HE

Thiên Mệnh

Thiên Mệnh Khi Thái tử đăng cơ, đã lập Thái tử trắc phi làm Hoàng hậu. Nguyên nhân rất đơn giản, trên sách mệnh có ghi, Hoàng hậu đầu tiên của Thái tử sẽ chết vì loạn tiễn xuyên tim. Ngày thánh chỉ phong Hậu hạ xuống, tỷ tỷ của ta, tức là Thái tử phi Thẩm Thành Vân, cười tươi rói đến cung của ta, hành lễ không mấy nghiêm chỉnh: “Thần thiếp xin chúc mừng Hoàng hậu nương nương.” Sau đó, nàng lại tiến đến gần ta, đôi môi đỏ tươi cong lên đầy ác ý: “Thẩm Nhược Nhược, hãy trân trọng hai ngày tốt đẹp này đi nhưng cũng đừng quá đắc ý, nếu để ta không vui thì sau khi ngươi chết có được thụy hiệu tốt hay không, đều do ta quyết định.” “Thật sao?” Ta lùi lại một bước, trầm giọng nói. “Vậy thì tỷ tỷ nhất định đừng chết trước ta.”

Đạo Cô Quán

Đạo Cô Quán Ta là một nữ đạo cô. Vì muốn cải thiện bữa ăn trong đạo quán, Tạ Dũ nguyện gả mình cho đích tôn đã qua đời nhiều năm của nhà họ Tạ để kết âm hôn. Nửa đêm, có người gõ cửa đạo quán. Ngoài cửa là một công tử xa lạ phong tư nhã nhặn, áo rộng tay dài, dáng vẻ yểu điệu như liễu trước gió. “Công tử tìm ai?” Ánh mắt công tử nhàn nhạt rơi trên mặt ta, “Tìm nương tử của ta.” “Ai cơ?” “Là nàng.” Ta: … Khóe má công tử khẽ hồng lên như hoa xuân nở rộ, mắt dịu dàng nhìn ta không chớp. “Nương tử, nàng xem, đêm đã khuya, phu quân cũng mệt rồi, chi bằng…”

Mẹ Chỉ Yêu Cô Ấy

Mẹ Chỉ Yêu Cô Ấy Tôi trọng sinh trở về những năm 80, khi ấy nhà tôi chỉ có một suất thi đại học. Mẹ tôi lại nói y hệt như kiếp trước: “Cha mẹ con bé Linh Giao mất cả rồi, để nó đi học trước đi. Còn con, cứ thay ba vào nhà máy làm đi, đó cũng là công việc ổn định, cơm ăn áo mặc không lo mà.” Kiếp trước tôi ngoan ngoãn mềm lòng, nghe lời mẹ. Ngày ngày đi làm ở nhà máy, vừa lo học phí sinh hoạt cho Linh Giao, vừa nuôi cả nhà. Sau đó bệnh của ba tôi nặng hơn, trong nhà lại không có nổi một đồng tiền chạy chữa. Lúc đó tôi mới biết, hóa ra mẹ đã đưa hết tiền cho Linh Giao mua nhà, cưới chồng ở thành phố. Tóm lại cả nhà tôi chẳng qua chỉ là bệ đỡ cho Linh Giao mà thôi! Tôi muốn đòi lại tiền, mẹ lại lén bỏ thuốc ngủ vào cơm tôi, khiến tôi ra đường bị xe t/ô/n/g ch .t. Một lần nữa sống lại, suất thi đại học này, có ch .t tôi cũng không nhường!

