HE
Nhặt Được Con Vẹt Lầy Lội Của Học Thần Lạnh Lùng Tôi nhặt được một con vẹt biết nói lời bẩn. “Nghĩ vợ quá đi mất, muốn hôn vợ, từ trong ra ngoài… chỗ nào cũng phải hôn một cái.” “Vợ đừng cho con ch ó ch.t tiệt kia ăn nữa, nó có hiểu gì đâu? Cho tôi ăn này!” “Vì vợ mà si mê, vì vợ mà điên cuồng, vì vợ mà đâm đầu vào tường rầm rầm!” “Huhu, thích Giang Tuyết Ngư quá đi mất, giá mà cô ấy thật sự là vợ tôi thì tốt biết mấy.” Lúc đang thầm mắng chủ của nó là đồ biến thái thì tôi đơ người luôn. Giang Tuyết Ngư… chẳng phải là tôi sao? Ngay giây tiếp theo, bạn cùng phòng hớt hải xông vào ký túc xá, phấn khích vung vẩy điện thoại. “Tiểu Ngư, cậu thấy bức tường tỏ tình chưa?!” “Nam thần băng sơn đẹp trai lạnh lùng nhất khoa mình bị mất con vẹt, nghe nói ai tìm được được thưởng hẳn mười nghìn đấy!” —
Cẩn Tâm Truy Mộng Ba mươi hai tuổi, tôi muốn dấn thân vào showbiz. Tôi bao nuôi một nam sinh nghèo. Lúc đi ngang trường đại học, tôi thấy Thời Cẩn đang ôm một cô gái trong lòng. Mắt cậu ta đỏ hoe, uất ức mà nhẫn nhịn: “Chị đừng chê em bẩn…” Quan hệ bao nuôi đường đường chính chính. Mà sao lại làm như tôi vấy bẩn cậu ta vậy? Cậu ta thấy dơ, nhưng có khối người không chê. Tôi nhả ra một hơi thuốc, quay đầu nhìn thằng nhóc tóc vàng mặc đồ fake vừa lướt qua, hỏi: “Hỏi xem, có muốn nhận mommy không?”
Ám Hương Sơ Ảnh Tôi là nữ phụ ác độc trong truyện pỏn, đã kết hôn với nam chính được một năm, nhưng mỗi ngày trôi qua, tôi đều muốn ly hôn. Ngoài tôi ra, không ai biết rằng người thừa kế cao quý của nhà họ Tống, bề ngoài thanh cao lạnh lùng, thực chất lại là một kẻ đạo đức giả. Đặc biệt là trong một số chuyện, hắn vô cùng xấu xa và thô tục. Tôi đã nhiều lần không chịu nổi mà đề nghị ly hôn, nhưng hắn chỉ thản nhiên, bóp cằm tôi, cười lẳng lơ: “Là em tự mình quyến rũ tôi trước, dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải chịu trách nhiệm.”
Nuông Chiều Trà xanh muốn leo lên giường sếp. Mà người cô ta ghét nhất, chính là tôi. “Liễu Xuyến, đợi tôi trở thành bà chủ công ty rồi, người đầu tiên tôi sa thải chính là cô!” Buồn cười thật. Chắc cô ta không biết, sếp là anh trai cùng cha khác mẹ với tôi nhỉ? Tối đó, tôi ngồi lên đùi anh, nũng nịu giả giọng mềm mại: “Anh à, có người dọa sa thải em kìa!”
Tĩnh Đêm Tống Hàn Xuyên thường nói: “Chiến tranh lạnh một tuần, mặc định là chia tay.” Yêu nhau một năm, anh ta dùng đúng câu này để nắm thóp tôi suốt một năm trời. Cho đến lần cãi nhau cuối cùng, anh ta lại giở trò cũ. Lạnh lùng xóa kết bạn, chặ/n tôi, bỏ đi mà không buồn ngoảnh đầu lại. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra, mối quan hệ này đã th/ối n/át đến tận cùng. Không còn gửi lời kết bạn lại hết lần này đến lần khác. Không còn khúm núm chạy theo anh ta, níu kéo van xin quay lại. Mà là âm thầm sửa nguyện vọng thi đại học, cố gắng tránh xa tất cả những nơi có thể gặp anh ta. Bảy ngày chớp mắt trôi qua, bạn bè anh ta bắt đầu sốt ruột khuyên nhủ tôi. “Han Xuyên nguôi giận lâu rồi, giờ chỉ đợi cậu chủ động xin lỗi thôi.” “Nếu cậu còn cố chấp nữa, lần này mà chia tay thật thì đến khóc cũng chẳng có chỗ đâu.” Nghe vậy, tôi khẽ cười: “Ừ, vậy thì chia tay đi.” “Như anh ta mong muốn.”
