HE

Phu Quân Lắm Chiêu

Phu Quân Lắm Chiêu Đêm trước khi hòa ly, Ngự sử đại nhân trúng độc mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, vị Ngự sử lạnh lùng băng giá bỗng hóa thành tiểu yêu tinh bám người không buông. “Nàng là phu nhân của ta?” “Ta thật có phúc, cưới được phu nhân xinh đẹp như thế này.” “Phu nhân, ta đã sưởi ấm chăn cho nàng rồi, mau đến đây đi.” Ta: “…” Khi phát hiện ra thư hòa ly thư đã soạn sẵn, hắn kinh hãi đến tột cùng. “Phu nhân, ta đã làm sai điều gì? Nàng cứ nói, ta sẽ sửa hết.” “Có phải do ta hầu hạ phu nhân chưa đủ chu đáo không?” Ta: “…” Phải làm sao để nói cho hắn biết, mối hôn sự của chúng ta, vốn dĩ là giả?

Lê Tinh

Lê Tinh Ta nữ cải nam trang vào thư viện đọc sách, không ngờ lại cùng phòng với kẻ ăn chơi khét tiếng nhất kinh thành. Ngày đầu tiên ở chung, ta mới biết hắn mắc chứng mộng du nghiêm trọng và rất sợ bóng tối. Nửa đêm, hắn chui vào chăn của ta, ôm chặt lấy ta mới chịu ngủ. Hắn nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Ngươi nếu dám tiết lộ ra ngoài, tiểu gia sẽ lấy mạng ngươi!” Chưa được mấy ngày, tiểu hầu gia đã dọn khỏi phòng. Nhưng không lâu sau, hắn lại quay về! Hắn thấp giọng nói thầm: “Rời khỏi cái tên nghèo rớt mùng tơi này, tiểu gia lại mất ngủ. Chẳng lẽ ta thật sự là đoạn tụ sao?!” Nghe vậy, mí mắt phải của ta giật mạnh.

Bình An

Bình An Phụ thân ta và An Viễn Hầu là tri kỷ. Khi An Viễn Hầu bị tịch biên gia sản, phụ thân liều mình cứu tiểu nữ nhi của ông, giấu nàng trong nhà. Để che mắt thế nhân, phụ thân giành lấy ta khi ta vừa tròn đầy tháng từ tay mẫu thân, đưa đến trước cửa am ni cô. Từ đó, con gái của An Viễn Hầu thay thế thân phận của ta. Còn ta, trở thành một tiểu ni cô trong am trên núi. Mười bốn năm thoáng chốc trôi qua, trước cửa am bỗng xuất hiện một phụ nhân điên dại, không chịu rời đi. Bà gặp ai cũng hỏi: “Ngươi có biết Tiểu Bảo nhà ta ở đâu không?”

Bậc Thầy Photoshop

Bậc Thầy Photoshop “Tiệc đính hôn” kết thúc, bạn trai tôi liền công khai trên vòng bạn bè. Anh ta đăng ảnh, nhưng khi nhìn kỹ lại, tôi phát hiện trong ảnh cổ tay tôi đeo vòng, cổ mang dây chuyền, trên tai còn có đôi khuyên tai to nổi bật. Dòng trạng thái đi kèm: “Hôm nay giá vàng 864 tệ một gram, nhưng anh vẫn muốn dành cho em những điều tốt nhất.” Bạn bè trong phần bình luận rộn ràng cả lên, người thì khen anh ấy là kiểu đàn ông sẵn sàng tiêu hết tiền cho bạn gái, người lại trêu chọc đầy hâm mộ. Vài phút sau, bạn trai tôi trả lời tất cả bình luận: “#Đầu chó #Mỉm cười #Bông vải là vợ tôi, tôi đương nhiên phải cưng chiều cô ấy hết mức rồi! Dù sao thì, người thiệt thòi với vợ thì tài lộc cũng chẳng đến, còn yêu vợ thì gió thuận chiều mà!” Tôi cúi đầu nhìn cổ tay trống không, chợt bừng tỉnh.