Phu Quân Lắm Chiêu

Phu Quân Lắm Chiêu Đêm trước khi hòa ly, Ngự sử đại nhân trúng độc mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, vị Ngự sử lạnh lùng băng giá bỗng hóa thành tiểu yêu tinh bám người không buông. “Nàng là phu nhân của ta?” “Ta thật có phúc, cưới được phu nhân xinh đẹp như thế này.” “Phu nhân, ta đã sưởi ấm chăn cho nàng rồi, mau đến đây đi.” Ta: “…” Khi phát hiện ra thư hòa ly thư đã soạn sẵn, hắn kinh hãi đến tột cùng. “Phu nhân, ta đã làm sai điều gì? Nàng cứ nói, ta sẽ sửa hết.” “Có phải do ta hầu hạ phu nhân chưa đủ chu đáo không?” Ta: “…” Phải làm sao để nói cho hắn biết, mối hôn sự của chúng ta, vốn dĩ là giả?

Không Còn Thấy Nàng

Không Còn Thấy Nàng Từ nhỏ ta đã biết, sau này mình sẽ là Tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, trong khi những cô nương khác ngày ngày chơi diều đánh đu, ta lại ngâm mình trong Phật đường tụng kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích những nữ tử có tính cách kiên cường. Ta học cưỡi ngựa vì hắn ta, ngã gãy chân, vẫn không rơi một giọt nước mắt. Ta bất chấp tất cả để sống thành dáng vẻ mà hắn ta yêu thích. Vậy mà hắn ta lại thích một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu, gả cho đại ca của hắn ta, người nổi tiếng là nắm đấm sắt tàn nhẫn. Sau khi kết hôn, Đại lang Tạ gia không gần nữ sắc hệt như trong lời đồn Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa phòng ta, Tạ Vọng Chi che chắn ta đằng sau, dùng ánh mắt cực kỳ lạnh nhạt nhìn ấu đệ của hắn, lạnh lùng lên tiếng: “Bây giờ nàng đã là Đại phu nhân của Tạ gia, đêm hôm khuya khoắt, ngươi đến tìm đại tẩu của ngươi làm gì?”

Cô Dâu Chạy Trốn

Cô Dâu Chạy Trốn Đám cưới hôm đó, Phó Lẫm ở trong phòng thay đồ mây mưa với Tiểu Tước Nhi mà hắn nuôi. Trong tiếng cười đùa của đám phù rể, hắn trao cho cô ta một nụ hôn sâu, vẻ mặt hờ hững. “Sẽ xong ngay thôi. Đám cưới vẫn diễn ra bình thường, đừng làm loạn.” Tôi không làm loạn. Tôi lặng lẽ bỏ trốn khỏi đám cưới. Ba năm sau gặp lại, tôi từ trong chùa cầu nguyện xong đi ra, bị Phó Lẫm bắt được. “Cầu cái gì? Nhân duyên?” Hắn cắn răng cười lạnh. Lông mày rậm che mắt, trông rất hung dữ. Chiếc Maybach dừng trước cửa chùa, hạ cửa kính xe xuống. Người đàn ông có đôi mắt lạnh lùng, đang định nói gì, thì đứa trẻ ngồi ghế sau đã thò đầu ra trước. “Không phải đâu chú ơi.” Đứa bé nghiêm túc trả lời: “Mẹ cháu là đang cầu cháu đó.”

Bình Minh Rực Rỡ

Bình Minh Rực Rỡ Tôi là thiên kim thật bị ôm nhầm. Ngay ngày nhận kết quả xét nghiệm ADN, mẹ ruột tới cửa nói muốn đưa tôi về nhà. Nhưng tôi lại cười lớn, nói: “Sai thì cũng sai rồi, thôi thì cứ giữ nguyên thế này đi, đừng đổi nữa!”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Người Giấy

Người Giấy Thiên kim giả tìm đến tận cửa, ta đang bận rộn làm người giấy. Nàng nhíu mày, châm chọc ta: “Tống gia là thế gia thư hương, ngươi lại cam tâm sa đọa, làm ra những chuyện như vậy?” Ta đưa ra một hình nhân giấy giống hệt nàng: “Phiền cô nương trả năm trăm lượng, không nhận thiếu nợ!” Thiên kim giả tức đến phát run: “Ngươi nguyền rủa ta?” Ta bĩu môi. Nếu không phải kiếp trước nàng đã vớt ta lên từ hố phân, ta cũng chẳng quan tâm nàng có bị gả đi minh hôn hay không.

