HE
Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính Trước lúc lâm chung, trước mắt ta vụt qua mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Lão thái quân đừng chết mà, người là người thân cuối cùng của Gia Nghi đấy!】 【Hu hu hu, lão thái quân mà chết, Dục vương nhất định sẽ giáng Gia Nghi xuống làm thiếp, nàng ấy sẽ bị bắt nạt thảm lắm lắm.】 【Lão thái quân mau dậy cứu Gia Nghi đi, giờ nàng ấy vẫn còn đang quỳ trong tuyết, nếu thêm một canh giờ nữa thì đứa nhỏ trong bụng e là không giữ được!】 Gì cơ? Cháu gái ta bị bắt nạt à? Ta hộc ra một ngụm máu đen, đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường: “Nhanh, mang Trường Minh Thương* của ta đến đây!” (*Trường Minh Thương: tên cây thương của bà, có thể hiểu là vũ khí trấn gia hoặc biểu tượng chiến tích thời trẻ)
Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!
Ngày Em Thay Váy Cưới Đêm trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi nhờ cô thực tập sinh đi làm hộ giấy đăng ký kết hôn. Nhưng khi nhận được giấy tờ, cái tên được ghi trên đó… lại là của thực tập sinh. Hắn chỉ lạnh nhạt liếc qua: “Ồ, là do Vi Vi bất cẩn, làm nhầm thông tin thôi.” “Để hôm khác làm lại tờ khác là được.” Tôi không thể tin nổi. Chỉ một câu “bất cẩn” nhẹ hẫng vậy thôi mà hủy hoại cả hôn nhân đời tôi sao? Nhưng tôi không khóc cũng không làm loạn, vẫn tiếp tục yên lặng chuẩn bị hôn lễ. Đến ngày cưới, khi nhìn thấy chú rể đang trao nhẫn cho tôi trên sân khấu, sắc mặt vị hôn phu trắng bệch: “Không phải anh đã bảo em làm lại giấy kết hôn rồi sao? Em chưa làm à?” Tôi tỏ vẻ hối lỗi: “Đều tại em bất cẩn, nhận nhầm chú rể mất rồi. Hay để lần sau nhé?” …
Vệ Lệnh Nghi Đêm trước khi ta gả cho Thái tử, phụ thân từ bên ngoài dẫn về nữ nhi do ngoại thất sinh ra. “Muội muội của con quốc sắc thiên hương, xinh đẹp hơn con nhiều. Có nàng cùng con vào phủ Thái tử, nhất định sẽ giúp con cố sủng.” Ta chỉ thấy buồn cười. Ta chính là kẻ thù giết mẹ của nàng, sao nàng có thể giúp ta cố sủng? Quả nhiên, ngày đại hôn, nàng mặc một bộ y phục trắng tinh khôi đứng bên cạnh ta, thu hút mọi ánh nhìn. Trừ phu quân của ta, Thái tử điện hạ.
Trăng Khuyết Ngày tôi đề nghị ly hôn, cuộc gọi đến cho Lục Thúc Minh được thư ký của anh ta trả lời. Giọng cô thư ký trẻ nghe có vẻ nũng nịu. “Tổng giám đốc Lục đang họp, không tiện nghe máy, có chuyện gì chị cứ nói với em.” Cô ta là người tình mới của Lục Thúc Minh. Lần này tôi không cãi cọ hay gây sự, chỉ bình thản nói với cô ta: “Cô nói với anh ta, đơn ly hôn tôi để ở đầu giường.”
Dạy Chồng Từ Thuở Bơ Vơ Mới Về Ta là nữ nhi của thổ phỉ, sau khi gả cho phu quân, bị nhà chồng xem thường, ngày ngày chịu ấm ức. Không sao, bởi vì ta cũng chẳng phải người tốt lành gì. Bà bà nạp thiếp cho phu quân, không sao, ta quay đầu liền đánh phu quân đến nửa sống nửa chết, rồi lại tặng cho công công hai mỹ nhân. Bà bà muốn phu quân bỏ ta, không sao, ta trực tiếp châm ngòi ly gián, khiến phu quân phân gia ra ở riêng. Về sau, bà bà quỳ xuống cầu xin ta, trả con trai lại cho bà. Phu quân vẻ mặt ấm ức, lí nhí nói: “Nương, người về đi, con sống rất tốt…” Ta đập một cái vào đầu hắn: “Chưa ăn cơm à? Nói nhỏ thế!”