Làm Bác Sĩ Riêng Trong Truyện Abo

Làm Bác Sĩ Riêng Trong Truyện Abo Tôi là một beta sống trong thế giới ABO. Thật không may, tôi còn là một bác sĩ riêng. Cuộc sống hằng ngày của tôi chính là chứng kiến vị thượng tướng cùng cậu vợ omega bé nhỏ ngọt ngào, nửa đêm bị dựng dậy gọi đi làm, rồi lại hóng drama, hóng drama, hóng drama… Cho đến một ngày, tôi hóng đến chính mình. Em trai của thượng tướng – một đại minh tinh cũng là alpha – bị đồn có quan hệ với một beta. Khoan đã, beta đó hình như là tôi thì phải??

Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ

Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ Tôi đưa bạn gái về vùng núi quê nhà để dự đám cưới của em họ. Em họ nói rằng thiếu phù dâu, nên nhờ bạn gái tôi tham gia cho đủ số lượng. Ngày cưới, em họ dẫn bạn gái tôi đi đón dâu xong, nhưng không quay lại. Khi tôi cuống cuồng chạy đến nhà cô dâu, thì phát hiện bạn gái mình quần áo xộc xệch, đã bị em trai của cô dâu – người bị bệnh bại liệt – xâm hại. Gia đình cô dâu còn ngang nhiên nói: “Dù sao con gái cũng đã không còn trinh trắng rồi, ở lại làng đừng quay về nữa, gả cho con trai tôi, vừa hay thân lại càng thêm thân.” Tôi lúc đó mới biết, để kết hôn em họ đã thỏa thuận với gia đình cô dâu để đổi dâu. Họ đã coi bạn gái tôi như một phần của sính lễ! Tôi giận dữ tột cùng, lập tức muốn báo cảnh sát. Nhưng bị bố mẹ cô dâu cùng dân làng hợp sức đánh chết, vứt xác nơi hoang dã, bị chó hoang ăn thịt. Bạn gái tôi bị nhốt trong làng, chịu đủ mọi tra tấn, trở thành công cụ sinh sản. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày vừa trở về làng quê. Em họ đang nhìn tôi với vẻ mặt nịnh bợ: “Anh, cho em mượn chị dâu làm phù dâu được không?”

Mái Hiên Đen Phủ Tuyết

Mái Hiên Đen Phủ Tuyết Ta và di nương cùng ngày sinh nở. Ma ma của di nương lén lút tráo đổi con gái ta. Ta giả vờ không hay biết, rồi lặng lẽ đổi lại. Ta dạy nữ nhi cách quản lý gia đình, giữ nếp đoan trang độc lập; di nương thì dạy con gái ca hát, nhảy múa, học những trò lẳng lơ mị hoặc. Ta luôn nghĩ rằng mình đối với nữ nhi là hết lòng hết dạ, chắc chắn nó sẽ hiểu được tấm chân tình của ta dành cho nó. Nhưng đến khi con gái di nương trở thành trắc phi của Thái tử, nó bỗng nhiên phát điên, đẩy ta xuống hồ nước cho đến chết. “Ta chịu khổ nhiều như vậy, cuối cùng vẫn không sống sung sướng bằng muội muội. “Ta hận người! Nếu di nương là mẹ ruột của ta thì tốt biết bao!” Khi sống lại lần nữa, ta bắt gặp ma ma đang lén lút đổi đứa trẻ vừa mới chào đời. Lần này, ta nhắm mắt, giả vờ không biết. Ngươi đã muốn có người mẹ như thế, vậy thì ta sẽ để ngươi được như ý nguyện.