Thiên Vị Con Nuôi

Thiên Vị Con Nuôi Chồng với mẹ chồng tôi thiên vị con gái nuôi. Con gái tôi thi được hạng nhất, con gái nuôi nói con tôi gian lận, chồng tôi liền ép con gái tôi quỳ gối xin lỗi trước toàn trường. Tiền trong nhà mất, con gái nuôi đổ lỗi cho con gái tôi, mẹ chồng tôi liền mắng con gái tôi là đồ ăn trộm. Thậm chí lúc con gái tôi có bạn trai, con gái nuôi tiện miệng nói một câu: “Con cũng thích bạn trai của chị gái.” Họ không chỉ ép chết con gái tôi, còn vu oan cho con gái tôi, nói con gái tôi làm tiểu tam không thành nên tự tử. Tôi không tin, kiên quyết báo cảnh sát điều tra sự thật nhưng lại bị chồng tôi lái xe cán chết. Trước lúc chết, tôi còn nghe con gái nuôi nói: “Ôi, bà ta tuy có tiền nhưng chỉ khi bà ta chết thì mới không ai phát hiện ra con là con gái ruột của bố.” Sau khi được tái sinh, tôi nhìn đứa con gái nuôi vừa mới được đón về nhà. Tôi cười. Tôi đây sẽ chơi chết nó!

Duyên Khởi

Duyên Khởi Sư tôn từ phàm trần mang về một thiếu nữ. “Con mau ăn thịt nàng để bồi bổ thân thể!” Sư phụ Ma tôn tưởng ta là một con yêu hồ yếu ớt, nên luôn chăm sóc ta vô cùng chu đáo. Nhưng điều mà sư phụ không biết là, ta thực chất chính là Chiến thần từ Thiên giới, được phái đến để gi.ết hắn.

Hôn Lễ Ba Người

Hôn Lễ Ba Người Bạn trai đột nhiên đi công tác nhưng lại quên thoát tài khoản WeChat trên máy tính. Khi giúp anh ta tắt máy, tôi vô tình liếc thấy lịch sử trò chuyện. [Em yêu, tối nay ở bên anh nhé, ông xã của em sắp chết đói rồi.] Cô gái kia nói: [Vậy thì anh không được không dùng biện pháp, em vẫn chưa muốn có thai.] Bạn trai tôi trả lời: [Có thì sinh, sinh một đứa con gái, đáng yêu như em vậy.] Tôi cố kìm nén sự cuộn trào trong lòng, mở ảnh đại diện lên giống hệt tôi. Bạn bè của cô ấy đăng ảnh cưới, người đàn ông ở góc ảnh trông rất nổi bật. Vậy… tôi chỉ là người thứ ba?

Giấc Mộng Kinh Hoa

Giấc Mộng Kinh Hoa Ta mù lòa suốt sáu năm, ngoài ý muốn rơi xuống nước, lại khôi phục thị lực. Nhưng ngay khi mở mắt, ta liền trông thấy nhi tử sáu tuổi của mình đứng bên hồ, trên gương mặt lộ vẻ chán ghét, dùng thủ ngữ hỏi: “Xấu mù lòa khi nào mới ch/et? Ta không muốn ngày ngày đến đây nhìn nàng khiến mẫu thân thương tâm.” Phu quân của ta, người đang lạnh lùng nhìn ta giãy giụa trong nước, cũng thản nhiên dùng thủ ngữ hồi đáp: “Ngu ngốc đến mức này, con còn sợ nàng không ch/ết hay sao?” “Thỉnh an không thể thiếu, suy cho cùng, độc xuyên ruột chỉ có thể do con từng chén, từng chén đút mới khiến nàng tâm cam tình nguyện mà uống.” “Thấy nàng còn khỏe như vậy, ngày mai dược thang, thêm một bát nữa đi.”