Công Chúa Khắc Phu Ta mệnh cứng, sau khi khắc chết năm vị hôn phu, phụ hoàng ta nước mắt lưng tròng, một đêm không ngủ. Sáng sớm hôm sau, ông cầm theo một danh sách cao bằng đầu người đứng trước cửa phòng ta: “Đây là trưởng tử Trương gia, hôm trước phụ thân hắn ngủ gật trên triều, lơ là triều chính! “Đây là con trai độc nhất của Ngụy gia, hôm trước hắn quanh co lòng vòng mắng trẫm keo kiệt, bủn xỉn! “Còn có tiểu tử Tùng gia là Tùng Dã, già thì tấu trẫm đầu óc có vấn đề, trẻ thì thâm hiểm khiến trẫm mất mặt!” Ta phẫn nộ gật đầu: “Được, vậy trước tiên con khắc già rồi lại khắc trẻ!” Phụ hoàng liên tục xua tay bảo ta tha cho người già, cứ khắc chết thằng con là được. Nhưng phụ hoàng đợi đến khi Tùng Dã và ta thành thân sinh con rồi, vẫn bị cha con Tùng gia làm cho tức giận đến mức nổi trận lôi đình. Ông liền ôm lấy cột trụ hành lang khóc lóc thảm thiết: “Chắc chắn là lão già Tùng gia kia khắc trẫm!”
Đào Sắc Phùng Xuân Ta hỏi Liên di nương: “Di nương, thái giám và nam nhân bình thường có gì khác nhau?” Liên di nương ấp a ấp úng: “Chính là… không thể sinh con…” Ta bừng tỉnh, không thể sinh con ư? Hóa ra còn có chuyện tốt như vậy! Thế là ta vui vẻ hân hoan gả cho vị thái giám ấy.
Năm Tám Tuổi, Tôi Vì Cứu Trúc Mã Mà Bị Bắt Cóc Năm tám tuổi, vì cứu trúc mã, tôi đã bị bọn buôn người bắt cóc. Mười năm sau trở về, bên cạnh cậu ấy đã có một cô gái giống tôi đến bảy phần, thế thân tôi, chiếm lấy cuộc sống của tôi. Cô ta đường hoàng bước vào nhà tôi, ôm chầm lấy cha mẹ tôi, thân thiết đến mức không chút e dè. Sau đó, tôi vô tình bắt gặp cô ta gọi bọn buôn người là “ba mẹ”, còn đang thương lượng với bọn chúng về kế hoạch bắt cóc tôi một lần nữa. Trong cơn hoảng loạn, cô ta lái xe đâm chết tôi. Càng đáng sợ hơn là Trúc mã của tôi lại giúp cô ta che giấu tội trạng, ném xác tôi xuống biển. Khi mở mắt ra lần nữa Tôi quay về ngày bọn buôn người sắp sửa bắt cóc trúc mã. Tôi trầm tư suy nghĩ: Không xa đây có một trại trẻ mồ côi… Hình như ở đó có một cậu bé trông rất giống trúc mã của tôi?
Kịch Bản Hoàn Hảo Của Kẻ Phản Bội Sau khi chồng tôi gặp tai nạn xe hơi qua đời, anh ta để lại khoản nợ mấy ngàn vạn (~68 tỷ – 306 tỷ).Không biết vì sao, trên mỗi tờ giấy nợ đều có dấu tay của tôi.Tôi buộc phải gánh nợ, bán hết công ty và tất cả tài sản đứng tên mình mới miễn cưỡng trả xong.Sau khi trả hết nợ, tôi không còn một xu dính túi, dẫn theo đứa con gái đang bệnh tật quỳ gối cầu xin cha mẹ chồng giúp đỡ.Cha mẹ chồng sống rất dư dả, nhưng lại từ chối giúp đỡ mà còn đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà.Con gái tôi vì không được chữa trị kịp thời nên qua đời trong bệnh viện.Sau khi con chết, người bạn thân đề nghị tôi hiến tặng nội tạng của con để kéo dài sự sống của đứa bé khác.Tôi nuốt nước mắt đồng ý.Nhiều năm sau khi phẫu thuật hiến tặng, tôi làm lao công trong trung tâm thương mại.Tại đó, tôi vô tình nhìn thấy người chồng vốn đã chết của mình đang ôm eo bạn thân, cười nói vui vẻ.Chồng và bạn thân nhìn thấy tôi, thản nhiên bật cười rồi tiết lộ toàn bộ sự thật.Hóa ra cái chết do tai nạn xe chỉ là giả, ép tôi trả nợ mới là thật.Việc kéo dài sự sống của con gái cũng là giả, mục đích thực sự là để con của chồng tôi và bạn thân nhận được nội tạng.Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, tôi lao vào đánh nhau với cả hai, nhưng lại bị bọn họ đẩy n gã từ trên l.ầu xuống, ch .t thảm.Khi mở mắt ra lần nữa.Tôi đã quay về ngày hôm trước khi chồng gặp tai nạn.