Hai Tỷ Muội

Hai Tỷ Muội Ta là thiên kim giả của Tướng phủ, còn thiên kim thật lại là một nữ tử câm điếc. Mọi người đều bảo vệ ta, chỉ vì ta có nhan sắc tuyệt trần, sớm đã là quý nữ số một kinh thành. Nhưng ta nhớ lại, kiếp trước tiểu nữ tử câm điếc này đã vì cứu ta mà chết. Người đời cười nhạo nhị tiểu thư Tướng phủ không hiểu lễ nghĩa, tính tình kỳ quái, ngấm ngầm ức hiếp nàng. Ta chống gậy đánh từng người một. “Nhỏ câm điếc, sau này tỷ tỷ sẽ đích thân dạy muội cầm kỳ thi họa. Muội thích thứ nào?” Thôi Chi Ý ngẩng đầu từ trong vũng bùn lên, đôi tay bắt sâu run rẩy.

Nụ Hoa Chớm Nở

Nụ Hoa Chớm Nở Xuyên vào tiểu thuyết ngọt sủng, nam chính cưng chiều nữ chính thanh mai trúc mã. Nhưng tôi lại là nữ phụ ác độc. Thế nhưng, tôi không muốn ác độc, phải làm sao bây giờ?

Kiếp Sau Đừng Làm Anh Của Em

Kiếp Sau Đừng Làm Anh Của Em Khi dọn dẹp di vật của anh trai, tôi phát hiện quyển nhật ký của anh. Trang cuối cùng viết: 【Kiếp sau, anh không muốn làm anh trai của Kỷ Vũ Đồng nữa.】 Tôi sững người. Hóa ra đến lúc ch .t, anh vẫn còn hậ/n tôi sao? Nếu năm đó tôi không nhất quyết lấy Tần Tư Viễn, rước só/i vào nhà… Kỷ gia cũng đã không phá sản, anh trai cũng sẽ không phải ngồi tò. Bỗng nhiên, trên trang nhật ký xuất hiện dòng bình luận bay: 【Bộ cô tưởng anh ấy không muốn làm anh trai là vì hận cô à?】 【Lật lại vài trang trước thử xem.】 Tôi lật lại những trang anh viết hồi đại học. 【Yêu chính em gái ruột của mình, đúng là s/úc si/nh.】 Nước mắt tôi lập tức trào ra. Dòng bình luận lại hiện lên: 【Chúng tôi đã đủ 1000 lượt thích rồi! Có thể giúp cô trọng sinh về thời đại học!】 【Nhanh lên! Anh trai cô sắp gặp t//a i n ạ.n xe đó!】 Tôi vừa xoay người thì đụng phải Tần Tư Viễn mới về đến. Dòng bình luận lướt qua: 【Đã quay về quá khứ thì tiện thể dạy dỗ tên tra nam này luôn nhé!】

Bắc Đường Phong Nguyệt

Bắc Đường Phong Nguyệt Cha ta đi cướ.p bó.c về mang theo một cậu bé tám tuổi. Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo bất trị của hắn, giống hệt như con sói con ta từng gặp khi theo cha đến Bắc Mạc thuở nhỏ. Mọi người đều quỳ lạy hắn, gọi hắn là Điện hạ. Ta dùng ná bắn vào gáy hắn. Cha sợ đến tái mặt, túm cổ áo nhét ta vào gầm bàn. “Người ta là Thái tử đó con à!” Ta thò đầu ra từ gầm bàn, chớp chớp đôi mắt to hỏi: “Thái tử là cái gì vậy? Có lợi hại bằng con – tiểu đầu lĩnh sơn tặc này không?” Mười năm sau, ba ngàn quân cấm vệ đóng bên ngoài Lưu Vân Trại, đón Thái tử Phong Mặc hồi kinh. Ta trốn trong đống cỏ khô không ai để ý, than thở không ngớt.