Cố Nhân Quy

Cố Nhân Quy Ta là một nhân sâm tinh tu luyện vạn năm, trong lúc độ kiếp bị thương, được lão hoàng đế mang về cung làm phi tử. Ta giả vờ nói mình biết chữa bệnh, dùng râu nhân sâm chữa khỏi bệnh cũ cho hoàng hậu. Thái tử tính tình cao ngạo hỏi ta: “Quý phi nương nương, có thể chữa bệnh tương tư cho cô không?” Ta nghe xong thì vô cùng phấn khích, lập tức chạy đi tìm hoàng hậu nói: “Tỷ tỷ, ta đã bảo ánh mắt nhi tử của tỷ nhìn ta không được trong sáng mà! Quả nhiên ta thắng cược rồi, mau đưa trâm Như Ý cho ta!” Lúc này, hoàng đế vén rèm bước ra, ánh mắt mang theo sát khí nhìn thái tử, nhưng lại nắm lấy tay ta: “Ồ? Thái tử vô lễ với nàng sao? Sao trẫm lại không biết chuyện này?”

Lăng Mộ Khê

Lăng Mộ Khê Nay ta đã mười tám, vẫn chưa gả được cho ai. Mẫu thân ta sốt ruột đến mức xoay như chong chóng, nắm tay ta dặn đi dặn lại rằng lát nữa nhất định phải biểu hiện cho thật tốt. Ta gật đầu đáp ứng. Tam công tử của Thượng thư họ Tống ôn nhã như ngọc, thân vận bạch y phiêu dật, người còn chưa kịp bước vào, mẫu thân ta đã sai người đuổi hắn đi rồi. Ta đầy vẻ nghi hoặc nhìn mẫu thân. Mẫu thân ta ngữ trọng tâm trường nói với ta: “Hài nhi à, y phục trắng khó giặt, nương là vì nghĩ cho con thôi.” “Nhưng nương à, gả qua đó rồi con cũng đâu phải giặt đồ đâu.” “A!” Mẫu thân ta đập trán, “Nương quên mất rồi.”  

Ba Lần Gả Lang Quân

Ba Lần Gả Lang Quân Ngày thứ hai sau khi đính hôn với vị hôn phu, ta xuyên không đến mười năm sau. Mở mắt ra, bên đầu giường có một đôi long phượng thai đáng yêu đang nằm sấp, sợ sệt gọi ta là mẫu thân. Sau đó, ta gặp được phu quân mười năm sau của mình. Lông mày và đôi mắt của chàng u ám, hoàn toàn không giống với vị công tử thanh phong minh nguyệt trước kia. Sau này ta mới biết, thân thể của ta đã bị một người nữ tử khác chiếm giữ mười năm.

Viên Mãn

Viên Mãn Tân hoàng đế bỏ rơi ta, cưới ánh trăng sáng của hắn. Từ đó, cả nhà ta bắt đầu buông thả. Biên ải bị tấn công, cha ta: Bệnh cũ tái phát, không dậy nổi. An ninh kinh thành không tốt, đại ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền. Hộ bộ không có tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho vay được. Tân hoàng đế nổi giận: Các ngươi là cái thá gì? Trẫm có đầy người! Được thôi~ Tiếp tục buông thả. Sau đó, huynh trưởng của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế phái đi nghênh địch, suýt nữa bị giết. Huynh thứ của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế lôi đi phá án, ba ngày sau thì sợ ngây người. Mẹ của ánh trăng sáng vì muốn chống lưng cho con gái mà đã tiêu hết cả tiền dành dụm. Ô hô~ Cứ buông thả mãi, cứ sung sướng mãi~~~

Có Thù Tất Báo

Có Thù Tất Báo Mạnh Thanh Chu ném ta vào ổ cướp, dùng ta để đổi lấy sự bình an cho Chu Nhược. Ta nắm chặt lấy tay áo, cầu xin hắn đừng bỏ rơi ta. Hắn bẻ từng ngón tay ta ra, thản nhiên nói. “Loan Loan, nàng hãy cố gắng sống sót, những thứ khác không quan trọng.” Thật hay cho câu những thứ khác không quan trọng. Chu Nhược là viên ngọc không tì vết, thanh danh không thể bị vấy bẩn. Còn ta chỉ là một con hát hạ lưu, sinh ra đã hèn kém, đáng bị chà đạp, không có gì quan trọng.

