HE

Mất Mát Tuổi Thanh Xuân

Mất Mát Tuổi Thanh Xuân Lần đầu tiên đến tháng năm mười lăm tuổi, tôi đã làm bẩn ghế sau xe BMW của mẹ. Bà túm tóc tôi lôi xuống xe, tiện tay cầm chiếc túi xách giá vài vạn tệ đập vào bụng tôi. Khi cái tát của bà rơi xuống khiến tôi choáng váng, thì những bạn nam cùng lớp đang chơi bóng đi tới. Họ nhận ra tôi, ánh mắt dừng lại ở chiếc quần đã nhuộm đỏ của tôi. Một khắc này, mẹ tôi đẩy tôi ra. “Bọn họ quen biết mày đúng không?” “Đến đây, đến đây! Dứt khoát mất mặt luôn đi!” Nhìn lan can cầu chỉ cao tới thắt lưng mình. Tôi rất muốn nhảy xuống.

Sau Khi Trọng Sinh Ta Không Muốn Làm Hoàng Hậu

Sau Khi Trọng Sinh Ta Không Muốn Làm Hoàng Hậu Hoàng Thượng muốn cùng nữ nhân mình yêu sinh một đứa con trai, để nối dõi tông đường. Thế nhưng, bọn họ cố gắng mãi, mang thai bảy tám lần, cũng chỉ được hai đứa con gái.

Xuyên Thành Nữ Chính Trong Truyện Truy Thê

Xuyên Thành Nữ Chính Trong Truyện Truy Thê Vừa trúng số 1000 vạn, tôi đã xuyên thành nữ chính trong truyện theo đuổi vợ đến hộc máu anh đài. Giờ phút này, tôi đang cầm tờ chẩn đoán ung thư, nhìn thẳng vào nam chính đang đưa ánh trăng sáng đi khám thai. Ánh trăng sáng nửa người dựa vào nam chính, cười nói: “Chúng tôi không có gì cả, cô đừng hiểu lầm.” Nam chính phụ họa: “Em đừng làm loạn.” Tôi tiến lên một bước, tát cho nam chính hai cái. Sau đó ngồi phịch xuống đất bắt đầu phát điên: “Trời ơi! Tôi vừa được chẩn đoán ung thư, đã thấy chồng dẫn tiểu tam đi khám thai rồi!” “Mọi người hãy phân xét cho tôi đi!”

Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính Thương Thầm Tôi

Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính Thương Thầm Tôi Tôi có thể nhìn thấy bạch nguyệt quang đoản mệnh của nam chính. Nam chính là đàn ông. Bạch nguyệt quang cũng là đàn ông. Đúng vậy, đây là một câu chuyện đam mỹ thế thân sướt mướt. Tôi là nữ phụ độc ác tranh giành với thế thân. Tôi kiêu căng nghịch ngợm, quyết tâm làm khó dễ thế thân. Bạch nguyệt quang lạnh lùng châm chọc: “Ác độc như vậy, không trách được là chẳng ai thích cô.” Sau đó, cốt truyện đảo lộn, thế thân ngượng ngùng tỏ tình với tôi. Nhưng bạch nguyệt quang lại không chịu. “Châu Châu, đừng đồng ý, em thích anh có được không?”

Ánh Hà

Ánh Hà Ngày thiếu gia thành thân, tân phu nhân đã đuổi ta ra khỏi phủ. Ở Hầu phủ mười một năm, hành lý cuối cùng cũng chỉ có một gói đồ nhỏ. Tân phu nhân là tiểu thư của danh gia vọng tộc họ Thôi, ánh mắt nhìn ta vừa cao ngạo lại vừa mang theo một tia thương hại. “Ngươi đừng trách ta, ta biết ngươi lớn lên cùng phu quân.” “Chàng coi trọng ngươi, ta không dám đánh cược.” Ta không nói gì, chỉ quỳ xuống dập đầu lạy nàng. Phải cố gắng lắm mới kìm được nụ cười ở khóe miệng. Nào có gì đâu, phu nhân, ta còn phải cảm ơn người mới phải. Dù sao trước đó ta đã nói rất nhiều lần, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta đã lên kinh ứng thí, chẳng mấy chốc sẽ đến chuộc thân cho ta về thành thân. Nhưng thiếu gia không tin, cứ khăng khăng nói ta ghen nên mới lừa hắn, còn nói sau khi cưới sẽ nạp ta làm thiếp. Hắn đâu biết, nô tỳ sẽ không ghen đâu. Ta và hắn chưa bao giờ bình đẳng, nói gì đến tình yêu?