Duyên Tàn Trăng Cạn Không ai biết vào ngày phu quân ta đỗ bảng vàng, hắn đã nói cuộc hôn phối giữa chúng ta không thể tính là thật. Giống như chẳng ai biết rằng Hứa Túc là phu quân của ta. Thẩm thẩm nhà bên có lòng tốt muốn giới thiệu một nam nhân cho ta. Ta không dám giấu diếm, đành nói với bà rằng ta là một quả phụ. Ngày tái giá, Hứa Túc cưỡi ngựa tới, lật đổ cả bàn đồ ăn, nổi giận quát: “Ngươi cho rằng ta đã chết rồi sao?”
Phong Quang Vô Hạn Một buổi livestream phỏng vấn, MC hỏi tôi: “Nếu không ở trong giới giải trí, bạn sẽ làm gì?” Tôi buột miệng trả lời: “Về nhà thừa kế tài sản tỷ đô.” Vừa dứt lời, tôi lập tức bị đẩy lên hot search. Mọi người thi nhau châm biếm, cho rằng một nghệ sĩ hạng mười tám như tôi còn dám mơ mộng hão huyền. Nhưng sau khi rời khỏi giới giải trí, tôi thực sự đã trở thành đại gia sau màn.
Vợ Ơi, Anh Yêu Em Đồ ngốc mà tôi nhặt về gần đây cứ thích đi theo sau mông tôi. Thỉnh thoảng còn ôm tôi rồi gọi: “Vợ ơi!” Tôi nhịn không được nữa, đẩy anh ta ra: “Tôi không phải vợ anh!” Đồ ngốc bị dọa sợ, trong mắt ngấn lệ, hàng mi rung rung, nhỏ giọng tủi thân nói: “Vợ ơi…” Tôi mềm lòng trong chốc lát: “Gọi đi gọi đi.” Dù sao anh ta cũng chẳng hiểu gì. Cho đến một tháng sau, tôi thấy ông trùm giới Bắc Kinh đăng tin tìm người. Đây không phải là đồ ngốc nhà tôi sao?! Đêm đến, người đàn ông đã khôi phục trí nhớ tựa đầu lên cổ tôi. Hờ hững va chạm. Giọng điệu nguy hiểm mà bình thản: “Vợ ơi, bị em phát hiện rồi…”
Tiểu Hoàng Đế Thiên hạ đều biết, người giúp ta lên ngôi – Cố hầu, ba năm sau lại trở thành nam sủng trên long sàng của ta.
Cánh Chim Tự Do Quốc sư tiên đoán rằng, trong mười năm tới, sẽ có một ngôi sao tai họa đầu thai vào nhà họ Giang. Mười năm này, nếu Giang gia sinh con trai thì vô sự, nhưng nếu là con gái, nhất định phải bị vạn tiễn xuyên tim, lăng trì xử tử, mới có thể giữ gìn sự bình yên cho Đại Diễn. Khi ta chào đời, thủ lĩnh Cẩm Y Vệ đã đứng đợi ngoài sân, nâng một chiếc khay trong tay. Bên trái khay là con dao phiến ngư sắc bén nhất được chế tạo từ Phi Thạch Xử. Bên phải là một chiếc khóa trường mệnh. “Đại phu nhân, ngài hãy nhìn cho rõ, là phúc hay là họa?” Sắc mặt Đại phu nhân đầy vẻ không cam lòng: “Là phúc.” Thủ lĩnh vẫn chưa tin, nhìn về phía cung nhân bên cạnh. Lão ma ma siết chặt thỏi vàng trong tay áo, khẽ đáp: “Chúc mừng Giang đại nhân, quý tử giáng sinh.”