Hạ Nhật Vân Thính Sau ba năm kết hôn với người cầm quyền ở Phó gia, tôi giả chết chạy trốn. Đơn giản vì tôi là sát thủ, tiếp cận hắn chỉ để hoàn thành nhiệm vụ. Phó gia chủ từ trước đến nay trầm ổn không tin tôi đã chết, vận dụng thế lực gia tộc, như điên lên, điên cuồng tìm kiếm tôi. Một năm sau, tôi nhận được nhiệm vụ, tiếp cận người cầm quyền Phó gia càng ngày càng quyền thế ngập trời, trộm lấy bí mật. Lần này tôi quyết định ngụy trang thân phận, trở thành tình nhân thế thân của hắn. Sau đó, trong căn phòng tối. Người đàn ông ở địa vị cao vừa dịu dàng lại bệnh hoạn hôn lên mặt tôi. Thanh âm của hắn khàn khàn: “Bảo bối, là em tự mình đưa tới cửa, thì cũng đừng mong chạy đi được nữa.”
Hoa Hồng Giữa Mùa Tuyết Tôi đã cướp người đàn ông mà em gái mình ngày nhớ đêm mong. Trong một năm cô ta đi du học, người đàn ông ấy, tay cầm tấm ảnh chụp cô ta, tìm đến tôi. “Em biết cô gái trong ảnh này không?” Tôi tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt giống hệt em gái, mỉm cười: “Anh đang tìm tôi sao?”
Thư Tình Dành Tặng Cho Em Bạn thân thích em trai tôi, còn tôi thầm mến anh trai cô ấy. Hai chúng tôi nhìn nhau: “Chơi chút gì đấy kích thích không?” Thế là tôi và cô ấy chơi trò “bị tráo đổi linh hồn”, chuyển qua nhà đối phương ở. Anh cô ấy từ trước đến nay đều lạnh lùng cấm dục, bây giờ lại lộ cơ bụng đi tới đi lui trong nhà. Tôi đơ người 2.5 giây. Sau đó cắn răng quay đầu giả vờ không thèm để ý. Không ngờ rằng túm lấy cổ áo tôi từ phía sau, thấp giọng cười: “Em gái, đừng giả vờ nữa.” “Anh biết là em mà.”
Nhặt Được Con Vẹt Lầy Lội Của Học Thần Lạnh Lùng Tôi nhặt được một con vẹt biết nói lời bẩn. “Nghĩ vợ quá đi mất, muốn hôn vợ, từ trong ra ngoài… chỗ nào cũng phải hôn một cái.” “Vợ đừng cho con ch ó ch.t tiệt kia ăn nữa, nó có hiểu gì đâu? Cho tôi ăn này!” “Vì vợ mà si mê, vì vợ mà điên cuồng, vì vợ mà đâm đầu vào tường rầm rầm!” “Huhu, thích Giang Tuyết Ngư quá đi mất, giá mà cô ấy thật sự là vợ tôi thì tốt biết mấy.” Lúc đang thầm mắng chủ của nó là đồ biến thái thì tôi đơ người luôn. Giang Tuyết Ngư… chẳng phải là tôi sao? Ngay giây tiếp theo, bạn cùng phòng hớt hải xông vào ký túc xá, phấn khích vung vẩy điện thoại. “Tiểu Ngư, cậu thấy bức tường tỏ tình chưa?!” “Nam thần băng sơn đẹp trai lạnh lùng nhất khoa mình bị mất con vẹt, nghe nói ai tìm được được thưởng hẳn mười nghìn đấy!” —
Cẩn Tâm Truy Mộng Ba mươi hai tuổi, tôi muốn dấn thân vào showbiz. Tôi bao nuôi một nam sinh nghèo. Lúc đi ngang trường đại học, tôi thấy Thời Cẩn đang ôm một cô gái trong lòng. Mắt cậu ta đỏ hoe, uất ức mà nhẫn nhịn: “Chị đừng chê em bẩn…” Quan hệ bao nuôi đường đường chính chính. Mà sao lại làm như tôi vấy bẩn cậu ta vậy? Cậu ta thấy dơ, nhưng có khối người không chê. Tôi nhả ra một hơi thuốc, quay đầu nhìn thằng nhóc tóc vàng mặc đồ fake vừa lướt qua, hỏi: “Hỏi xem, có muốn nhận mommy không?”