Tử Yến

Tử Yến Ta là nữ thứ, do kỹ nữ sinh ra. Cha ta vì muốn thăng quan tiến chức, đã đem ta gả cho Cửu Thiên Tuế làm thiếp. Nghe nói thái giám là kẻ giỏi tr@ tấn phụ nữ nhất, nên từ lúc định ra hôn sự, ta đã ôm lấy quyết tâm phải ch-t. Lão già ấy muốn bán con gái cầu vinh hoa, ta thì nhất định không để lão ta được như ý. Không chỉ vậy, ta còn muốn kéo cả nhà hắn chôn cùng. Nhưng đêm tân hôn, ta lại sững người tại chỗ. Kẻ được đồn là quyền khuynh triều dã – Cửu Thiên Tuế – lại mang khuôn mặt giống hệt người trong lòng ta!

Nàng Dâu “Hào Môn”

Nàng Dâu “Hào Môn” Chị họ tôi sống bằng nghề lừa tiền sính lúc lễ kết hôn. Mỗi cuộc hôn nhân của chị ta chỉ kéo dài nửa năm, đợi thời gian truy tố tiền sính lễ qua đi, chị ta lập tức ly hôn để đổi sang nhà khác. Sau khi biết chuyện này, tôi đã khuyên chị ta rất nhiều. “Điều này là vô đạo đức, lỡ như chị gặp phải kẻ cứng đầu, cả đời chị sẽ bị hủy hoại.” Sau khi nghe lời tôi, chị họ không còn muốn lừa tiền sính lễ nữa. Ai ngờ, nửa đêm anh họ tôi lại cầm dao gõ cửa nhà tôi. “Chị tao lừa tiền sính lễ để mua nhà cho tao, liên quan gì đến mày? Mày cố tình gây chia rẽ hả?” “Mày còn nói với chị tao rằng, đứa em trai chỉ biết bám chị gái sẽ không có kết cục tốt, nếu chị tao còn lừa tiền sính lễ, mày sẽ báo cảnh sát bắt chúng tao.” “Mày giỏi lắm nhỉ? Ra đây cho tao, tao không sống được thì mày cũng đừng hòng sống.” Tôi trực tiếp báo cảnh sát. Sau khi anh họ tôi bị xe cảnh sát đưa đi, tôi run rẩy tra camera nhưng lại phát hiện chị họ đang trốn trong cầu thang, nhìn anh họ cầm dao tìm tôi. Hóa ra chị ta không muốn thay anh họ lừa tiền sính lễ nhưng lại không dám nói thẳng nên kéo tôi ra làm bia đỡ đạn. Tốt nhất là anh họ giết chết tôi, chị ta cũng có thể nhân cơ hội đó loại bỏ đứa em trai hút máu. Nếu đã như vậy, tôi nhất định phải báo đáp chị ta thật tốt.

Tiểu Ác Long

Tiểu Ác Long Ta là một con ác long mù lòa, lại còn đang mang thai, mà chẳng biết cha đứa bé là ai. Vấn đề là, làm gì có con rồng đực nào có thể sinh trứng chứ? Vậy mà, công chúa câm mà ta bắt về lại đột nhiên mở miệng: “Xin lỗi, đứa bé trong bụng ngươi là của ta…” Sợ ta không tin, nàng kéo tay ta, chậm rãi vén váy lên… Khoan đã, cảm giác này—chẳng lẽ công chúa cũng có của quý sao?? Đầu óc ta như nổ tung.