Lệch Quỹ Đạo Tôi là tiểu thư hàng thật giá thật của Sở gia danh giá vừa được tìm về. Sau khi trở về nhà, tôi luôn so bì với cô con gái giả kia. Trong lúc tôi lại một lần nữa bắt chồng mình đàn áp em trai anh ấy, cũng như bắt con trai phải giành giải nhất cuộc thi piano, thì chợt nhìn thấy những dòng comment hiện lên. 【Vai phụ này đúng là tự làm khổ mình, có cuộc sống sung túc với ông chồng giàu có, rảnh rỗi còn chung tình, đứa con cũng nghe lời như thế, vậy mà chỉ biết bám đuôi nữ chính để ganh đua.】 【Không sao đâu, rồi con trai cô ta sẽ vào tù, chồng phá sản ngập trong nợ nần, chết thảm để khỏi liên lụy đến cô ta, lúc đó cô ta mới chịu tỉnh ngộ.】 【Mong cho ngày đó mau đến, hehe, cô ta không nhận ra con trai mình đã bị cô ta dạy hư rồi, thắng được cuộc thi là nhờ bắt con trai nữ chính khoá trong toilet, chẳng trách sau này vào tù.】 Hoá ra tôi là nhân vật đối địch với cô con gái giả trong truyện ngôn tình thiên kim thật giả.
Tái Sinh Từ Tàn Tro Năm thứ sáu sau khi kết hôn, người chồng xưa nay ăn chay niệm Phật, lạnh nhạt vô dục của tôi bỗng nhiên tát tôi một cái. Lý do là vì đứa con riêng của anh ta với tiểu tam bị tai nạn xe, anh ta cho rằng là tôi thuê người làm chuyện đó. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên không muốn nhịn nữa. Chỉ muốn buông bỏ tất cả, làm cho mọi người cùng sống không yên. Về sau, anh ta điên cuồng tìm cách bù đắp, nhưng chẳng thể nào quay lại được nữa.
Tráo Con Biểu muội của phu quân đã thừa lúc ta hôn mê sau sinh muốn tráo đổi nữ nhi của ta. Ta lại thừa lúc nàng ta đắc ý ngủ say đổi trở lại. Nàng ta ngày ngày hành hạ chính nữ nhi mình, dồn hết tình thương cho nữ nhi của ta. Ta vừa nhìn vừa lau nước mắt, thật là một bi kịch nhân gian. Gieo nhân nào gặt quả nấy.
Cải Mệnh Người đời chỉ biết Liễu gia có hai vị tiểu thư. Đại tiểu thư kinh tài tuyệt diễm, nhị tiểu thư dung mạo tựa thiên tiên. Còn ta là tam tiểu thư không có danh tiếng gì. Kiếp thứ nhất, đại tỷ gả cho Ninh An hầu, sống như quả phụ cả đời. Kiếp thứ hai, nhị tỷ gả cho Ninh An hầu, lúc sinh nở một xác ba mạng. Giờ đây, kiếp thứ ba, nhìn hai tỷ tỷ tranh nhau vào hang cọp, ta e thẹn nói: “Muội đã thầm thương hầu gia từ lâu, xin hai tỷ tỷ thành toàn.” Kiếp này, để ta đi gặp Ninh An hầu.
Mộng Uyên Ương Tần Tu mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ ấy, Nguyễn Uyển trở thành thiếp của hắn. Suốt đời, hắn đối xử với nàng thật tốt, nhưng nàng vẫn mãi u sầu, buồn bã. Cuối cùng, nàng ra đi khi tuổi còn rất trẻ. Sau khi nàng mất, Tần Tu từ quan, mang theo tro cốt nàng, ôm chiếc bình sứ nhỏ nhắn trong lòng rồi nhảy xuống hồ tự tận. Nước hồ lạnh thấu xương, nhưng ở ngực, nơi ôm lấy chiếc bình ấy, vẫn ấm áp lạ thường.
Độc Sư Vân Cẩm Mẹ giấu ta trong một ngăn bí mật, lúc đó ta cứ nghĩ bà muốn chơi trò trốn tìm với mình. Nhưng bà lại dùng một miếng vải nhét chặt vào miệng ta, nghiêm nghị dặn rằng bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng. Qua khe hở nhỏ của ngăn bí mật, ta tận mắt chứng kiến một trăm ba mươi hai mạng người của Tấn gia bị giết hại, thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông. Kẻ dẫn đầu cuộc thảm sát là một nam tử phong nhã, vận trường bào trắng như tuyết, chính là Trung thư lệnh Tống Minh của Đại Hạ. Hắn dùng chiếc khăn trắng lau sạch vết máu loang trên lưỡi kiếm, vừa lau vừa nở một nụ cười lạnh lẽo đầy âm khí: “Kẻ tiện dân thấp hèn mà cũng vọng tưởng lay động thế gia trăm năm, thật không biết lượng sức mình.” Vậy nên, gia tộc của hắn cũng đáng phải bỏ mạng dưới tay một kẻ tiện dân như ta.