Ám Hương Sơ Ảnh Tôi là nữ phụ ác độc trong truyện pỏn, đã kết hôn với nam chính được một năm, nhưng mỗi ngày trôi qua, tôi đều muốn ly hôn. Ngoài tôi ra, không ai biết rằng người thừa kế cao quý của nhà họ Tống, bề ngoài thanh cao lạnh lùng, thực chất lại là một kẻ đạo đức giả. Đặc biệt là trong một số chuyện, hắn vô cùng xấu xa và thô tục. Tôi đã nhiều lần không chịu nổi mà đề nghị ly hôn, nhưng hắn chỉ thản nhiên, bóp cằm tôi, cười lẳng lơ: “Là em tự mình quyến rũ tôi trước, dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải chịu trách nhiệm.”
Nuông Chiều Trà xanh muốn leo lên giường sếp. Mà người cô ta ghét nhất, chính là tôi. “Liễu Xuyến, đợi tôi trở thành bà chủ công ty rồi, người đầu tiên tôi sa thải chính là cô!” Buồn cười thật. Chắc cô ta không biết, sếp là anh trai cùng cha khác mẹ với tôi nhỉ? Tối đó, tôi ngồi lên đùi anh, nũng nịu giả giọng mềm mại: “Anh à, có người dọa sa thải em kìa!”
Tĩnh Đêm Tống Hàn Xuyên thường nói: “Chiến tranh lạnh một tuần, mặc định là chia tay.” Yêu nhau một năm, anh ta dùng đúng câu này để nắm thóp tôi suốt một năm trời. Cho đến lần cãi nhau cuối cùng, anh ta lại giở trò cũ. Lạnh lùng xóa kết bạn, chặ/n tôi, bỏ đi mà không buồn ngoảnh đầu lại. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra, mối quan hệ này đã th/ối n/át đến tận cùng. Không còn gửi lời kết bạn lại hết lần này đến lần khác. Không còn khúm núm chạy theo anh ta, níu kéo van xin quay lại. Mà là âm thầm sửa nguyện vọng thi đại học, cố gắng tránh xa tất cả những nơi có thể gặp anh ta. Bảy ngày chớp mắt trôi qua, bạn bè anh ta bắt đầu sốt ruột khuyên nhủ tôi. “Han Xuyên nguôi giận lâu rồi, giờ chỉ đợi cậu chủ động xin lỗi thôi.” “Nếu cậu còn cố chấp nữa, lần này mà chia tay thật thì đến khóc cũng chẳng có chỗ đâu.” Nghe vậy, tôi khẽ cười: “Ừ, vậy thì chia tay đi.” “Như anh ta mong muốn.”
Công Chúa Khắc Phu Ta mệnh cứng, sau khi khắc chết năm vị hôn phu, phụ hoàng ta nước mắt lưng tròng, một đêm không ngủ. Sáng sớm hôm sau, ông cầm theo một danh sách cao bằng đầu người đứng trước cửa phòng ta: “Đây là trưởng tử Trương gia, hôm trước phụ thân hắn ngủ gật trên triều, lơ là triều chính! “Đây là con trai độc nhất của Ngụy gia, hôm trước hắn quanh co lòng vòng mắng trẫm keo kiệt, bủn xỉn! “Còn có tiểu tử Tùng gia là Tùng Dã, già thì tấu trẫm đầu óc có vấn đề, trẻ thì thâm hiểm khiến trẫm mất mặt!” Ta phẫn nộ gật đầu: “Được, vậy trước tiên con khắc già rồi lại khắc trẻ!” Phụ hoàng liên tục xua tay bảo ta tha cho người già, cứ khắc chết thằng con là được. Nhưng phụ hoàng đợi đến khi Tùng Dã và ta thành thân sinh con rồi, vẫn bị cha con Tùng gia làm cho tức giận đến mức nổi trận lôi đình. Ông liền ôm lấy cột trụ hành lang khóc lóc thảm thiết: “Chắc chắn là lão già Tùng gia kia khắc trẫm!”