Không Ngờ Tôi Lại Là Vợ Thật Của Kim Chủ

Không Ngờ Tôi Lại Là Vợ Thật Của Kim Chủ Tôi là con chim hoàng yến duy nhất bên cạnh Thái Tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh. Một ngày nọ, tôi vô tình thấy màn hình điện thoại của thái tử gia hiện lên một tin nhắn mờ ám: “Chồng ơi, tối nay hẹn ở chỗ cũ nhé~” Tôi sững lại một chút, rồi bình tĩnh khóa màn hình giùm anh ta. Anh ấy mỗi ngày đã mệt như vậy rồi, đi qua đêm với mấy em gái khác thì có sao đâu?

Chồng Tôi Là Tổng Tài Cuồng Công Việc

Chồng Tôi Là Tổng Tài Cuồng Công Việc Kiếp trước, tôi và em gái kế cùng lúc gả chồng. Cha bảo chúng tôi chọn một trong hai người liên hôn, em gái dứt khoát chọn con trai của nhà giàu nhất, còn tôi thì gả cho một nhà giàu nhất mới nổi. Kết quả ai mà ngờ được sau khi gả đi, con trai nhà giàu nhất suốt ngày tăng ca, không có thời gian về nhà, mỗi tháng đưa cho em gái tôi năm mươi triệu tiền tiêu vặt. Em gái nói không chịu nổi bạo lực lạnh, bất chấp sự phản đối của gia đình mà hủy hôn. Còn nhà giàu mới nổi thì ngày nào cũng đúng giờ về nhà, cùng tôi như hình với bóng. Vì thế kiếp này, em gái giành chọn nhà giàu mới nổi trước, để tôi gả cho con trai của nhà giàu nhất. Tôi sợ ngây người. Mỗi tháng chồng không về nhà, còn có năm mươi triệu tiền tiêu vặt, không sướng sao? Nhất định phải chọn nhà giàu mới nổi không có học thức lại còn thích kiểm soát?

Cuộc Sống Thường Ngày Của Bạn Trai Mất Trí Nhớ

Cuộc Sống Thường Ngày Của Bạn Trai Mất Trí Nhớ Bạn trai ngoài ý muốn bị mất trí nhớ, may mắn thay bộ não khốn kiếp kia không có bị hư hỏng. Trà xanh xuất hiện bày tỏ rằng vẫn còn yêu anh ấy. Bạn trai: “Bị ông già 80 tuổi đuổi ra khỏi nhà liền tìm đến tôi tiếp mâm à?”. Đứa bạn khốn nạn sau lưng xúi giục anh ấy đá tôi. Bạn trai: “Mặt lớn như vậy, quản chuyện quản đến trên đầu ông đây?”. Ngay cả em gái nuôi của bạn trai cũng góp một chân, nói rằng bọn họ là thanh mai trúc mã có hôn ước từ bé. Bạn trai lần này không nói chuyện nữa, mà là trực tiếp đem người ném ra khỏi cửa. Tôi đứng ở bên cạnh cười như lợn kêu. Kết quả là anh ấy quay lại đối diện với tôi nói: “Muốn thu hút để thượng vị?”. Tôi: “…” Haha, trước tiên anh bỏ cái tay ra khỏi eo của tôi trước đi.

Vương Gia Ngốc Nghếch

Vương Gia Ngốc Nghếch Sau khi bị ban hôn cho vị vương gia ngốc nghếch, ta trở thành trò cười của cả kinh thành. Tên ngốc kia ngây thơ lương thiện, dễ bị bắt nạt. Ta cũng thực hiện tận trách nhiệm của một vương phi, ở bên cạnh hắn, bảo vệ hắn. Cho đến khi chúng ta bị ám sát… Bóng người bên cạnh động đậy, tên thích khách máu me đầy mình. Trong lúc ta còn đang ngẩn người, hắn tủi thân tiến lại gần: “Đáng sợ quá, bổn vương sợ…” Ta giật giật khóe mắt: “Chàng còn giả vờ nữa à?”

Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá

Tỷ Tỷ Bị Nữ Xuyên Không Đoạt Xá Tỷ tỷ nói mình là nữ chính, muốn độc mỹ, không tiếc kháng chỉ đào hôn, hại cả nhà chúng ta vào ngục. Hằng vương lấy tính mạng cả nhà ta ra uy hiếp, yêu cầu tỷ tỷ hồi tâm chuyển ý, ta cũng khổ sở cầu xin nàng cứu chúng ta. Nhưng nàng lại nói ta trói buộc đạo đức, muốn hi sinh hạnh phúc cả đời của nàng, tham sống sợ chết. “Các ngươi mất đi chỉ là tính mạng, còn ta, mất đi là tình yêu cùngtự do cả đời!” “Ta Tô Nguyệt Ảnh cả đời này, ghét nhất người khác uy hiếp ta!” Hằng vương dưới cơn tức giận, tàn nhẫn giết chết chúng ta. Nhưng tỷ tỷ ta lại phát điên, quay về bên Hằng vương, cùng hắn yêu hận triền miên, ngược luyến tình thâm, nàng chạy ta đuổi… Cuối cùng tha thứ cho nhau, ở bên nhau. Nàng luôn miệng nói độc mỹ, lại trở thành chính phi của Hằng vương, sau khi Hằng vương đăng cơ, nàng trở thành hoàng hậu, vinh sủng đến cực điểm. Còn cả nhà ta, phơi thây hoang dã, hài cốt không còn. Mở mắt lần nữa, cả nhà ta đều được trùng sinh.

Sau Khi Công Công Ở Rể Hoàng Gia

Sau Khi Công Công Ở Rể Hoàng Gia Tướng công Triệu Minh Uyên sau khi đỗ Thám Hoa, liền bị Công chúa đã góa chồng nhiều năm để mắt tới. Trong kinh đồn đại, ta – nữ nhi nhà đồ tể, sớm muộn cũng sẽ trở thành thê tử bị ruồng bỏ. Công công tay cầm gia pháp đứng canh trước cửa, bảo: “Con dâu chớ lo, nghịch tử nếu dám vứt bỏ vợ tào khang, ta sẽ đánh gãy chân chó của hắn!” Ta nói: “Kỳ thực, ta cũng không có đến nỗi tào khang!” Tướng công men theo vách tường mà về, dáng vẻ vô cùng bất đắc dĩ: “Cha, Công chúa để mắt tới người. Còn nói, nếu cha chịu nhập giá hoàng gia, tiền đồ của nhi tử liền khỏi lo rồi.” Công công đỏ bừng mặt, đang muốn nói chuyện, bà mẫu đã vội giành trước, ôm ngực thốt lên: “Vì con ta, ta… hu hu, ta nguyện hy sinh.” Công công: “Bà có hỏi qua ý của ta chưa?”

Mẹ Tôi Có Sức Chiến Đấu Vô Địch

Mẹ Tôi Có Sức Chiến Đấu Vô Địch Cả nhà mười mấy người đang tụ họp ăn cơm, mẹ chồng tôi đột nhiên lớn tiếng nói: “Con phải sinh cho nhà chúng ta một đứa con trai nữa!” Mọi người nhất thời đều im lặng không nói. Tôi đập bàn nói như sấm: “Không vấn đề, hôm nay về nhà là con đi tạo người ngay!” “Mẹ bảo chúng con dùng tư thế nào thì tốt? Tư thế nào dễ thụ thai hơn?” “Con trai mẹ ngày nào cũng kêu mệt, mọi người cũng không thể chỉ giục sinh, cái gì mà tinh hoàn kangaroo, tinh hoàn cá ngựa, viên tráng dương của Hối Nguyên mọi người cũng nên mua một ít về cho tụi con!” Mẹ chồng không biết xấu hổ sao? Vậy thì chúng ta xem ai liều hơn, xem ai chịu chơi hơn ai!  