Bản Giao Hưởng Giữa Các Vì Sao

Bản Giao Hưởng Giữa Các Vì Sao Mười năm sau khi Ký sinh trùng xâm chiếm Trái đất. Thiếu niên tự kỷ mà tôi chăm sóc đã bị thay thế lõi não. Hăn tự xưng là vương tôn quý tộc, và mỗi khi bị thương lại tạo ra những năng lực kỳ lạ ngẫu nhiên. Tôi khẽ khàng vuốt ve ngọn cỏ nhỏ này, âu yếm chú thỏ con kia, “Có phải là cậu không? Nếu đúng, thì cử động chút nha.” Lòng tôi bực bội, ám hiệu nhận dạng đã được thỏa thuận là hình trái tim rồi. Sau đó, khi hai đội quân đối đầu, tôi được giao nhiệm vụ nguy hiểm nơi tiền tuyến. Bất ngờ, lũ quái vật ngoài hành tinh hung hãn cuồng nộ bỗng ngừng tấn công, giơ cao cánh tay gớm ghiếc lên đỉnh đầu, đồng loạt hướng về phía tôi tạo thành hình trái tim thô kệch.

Ánh Hà

Ánh Hà Ngày thiếu gia thành thân, tân phu nhân đã đuổi ta ra khỏi phủ. Ở Hầu phủ mười một năm, hành lý cuối cùng cũng chỉ có một gói đồ nhỏ. Tân phu nhân là tiểu thư của danh gia vọng tộc họ Thôi, ánh mắt nhìn ta vừa cao ngạo lại vừa mang theo một tia thương hại. “Ngươi đừng trách ta, ta biết ngươi lớn lên cùng phu quân.” “Chàng coi trọng ngươi, ta không dám đánh cược.” Ta không nói gì, chỉ quỳ xuống dập đầu lạy nàng. Phải cố gắng lắm mới kìm được nụ cười ở khóe miệng. Nào có gì đâu, phu nhân, ta còn phải cảm ơn người mới phải. Dù sao trước đó ta đã nói rất nhiều lần, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta đã lên kinh ứng thí, chẳng mấy chốc sẽ đến chuộc thân cho ta về thành thân. Nhưng thiếu gia không tin, cứ khăng khăng nói ta ghen nên mới lừa hắn, còn nói sau khi cưới sẽ nạp ta làm thiếp. Hắn đâu biết, nô tỳ sẽ không ghen đâu. Ta và hắn chưa bao giờ bình đẳng, nói gì đến tình yêu?

Viên Mãn

Viên Mãn Tân hoàng đế bỏ rơi ta, cưới ánh trăng sáng của hắn. Từ đó, cả nhà ta bắt đầu buông thả. Biên ải bị tấn công, cha ta: Bệnh cũ tái phát, không dậy nổi. An ninh kinh thành không tốt, đại ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền. Hộ bộ không có tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho vay được. Tân hoàng đế nổi giận: Các ngươi là cái thá gì? Trẫm có đầy người! Được thôi~ Tiếp tục buông thả. Sau đó, huynh trưởng của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế phái đi nghênh địch, suýt nữa bị giết. Huynh thứ của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế lôi đi phá án, ba ngày sau thì sợ ngây người. Mẹ của ánh trăng sáng vì muốn chống lưng cho con gái mà đã tiêu hết cả tiền dành dụm. Ô hô~ Cứ buông thả mãi, cứ sung sướng mãi~~~

Thật Giả Tình Thâm

Thật Giả Tình Thâm Con gái ruột bị bắt cóc suốt 17 năm cuối cùng đã được đưa trở về nhà. Mẹ ôm chặt lấy cô ấy vào lòng, không ngừng gọi: “Tim gan của mẹ ơi, con gái yêu của mẹ ơi.” Thế nhưng ánh mắt cô ta lại dán chặt vào tôi, giả vờ ngây thơ hỏi: “Bây giờ con đã về rồi, vậy chị gái có phải nên trở về nhà mình không?” Cô ta tưởng tôi là kẻ được nhận nuôi, kẻ đã ăn cắp cuộc sống sung túc lẽ ra thuộc về mình. Nhưng lại không hề nhận ra, ngay khi nói ra câu ấy, cả căn nhà lập tức rơi vào im lặng.

