng, còn diệt cả tộc ta, đày ta vào ngục tối. Trong ngục tối âm u, hắn và tân nương nắm tay nhau, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói, nhục nhã ngày hôm đó, ta sẽ trả lại gấp ngàn lần!” Chớp mắt, ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ, không hiểu nổi giấc mơ này là điềm báo hay là nỗi lo lắng trong lòng. Sáng hôm sau, ta và Thôi Ninh Viễn cùng ngồi xe ngựa đến học đường nhưng nửa đường lại đâm phải một người. Người bị đâm ngã ngửa đầu dậy, lộ ra khuôn mặt thanh tú lạ thường, đôi mắt sáng ngời linh hoạt. Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?” Ta vô tình liếc nhìn sau lưng hắn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là Đường Lộ, tân nương mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mơ đêm qua sao?
Thư Tình Ban Ngày Để làm bẽ mặt tôi, Bùi Cách lại một lần nữa đem thư tình tôi viết ra làm trò đùa trước mặt mọi người. Cậu ta cười khẩy một tiếng và nói: “Có ai thích cô ta không? Đến cầu xin tôi đi.” Mọi người đều cười ồ lên nhưng có người đột nhiên hỏi một câu: “Ơ, cô ấy đâu rồi?” Nào ai biết, cách một bức tường, tôi đang bị bạn cùng phòng của cậu ta đè lên cánh cửa. Từ Tri Bạch vừa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, vừa chậm rãi lần mò cúc áo trên váy tôi. “Chẳng phải nói là thư tình viết cho tôi sao, tại sao lại đưa đến tay cậu ta?” “Hình phạt đã nói trong điện thoại hôm qua, hay là thử xem?” “Xoẹt ——” Có người “vô tình” đụng phải bàn tôi khiến cho quyển sách ở ngoài cùng bị rơi xuống, cây bút đang viết dở trong tay tôi đột nhiên bị kéo ra một đường dài. Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cái bóng dáng quen thuộc kia.
Dạ Huyền Tương Tư “Bệ hạ, nương nương nói ngài ấy là người xuyên không.” Hoàng đế: “Ồ, giá 1 cái áo sơ mi là bao nhiêu?” Tôi: “… Chín tệ mười lăm xu?” Kết quả không có cảnh nhận người thân nào xảy ra cả, sắc mặt Hoàng đế bỗng trở nên âm u, hắn ta trực tiếp đày tôi vào lãnh cung. Tôi: “???” Chuyện gì vậy, chúng ta không phải đồng hương sao?! “Nương nương,” cung nữ nhẹ nhàng nói, “Sao nương nương lại bắt chước Tiên hoàng hậu?” Gì cơ? Đây chẳng phải là thứ mà ai học hết cấp ba cũng biết sao? Tôi bắt chước cái gì chứ, có người bắt chước mặt, có người bắt chước giọng, bây giờ thậm chí còn có người đăng ký bản quyền cả khả năng đọc hiểu tiếng anh hả?! “Tiên hoàng hậu và Bệ hạ tình sâu nghĩa nặng, chỉ tiếc là tạ thế quá sớm, để lại Bệ hạ một mình nhìn tập thơ của ngài ấy mà nhớ thương người đã khuất.” Tập thơ? Tôi thăm dò mở lời: “Đầu giường ánh trăng rọi—?” Cung nữ: “Ngỡ mặt đất phủ sương?” Cung nữ: “Đây là bài thơ đầu tiên trong tập thơ của Tiên hoàng hậu, ai trong cung cũng thuộc lòng!” Dumaa, tôi ngồi phịch xuống đất, sao Tiên hoàng hậu không chừa lại con đường nào cho hậu thế vậy chứ!!!
Tôi Và Mẹ Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Tôi thật không ngờ, một ngày nào đó tôi lại có thể cùng mẹ mình xuyên không. Kích thích không? Chính tôi cũng thấy vậy. Chuyện này kể ra cũng không dài, chỉ vì đêm hôm trước tôi thức khuya đọc tiểu thuyết, sáng hôm sau mẹ gọi tôi dậy không biết bao nhiêu lần mà tôi vẫn bám chặt giường không chịu rời. Điều này khiến mẹ tôi, người đang nấu bữa trưa, đeo tạp dề, tay phải cầm muỗng, xông thẳng vào phòng để “dạy bảo” tôi. Trong cơn bối rối, đầu tôi chưa kịp suy nghĩ, chân đã bật dậy chạy, rồi lại đ//âm thẳng đầu vào… trán của mẹ. RẦM! Đầu óc tôi tối sầm, mắt nổ đom đóm, tai ù ù. Sau đó, tôi không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, thứ đập vào mắt tôi là một căn phòng xa hoa đến mức khó tin. Đây rõ ràng là một căn phòng công chúa! Dù não tôi lúc này vẫn hơi “đơ”, nhưng tôi hiểu rõ đây chắc chắn không phải nhà mình. Ngồi đờ người một lát, tôi quyết định bước xuống giường, vừa đi vừa nhìn quanh, cảm nhận lớp thảm mềm mại không biết làm từ chất liệu gì dưới chân. Rồi tôi vô thức đi đến trước gương— Ngực tôi! Rõ ràng trước đây chỉ là hai chiếc bánh bao nhỏ xíu, sao giờ lại thành C-cup thế này! Chưa kịp mừng rỡ, tôi ngẩng đầu lên và nhận ra… gương mặt này, hình như cũng không phải của tôi. Hả???
Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính Tôi xuyên không vào vai nữ phụ độc ác từng bắt nạt nam chính khi còn nhỏ. Từ lúc chào đời, tôi đã bám lấy cậu ấy, chuyện gì cũng phải tranh cho bằng được. Nam chính uống sữa, tôi giành bình. Nam chính chưa làm gì, tôi đã đổ tội. Nam chính gắp đồ ăn, tôi xoay bàn. Nam chính đi bộ, tôi ngồi xe. Bài tập của nam chính, tôi chôm chỉa. Nam chính yêu sớm, tôi phát thanh cả trường. Vậy mà cậu ấy vẫn không nổi giận. Chắc kiếp trước tôi từng cứu mạng cậu ấy rồi. À quên, nói rõ cho chắc: Tôi không phải nữ chính. Tôi là chị ruột của cậu ấy.