Tân Nương Nhỏ Của Lý Thừa Tướng

Tân Nương Nhỏ Của Lý Thừa Tướng Ta là tiểu yêu chỉ có thể ký sinh trong thân thể người chết, ngoài ý muốn chui vào xác một tân nương mới chết. Tú tài nghèo mà nàng gả yêu nàng như mạng, hận không thể móc tim móc phổi trao cho nàng. Ta mỗi ngày cẩn thận từng li từng tí, sợ lộ tẩy. Nhưng ta phát hiện, tân nương của hắn vốn định giết hắn trong ngày tân hôn. Mà hắn cũng đã sớm biết, ta thật ra là yêu.

Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà

Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà Sau khi tốt nghiệp mà không tìm được việc làm, tôi trở về quê nhà, tiếp quản 200 mẫu ruộng dưa hấu của gia đình. Nửa đêm, có người gõ cửa: “Ngươi thấy ta giống người hay giống yêu quái?” Tôi mỉm cười: “Tôi thấy anh giống một cộng sự tốt, ngày nào cũng có thể giúp tôi trông dưa.” Về sau, anh vừa lầm bầm mắng chửi vừa giúp tôi canh dưa, đuổi nhím đi.

Mười Năm Như Một Giấc Mộng

Mười Năm Như Một Giấc Mộng Chồng qua đời, tôi tái hôn với một người đàn ông đã thầm yêu tôi mười năm. Anh là chủ tịch một công ty niêm yết, điềm tĩnh, kiềm chế, nghiêm túc và luôn giữ kỷ luật, rất hiếm khi bộc lộ cảm xúc của mình. Tôi luôn nghĩ anh không có tình cảm gì với tôi, cưới tôi chẳng qua vì bị gia đình giục, cần một người vợ cho xong. Cho đến một ngày, tôi nghe thấy anh lén dạy con gái nhỏ đang tập nói gọi mình là ba. Cho đến một ngày, tôi tình cờ nhìn thấy cuốn nhật ký anh viết hồi trung học, ghi lại những cảm xúc thầm lặng dành cho tôi. Cho đến một ngày, khi anh say rượu và mất kiểm soát cảm xúc, ôm chặt tôi mà khóc không thành tiếng: “Anh biết em chưa thể quên được anh ta, anh biết anh không thể sánh với một người đã khuất. Nhưng liệu em có thể… có thể thích anh một chút, dù chỉ một chút thôi được không?”

Cuối Chân Trời Trăng Lặn, Có Thuyền Trở Về

Cuối Chân Trời Trăng Lặn, Có Thuyền Trở Về Tôi ch .t vào năm mà tôi và Tần Xuyên yêu nhau sâu đậm nhất.Trước cửa Cục Dân Chính, khoảnh khắc bị xe tải tông văng lên không trung, tôi trơ mắt nhìn ánh mắt Tần Xuyên từ vui mừng biến thành hoảng loạn…Tôi mang chấp niệm quá sâu, không cam lòng rời khỏi nhân gian.Vất vả trăm bề mới có thể quay về nhân thế, ai ngờ lại trôi dạt tới đúng lễ đính hôn của Tần Xuyên.Tôi uất hận rút đám ruột của mình ra, quấn quanh cổ hắn, định siết ch .t tên bạc tình kia. Nhưng trong lúc vô tình, tôi lại chạm phải ánh mắt đầy hoảng sợ của vị hôn thê hắn.Tôi lúng túng thu ruột lại, lạnh lẽo hiện ra một nụ cười rợn người.“Hi, làm quen một chút nhé. Tôi là vị hôn thê cũ của anh ta — Giang Dao.”