Dục Nhiên

Dục Nhiên Ta là một thứ nữ vô dụng trong phủ huyện lệnh, ngày ngày chỉ biết ăn no chờ chếc. Không ngờ lại bị công tử của Hầu phủ nhìn trúng, ép ta vào phủ. Ai ngờ được, vị công tử kia không chỉ tham lam đồ ăn của ta mà còn muốn… cả người ta.

Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly

Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly Năm ấy khi tình cảm sâu đậm nhất, vị tiểu tướng quân lừng danh biên ải đã dâng lên tất cả chiến công để cầu phụ hoàng ban hôn, cưới ta làm thê tử. Thế nhưng ba năm sau, lại có một nữ tử ôm theo hài tử tới cửa, khóc lóc van xin ta hãy tiếp nhận mẹ con các nàng. Phu quân nói mình không cẩn thận uống say, nên mới phạm phải sai lầm. Bà mẫu thì trách, ta đã đoạn tuyệt tiền đồ của con trai bà, thì không thể đoạn luôn cả dòng dõi của hắn. Người thân khuyên ta rộng lượng, bảo rằng chủ mẫu của các thế gia kinh thành đều phải sống như vậy mà qua ngày. Chỉ có người tỷ tỷ từng bất hòa với ta, lại vỗ lưng ta, chậm rãi nói: “Ngày trước muội để hoàng huynh quyết định thay mình.” “Về sau lại giao cho phu quân quyền định đoạt.” “Giờ đây, muội nên học cách trưởng thành rồi.” “Dẫu sao, muội cũng đã có một tiểu nữ nhi.” Ta cúi đầu nhìn nữ nhi bé nhỏ trong lòng, con bé còn đang ngậm tay chảy nước miếng. Chợt hiểu ra, nếu ta yếu mềm, con ta sẽ chẳng biết cách kiên cường. Nếu ta để người ức hiếp, con ta sẽ chẳng học được cách tự lập. Lần này, đến lượt ta ra tay rồi.

Tiểu Thư Đồng Của “Công Chúa Câm”

Tiểu Thư Đồng Của “Công Chúa Câm” “Công chúa câm” tuyển thư đồng, gia đình cử ta đi. Để dỗ dành, phụ thân còn cố ý nhét đầy thức ăn vào hành lý cho ta. Đến ngày kiểm tra, cung nữ hầu cận bên cạnh công chúa tên Hỉ Tước hỏi: “Trong sách như có Hoàng Kim Ốc.” Ta đáp: “Nào có da giòn heo sữa quay?” Ai ngờ bất ngờ thật, công chúa lại chọn ta. Ta bèn hỏi vì sao. Hỉ Tước đáp: “Công chúa nói cô thiếu đầu óc.” Ta: “???” Sau đó ta với công chúa ngủ chung một giường. Ta thắc mắc: “Cái gì cộm dưới lưng ta thế?” Công chúa cất giọng khàn khàn: “Im miệng.” Công chúa không phải câm sao?! Công chúa là nam nhân ư?!

Tiểu Man

Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Nương tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”

Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện

Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện Khi ta xuyên vào sách, nhân vật phản diện mắc bệnh điên cuồng này mới chỉ mười bốn tuổi. Lúc ấy đang vào mùa đông lạnh giá, hắn ôm bài vị của cha mẹ, bụng đói cồn cào, co ro trong ngôi miếu đổ nát. Sáng sớm hôm sau, thân thể lạnh cóng của hắn sẽ bị thôn dân phát hiện, rồi bị ném ra bãi tha ma. Sau đó, một tên đồ tể sẽ cứu hắn, đẩy hắn bước vào con đường hắc hóa. Nghĩ đến kết cục thảm thương của hắn, ta có chút không đành lòng. Thế là ta cho hắn một củ khoai lang nướng. “Nếu chưa đủ, trong nhà ta còn nấu cháo, muốn ăn thì đi theo ta.”