Năm Tám Tuổi, Tôi Vì Cứu Trúc Mã Mà Bị Bắt Cóc Năm tám tuổi, vì cứu trúc mã, tôi đã bị bọn buôn người bắt cóc. Mười năm sau trở về, bên cạnh cậu ấy đã có một cô gái giống tôi đến bảy phần, thế thân tôi, chiếm lấy cuộc sống của tôi. Cô ta đường hoàng bước vào nhà tôi, ôm chầm lấy cha mẹ tôi, thân thiết đến mức không chút e dè. Sau đó, tôi vô tình bắt gặp cô ta gọi bọn buôn người là “ba mẹ”, còn đang thương lượng với bọn chúng về kế hoạch bắt cóc tôi một lần nữa. Trong cơn hoảng loạn, cô ta lái xe đâm chết tôi. Càng đáng sợ hơn là Trúc mã của tôi lại giúp cô ta che giấu tội trạng, ném xác tôi xuống biển. Khi mở mắt ra lần nữa Tôi quay về ngày bọn buôn người sắp sửa bắt cóc trúc mã. Tôi trầm tư suy nghĩ: Không xa đây có một trại trẻ mồ côi… Hình như ở đó có một cậu bé trông rất giống trúc mã của tôi?
Tái Sinh Từ Tàn Tro Năm thứ sáu sau khi kết hôn, người chồng xưa nay ăn chay niệm Phật, lạnh nhạt vô dục của tôi bỗng nhiên tát tôi một cái. Lý do là vì đứa con riêng của anh ta với tiểu tam bị tai nạn xe, anh ta cho rằng là tôi thuê người làm chuyện đó. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên không muốn nhịn nữa. Chỉ muốn buông bỏ tất cả, làm cho mọi người cùng sống không yên. Về sau, anh ta điên cuồng tìm cách bù đắp, nhưng chẳng thể nào quay lại được nữa.
Tráo Con Biểu muội của phu quân đã thừa lúc ta hôn mê sau sinh muốn tráo đổi nữ nhi của ta. Ta lại thừa lúc nàng ta đắc ý ngủ say đổi trở lại. Nàng ta ngày ngày hành hạ chính nữ nhi mình, dồn hết tình thương cho nữ nhi của ta. Ta vừa nhìn vừa lau nước mắt, thật là một bi kịch nhân gian. Gieo nhân nào gặt quả nấy.
Mộng Uyên Ương Tần Tu mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ ấy, Nguyễn Uyển trở thành thiếp của hắn. Suốt đời, hắn đối xử với nàng thật tốt, nhưng nàng vẫn mãi u sầu, buồn bã. Cuối cùng, nàng ra đi khi tuổi còn rất trẻ. Sau khi nàng mất, Tần Tu từ quan, mang theo tro cốt nàng, ôm chiếc bình sứ nhỏ nhắn trong lòng rồi nhảy xuống hồ tự tận. Nước hồ lạnh thấu xương, nhưng ở ngực, nơi ôm lấy chiếc bình ấy, vẫn ấm áp lạ thường.
Độc Sư Vân Cẩm Mẹ giấu ta trong một ngăn bí mật, lúc đó ta cứ nghĩ bà muốn chơi trò trốn tìm với mình. Nhưng bà lại dùng một miếng vải nhét chặt vào miệng ta, nghiêm nghị dặn rằng bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng. Qua khe hở nhỏ của ngăn bí mật, ta tận mắt chứng kiến một trăm ba mươi hai mạng người của Tấn gia bị giết hại, thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông. Kẻ dẫn đầu cuộc thảm sát là một nam tử phong nhã, vận trường bào trắng như tuyết, chính là Trung thư lệnh Tống Minh của Đại Hạ. Hắn dùng chiếc khăn trắng lau sạch vết máu loang trên lưỡi kiếm, vừa lau vừa nở một nụ cười lạnh lẽo đầy âm khí: “Kẻ tiện dân thấp hèn mà cũng vọng tưởng lay động thế gia trăm năm, thật không biết lượng sức mình.” Vậy nên, gia tộc của hắn cũng đáng phải bỏ mạng dưới tay một kẻ tiện dân như ta.