Nhặt Được Một Nhân Ngư Bên Bờ Biển

Nhặt Được Một Nhân Ngư Bên Bờ Biển  Tôi nuôi một mỹ nam ngư. Nước mắt của cậu ấy là ngọc trai, có thể bán được rất nhiều tiền. Hôm nay tôi vẫn như thường lệ ép cậu ta khóc, thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện dòng chữ ảo: [Cười chết mất, nam chính muốn tỏ tình với chị gái bảo bối, ai ngờ bị chị bé đánh ngất rồi bắt về nhà, ngày nào cũng bị bắt nạt, nước mắt cũng bị đem bán kiếm tiền, nam chính thảm thật sự.] [Chị gái bảo bối chắc không biết, nam chính là hoàng tử tộc nhân ngư đó. Nếu chị ta chịu làm vương phi thì sẽ được hưởng vinh hoa phú quý không hết, thế mà lại cứ thích trói nam chính, ngày nào cũng đánh cậu ta.] [Với lại, mỗi lần đánh là đánh ngay giữa cái đuôi cá, chị ấy không biết giữa đuôi cá có gì à? Nghĩ thôi đã thấy đau thay nam chính rồi.] [Bạn lầu trên ơi, tui thấy nam chính chưa chắc là đau đâu, rõ ràng là đang khoái còn gì! Không tin thì nhìn xem, chị gái bảo bối vừa dừng tay, nam chính đã tự đưa đuôi cá cọ vào tay chị ấy rồi kìa!] Tay tôi đang vung đánh liền khựng lại. Mỹ nam ngư trước mặt vẫn mang vẻ xấu hổ và phẫn uất tột cùng, nhưng lại âm thầm ưỡn người, chủ động đưa đuôi cá về phía tôi. Lúc này, một dòng chữ nữa lại lướt qua: [Hóng cái cảnh chị gái bảo bối kiếm đủ tiền rồi vứt nam chính trở lại biển, sau đó nam chính bộc phát bản năng thú tính, ngày nào cũng khiến chị bé khóc lóc cầu xin tha thứ! Tội nghiệp bảo bảo, vẫn chưa biết gì đâu ha!]  

Cố Tướng Và Tiểu Hoàng Thượng

Cố Tướng Và Tiểu Hoàng Thượng Hoàng thượng ban cho ta một bát canh tránh thai. Ta lạnh lùng cười một tiếng, hất đổ xuống đất.

Lê Thanh Chưa Xuất Giá

Lê Thanh Chưa Xuất Giá Năm ta 14 tuổi, cha đem ta bán cho phú hộ giàu nhất Hoài Châu làm kế thất. Ta giúp ông ta nuôi dưỡng Huệ tỷ nhi khi ấy vẫn còn trong tã lót, vậy mà sau khi ông ta lấy phu nhân mới, nữ nhân ấy liền đuổi ta ra khỏi nhà. Lúc sắp bị ch .t cóng ngoài đường, một thư sinh nghèo đã nhặt ta về. Ta may vá kiếm tiền nuôi hắn ăn học thi cử, ai ngờ nghe tin hắn đỗ Thám hoa, rồi cưới công chúa. Huệ tỷ nhi tức tối lẩm bẩm: “Vì sao nương chẳng bao giờ gặp được người tốt?” Ta cười, véo má con bé: “Thư sinh thúc thúc của con có cưới ta đâu, sao lại bảo hắn không phải người tốt?” Cánh cửa gỗ mục nát bị gió tuyết hắt tung, người nọ giận dữ xông vào: “Ai nói ta chưa cưới?”

Câu Chuyện Thường Ngày Chốn Thâm Cung

Câu Chuyện Thường Ngày Chốn Thâm Cung Sau khi trọng sinh, toàn bộ hậu cung đều có thể nghe thấy tiếng lòng của ta. “Nam nhân chẳng có ai tốt cả, ngày mai phải đi ôm đùi hoàng hậu mới được.” Hoàng hậu: “Muội muội tốt, ta đến đây!” “Thục phi nương nương sao lại tặng thái hậu bánh trung thu nhân đậu xanh? Thái hậu bị dị ứng đậu xanh nàng không biết sao?” Thục phi: “Ân nhân! Ân nhân của ta!” “Ngày mai bệ hạ sẽ giết Dung phi.” Dung phi: “??? Sao lại là ta??? Nghĩ nhiều gì nữa, chạy trước đã!”